Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp HóaChương 159: ** Diệp Trần lấy ra \”Máy bơm nước thần cấp\”.
Sau trận đại chiến với Thái Cổ Lão Tổ Cổ Vô Nhai, cả vùng trời phía trên Vân Hải Thành vẫn còn đọng lại những vết nứt không gian chưa kịp khép hẳn. Dù Diệp Trần đã dùng "Máy khoan cầm tay Bosch" đục thủng đạo tâm của lão tổ, nhưng cái lỗ thủng to tướng trên Thiên Đạo đã dẫn đến một hệ quả tất yếu: Thời tiết hỗn loạn.
Sức nóng từ những tia nắng mang theo quy tắc của Thái Dương bốc lên ngùn ngụt, khiến linh khí trong không khí bị thiêu đốt đến khô khốc. Suốt ba ngày qua, không một giọt mưa nào rơi xuống vùng đất vốn đã nghèo nàn linh lực này.
Cái nóng không phải là cái nóng thông thường của mùa hạ phàm trần, mà là "Hỏa độc quy tắc" do dư âm ma công của Cổ Vô Nhai để lại. Suối nguồn cạn kiệt, linh mạch nước bị đứt gãy sâu dưới lòng đất. Những dòng sông quanh Vân Hải Thành giờ chỉ còn lại những rãnh đất nứt nẻ như mạng nhện.
Trước cửa tiệm tạp hóa Bình An.
Thanh Loan dùng chiếc khăn lau mặt thấm một chút nước ít ỏi còn sót lại, lau đi những vệt bụi trên quầy thu ngân. Sắc mặt nàng hơi nhợt nhạt, ánh mắt đầy vẻ lo lắng nhìn ra con đường lớn vắng lặng. Những tu sĩ vốn dĩ luôn xếp hàng náo nhiệt, nay đều uể oải, môi khô nứt nẻ, ngồi bệt dưới những gốc cây khô héo để tránh nắng.
"Ông chủ, cứ đà này thì ngay cả nước uống của chúng ta cũng không còn mất. Nguồn nước từ Linh Tuyền trên đỉnh Vân Hải Sơn đã hoàn toàn bị đứt đoạn rồi."
Diệp Trần đang nằm dài trên chiếc ghế tựa, tay cầm chiếc quạt nan phẩy phẩy một cách lười biếng. Anh mặc chiếc áo thun trắng "Ba con sói", quần đùi hoa, đôi dép tổ ong thần thánh gác chéo lên nhau. Nghe Thanh Loan nói, anh khẽ mở một con mắt ra, liếc nhìn về phía cái ấm nước điện đang báo đèn đỏ vì trống rỗng.
"Không có nước thì không có trà sữa, không có trà sữa thì làm sao sống?" Diệp Trần lầm bầm, vẻ mặt lộ ra sự phiền muộn cực độ.
Thực ra anh không lo cho chúng sinh mấy, nhưng việc sáng sớm thức dậy không có ly trà chanh đá hay bát mì tôm nóng hổi chính là sự sỉ nhục đối với cuộc sống "Phật hệ" của anh.
Vừa lúc đó, một bóng người từ xa hớt hải chạy lại. Đó là Trần Huyền Tử. Vị Thái thượng trưởng lão của Thanh Vân Môn lúc này trông chẳng khác gì một gã ăn mày bị lạc trong sa mạc. Bộ đạo bào sang trọng đã bị tro bụi phủ đầy, chòm râu dài bị cháy xém một mảng vì đi quá gần các khe nứt quy tắc.
"Diệp… Diệp đại sư! Cứu mạng! Cứu mạng cho Thanh Vân Môn chúng tôi với!"
