Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp Hóa
Chương 162: ** Tàu lượn siêu tốc: Giúp tu sĩ trải nghiệm cảm giác sinh tử để đột phá.

Cập nhật lúc: 2026-05-08 18:00:08 | Lượt xem: 3

Ánh bình minh của Vân Hải Thành hôm nay dường như đến sớm hơn thường lệ, hoặc giả là vì cư dân nơi đây đã chẳng còn muốn ngủ kể từ khi Tiệm Tạp Hóa Bình An của Diệp Trần trở thành tâm điểm của cả Đông Nhất Lục.

Sau sự thành công vang dội của Vòng Quay Mặt Trời – thứ mà giới tu tiên gọi bằng cái tên mỹ miều là “Luân Hồi Ngộ Đạo Đài”, Diệp Trần nằm dài trên chiếc ghế tựa quen thuộc, tay cầm một lon Coca-Cola mát lạnh, miệng khẽ ợ một hơi đầy sảng khoái.

“Hệ thống, hôm nay có hàng gì mới không? Vòng quay kia mặc dù kiếm bộn tiền, nhưng xem ra mấy lão già Nguyên Anh, Hóa Thần ngồi mấy vòng là bắt đầu ‘chai lì’ rồi.”

Tiếng máy móc lạnh lẽo nhưng có phần tinh quái của Hệ thống vang lên trong đầu anh:

【 Ting! Nhận thấy nhu cầu đột phá của tu sĩ tại khu vực đang tăng cao, đặc biệt là tâm tính còn nhiều kẽ hở. Hệ thống mở khóa công trình giải trí cảm giác mạnh cấp độ SSS: “Cửu Thiên Thần Long Phá Không Xa” (Tên bình dân: Tàu lượn siêu tốc phiên bản Tiên giới). 】

【 Tác dụng: Trải nghiệm cảm giác rơi tự do từ độ cao vạn trượng, gia tốc vượt qua rào cản âm thanh, giả lập trạng thái sinh tử hoàn cảnh. Giúp tu sĩ rèn luyện đạo tâm, phá bỏ tâm ma, tỉ lệ đột phá bình cảnh tăng 30%. 】

Diệp Trần suýt chút nữa phun ngụm nước trong miệng ra ngoài.

“Tàu lượn siêu tốc? Ngươi định cho mấy vị tiên nhân này nôn thốc nôn tháo hết ra tiệm của ta à?”

【 Ký chủ yên tâm, hệ thống đã tích hợp trận pháp “Thanh Tịnh Như Sơ”. Mọi chất thải sinh học sẽ bị phân hủy ngay lập tức, đảm bảo vệ sinh môi trường Tiên giới. 】

“Được thôi, lắp đặt đi.” Diệp Trần tặc lưỡi.

Chỉ trong một cái búng tay, mặt đất phía sau tiệm tạp hóa rung chuyển dữ dội. Các tu sĩ đang xếp hàng mua mì tôm và trà sữa đồng loạt giật mình, kinh hãi nhìn về phía sau vườn.

Giữa màn sương mù mờ ảo, một đường ray khổng lồ làm bằng một loại vật liệu đen bóng, lấp lánh như lân quang của hắc long, bắt đầu vươn dài ra. Nó không đi theo đường thẳng mà uốn lượn một cách quỷ dị: khi thì dựng đứng 90 độ lao thẳng lên tầng mây, khi thì xoay tròn 720 độ như một con rắn hổ mang đang giận dữ, khi lại đâm sâu xuống lòng đất rồi bật ngược trở lên.

Thanh Loan đang lau kệ hàng, thấy cảnh này thì đôi mắt đẹp mở to, đánh rơi cả chai nước khoáng Lavie xuống đất.

“Chủ nhân… đó là… ma khí gì vậy? Sao nhìn nó giống như một con hắc long đang bị xẻ thịt vậy?”

Diệp Trần chậm rãi đứng dậy, chỉnh lại chiếc dép tổ ong dưới chân, tay phẩy quạt: “Thanh Loan, đó không phải ma khí. Đó là con đường dẫn đến đỉnh phong của sự sợ hãi. Ta gọi nó là… Tàu Lượn Phá Bình Cảnh.”

