Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp Hóa
Chương 163: ** Nhà ma: Nơi chứa đựng các linh hồn u ám nhất.
**CHƯƠNG 163: NHÀ MA: NƠI CHỨA ĐỰNG CÁC LINH HỒN U ÁM NHẤT**
Buổi sáng ở Vân Hải Thành thường bắt đầu bằng tiếng chim linh hót líu lo và màn sương mù bao phủ những dãy núi xa xăm. Nhưng tại con phố phía Tây, nơi "Tiệm Tạp Hóa Bình An" tọa lạc, âm thanh đánh thức mọi người lại là tiếng gào thét thảm thiết của Thái thượng trưởng lão Trần Huyền Tử trên đường ray tàu lượn siêu tốc.
Diệp Trần ngáp dài một cái, đẩy cánh cửa gỗ của tiệm ra. Anh vẫn bộ dạng cũ: áo thun trắng có hình mèo thần tài, quần lửng sọc caro, và đôi dép tổ ong màu vàng rực rỡ "huyền thoại". Tay cầm một ly trà sữa trân châu mới pha, Diệp Trần lười biếng tựa lưng vào chiếc ghế nằm bằng mây trước cửa, nhìn dòng người đang xếp hàng dài dằng dặc trước các "máy chơi game" và "khu vui chơi" ngoài trời.
"Hệ thống, hôm qua ta nhớ là đã mở khóa vật phẩm mới mà nhỉ? Đừng bảo là cái máy chiếu phim kia lại đặt ngoài trời nhé? Trời nắng thế này xem phim 8K cũng bằng thừa."
Diệp Trần vừa hút một ngụm trân châu dai giòn, vừa lẩm bẩm trong đầu.
【 Ting! Ký chủ xin chú ý. Mặt hàng mới: ‘Máy chiếu phim 8K giả lập – Luân hồi rạp chiếu phim’ không chỉ đơn thuần là một rạp chiếu phim. 】
【 Để tối ưu hóa trải nghiệm và thu thập ‘Điểm Sợ Hãi’ lẫn ‘Điểm Ngộ Đạo’, hệ thống đã tích hợp thêm một kiến trúc đặc biệt: ‘Nhà ma – Lĩnh vực u ám’. 】
Diệp Trần hơi khựng lại: "Nhà ma? Ngươi định dọa chết mấy lão già tu tiên này à? Họ toàn là người giết người không chớp mắt, đối đầu với yêu ma quỷ quái như cơm bữa, nhà ma của ngươi có tác dụng gì?"
【 Hệ thống nhắc nhở: Nhà ma của Vạn Giới Tạp Hóa không sử dụng quỷ hồn cấp thấp. Chúng ta sử dụng 'Nỗi sợ nguyên thủy' và 'Quy tắc tâm lý'. Trong phạm vi Nhà ma, mọi tu vi đều bị phong ấn, khách hàng sẽ trải nghiệm nỗi sợ hãi dưới góc độ của một phàm nhân. 】
Diệp Trần nhướn mày, ý tưởng này nghe có vẻ… hái ra tiền. Ở Tiên giới, thứ mà tu sĩ sợ nhất không phải là kẻ thù mạnh, mà chính là "Tâm ma". Một cái nhà ma có thể khiến họ đối diện với phần tối nhất của linh hồn mình? Đây không phải kinh doanh, đây là "làm phúc" giúp họ tu luyện ấy chứ!
Anh đứng dậy, vỗ tay một cái. Ngay lập tức, bên cạnh quầy mì tôm, một cánh cửa gỗ sơn màu đen u ám hiện ra. Trên cửa treo một tấm biển bằng gỗ mục, khắc mấy chữ đỏ như máu đang chảy: **"NHÀ MA LUÂN HỒI – NƠI CỦA NHỮNG LINH HỒN U ÁM NHẤT"**.
