Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp Hóa
Chương 160: ** Hút cạn biển bóng tối để làm nước rửa xe.
**CHƯƠNG 160: HÚT CẠN BIỂN BÓNG TỐI ĐỂ LÀM NƯỚC RỬA XE**
Vân Hải Thành hôm nay không còn vẻ náo nhiệt thường ngày. Bầu trời vốn xanh trong, giờ đây bị bao phủ bởi một tầng mây đen kịt, áp lực nặng nề đến mức những tu sĩ Trúc Cơ kỳ cũng cảm thấy khó thở. Phía chân trời xa tít tắp, nơi giáp ranh giữa đất liền và Đông Hải, một đạo vách nước đen ngòm cao hàng vạn trượng đang lừng lững tiến vào.
Đó không phải là nước biển thông thường. Đó là "U Minh Hắc Hải" – một loại vật chất mục nát sinh ra từ kẽ nứt của Thiên Đạo, thứ được coi là "nước thải của vũ trụ". Bất cứ nơi nào nó đi qua, linh khí bị đồng hóa, sinh mệnh bị héo úa, ngay cả linh thạch cũng sẽ biến thành đá vụn vô giá trị.
Trong không gian tràn ngập sự tuyệt vọng ấy, phía trước cửa tiệm tạp hóa Bình An, Diệp Trần vẫn nằm thong dong trên chiếc ghế dựa bằng mây. Anh mặc chiếc áo may ô trắng hơi sờn, chiếc quần đùi hoa sặc sỡ, và đôi dép tổ ong thần thánh thì lỏng lẻo một bên chân. Trên tay anh là một ly nước cam ép có đá, ống hút nhựa phát ra tiếng "rồn rột" vì nước đã cạn gần hết.
"Ông chủ, tình hình có vẻ không ổn rồi." Thanh Loan đứng bên cạnh, gương mặt thanh tú lộ rõ vẻ lo lắng. Nàng nắm chặt cán chổi tre – thứ mà nàng tin rằng có chứa đựng 'Hủy Diệt Đạo Vận' do Diệp Trần ban cho. "Đám trưởng lão của Thiên Đạo Minh vừa truyền tin, Hắc Ám Hải Thủy chỉ còn cách bờ ba trăm dặm. Toàn bộ cao thủ Hóa Thần trở lên đã tụ tập ở đường bờ biển để lập trận pháp tử thủ, nhưng xem chừng không cầm cự được bao lâu."
Diệp Trần ngáp một cái dài, đưa tay gãi gãi bụng, đôi mắt lờ đờ nhìn lên bầu trời tối tăm.
"Đến thì đến thôi, ồn ào cái gì. Nó có tràn vào tiệm mình được đâu mà sợ?"
Thanh Loan nghẹn lời. Đúng vậy, trong phạm vi tiệm tạp hóa này, dù là Thiên Đạo sụp đổ thì ông chủ vẫn là vô địch. Nhưng vấn đề là, nếu cả thế giới bị nhấn chìm trong bóng tối, nàng lấy đâu ra khách hàng để thu tiền linh thạch cho tiệm? Nàng lấy đâu ra các vị tiên tử để livestream bán mỹ phẩm đây?
Đúng lúc này, trong đầu Diệp Trần vang lên tiếng "Ting" khô khốc của hệ thống.
【 Nhiệm vụ ngẫu nhiên: "Xe Đẹp Đón Xuân". 】
【 Nội dung: Chiếc xe Jeep địa quân sự phiên bản giới hạn (phần thưởng cấp Level 4) đang bám đầy bụi bặm trong kho. Chủ tiệm hãy tiến hành vệ sinh phương tiện để duy trì hình ảnh đẳng cấp của một siêu cấp chủ tiệm. 】
【 Yêu cầu đặc biệt: Không được dùng linh lực hóa giải bụi bẩn. Phải sử dụng "Máy Rửa Xe Cao Áp Đa Năng Karcher" và "Dung Dịch Rửa Xe Công Nghệ Nano". 】
【 Gợi ý: Máy rửa xe cần một lượng lớn nước tinh khiết có độ đậm đặc cao. Hắc Ám Hải Thủy là nguồn nguyên liệu lọc tuyệt vời để tạo ra 'Siêu Nước Tẩy Rửa'. 】
【 Phần thưởng: Mở khóa kệ hàng "Đồ Gia Dụng Thông Minh" (Tivi 8K, Máy giặt cửa ngang). 】
Ánh mắt lười biếng của Diệp Trần đột nhiên lóe lên một tia sáng rực rỡ. Không phải vì anh yêu thích lao động, mà là vì cái Tivi 8K kia! Nghĩ đến việc có thể nằm sofa xem phim điện ảnh giữa thế giới tu tiên này, anh cảm thấy máu trong người như đang sôi lên.