Trần Huyền Tử ngã nhào trước cửa tiệm, may mà không phạm vào quy tắc của tiệm nên không bị hệ thống hất văng. Lão bò dậy, hai tay bám chặt vào bệ cửa, giọng khản đặc:
"Hỏa độc phát tán, mười vạn đệ tử của tôi đang phải gồng mình dùng băng linh thạch để cầm cự. Nhưng mạch nước ngầm bị chôn vùi quá sâu, dù dùng Thủy hệ pháp thuật cấp bậc Nguyên Anh cũng không thể kéo được một giọt nước nào lên mặt đất. Xin ngài… xin ngài hiển linh ban cho chút 'Thần Thủy'!"
Diệp Trần gãi gãi bụng, thở dài: "Nước thần ở đâu ra? Trong kho còn mấy thùng Lavie, nhưng đó là để bán, cứu sao nổi mười vạn người của lão?"
Nói xong, Diệp Trần thầm gọi trong đầu: "Hệ thống, có thứ gì xử lý được vụ này không? Rẻ rẻ thôi, dạo này khách hàng nghèo quá, ta chẳng thu được mấy linh thạch."
【 Ting! Phát hiện nhiệm vụ khẩn cấp: "Giải cứu cơn khát của Cửu Tiêu". 】
【 Mô tả: Thiên Đạo sụp đổ dẫn đến nghịch chuyển thủy hỏa. Ký chủ cần thiết lập một hệ thống cấp nước bền vững cho Vân Hải Thành. 】
【 Phần thưởng: Mở khóa danh mục "Gia dụng công nghiệp nặng". Vật phẩm đề xuất: Máy bơm nước chân không đẩy cao siêu công suất Panasonic – Phiên bản Tiên giới đặc biệt. 】
【 Giá thuê: 500 linh thạch thượng phẩm/giờ. Giá bán đứt: 1.000.000 linh thạch cực phẩm. 】
Mí mắt Diệp Trần giật giật. Một triệu linh thạch cực phẩm? Hệ thống đúng là quân ăn cướp! Nhưng khi nhìn thấy dòng chữ "Phiên bản Tiên giới đặc biệt", anh biết thứ này chắc chắn không đơn giản.
"Nào, Ma Tôn! Ngừng chẻ củi đi, ra đây có việc cho ngươi làm!" Diệp Trần hô lớn về phía sau tiệm.
Cửu U Ma Tôn, kẻ từng làm mưa làm gió Ma giới, lúc này đang trần trùng trục, mồ hôi nhễ nhại cầm chiếc rìu sắt bình thường chẻ từng thanh củi khô. Nghe tiếng gọi, lão như được đại xá, vội vàng vứt rìu chạy ra.
"Ông chủ, có chuyện gì? Có phải muốn ta đi đánh đứa nào không?" Ma Tôn hăng hái, vì làm thợ chẻ củi quá lâu khiến lão sắp quên mất mình là một đại ma đầu.
"Đánh đấm cái gì. Đi đào cho ta một cái hố sâu khoảng mười trượng ở trước cửa tiệm, ngay chỗ cái mạch nước cũ đã cạn kia." Diệp Trần chỉ tay ra ngoài.
Ma Tôn nghệt mặt: "Hố? Đào bằng ma công sao?"
"Dùng tay mà đào, hoặc dùng cái xẻng trong góc kia. Không được dùng pháp lực quá mạnh kẻo làm sập kết cấu địa tầng, hiểu không?" Diệp Trần dặn dò.
Dù ấm ức, nhưng dưới uy áp tuyệt đối của tiệm, Ma Tôn chỉ biết ngậm ngùi cầm chiếc xẻng sắt "Deli" đi ra bãi đất trống. Trần Huyền Tử đứng bên cạnh há hốc mồm kinh ngạc. Một vị Ma Tôn hàng thật giá thật, giờ lại đi làm công việc của một phu đào đất?