Chẳng mấy chốc, một thông báo mới được dán ngay trước cửa tiệm:

*“Hạng mục thử thách đạo tâm mới: Tàu Lượn Cửu Thiên. Vé tham gia: 5000 Linh thạch thượng phẩm một lượt. Khuyến cáo: Tu sĩ tim yếu, đạo tâm không kiên định, hoặc có tiền sử nôn mửa khi phi kiếm thì nên cân nhắc.”*

Cái giá 5000 linh thạch thượng phẩm khiến không ít người hít một hơi khí lạnh. Đây là con số mà một tu sĩ Trúc Cơ phải tích cóp cả đời. Nhưng đối với những đại lão đang kẹt ở đỉnh phong Kim Đan hay Nguyên Anh, đây chẳng qua chỉ là vài viên sỏi.

Trần Huyền Tử – người vừa đột phá nhờ Vòng quay mặt trời ngày hôm trước – là người đầu tiên bước tới. Lão vuốt râu, nhìn đường ray đang run rẩy trong gió bằng ánh mắt đầy hoài nghi:

“Diệp đại sư, cái thứ này… ngồi lên là có thể đột phá sao? Lão phu nhìn nó uốn lượn thế kia, chẳng lẽ là chứa đựng quy tắc ‘Không gian chuyển dời’?”

Diệp Trần cười huyền bí: “Lão Trần, đừng hỏi nhiều. Ngồi lên, thắt dây an toàn, và cảm nhận ‘Sinh – Tử’ trong mười lăm phút. Nếu xuống dưới mà không cảm ngộ được gì, ta hoàn tiền trà sữa cho lão trong một tháng!”

Nghe đến việc được hoàn tiền trà sữa – thứ thức uống gây nghiện nhất tiên giới, Trần Huyền Tử không ngần ngại lấy túi linh thạch ra nộp ngay. Theo chân lão còn có Dương Phong – vị thiếu chủ vừa bị ăn hành mấy lần trước nhưng vẫn thích “thể hiện”, và hai vị trưởng lão của Ma Tu Liên Minh đang thèm khát tìm kiếm đột phá.

Cỗ xe của tàu lượn từ từ tiến vào bãi đỗ. Nó không có đầu tàu, mà mỗi toa xe đều được chạm khắc hình đầu rồng hung tợn. Khi bốn người ngồi vào, hệ thống tự động khóa chặt thanh chắn bằng thép thần cấp vào ngực họ.

“Này… sao ta cảm thấy linh lực trong người không thể vận hành?” Một vị Ma tu hoảng sợ kêu lên.

Diệp Trần đứng ở đài điều khiển, tay cầm mic: “Quên chưa nói, trong suốt chuyến đi, toàn bộ tu vi của các vị sẽ bị phong ấn về trạng thái phàm nhân. Có như vậy, cảm giác đối diện với cái chết mới là chân thực nhất. Chúc các vị… thượng lộ bình an!”

Dương Phong vẫn cố giữ vẻ kiêu ngạo: “Hừ, phàm nhân thì sao? Thiếu chủ ta từng đối mặt với hung thú cấp năm, chẳng lẽ lại sợ cái trò treo lên cao này…”

Chữ “này” còn chưa dứt, chiếc tàu bỗng nhiên giật mạnh một cái rồi lao đi với tốc độ của một tia chớp hắc sắc.

“A!!!!!!!!!!!”

Một tiếng hét thảm thiết xé toạc bầu trời Vân Hải Thành.

Chiếc tàu không khởi động từ từ mà đạt ngay vận tốc cực hạn chỉ trong 2 giây. Trần Huyền Tử cảm thấy toàn bộ nội tạng của mình như bị ép dính vào lưng ghế. Gió thổi tạt vào mặt khiến lão không tài nào mở nổi mắt, tiếng rít gào của không khí bên tai giống như tiếng sấm nổ liên hồi.

Chiếc tàu lao thẳng đứng lên cao ngàn trượng, xuyên qua cả những đám mây. Ngay khi đạt đến đỉnh cao nhất, nơi không khí loãng đến mức ngạt thở, chiếc tàu bỗng dừng khựng lại một nhịp.

Cả bốn người nhìn xuống dưới chân. Vân Hải Thành giờ chỉ còn là một chấm nhỏ. Phía dưới là vực thẳm không đáy với những thanh ray uốn lượn như ruột gà.