"Lão Ma! Đâu rồi, vác xác ra đây cho ta!" Diệp Trần hét lớn về phía sau vườn.
Cửu U Ma Tôn, một đại ma đầu từng khiến cả Tiên giới run rẩy, giờ đây đang mặc một chiếc tạp dề màu hồng, hai tay lấm lem than củi chạy ra. Lão vừa mới chẻ xong đống củi để phục vụ lò bánh mì của tiệm.
"Có tiểu nhân! Ông chủ có gì sai bảo? Hay là muốn ăn cánh gà nướng?" Ma Tôn khúm núm hỏi.
Diệp Trần chỉ tay vào nhà kho: "Vào trong khuân cái máy màu vàng ra đây. Sau đó mang thêm mấy cuộn dây vòi rồng dài nhất cho ta. Hôm nay chúng ta đi… làm dịch vụ."
Thanh Loan và Ma Tôn nhìn nhau ngơ ngác. Làm dịch vụ? Giữa lúc tận thế sắp đến nơi, ông chủ lại định kinh doanh cái gì nữa đây?
…
Tại bờ biển Đông Hải.
Mười tám vị lão tổ Hóa Thần kỳ đang đứng trên những trận kỳ khổng lồ, mặt ai nấy đều trắng bệch. Phía trước họ, vách nước đen ngòm đã áp sát. Ma khí cuồn cuộn hóa thành những hình thù quỷ dị, gào thét đòi xé xác mọi sinh linh.
"Trần đạo hữu, lão phu không trụ nổi nữa rồi! Ma khí này ăn mòn linh khí quá nhanh!" Trần Huyền Tử hét lên, râu tóc lão dựng ngược, toàn thân bốc lên khói trắng vì bị ma thủy xâm thực.
"Chết tiệc! Lẽ nào kỷ nguyên này thực sự kết thúc ở đây sao?" Một vị lão tổ khác tuyệt vọng than thở.
Đúng lúc đó, từ hướng Vân Hải Thành, một âm thanh động cơ nổ "vù vù" xé toang không khí tĩnh mịch. Một vật thể lạ màu đen, vuông vức, bánh xe khổng lồ đang lao đi trên mặt đất với tốc độ kinh hồn, kéo theo một đám bụi mù mịt.
"Đó là cái gì? Pháp bảo phi hành mới của Vạn Bảo Các sao?" Các tu sĩ kinh hãi nhìn xuống.
Chiếc xe Jeep địa hình dừng khựng lại ngay sát vách đá bờ biển, thắng xe rít lên một tiếng chói tai. Diệp Trần bước xuống từ ghế lái, đeo một chiếc kính râm màu đen sành điệu, trên miệng ngậm một điếu thuốc lá đang cháy dở.
Thanh Loan và Cửu U Ma Tôn nhảy xuống từ ghế sau, mỗi người khiêng một đống máy móc lạ lẫm bằng kim loại vàng chóe.
"Ông… Ông chủ Diệp?" Trần Huyền Tử như thấy cứu tinh, suýt nữa thì rơi từ trên cao xuống. "Ngài đến để cứu chúng ta sao? Ngài muốn dùng thần thông gì? Hóa Thần Kiếm Khí hay là Cửu Thiên Lôi Đình?"
Diệp Trần chỉnh lại kính râm, nhả ra một ngụm khói thuốc nhạt: "Cứu gì mà cứu. Ta thấy nước ở đây dồi dào, định ra rửa cái xe. Dạo này đường xá Vân Hải Thành bụi quá."
Toàn trường lặng ngắt.