Trong khi Ma Tôn hì hục đào, Diệp Trần lững thững đi vào trong kho hàng. Một lát sau, anh bước ra, hai tay khệ nệ bê một khối kim loại màu xanh lục sáng bóng, to bằng một con heo choai choai. Phía trên khối kim loại có những lá tản nhiệt sắc sảo, một cái ống tròn bằng thép không gỉ chìa ra ngoài, và đặc biệt là một sợi dây dài có phích cắm ba chấu.
"Xoạch!"
Diệp Trần đặt cái máy xuống mặt đất. Âm thanh va chạm khô khốc nhưng lại mang theo một sự vững chãi lạ kỳ.
Thanh Loan tò mò tiến lại gần, đôi mắt đẹp mở to: "Ông chủ, đây chính là 'Thần khí' mà ngài nói sao? Trông nó… không có chút linh lực dao động nào, nhưng tại sao tiểu nữ lại cảm thấy một loại áp lực quy tắc vô hình?"
Diệp Trần phủi phủi bụi trên vỏ máy, tự hào nói: "Đây là 'Dẫn Thủy Chấn Thiên Cơ'. Nó không cần linh khí, nó hoạt động dựa trên… à ừm… áp suất chân không và quy tắc cơ điện của vạn giới. Chỉ cần có điện, cả một đại dương nó cũng có thể hút cạn, chứ đừng nói là mấy cái mạch nước ngầm."
Trần Huyền Tử cũng run rẩy tiến lại, nhìn vào dòng chữ "PANASONIC – 2HP" được khắc chìm trên thân máy bằng một loại văn tự kỳ lạ mà lão đoán là "Thần ngữ thượng cổ".
"Chấn Thiên Cơ? Cái tên thật là phách lối! Nhưng thưa đại sư, ngài nói 'điện' là gì? Chẳng lẽ phải cần đến Lôi kiếp chi lực?"
Diệp Trần không giải thích nhiều, anh lôi từ trong túi quần ra một viên linh thạch cực phẩm, nhét đại vào một cái khe mà hệ thống đã "độ" thêm trên máy để chuyển đổi linh lực thành điện năng.
"Rắc!"
Ma Tôn lúc này đã đào xong cái hố. Diệp Trần thả một đầu ống nhựa gân xanh dài dằng dặc xuống tận đáy hố, nơi vốn chỉ có đất khô bùn sạm. Sau đó, anh cầm lấy chiếc vòi rồng khổng lồ gắn vào đầu ra của máy.
"Mọi người lùi lại!" Diệp Trần hét lớn.
Thanh Loan và Trần Huyền Tử vội vã lùi ra xa mấy chục trượng. Ngay cả những tu sĩ đang nằm thoi thóp xung quanh cũng cố ngóc đầu dậy nhìn xem ông chủ tiệm tạp hóa đang định làm trò gì.
Diệp Trần hít một hơi thật sâu, rồi dứt khoát bật công tắc màu đỏ trên thân máy.
"Cạch!"
"È… è… è… OÀNH!!!!"
Một tiếng gầm rú rung chuyển cả mặt đất vang lên. Chiếc máy bơm đột ngột rung lắc mạnh mẽ, từ bên trong tỏa ra một làn khói trắng nhạt. Các tu sĩ chứng kiến cảnh này đều nín thở.
Trong mắt Trần Huyền Tử, tiếng máy chạy không phải là tiếng máy móc, mà là tiếng gầm của một con Thủy Long thượng cổ đang thức tỉnh. Sợi dây điện loằng ngoằng trên mặt đất trong mắt lão bỗng hóa thành những đường lôi điện uốn lượn, xé toạc không gian để kết nối với cõi u minh.
"Nó… nó đang giao tiếp với địa mạch!" Thanh Loan kinh hãi thốt lên.
Dưới lòng đất, tiếng động rầm rập truyền đến. Áp suất chân không cực mạnh từ chiếc máy bơm Panasonic đã tạo ra một lực hút điên cuồng, ép tất cả những giọt linh dịch đang trốn sâu dưới lớp đá cứng phải tụ hội lại một chỗ.
