Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp Hóa
Chương 164: ** Các vị đại lão sợ hãi khi vào nhà ma của Diệp Trần.

Cập nhật lúc: 2026-05-08 18:01:29 | Lượt xem: 3

**CHƯƠNG 164: ĐẠI LÃO CŨNG BIẾT KHÓC**

Sáng sớm, Vân Hải Thành còn bao phủ trong một lớp sương mù bảng lảng, nhưng trước cửa "Tiệm Tạp Hóa Bình An" đã là một cảnh tượng vô cùng náo nhiệt. Tiếng người xôn xao, tiếng xếp hàng tranh cãi, và đặc biệt nhất chính là âm thanh của những tu sĩ đang ôm chặt cái móc khóa gấu bông nhỏ xíu trên tay, miệng lẩm bẩm: "A di đà phật, Thiên đạo chứng giám, có gấu bảo vệ, tâm ma biến đi!"

Diệp Trần ngáp ngắn ngáp dài, nằm ườn trên chiếc ghế tựa bọc da (hàng nhập khẩu từ hệ thống, có chức năng massage toàn thân). Tay hắn cầm một ly trà sữa trân châu đường đen đá xay, thỉnh thoảng lại dùng ống hút rít một hơi rột rột đầy thỏa mãn.

"Chủ nhân, điểm danh vọng đã tăng thêm 100.000, số lượng 'Bùa Bình An Gấu Bông' tồn kho chỉ còn chưa đầy năm mươi chiếc." Thanh Loan duyên dáng tiến lại gần, báo cáo doanh thu với vẻ mặt vừa sùng bái vừa có chút… cạn lời.

Diệp Trần gật đầu, mắt không rời quyển tạp chí "Tiên Nữ Tuần San" (thực chất bên trong toàn là hình ảnh các mẫu máy chơi game mới nhất): "Thông báo cho bọn họ, hết đợt này thì dừng. Hàng giới hạn mà, bán nhiều quá lại thành đồ rẻ tiền."

Đúng lúc này, từ xa có vài luồng hào quang rực rỡ xé toạc màn sương, đáp thẳng xuống trước cửa tiệm.

Khí thế của những người này vô cùng mạnh mẽ, áp lực linh năng tỏa ra khiến những tu sĩ Luyện Khí, Trúc Cơ xung quanh không tự chủ được mà lùi lại, mặt mày tái mét. Dẫn đầu không ai khác chính là Trần Huyền Tử, Thái thượng trưởng lão của Thanh Vân Môn. Đi cùng lão là hai vị lão quái vật nhìn qua đã thấy sắp "gần đất xa trời": Một người là Vô Kiếm Đạo Nhân của Thiên Kiếm Tông, người còn lại là Tuyết Mai tiên tử của Phi Hoa Đình.

Cả ba vị này đều là đại lão Nguyên Anh kỳ đỉnh phong, thậm chí đã chạm tới ngưỡng cửa Hóa Thần.

"Trần đạo hữu, ngươi chắc chắn cái nhà gỗ trông như đồ chơi này có thể giúp chúng ta rèn luyện tâm cảnh sao?" Vô Kiếm Đạo Nhân nhíu mày, thanh kiếm sau lưng gã không ngừng run rẩy như muốn tuốt vỏ.

Tuyết Mai tiên tử thì che miệng cười khẽ, ánh mắt lộ vẻ nghi hoặc: "Nhìn cái nhà gỗ đó… cứ như là dành cho phàm nhân chơi đùa. Trần đạo hữu, ngươi sẽ không vì mấy gói mì tôm mà bị tiểu tử kia lừa đấy chứ?"

Trần Huyền Tử mặt đỏ gay, lão vội vàng vuốt râu, nghiêm giọng: "Hai vị chớ có trông mặt mà bắt hình dong! Diệp đạo hữu đây là cao nhân ẩn thế, món 'Nhà Ma' này hôm qua đã làm cho Cửu U Ma Tôn còn phải quỳ xuống chẻ củi đấy! Lão phu hôm nay đưa các vị tới là muốn chúng ta cùng nhau tìm kiếm cơ duyên đột phá Hóa Thần."

Nói xong, Trần Huyền Tử tiến về phía Diệp Trần, cung kính chắp tay: "Diệp lão bản, chúng ta muốn thử thách Nhà Ma cấp độ… cao nhất!"

Diệp Trần hơi hé mắt, nhìn ba cái "túi linh thạch di động" trước mặt, khóe môi khẽ cong lên: "Cấp độ cao nhất à? Nhà Ma phiên bản 'Tuế Nguyệt Vô Tình, Linh Khí Tiêu Tan'? Giá vé mỗi người là một ngàn linh thạch cực phẩm. Tiền trao cháo múc, không mặc cả."