Vạn vạn tu sĩ đang đứng chờ chết ở bờ biển cảm thấy não bộ mình bị chập mạch. Rửa xe? Ông chủ đại nhân, ngài có nhìn thấy cái biển đen thùi lùi có thể nuốt chửng cả một châu lục kia không? Ngài lấy nước đó để rửa xe á? Đó là nước chết đấy! Một giọt nhỏ vào kiếm thì kiếm gãy, nhỏ vào người thì người tan biến thành vũng máu đấy!
Diệp Trần không thèm quan tâm đến biểu cảm của họ. Anh hất hàm ra lệnh: "Lão Ma, cắm vòi hút vào biển cho ta. Lựa chỗ nào đen nhất, đặc nhất mà cắm. Cái lõi lọc Nano của hệ thống nó thích loại 'nguyên liệu' nặng đô này lắm."
Cửu U Ma Tôn gật đầu cái rụp. Lão cầm cái đầu vòi hút khổng lồ bằng kim loại, lao thẳng vào giữa cơn sóng đen kịt của U Minh Hải.
"Ông chủ, khởi động máy!" Ma Tôn hét lên.
Diệp Trần giơ dép tổ ong đạp mạnh vào cái nút màu đỏ trên máy Karcher.
"Rè rè rè rè…"
Một âm thanh gầm rú mạnh mẽ vang lên, không giống tiếng gầm của thần thú, mà giống tiếng động cơ điện cao tốc. Trên thân máy, những vòng tròn ma pháp (mà tu sĩ gọi là đạo văn, còn Diệp Trần gọi là sơ đồ mạch điện) bỗng nhiên rực sáng.
Cái vòi hút bắt đầu rung lên dữ dội. Trong ánh mắt rụng rời của tất cả mọi người, một cảnh tượng không thể tin nổi đã xảy ra.
Vách nước đen cao hàng vạn trượng kia, vốn đang tiến công với khí thế không gì ngăn cản nổi, bỗng nhiên bị một lực hút khủng khiếp từ cái vòi nhỏ xíu kia tác động. Nước biển đen bắt đầu bị cuốn xoáy lại, tạo thành một cái phễu khổng lồ, tất cả bị hút sạch vào trong máy.
"Nhìn kìa! U Minh Hắc Hải đang… bị uống hết?" Trần Huyền Tử dụi mắt đến đỏ cả ra.
Không chỉ là hút nước, chiếc máy rửa xe kia giống như một con quái vật không đáy. Màu đen ngòm của nước biển bị hút vào đầu này, qua lớp kính trong suốt của lõi lọc trung tâm, nó bị phân tách ra thành những làn khói đen kịt (chất thải) bị máy thổi ngược vào hư không, và đầu kia chảy ra một loại nước lấp lánh như kim cương, tỏa ra hương thơm dịu mát của hoa cỏ hiện đại kết hợp với linh khí đậm đặc đến mức hóa lỏng.
"Đó là… Thái Sơ Tinh Thủy? Không, còn tinh khiết hơn cả Thái Sơ Tinh Thủy!" Một lão tổ gào lên. "Ông chủ Diệp đang biến thứ nước mục nát nhất thế gian thành nước thần kỳ nhất thế gian!"
Diệp Trần cầm lấy vòi xịt cao áp (Spray Gun) trong tay, vòi xịt này dài khoảng nửa mét, bằng thép không gỉ sáng bóng. Anh gạt cần số trên thân máy: "Chế độ xịt bọt tuyết!"
Một tiếng "Xì…" cực lớn.
Từ đầu vòi không phải bắn ra kiếm khí, mà là một luồng bọt trắng xóa, dày đặc, tỏa ra thứ ánh sáng trắng thuần khiết che phủ cả một vùng trời. Diệp Trần nhắm thẳng vào chiếc xe Jeep của mình, bắt đầu phun.
"Ông chủ, chỗ kia còn dính bùn, xịt kỹ vào!" Thanh Loan ở bên cạnh cầm miếng mút bọt biển (Sponges) to bằng cái thớt, bắt đầu tận tụy lau chùi bánh xe.
Đám tu sĩ trên bầu trời hoàn toàn sụp đổ về nhận thức.