“Không… không ổn rồi…” Dương Phong mặt cắt không còn một giọt máu, hai chân run cầm cập.

Hệ thống của Diệp Trần lúc này còn chơi ác hơn, vang lên một âm thanh ma quái ngay tai họ: 【 Cảm giác tử vong bắt đầu trong 3… 2… 1… Rơi! 】

Chiếc tàu đâm sầm xuống đất theo một góc 90 độ hoàn hảo.

Nếu như có tu vi, họ có thể dùng ngự không thuật để thăng bằng. Nhưng lúc này, họ chẳng khác gì những hòn đá rơi tự do. Cảm giác ruột gan lộn ngược, trọng lực mất đi, và tiếng gió gào thét khiến tâm trí của những vị đại lão này sụp đổ hoàn toàn.

“Mẹ ơi cứu con!!!” Dương Phong gào lên trong vô vọng, bao nhiêu phong thái thiên tài giờ đây chỉ còn là tiếng khóc của một đứa trẻ.

Trần Huyền Tử thì khác. Trong khoảnh khắc đối mặt với cái chết cận kề, khi chiếc tàu xoay tròn 720 độ giữa không trung, lão bỗng nhiên thấy thời gian như chậm lại.

Lão nhìn thấy những đường ray kia không còn là thép, mà là những sợi dây định mệnh. Con người ta cả đời tu luyện, mưu cầu trường sinh, chẳng phải cũng giống như chuyến tàu này sao? Có lúc lên đỉnh cao danh vọng, có lúc rơi xuống đáy vực sâu. Nếu không giữ được tâm không động, thì sớm muộn cũng bị cái “tốc độ” của hồng trần cuốn đi cho đến khi tan xương nát thịt.

Lão bắt đầu nhắm mắt lại, mặc cho gió thổi, mặc cho thân xác đang bị rung lắc dữ dội. Trong ý thức hải của lão, viên Nguyên Anh đang khô héo bỗng nhiên bùng phát ra một luồng sinh khí mới.

Đột phá! Không phải là tu vi đột phá, mà là tâm cảnh đột phá!

Trong khi đó, ở phía dưới mặt đất, hàng ngàn tu sĩ đang ngước cổ lên nhìn. Họ chỉ thấy một vệt đen lao đi như điên dại giữa những vòng xoáy trên không trung, kèm theo đó là những tiếng gào khóc thảm thiết nhất mà họ từng được nghe.

“Trời đất ơi, đó là Trần trưởng lão sao? Lão ấy đang kêu cứu kìa!”

“Kinh khủng quá! Các ngươi nhìn kìa, chiếc tàu kia vừa rồi dường như bay ra khỏi đường ray rồi lại hạ cánh xuống chính xác! Đó là loại khống chế lực lượng gì vậy?”

Diệp Trần vẫn nhàn nhã uống Coca, nhìn đồng hồ: “Còn ba phút nữa. Hệ thống, tăng cường hiệu ứng tâm ma giả lập cho họ đi.”

【 Ting! Kích hoạt hiệu ứng: ‘Đoạn đường linh hồn’. 】

Phần cuối cùng của đường ray bỗng nhiên biến mất trong mắt những người ngồi trên tàu. Thay vào đó, họ thấy mình đang lao thẳng vào một biển lửa ngút ngời, rồi lại lao vào một miệng vực chứa đầy kiếm khí sắc lẹm.

Dương Phong sợ đến mức ngất xỉu ngay tại chỗ, miệng sùi bọt mép. Hai vị Ma tu thì không ngừng lẩm bẩm kinh chú, mồ hôi ướt sũng cả hắc bào.

Chỉ có Trần Huyền Tử vẫn bình thản. Lão mở mắt ra, nhìn thẳng vào biển lửa giả lập kia, khẽ cười: “Hư hư thực thực, tất cả chỉ là bụi trần. Phá!”

Khi chuyến tàu từ từ giảm tốc và tiến về phía sân ga, bầu không khí tĩnh lặng đến lạ thường.

Diệp Trần bước tới, dùng một cây gậy nhỏ gõ gõ vào thanh chắn: “Mời các vị khách quý xuống tàu. Cảm nhận thế nào? Có ai cần túi nôn không?”

