Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp Hóa
Chương 161: ** Mở khóa \”Khu vui chơi giải trí\”

Cập nhật lúc: 2026-05-08 17:59:31 | Lượt xem: 3

**CHƯƠNG 161: MỞ KHÓA “KHU VUI CHƠI GIẢI TRÍ”**

Nắng sớm ở Vân Hải Thành vốn đã trong trẻo, nay sau trận đại kiếp hụt vừa qua, dường như còn mang theo một tầng đạo vận mông lung. Nhưng tại con phố nhỏ dẫn đến tiệm tạp hóa của Diệp Trần, bầu không khí lúc nào cũng “đặc biệt” hơn mọi nơi khác.

Sáng sớm, khi sương mù còn chưa kịp tan trên những tán lá tiên linh, Diệp Trần đã ngáp ngắn ngáp dài bước ra từ căn phòng nghỉ. Trên người anh vẫn là bộ combo kinh điển: áo thun trắng, quần đùi sọc và đôi dép tổ ong màu vàng rực rỡ dưới nắng.

“Hệ thống, hôm nay có gì mới không? Suốt ngày bán mì tôm với nước ngọt, ta cũng thấy hơi nhàm chán rồi.” Diệp Trần lẩm bẩm trong đầu, tay với lấy chiếc bàn chải đánh răng điện.

“Ding!”

Tiếng chuông điện tử quen thuộc vang lên trong não bộ, mang theo chút âm hưởng máy móc nhưng cũng không kém phần… lầy lội:

[Nhiệm vụ ẩn: "Cứu rỗi thế giới và niềm vui cuối cùng" đã hoàn thành.]
[Phần thưởng: Nâng cấp mặt bằng tổng thể lên Giai đoạn 4.]
[Mở khóa hạng mục mới: Khu Vui Chơi Giải Trí Vạn Giới.]
[Vật phẩm đầu tiên được triển khai: Vòng Quay Mặt Trời (Ferris Wheel) – Phiên bản: Luân Hồi Chi Nhãn.]

Diệp Trần đang đánh răng, suýt nữa thì nuốt luôn cả đống bọt vào bụng.

“Khu vui chơi giải trí? Vòng quay mặt trời?” Anh trợn tròn mắt. “Hệ thống, ngươi có nhầm không đấy? Đây là giới tu tiên, ngươi bảo ta dựng cái vòng quay khổng lồ giữa thành phố, để đám lão quái vật mấy nghìn tuổi lên đó ngồi nắm tay nhau hét ‘Aaa’ à?”

[Ký chủ đừng coi thường. Vòng quay này tích hợp công năng "Tu tâm – Ngộ đạo". Lên đỉnh cao của vòng quay, tu sĩ sẽ có 1% xác suất nhìn thấy cửa sổ Thiên đạo. Chi phí: 500 linh thạch thượng phẩm cho một vòng xoay 15 phút.]

Diệp Trần tặc lưỡi: “Năm trăm linh thạch thượng phẩm? Ngươi đúng là tên gian thương. Nhưng mà… ta thích.”

Anh nhìn ra phía bãi đất trống vừa được mở rộng phía sau tiệm. Trước đây, nơi đó chỉ là một mảnh vườn nhỏ để Cửu U Ma Tôn chẻ củi và Tiểu Hắc nằm phơi nắng. Nhưng lúc này, mặt đất bắt đầu rung chuyển nhẹ.

Không phải kiểu động đất dữ dội, mà là một sự dịch chuyển không gian đầy tinh tế. Những khối kim loại bóng loáng, được sơn màu đỏ cam rực rỡ bắt đầu từ hư không hiện ra. Chúng lắp ghép vào nhau như những khối Lego thần kỳ. Một cái trục thép khổng lồ cắm sâu vào mạch khí của đất, xung quanh là những nan hoa bạc lấp lánh phản chiếu ánh mặt trời.

Mười lăm phút sau.

Một kiến trúc vĩ đại cao hơn trăm trượng sừng sững hiện ra sau tiệm tạp hóa. Những chiếc cabin bằng thủy tinh pha lê linh thạch trong suốt treo lơ lửng trên vòng cung khổng lồ. Từ xa nhìn lại, nó không khác gì một bánh xe luân hồi của các vị cổ thần hạ phàm.

“Chuyện gì thế này? Thiên địa dị tượng?”