Hắc Ám Chi Hải vốn là đại họa diệt thế, giờ đây đang bị máy của Diệp Trần "nuốt" sạch sành sanh với tốc độ mắt thường có thể thấy được. Mực nước biển đen hạ xuống với tốc độ chóng mặt, cứ như có một cái lỗ hổng khổng lồ vừa xuất hiện dưới đáy biển. Trong khi đó, vị đại nhân vật này lại đang nhàn nhã cầm vòi nước đi quanh chiếc xe, chốc chốc lại phẩy bọt tuyết lên đầu một vị lão tổ nào đó lỡ đứng quá gần.
"Đạo hữu… bọt tuyết này… nó đang thanh lọc tâm ma của lão phu!" Một vị tu sĩ Kim Đan kỳ đang run rẩy, đột nhiên phát hiện bọt xà phòng văng trúng mặt mình không những không có độc, mà còn khiến tâm hồn thanh tịnh, cảnh giới vốn trì trệ mấy chục năm bỗng có dấu hiệu nới lỏng.
Thế là, một cảnh tượng hài hước nhất lịch sử Tiên giới diễn ra:
Phía trước là máy hút đang càn quét bóng tối của cả thế giới. Phía sau, hàng vạn tu sĩ không còn lo phòng thủ nữa, mà tranh nhau lao vào những đám bọt tuyết rơi rụng từ chiếc xe của Diệp Trần. Có người dùng bình ngọc để hứng, có người dùng mặt để hứng, thậm chí có vị lão tổ Đại Thừa vì muốn đột phá mà không tiếc liêm sỉ, nhảy thẳng vào vũng nước thải sau khi rửa xe xong.
"Tránh ra! Chỗ nước thải sau bánh xe này là của Thanh Vân Môn ta!" Trần Huyền Tử hét lớn, vung ra một chiếc hồ lô cực phẩm để thu nước.
Diệp Trần cau mày: "Lão già kia, nước rửa xe cũng lấy là sao? Toàn bùn đất không đấy, bẩn chết đi được."
Trần Huyền Tử vừa thu nước vừa cười ha hả: "Bẩn với ngài nhưng là tiên dịch với chúng ta! Ngài nhìn xem, nước này chứa quy tắc lọc rửa của vạn giới, uống vào một ngụm là gột rửa được lục phủ ngũ tạng, so với đan dược cấp sáu còn mạnh hơn!"
Diệp Trần nhún vai, không hiểu nổi tư duy của mấy người này. Anh chuyển vòi xịt sang chế độ "Tia nước hội tụ cực mạnh" để đánh bay mảng bám trên gầm xe.
Tia nước trong vắt xé toang hư không, đánh vào vách đá phía sau. "Ầm!" một tiếng, cả một ngọn núi bị tia nước cắt đôi như cắt một miếng đậu phụ.
"Lợi hại thật!" Cửu U Ma Tôn đứng cạnh đó lạnh sống lưng. "Máy rửa xe này nếu xịt vào người ta, chắc chắn ngay cả ma hồn cũng bị xịt tan xác."
Sau nửa canh giờ lao động "vất vả" (chủ yếu là Thanh Loan lau, Ma Tôn khiêng máy), chiếc xe Jeep đã sáng bóng đến mức có thể soi gương. Cùng lúc đó, vách nước đen của Hắc Ám Hải Thủy… biến mất.
Phải, thực sự biến mất.
Cái máy Karcher của hệ thống đã hút sạch không còn một giọt nước đen nào dọc bờ biển dài vạn dặm. Thay vào đó, bờ biển Đông Hải giờ đây hiện ra một bãi cát trắng mịn mang hương thơm của nước xả vải Comfort, và mặt biển vốn đục ngầu giờ trong vắt đến mức có thể nhìn thấy những sinh vật biển đang ngơ ngác không hiểu chuyện gì vừa xảy ra.
Diệp Trần hài lòng thu lại máy móc, tắt công tắc. Bầu trời u ám bỗng chốc bị ánh nắng mặt trời xuyên thấu qua lớp mây tan dần.
"Ting! Nhiệm vụ hoàn thành."
"Đánh giá: Rất sạch sẽ. Phần thưởng đã gửi vào kho hệ thống."