Sau ba giây tĩnh lặng đến đáng sợ…
"BÙM!"
Một luồng nước trắng xóa, mạnh đến mức xé rách cả không khí, từ cái vòi rồng phun thẳng lên trời!
Dòng nước không hề rơi xuống ngay, mà do áp lực quá lớn, nó tạo thành một cột nước cao tới trăm trượng, thẳng tắp như một cây trường thương màu bạc đâm xuyên qua đám mây mù khô khốc.
"Nước! Có nước rồi!"
"Trời ơi, không phải nước thường! Đây là Thái Tinh Linh Dịch! Nồng độ linh khí còn cao hơn cả linh tuyền cũ!"
Đám đông tu sĩ vốn đang chết dở sống dở, thấy nước phun lên liền hò reo như điên dại. Họ lao vào dưới cột nước, để mặc dòng nước xối xả lên người. Hỏa độc trên da thịt bị rửa trôi trong nháy mắt, linh hải vốn đã khô cạn giờ lại tràn trề sức sống.
Nhưng đó chưa phải là tất cả. Diệp Trần cầm cái vòi rồng, xoay nhẹ một vòng.
"Máy bơm nước thần cấp này có chế độ phun sương vạn dặm. Nhìn kỹ đây!"
Anh vặn một cái núm xoay trên vòi. Ngay lập tức, cột nước khổng lồ tan rã, biến thành vô số hạt nước li ti, kết hợp với áp lực cực cao từ máy bơm, tạo thành một cơn mưa nhân tạo bao phủ toàn bộ Vân Hải Thành và lan rộng ra tận các dãy núi xung quanh.
Mưa rơi tới đâu, đất đai đang nứt nẻ liền khép lại tới đó. Cây cỏ khô héo bỗng chốc đâm chồi nảy lộc, xanh rì chỉ sau vài nhịp thở. Không khí nóng bức bị quét sạch, thay vào đó là một sự mát rượi, sảng khoái thấu tận xương tủy.
Thanh Loan đứng trong màn mưa, đưa tay hứng lấy những hạt nước. Nàng kinh ngạc nhận ra, trong những hạt mưa này ẩn chứa một loại quy tắc "Thủy Đạo" vô cùng tinh khiết, thậm chí còn hoàn mỹ hơn cả thiên nhiên tạo hóa.
"Vạn vật hồi sinh… Chỉ bằng một chiếc máy màu xanh này sao?" Nàng lẩm bẩm, ánh mắt nhìn Diệp Trần lại tăng thêm vài phần sùng bái cuồng nhiệt. "Ông chủ không phải là đang cứu người, ngài là đang kiến tạo lại quy tắc cho cả thế giới này!"
Trần Huyền Tử thì đã quỳ rạp xuống bùn đất, vừa khóc vừa cười: "Thần tích! Đây chính là thần tích! Vạn Bảo Các có là cái gì? Thiên Đạo Minh là cái gì? Trước mặt 'Chấn Thiên Cơ' của Diệp đại sư, tất cả chỉ là hư ảo!"
Ma Tôn đứng cạnh cái hố, mặt mũi lấm lem bùn đất, nhưng lúc này lão lại trông cực kỳ hãnh diện. Lão vỗ ngực nói với mấy gã tu sĩ gần đó: "Thấy chưa? Hố này là do bổn tôn đào đấy! Nếu không có cái hố của ta, nước sao lên được?"
Đúng lúc cao trào, chiếc máy bơm bỗng dưng phát ra tiếng "Khẹc… khẹc…" rồi im bặt. Cột nước cũng mất đà mà đổ ập xuống, hóa thành một cái hồ nước nhỏ ngay trước tiệm.
Đám đông đang hăng máu bỗng lặng thinh. Trần Huyền Tử run rẩy hỏi: "Đại sư… sao… sao nó lại ngừng rồi?"