Dưới dòng chữ đó là một hàng phụ chú nhỏ: *"Cấm người yếu tim, cấm phụ nữ có thai (tu sĩ mang thai nhi cũng không được), không chịu trách nhiệm nếu bị hù đến vỡ mật đan."*
—
Lúc này, Trần Huyền Tử vừa bước xuống từ tàu lượn siêu tốc, mặt cắt không còn giọt máu nhưng linh khí quanh thân lại đang dao động cực mạnh. Lão vuốt râu, mắt sáng quắc nhìn về phía cửa tiệm: "Hôm nay chủ tiệm lại ra món mới sao?"
Không chỉ Trần Huyền Tử, mà ngay cả Cửu U Ma Tôn – kẻ đang phải hì hục chẻ củi sau vườn để trả nợ tiền cái cửa – cũng dừng tay, vác rìu chạy lại xem náo nhiệt. Cả thiếu chủ Dương Phong, người vừa bình phục sau cú "đóng băng" do ăn kem que hôm trước, cũng tò mò chen vào đám đông.
"Nhà ma? Ha ha ha!" Dương Phong cười lớn, vẻ mặt khinh thường hiện rõ. "Diệp chủ tiệm, người có nhầm không? Chúng ta là tu sĩ! Ta đã từng một mình giết vào Vạn Quỷ Quật, chém bay đầu ba con Quỷ Vương Nguyên Anh kỳ mà mắt không thèm chớp. Một cái nhà bằng gỗ tối tăm này có thể làm gì ta?"
Diệp Trần nhìn Dương Phong với ánh mắt như nhìn một kẻ ngốc, cười tủm tỉm: "Ồ? Dương thiếu chủ dũng cảm vậy sao? Vậy có dám làm vị khách mở hàng không? Giá vé chỉ có 100 linh thạch cực phẩm cho một lượt trải nghiệm thôi."
"100 linh thạch cực phẩm? Cắt cổ à!" Đám đông ồ lên. Nhưng với Dương Phong, đây là cơ hội để lấy lại danh dự.
"Chút linh thạch đó bõ bèn gì! Ta vào! Để xem cái gọi là ‘Linh hồn u ám nhất’ của ngươi trông như thế nào!" Dương Phong ném túi linh thạch lên quầy, hiên ngang đẩy cửa bước vào Nhà ma.
Cửu U Ma Tôn ở bên ngoài hừ lạnh một tiếng: "Tiểu tử này không biết trời cao đất dày. Đồ của Diệp Trần… có món nào là bình thường?"
Lão Trần Huyền Tử cũng gật đầu tán đồng, lặng lẽ lui ra xa cửa một chút, bản năng của một đại lão Nguyên Anh mách bảo lão rằng, cái cửa đen ngòm kia đang tỏa ra một loại hơi thở cực kỳ không lành.
—
Bên trong Nhà ma.
Cạch.
Cánh cửa phía sau Dương Phong đóng sầm lại. Ngay lập tức, cảm giác quyền năng vốn có bỗng chốc tan biến. Hắn bàng hoàng nhận ra, mình không còn cảm nhận được linh lực trong đan điền, thức hải vốn rộng lớn nay im lìm như một vũng nước đọng.
"Phong ấn tu vi? Quy tắc cấp cao gì đây?" Dương Phong bắt đầu cảm thấy đổ mồ hôi hột. Hắn giờ đây không khác gì một người phàm, trong một không gian tối đen như mực.
Mùi không khí bên trong rất kỳ lạ. Nó không có mùi tử khí của xác thối tu tiên giới, mà là mùi rỉ sét nồng nặc trộn lẫn với mùi nhang đèn cũ kỹ và một chút gì đó giống như… mùi thịt khét.
Ánh sáng từ một cái bóng đèn neon treo lủng lẳng trên trần phát ra những tiếng kêu *xẹt xẹt*. Ánh sáng trắng lạnh lẽo, chập chờn, khiến những cái bóng đổ dài trên bức tường xám xịt trông như những cánh tay quái dị.
Dương Phong đi dọc theo một hành lang hẹp. Dưới chân là sàn gỗ cũ kỹ, mỗi bước chân đều phát ra tiếng *két… két…* khiến tim hắn đập liên hồi.