Diệp Trần gật gù, cất vòi xịt vào cốp xe. Anh nhìn sang Thanh Loan: "Thu dọn đồ đạc, về tiệm thôi. Trưa nay ăn mì tôm xúc xích."
Thanh Loan mỉm cười gật đầu, nhưng nàng nhìn xuống biển nước lấp lánh rồi hỏi: "Ông chủ, lượng nước thần kỳ này chúng ta bỏ lại đây sao?"
Diệp Trần liếc nhìn đám tu sĩ đang điên cuồng thu thập nước biển trong vắt kia như nhặt được vàng ròng, lười biếng nói: "Coi như là khuyến mãi kèm theo dịch vụ rửa xe đi. Đám này hôm nay cũng tội, đứng gác ở đây nãy giờ chắc cũng mỏi chân rồi."
Nghe thấy lời này, vạn vạn tu sĩ cùng đồng thanh quỳ xuống, tiếng hô vang trời dậy đất:
"Đa tạ chủ tiệm đại ân cứu khổ cứu nạn!"
"Chủ tiệm vạn tuế! Tiệm tạp hóa Bình An vạn tuế!"
Diệp Trần lái chiếc xe Jeep vòng lại, không quên thò đầu ra cửa sổ dặn dò Trần Huyền Tử: "Này lão Trần, nhớ dặn mọi người, cái nước này tuy sạch nhưng cũng đừng có uống quá nhiều một lúc. Nó có chất tẩy rửa đấy, uống nhiều quá là đi ngoài cả tuần không hết đâu."
Nói xong, anh nhấn ga, chiếc xe lao vút về phía Vân Hải Thành, để lại một đám đại lão tu tiên đang cầm bình nước, đứng đờ người ra vì câu cảnh báo "đi ngoài" của vị thần nhân kia.
Về đến cửa tiệm, Diệp Trần thấy trong kho đã xuất hiện một cái hộp carton khổng lồ dán nhãn "Smart TV 8K Ultra HD". Anh xoa tay, gương mặt hiện lên vẻ hưng phấn mà ngay cả khi đánh bại Thiên Đạo chắc anh cũng không có.
"Lão Ma, đừng chẻ củi nữa! Vào bê cái tivi này ra, hôm nay chúng ta xem bóng đá!"
Trong tiệm tạp hóa nhỏ bé, giữa một tiên giới vừa thoát khỏi họa diệt vong, âm thanh rộn rã của cuộc sống đời thường lại bắt đầu vang lên. Trong làn khói của bát mì tôm nóng hổi, Diệp Trần ngồi vắt chân xem truyền hình qua chiếc tivi vừa mới kết nối với mạng nội bộ của hệ thống.
Cửu U Ma Tôn ngồi bên cạnh, miệng ngậm mút một que kem, mắt không rời khỏi màn hình tivi đang chiếu cảnh những người mặc quần đùi tranh nhau một quả bóng.
"Ông chủ, tại sao họ không dùng ngự kiếm mà cứ phải chạy bộ đuổi theo cái bóng kia?" Ma Tôn ngơ ngác hỏi.
Diệp Trần húp một ngụm nước mì, thở hắt ra đầy mãn nguyện: "Đó gọi là tinh thần thể thao, là nghệ thuật, lão thì biết cái gì. Ăn xong đi dọn cái máy rửa xe đi, mai ta lại dùng nó để lọc linh thạch vụn thành linh thạch thượng phẩm."
Thanh Loan đứng tựa cửa, nhìn ánh hoàng hôn rực rỡ buông xuống Vân Hải Thành. Nàng khẽ cười, thầm nghĩ: Có lẽ, tu tiên đỉnh phong hay cứu thế gian đại nạn, thực sự không quan trọng bằng việc tối nay được ngồi cạnh ông chủ, ăn một miếng chân gà cay và xem cái thứ gọi là 'bóng đá' kia.
Biển bóng tối có thể quay lại, nhưng chỉ cần cái máy màu vàng kia vẫn còn ở đây, thì cả Tiên giới này chỉ đơn giản là một cái "gara xe" khổng lồ của Diệp Trần mà thôi.
[Hết Chương 160]