Cửu U Ma Tôn đang cầm rìu định bổ củi, bỗng sững sờ đánh rơi cả món vũ khí làm từ thiên ngoại thạch xuống đất, trúng ngay ngón chân nhưng lão cũng không thèm kêu đau. Mắt lão trợn ngược nhìn lên vật thể lạ lùng kia.

Thanh Loan cũng bước ra, mái tóc đen dài bay trong gió. Nàng nheo mắt nhìn công trình đang tỏa ra đạo vận nhàn nhạt: “Ông chủ, cái… pháp bảo hình tròn này là cái gì? Chẳng lẽ là một loại trận pháp khổng lồ để đối phó với tàn dư của Ma giới?”

Tiểu Hắc thì đơn giản hơn, nó nhìn cái vòng quay, sủa hai tiếng rồi chạy lại chân Diệp Trần, đuôi vẫy rối rít, dường như nó đánh hơi thấy một thứ gì đó vô cùng “vui vẻ”.

Diệp Trần khoanh tay trước ngực, dáng vẻ vô cùng thần bí (thực chất là đang nghĩ cách “chém gió”): “Đó không phải là trận pháp, cũng không phải pháp bảo tấn công. Đó là ‘Luân Hồi Chi Nhãn’ – hay nôm na dân gian gọi là Vòng Quay Mặt Trời. Ai leo lên đó, sẽ có cơ hội thăng hoa tâm hồn, nhìn thấu hồng trần vạn trượng.”

Vừa nói xong, từ phía cổng thành Vân Hải, một đạo độn quang vàng xộc tới. Trần Huyền Tử – lão già nghiện mì tôm nặng nhất vùng – xuất hiện với bộ dạng hớt hải.

“Diệp đại ca! Diệp chủ quán! Có bảo vật xuất thế sao? Lão phu từ cách đây năm mươi dặm đã thấy hào quang đỏ cam bao trùm, tưởng đâu có tiên phủ khai mở!”

Trần Huyền Tử đáp xuống, nhìn thấy cái vòng xoay khổng lồ thì đôi môi run rẩy: “Đây… đây là đồ của tiệm sao?”

“Đúng vậy.” Diệp Trần phẩy tay như chuyện đương nhiên. “Hạng mục giải trí mới của tiệm. Một lượt 500 linh thạch thượng phẩm. Lão Trần, thấy lão là khách quen, ta giảm giá cho lượt đầu tiên… còn 499 linh thạch.”

Trần Huyền Tử nghe giá thì mặt héo lại, nhưng nhìn vào những cabin pha lê đang xoay chậm chậm một cách huyền ảo, lão lại thấy trong lòng ngứa ngáy không thôi. Tu sĩ tu luyện, sợ nhất là tâm cảnh bế tắc. Mà cái vật này, Diệp Trần lại bảo là “Luân Hồi Chi Nhãn”.

“Lão phu chơi! Trăm năm khổ hạnh, 500 linh thạch này coi như phí trải nghiệm!”

Lão rút ra một túi linh thạch, cung kính dâng lên. Diệp Trần thu tiền, lòng mở cờ trong bụng, đoạn ra hiệu cho Thanh Loan dẫn khách lên cabin đầu tiên.

Khi Trần Huyền Tử bước vào cabin, cửa kính tự động đóng lại với một tiếng “Click” đầy hiện đại. Tiếng nhạc không lời nhẹ nhàng – một loại âm thanh thiền định được hệ thống tuyển chọn – bắt đầu vang lên trong không gian khép kín.

Vòng quay bắt đầu khởi động.

Trần Huyền Tử ban đầu hơi lo lắng, lão vận chuyển linh lực hộ thân, tay bấm quyết phòng thủ. Nhưng khi cabin từ từ rời khỏi mặt đất, một cảm giác kỳ lạ ập đến. Cabin không hề rung lắc, thậm chí lão không cảm nhận được lực hấp dẫn của trái đất.

Qua lớp kính pha lê đặc chế, toàn cảnh Vân Hải Thành thu vào tầm mắt.

Năm mét… mười mét… ba mươi mét…

Lão thấy những tu sĩ khác đang hớt hải chạy về phía tiệm tạp hóa, trông nhỏ xíu như những con kiến. Lão thấy những dãy núi xa xăm trước kia vốn là nơi hiểm yếu, nay chỉ là những nếp gấp trên một tấm thảm xanh.