"Hừ, chỉ là mấy trò hù dọa của phàm nhân. Ra đi! Đám yêu quỷ đâu?" Dương Phong hét lên để lấy can đảm, tiếng vang vọng lại dọc hành lang nghe thật rợn người.
Bất ngờ, từ cuối hành lang, một chiếc radio cũ kỹ đột nhiên phát ra tiếng rè rè, rồi một giọng hát trẻ con cất lên, méo mó và âm u:
*"Mười người bạn nhỏ, đi chơi thật xa… một người không về, chỉ còn chín ta…"*
Cùng lúc đó, một hơi lạnh thổi thốc qua gáy Dương Phong. Hắn quay phắt lại, không thấy gì cả. Nhưng trên bức tường loang lổ bên cạnh, một dòng chữ đỏ thẫm hiện ra như thể có ai đó đang cầm cọ viết trực tiếp lên:
**"SAO NGƯƠI CÒN SỐNG?"**
Dương Phong lùi lại một bước, hơi thở dồn dập. Hắn nhớ ra rồi. Đây không phải quỷ hồn, đây là hình ảnh từ ký ức của hắn. Năm đó, để tranh giành vị trí thiếu chủ, hắn đã bí mật hạ độc chính huynh trưởng của mình. Lúc đó huynh trưởng cũng hỏi hắn một câu tương tự trước khi tắt thở.
"Ảo giác! Chắc chắn là ảo giác do đan dược trong tiệm gây ra!" Dương Phong gầm lên, hắn chạy điên cuồng dọc hành lang để tìm lối ra.
Hắn đẩy một cánh cửa ngách, hy vọng là lối ra, nhưng trước mặt lại là một rạp chiếu phim mini. Trên màn ảnh rộng 8K, một hình ảnh cực kỳ sắc nét đang chiếu… chính là cảnh Dương Phong đang run rẩy ở hành lang lúc nãy.
Góc máy từ phía trên cao, và Dương Phong kinh hoàng nhận ra, ngay phía sau lưng "Dương Phong trong phim" có một người đàn bà tóc dài rũ rượi, mặc áo trắng vấy máu đang lơ lửng, tay cô ta đã đặt lên vai hắn từ lúc nào.
Dương Phong ngoài đời cảm thấy bả vai trái nặng trĩu. Hắn từ từ quay đầu lại.
*Rắc… rắc…*
Cái cổ của người đàn bà gập lại một góc độ không tưởng, đôi mắt chỉ có lòng trắng dã đang trợn trừng nhìn hắn, môi cô ta mấp máy: "Ngươi… trả… mạng… cho… ta…"
"A A A A!!!"
Tiếng hét thất thanh của thiếu chủ Dương gia vang vọng từ bên trong cánh cửa đen ra tận ngoài phố. Đám đông bên ngoài đồng loạt rùng mình.
—
Mười phút sau.
Cánh cửa Nhà ma mở ra. Một bóng người bò lết ra ngoài, tóc tai bù xù, y phục xộc xệch, thậm chí một chiếc giày cũng chẳng thấy đâu. Dương Phong – thiên tài vang danh một vùng – lúc này mặt mày xanh mét, miệng không ngừng lẩm bẩm: "Ta sai rồi… huynh trưởng… đừng đi theo ta… đừng hiện ra trong gương nữa…"
Thanh Loan ái ngại nhìn hắn, khẽ rót một ly trà đá: "Vị đạo hữu này, dùng chút trà để bình tĩnh lại đi."
Dương Phong vừa thấy Thanh Loan liền giật nảy mình như gặp quỷ, chạy thục mạng ra khỏi tiệm, quên luôn cả thể diện.
Đám đông tu sĩ đứng hình. Một thiếu chủ Kim Đan kỳ, tâm chí vững vàng, vậy mà chỉ vào đó mười phút đã bị hù thành thế này?
"Chủ nhân, Nhà ma này có vẻ hơi… quá tay rồi?" Thanh Loan khẽ hỏi.