Thanh chắn mở ra. Dương Phong ngã lộn nhào xuống đất, bò lê bò lết về phía xa, vừa bò vừa lảm nhảm: “Ta không tu tiên nữa… Ta muốn về nhà… Thế giới này đáng sợ quá…”

Hai vị Ma tu cũng mặt mày tái mét, dìu nhau bước đi loạng choạng, thề rằng từ nay về sau sẽ không bao giờ dám khinh thường bất cứ thứ gì trong tiệm tạp hóa này.

Riêng Trần Huyền Tử bước xuống một cách chậm rãi. Chung quanh lão, linh khí bắt đầu hội tụ dữ dội. Một luồng uy áp từ cấp độ Nguyên Anh trung kỳ bỗng chốc tăng vọt lên hậu kỳ, rồi đạt tới đỉnh phong, lờ mờ có dấu hiệu chạm tới Hóa Thần kỳ.

“Chúc mừng lão Trần.” Diệp Trần mỉm cười.

Trần Huyền Tử cúi đầu thật sâu, giọng run run vì xúc động: “Diệp đại sư… ơn tái tạo này, lão phu không biết lấy gì đền đáp. Trước khi lên tàu, lão phu chỉ thấy mình là một tu sĩ đang già đi. Sau khi xuống tàu, lão phu nhận ra mình chính là ‘tàu’, mà đường ray chính là ‘đạo’. Đường ray dù cong vẹo, dù dốc đứng, chỉ cần bản thân vẫn vận hành trên đó, thì đích đến cuối cùng vẫn là sự an nhiên.”

Đám đông tu sĩ đứng ngoài hàng rào thấy cảnh Trần Huyền Tử đột phá tại chỗ thì sôi sùng sục.

“Cái gì? Thật sự đột phá rồi sao?”

“Ta mặc kệ! Đừng cản ta! Ta phải lên tàu! Ta kẹt ở Kim Đan năm mươi năm rồi!”

“Tránh ra, ta trả 10.000 linh thạch cho lượt tiếp theo!”

Cảnh tượng lập tức trở nên hỗn loạn. Diệp Trần phải ra lệnh cho Tiểu Hắc ra gầm lên một tiếng mới ổn định được trật tự.

Chiều hôm đó, danh tiếng của “Tàu Lượn Phá Bình Cảnh” lan truyền nhanh hơn cả tốc độ ánh sáng. Những vị cao nhân từ những lục địa xa xôi bắt đầu dùng truyền tống trận gấp rút đổ về Vân Hải Thành.

Thanh Loan đứng cạnh Diệp Trần, nhìn dòng người rồng rắn lên mây, không khỏi thán phục: “Chủ nhân, người thật sự quá vĩ đại. Một cái trò chơi hiện đại như vậy cũng có thể trở thành thánh địa ngộ đạo.”

Diệp Trần lại nằm xuống ghế tựa, đắp một chiếc khăn mặt lên mặt để che đi ánh nắng: “Đạo ở khắp mọi nơi, Thanh Loan à. Đôi khi nó nằm trong một bát mì, đôi khi nó nằm trong một cú rơi vạn trượng. Quan trọng là người ta có dám bước lên chuyến tàu đó hay không mà thôi.”

Dưới ánh hoàng hôn, tiếng gào thét trên đường ray tàu lượn vẫn vang lên đều đặn, nhưng giờ đây nó không còn mang theo sự sợ hãi đơn thuần, mà là âm thanh của sự lột xác, sự phá vỡ xiềng xích của những linh hồn đang khao khát vươn tới trời cao.

Trong tiệm tạp hóa nhỏ bé, hệ thống lại vang lên âm báo quen thuộc:

【 Ting! Doanh thu hôm nay vượt chỉ tiêu 500%. Cấp độ tiệm tăng lên. Chúc mừng ký chủ mở khóa mặt hàng tiếp theo: ‘Máy chiếu phim 8K giả lập – Luân hồi rạp chiếu phim’. 】

Diệp Trần khẽ nhếch môi: “Chiếu phim à? Để xem các vị tiên nhân này có chịu nổi bộ phim kinh dị phiên bản tu tiên mà ta sắp tung ra không…”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8