“Kỳ lạ… Tại sao linh lực của lão phu lại lắng xuống?” Trần Huyền Tử kinh ngạc.

Càng lên cao, áp lực của thế tục dường như càng mỏng đi. Đến khi cabin đạt đến đỉnh cao nhất – cách mặt đất hơn ba trăm mét, một luồng ánh sáng mặt trời chiếu thẳng vào cabin, xuyên qua lớp pha lê, khúc xạ thành hàng ngàn vạn đạo văn sặc sỡ.

Trong khoảnh khắc đó, Trần Huyền Tử cảm thấy như mình đang đứng trên đỉnh của vạn vật. Tiếng gió gào thét bên ngoài hoàn toàn bị ngăn cách, chỉ còn lại sự tĩnh lặng tuyệt đối. Tâm ma vốn ẩn giấu sâu trong nguyên anh của lão – nỗi sợ hãi về cái chết, sự tham lam về thọ nguyên – đột nhiên bị phơi bày dưới ánh nắng rực rỡ này.

“Vạn vật vốn không có điểm đầu, cũng chẳng có điểm kết… Chẳng qua cũng chỉ là một vòng lặp…”

Mắt Trần Huyền Tử mờ đi, một luồng khí tức huyền học bùng nổ trong cơ thể lão. Lão ngồi kiết già ngay trên sàn cabin bằng nhựa cao cấp của hệ thống.

Bên dưới đất, đám đông tu sĩ từ các nơi đã đổ về đông nghịt. Họ đứng ngước nhìn cái vòng quay vĩ đại đang chậm rãi chuyển động.

“Nhìn kìa! Thái thượng trưởng lão của Thanh Vân Môn… lão ấy đang đột phá?”

“Trời đất, lão ấy kẹt ở Nguyên Anh hậu kỳ đã ba trăm năm rồi mà? Chỉ ngồi trên cái vòng sắt xoay tròn kia mà cũng đột phá được sao?”

“Mau! Tôi cũng muốn lên! Cho tôi một suất!”

Cửu U Ma Tôn đứng dưới, miệng há hốc. Lão nhìn Diệp Trần đang thản nhiên ngồi tựa ghế cầm một lon Coca-Cola uống ực một ngụm, lòng bỗng nảy sinh một nỗi sợ hãi pha lẫn sùng bái tột độ.

“Ông chủ… cái này thực sự là để giải trí sao?”

Diệp Trần liếc nhìn lão Ma, mỉm cười: “Tất nhiên. Đỉnh cao của nghệ thuật là khi người ta không nhận ra mình đang bị giáo dục. Lão có muốn lên thử không? Ta cho lão vé miễn phí, bù lại mai lão phải lau sạch 30 cái cabin cho ta.”

Ma Tôn rùng mình, nhưng rồi cái tính tò mò của một lão ma đầu sống vạn năm đã chiến thắng. Lão gật đầu cái rụp, vứt cây rìu qua một bên: “Lau thì lau! Lão phu cũng muốn xem cái ‘Nhãn’ này nhìn đời ra sao!”

Diệp Trần lại ra hiệu cho Thanh Loan đi cùng Ma Tôn. Thanh Loan vốn là người trầm mặc, nhưng khi nhìn thấy cái kiến trúc hùng vĩ này, lòng nàng cũng xao động. Nàng thầm nghĩ: *Ông chủ thực sự không thuộc về thế giới này. Mỗi thứ ông ấy tạo ra đều vượt xa nhận thức của Tiên giới.*

Cánh cửa cabin tiếp theo mở ra. Một lão Ma đầu từng khiến cả lục địa kinh sợ và một vị Thánh nữ băng thanh ngọc khiết ngồi đối diện nhau trong không gian nhỏ hẹp.

Khi vòng quay lên đến điểm cao nhất, Cửu U Ma Tôn bỗng nhiên lặng người. Lão nhìn thấy Ma giới xa xăm – nơi vốn đầy rẫy khói đen và sự giết chóc – nay chỉ là một chấm nhỏ mịt mờ dưới ánh hoàng hôn sắp tới. Lão nhìn xuống tay mình, những vết sẹo của hàng ngàn trận chiến dường như nhạt dần.

“Hóa ra, từ góc độ này nhìn lại, những thứ ta tranh giành bao năm qua… chẳng qua chỉ là một vạt đất bằng cái móng tay.” Ma Tôn lẩm bẩm, một giọt lệ ma pháp hiếm hoi chảy xuống.