Diệp Trần nhấp một ngụm trà sữa, thong dong đáp: "Thế giới này ai cũng tu tiên, ai cũng muốn thành thần thành thánh, nhưng họ lại quên mất nỗi sợ nguyên thủy của con người. Họ dùng sức mạnh để trấn áp tâm ma, nhưng tâm ma vốn không thể bị giết, nó chỉ bị đè nén. Nhà ma này của ta là nơi để họ 'bung xõa' tất cả những bóng tối đó ra. Qua được thì tâm cảnh đại tiến, không qua được thì… tốn thêm tiền mua thuốc an thần của ta thôi."
Đúng lúc này, Cửu U Ma Tôn bước tới. Lão vuốt bộ râu đen láu, mắt lộ ra vẻ ngạo mạn của một đại ma đầu thống lĩnh một phương:
"Diệp tiểu hữu, lão phu vốn tu Ma đạo. Thứ gọi là linh hồn u ám nhất, chính là Ma đạo của chúng ta. Để lão phu vào xem cái Nhà ma của ngươi có thể chứa được bao nhiêu 'u ám' hơn lão phu!"
Ma Tôn hiên ngang bước vào. Lão không tin cái trò của người phàm lại có thể dọa được một kẻ từng tắm máu vạn dặm như lão.
Một phút… hai phút… năm phút trôi qua.
Bên trong im lặng một cách lạ thường. Không có tiếng gào thét như Dương Phong.
"Chẳng lẽ Ma Tôn tiền bối phá được trò này?" Một tu sĩ nhỏ giọng đồn đoán.
Diệp Trần lại mỉm cười: "Ma Tôn à? Ma thì sợ gì quỷ, đúng không? Nhưng Ma lại sợ thứ khác…"
Bên trong Nhà ma, Cửu U Ma Tôn đang đứng trước một… văn phòng hiện đại. Đèn tuýp sáng trưng, máy in kêu *cạch cạch*. Trên bàn làm việc của lão là một chồng giấy tờ cao ngất ngưỡng.
Một gã mặc vest đen (do hệ thống mô phỏng) đứng cạnh lão, giọng lạnh lùng: "Mã Tôn, dự án thống nhất giới tu tiên của ông đã quá hạn 300 năm. Sếp tổng Thiên Đạo đang rất giận. Nếu hôm nay không hoàn thành báo cáo thuế của toàn bộ Ma giới và ký hết 5 triệu tờ đơn ly hôn của các đệ tử Ma môn, ông sẽ bị sa thải khỏi vị trí Ma Tôn và phải đi quét rác vĩnh viễn ở hố phân của Chư Thiên."
"Ngươi… ngươi nói cái gì? Bản tôn không hiểu 'báo cáo thuế' là cái gì! Cút đi!" Ma Tôn giơ tay muốn đánh một chiêu Ma Thiên Chưởng, nhưng tay lão giờ đây mềm oặt, chỉ cầm được một cây bút bi.
Xung quanh lão, vô số bóng ma là những đệ tử từng chết dưới trướng lão không hiện ra đòi mạng, mà lại cầm từng chồng giấy tờ chạy lại: "Sếp ơi ký giùm em!", "Sếp ơi đơn này bị sai chính tả!", "Sếp ơi, Thiên Đạo bảo ông là đồ vô năng!".
Sự u ám của công việc hành chính và áp lực KPI là một loại kinh hoàng hoàn toàn mới mà Ma Tôn chưa bao giờ tưởng tượng nổi. Lão cảm thấy linh hồn mình đang bị bào mòn bởi những con số và những lời phàn nàn của cấp dưới.
"A! Đủ rồi! Giết ta đi! Thà ta chiến đấu với mười vị Đại Thừa kỳ còn hơn phải tính toán linh thạch thu chi của Ma Giới!" Ma Tôn ôm đầu hét lên.