Diệp Trần thản nhiên vỗ vỗ vào cái vỏ máy nóng hổi: "Hết điện rồi. Một viên linh thạch cực phẩm chỉ trụ được bấy lâu thôi. Muốn chạy tiếp thì nộp tiền vào."
Đoạn, anh rút ra một tấm biển gỗ nhỏ, treo ngay lên cái máy bơm:
*"DỊCH VỤ CẤP NƯỚC BÌNH AN:
– Một vò nước: 10 linh thạch thượng phẩm.
– Tắm mưa tại chỗ: 50 linh thạch thượng phẩm/phút.
– Mua máy mang về: Một triệu linh thạch cực phẩm (Hàng order không có sẵn)."*
Các tu sĩ vừa rồi còn cảm động đến phát khóc, nay nghe thấy giá tiền liền méo mặt. Nhưng nhìn lại cảnh tượng đất trời hồi sinh, và cảm nhận nguồn linh lực dồi dào trong cơ thể, họ biết rằng giá này vẫn là… quá rẻ.
"Tôi mua! Tôi mua 10 vò!"
"Tôi muốn tắm mưa! Ông chủ cho tôi tắm 10 phút!"
Diệp Trần lười biếng nằm lại xuống ghế, nói với Thanh Loan: "Thu tiền đi nhé. À, Ma Tôn, trông cái máy cho cẩn thận, đứa nào dám chạm vào dây điện là nó giật cho hồn phi phách tán đấy."
Thanh Loan mỉm cười rạng rỡ, bắt đầu bận rộn thu tiền. Tiệm tạp hóa vốn đã hot, nay càng trở nên không thể thay thế.
Xa xa trên bầu trời, vài bóng người đang đạp mây bay tới. Đó là những đại lão của các tông môn ở Trung Đô, họ bị thu hút bởi cơn mưa linh dịch kỳ lạ. Khi nhìn xuống phía dưới, chứng kiến cảnh một vị Ma Tôn đang đứng gác cho một khối kim loại màu xanh, và một đám đông tu sĩ đang xếp hàng để được… xịt nước vào người, các vị đại lão suýt chút nữa ngã khỏi mây.
"Cái… cái vật kia là gì? Tại sao ta lại cảm nhận được hơi thở của Thái Cổ Thủy Thần trong đó?" Một vị lão tổ Hóa Thần kỳ thảng thốt.
Diệp Trần dưới đất khẽ ngáp một cái, vắt tay lên trán chuẩn bị ngủ trưa. Với anh, cứu thế hay không chẳng quan trọng, quan trọng là bây giờ anh đã có nước để nấu mì tôm rồi.
Thế giới này có thể mạt pháp, Thiên Đạo có thể sụp đổ, nhưng chỉ cần tiệm tạp hóa còn mở cửa, và cái máy bơm Panasonic này còn "ngon cơm", thì tiên giới này vẫn còn cứu được.
"Ông chủ, xong việc này chúng ta có nên mở thêm dịch vụ máy giặt không?" Thanh Loan vừa đếm linh thạch vừa hỏi vọng vào.
Diệp Trần lim dim đáp: "Đợi Level 4 đi. Lúc đó ta sẽ cho cả cái tiên giới này biết thế nào là sự lợi hại của bột giặt Omo…"
Ánh nắng dần tắt, cơn mưa nhân tạo để lại một cầu vồng rực rỡ bắc qua Vân Hải Thành. Trong làn khói mờ ảo của bát mì tôm Hảo Hảo vừa mới pha xong, Diệp Trần thong thả húp một ngụm nước súp.
"Đạo ư? Đạo chính là điện, và điện chính là tiền."
Anh lầm bầm một câu kinh điển của mình, rồi chìm vào giấc ngủ giữa tiếng xôn xao náo nhiệt của giới tu tiên đang bước vào một kỷ nguyên… cơ giới hóa.