Thanh Loan nhìn ra cửa sổ, nàng thấy Diệp Trần dưới mặt đất đang vẫy tay với mình. Hình ảnh chàng trai đi dép lê, mặc áo thun lười biếng kia, so với vòng quay mặt trời vĩ đại này, so với cả trời đất bao la, dường như lại là thứ vững chãi duy nhất trong lòng nàng.

Chỉ trong một buổi sáng, danh tiếng của “Vòng Quay Mặt Trời” đã lan xa khắp Ngũ Hành Đại Lục thông qua mạng xã hội trên Smartphone mà Diệp Trần đã bán trước đó.

Hashtag #CheckinVongQuayNgoDao đã đứng đầu bảng tìm kiếm của “Linh Bản”. Các đại lão từ Trung Đô thậm chí còn dùng truyền tống trận nghìn dặm chỉ để đến xếp hàng.

Diệp Trần đứng trước cửa tiệm, nhìn dòng người rồng rắn lên mây, thầm tính toán doanh thu trong đầu.

“Tiền nhiều thế này, có khi phải mua thêm vài cái máy gắp thú bông phiên bản ‘Gắp Linh Thú’ đặt ở cạnh cho chúng nó giết thời gian lúc chờ đợi mất thôi.”

Đúng lúc đó, hệ thống lại vang lên:

[Chúc mừng ký chủ đạt mức doanh thu đột phá. Nhiệm vụ tiếp theo: Tổ chức lễ hội pháo hoa tại khu vui chơi. Phần thưởng: Mở khóa Gian hàng Kem 100 vị chứa năng lượng Ngũ Hành.]

Diệp Trần thở dài một hơi đầy “khổ sở”, tay cầm cây quạt giấy khẽ phẩy: “Haizz, bận rộn quá đi mất. Đã bảo là muốn làm một ông chủ lười biếng, thế mà cái hệ thống này cứ ép mình phải làm giàu.”

Nói đoạn, anh gọi lớn: “Lão Trần! Xuống chưa? Đột phá rồi thì ra nộp thêm tiền tip cho nhân viên nhé! Cabin số 1 lão làm vương vãi bao nhiêu đạo khí ra đấy, vệ sinh mệt lắm!”

Trần Huyền Tử từ trên cabin bước xuống, gương mặt hồng nhuận, trẻ ra tới mấy chục tuổi, cung kính cúi đầu với Diệp Trần: “Diệp đại sư! Đại ân không lời nào xiết được! Ngồi trên cái vòng kia 15 phút, bằng lão phu tu luyện trăm năm!”

Đám đông xung quanh nghe vậy thì càng phát cuồng.

“Tôi trả 1000 linh thạch! Cho tôi lên trước!”

“Cút ngay, lão phu trả 2000! Tránh đường cho Kiếm tu ta qua!”

Cảnh tượng hỗn loạn nổ ra cho đến khi Tiểu Hắc bước ra, gầm nhẹ một tiếng làm rung chuyển cả con phố. Mọi người lập tức im bặt, ngoan ngoãn xếp hàng lại từ đầu. Ở tiệm tạp hóa này, dù là đại lão Hợp Thể kỳ hay yêu vương ngàn năm, cũng đều phải tuân thủ nội quy của Diệp Trần.

Phía trên cao, vòng quay mặt trời vẫn lặng lẽ xoay tròn, rực rỡ và kiêu hãnh. Nó không chỉ là một trò chơi, mà giờ đây đã trở thành biểu tượng mới của một kỷ nguyên tu tiên đầy kỳ lạ nhưng cũng vô cùng ấm áp tại Vân Hải Thành.

Hoàng hôn dần buông, ánh đèn neon đỏ xanh bắt đầu sáng lên chạy dọc theo những nan hoa của vòng quay – một thứ ánh sáng điện năng hiện đại chưa từng xuất hiện ở Tiên giới, khiến nơi này trông giống như một tòa lâu đài đến từ tương lai giữa lòng thế giới cổ xưa.

Diệp Trần tựa lưng vào cửa tiệm, nhai một chiếc kẹo cao su hương bạc hà, hài lòng nhìn về phía chân trời. Một chương mới của Tiệm tạp hóa Vạn giới, thực sự chỉ vừa mới bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8