Mười phút sau, Ma Tôn thất thểu bước ra. Lão không run rẩy như Dương Phong, nhưng mắt lão vô hồn, tay chân lảo đảo như người mất trí. Lão nhìn chằm chằm vào cái rìu chẻ củi của mình, rồi đột nhiên ôm chầm lấy nó, khóc nức nở:
"Hóa ra chẻ củi là công việc hạnh phúc nhất trần đời! Diệp chủ tiệm, xin người, cho ta chẻ củi cả đời cũng được, đừng bắt ta đi làm báo cáo thuế nữa!"
Cả khu phố lặng ngắt như tờ.
Ngay cả Ma Tôn cũng phát điên?
Lão Trần Huyền Tử xanh mặt, thầm nhủ: *"Mì tôm là đủ rồi, tàu lượn là giới hạn của lão phu rồi. Cái Nhà ma kia… trừ phi Diệp tiền bối đánh chết ta, nếu không ta tuyệt đối không vào!"*
Diệp Trần mỉm cười gật đầu, hệ thống trong đầu anh lại báo vang dội:
【 Ting! Thu thập được ‘Nỗi sợ tâm linh’ từ Ma Tôn, quy đổi thành 50.000 điểm Danh Vọng. 】
【 Ting! Thu thập được ‘Ký ức tâm ma’ của Dương Phong, mở khóa thêm mặt hàng: ‘Bùa Bình An – Ver hiện đại (Móc khóa gấu bông)’ có tác dụng xoa dịu thần hồn. 】
Diệp Trần đứng dậy, duỗi người một cái: "Nhà ma hôm nay tạm đóng cửa để… dọn dẹp vệ sinh. Ai muốn mua 'Bùa bình an gấu bông' để ổn định tâm trí thì xếp hàng bên này. Giá hữu nghị, chỉ 50 linh thạch cực phẩm một cái!"
Trong phút chốc, toàn bộ tu sĩ tại Vân Hải Thành, dù chưa vào Nhà ma nhưng vì quá sợ hãi trước bộ dạng của Ma Tôn và Dương Phong, đã tranh nhau chen lấn để mua cái móc khóa gấu bông nhỏ xíu.
Thanh Loan vừa thu linh thạch vừa cười khổ: "Chủ nhân, người đúng là bậc thầy về lòng người. Tạo ra nỗi sợ, sau đó lại bán sự bình an… Con đường tu hành này của người, nô tỳ càng lúc càng không nhìn thấu nổi."
Diệp Trần vừa nhai trân châu vừa cười: "Kinh doanh mà em, quan trọng là hệ sinh thái. Có độc thì phải có giải, có hù dọa thì phải có dỗ dành. Đi thôi, lát nữa bớt khách, ta sẽ cho em vào chơi Nhà ma bản đặc biệt: 'Hết hạn giảm giá đồ hiệu'."
Thanh Loan khẽ run bắn người, mặt tái mét: "Chủ nhân… nô tỳ nghĩ… nô tỳ còn rất nhiều việc phải dọn dẹp ở quầy trà sữa. Xin miễn cho!"
Tiểu Hắc ngồi bên cạnh, nhai một mẩu xúc xích, ánh mắt khinh bỉ nhìn đám tu sĩ: *"Gà! Toàn lũ gà! Có thế mà cũng sợ. Cứ như ta đây, chỉ cần có xúc xích là quỷ cũng phải sợ ta!"*
Bầu trời Vân Hải Thành vẫn xanh trong, nhưng kể từ ngày hôm đó, người ta bắt đầu truyền tai nhau một câu nói: "Thà đi vào Cấm địa thượng cổ còn hơn bước vào cái Nhà gỗ của Diệp Trần."
Thế nhưng, sau cơn sợ hãi, không ít người nhận ra, sau khi đối diện với những điều kinh hoàng nhất trong Nhà ma, bức tường tu vi cứng nhắc của họ bỗng chốc rạn nứt, dấu hiệu của sự đột phá đang cận kề.
"Tiệm Tạp Hóa Bình An" – nơi biến nỗi sợ thành đại đạo, biến sự lười biếng thành vô địch, vẫn tiếp tục tỏa sáng giữa một Tiên giới đang dần bị thay đổi bởi những "món hàng" kỳ lạ.
[Hết Chương 163]