Vô Kiếm Đạo Nhân hừ lạnh một tiếng, vung tay ném ra một túi linh thạch: "Một ngàn linh thạch cực phẩm? Nếu không có hiệu quả, ta sẽ san bằng cái cửa hiệu này."

Diệp Trần chẳng buồn để ý đến lời đe dọa, phẩy tay một cái: "Thanh Loan, dẫn các vị 'dũng sĩ' vào trong. Nhớ nhắc họ, nếu sợ quá thì cứ hét lên: 'Diệp ca đẹp trai nhất thiên hạ', ta sẽ cân nhắc đưa họ ra sớm."

Ba vị đại lão mang theo khí thế ngạo nghễ bước vào gian nhà gỗ phía sau cửa hiệu.

Vừa bước qua cánh cửa, cảnh tượng đột ngột thay đổi. Ánh sáng rực rỡ biến mất, thay vào đó là một khoảng không gian đen đặc, tĩnh mịch đến mức người ta có thể nghe thấy cả tiếng tim mình đập.

"Hừ, chỉ là ảo trận cấp thấp mà thôi." Vô Kiếm Đạo Nhân khinh khỉnh, hắn định vung kiếm chém nát bóng tối này.

Nhưng, sắc mặt hắn lập tức đại biến.

"Linh… linh lực của ta đâu?"

Không chỉ Vô Kiếm Đạo Nhân, mà cả Trần Huyền Tử và Tuyết Mai tiên tử cũng đồng thời hét lên kinh hãi. Trong cái "Tuyệt Đối Lĩnh Vực" của nhà ma này, toàn bộ tu vi của họ bị phong tỏa hoàn toàn. Họ hiện tại chẳng khác gì những phàm nhân yếu ớt, không có thần thông, không có pháp bảo, đến cả sức mạnh cơ bắp cũng dường như bị tước đoạt.

【 Ting! Kích hoạt kịch bản: "Khi Thế Giới Không Còn Wifi". 】

Giọng nói cơ khí của hệ thống vang lên trong đầu ba người, nhưng họ không hiểu "Wifi" là cái quái gì.

Ngay sau đó, cảnh tượng chuyển biến. Họ thấy mình đang đứng giữa một hoang mạc khô cằn, linh khí trong không khí bằng không. Xung quanh là vô số tu sĩ đang khô héo, già đi với tốc độ mắt thường có thể thấy. Những món đồ thần kỳ của Diệp Trần như mì tôm, nước tăng lực đều trở thành những khối đá lạnh lẽo, không thể sử dụng.

"Đây… đây là Kỷ Nguyên Mạt Pháp sao?" Trần Huyền Tử run rẩy.

Chưa kịp hoàn hồn, từ trong bóng tối, một bóng người chậm rãi bước ra. Người đó giống hệt Trần Huyền Tử, nhưng là một phiên bản héo hon, gầy trơ xương, đôi mắt sâu hoắm đầy tuyệt vọng.

"Ngươi… ngươi là ai?"

Bóng người đó cười thê lương, giọng nói như tiếng kim loại cọ sát vào nhau: "Ta chính là ngươi của trăm năm sau… Khi ngươi không thể đột phá, khi linh khí cạn kiệt, khi tiệm tạp hóa đóng cửa… Ngươi chỉ là một nắm xương khô không ai nhớ tới."

Cùng lúc đó, Vô Kiếm Đạo Nhân cũng thấy mình đang cầm một thanh kiếm gãy, đứng trước mộ của sư môn. Còn Tuyết Mai tiên tử thì đối mặt với nhan sắc của chính mình đang lột tả từng mảng, già nua và xấu xí.

"Không! Đây không phải thật!" Vô Kiếm Đạo Nhân hét lớn, lao tới muốn tấn công cái ảo ảnh kia.

Nhưng ở đây, hắn không có kiếm chiêu, chỉ có những cú đấm phàm nhân vụng về. Cái bóng ảnh kia chỉ nhẹ nhàng đẩy một cái, Vô Kiếm Đạo Nhân ngã sóng soài, mặt lấm lem bùn đất.

Đây chính là sự sợ hãi lớn nhất của các vị đại lão: **Sự bất lực.**

Họ vốn là những kẻ đứng trên đỉnh cao, hô mưa gọi gió, quen với việc vung tay là có vạn người cúi đầu. Nhưng trong nhà ma này, họ bị tước bỏ mọi lớp vỏ bọc, đối diện với cái tôi trần trụi và yếu đuối nhất.

Cảnh tượng tiếp tục thay đổi. Họ bị nhốt vào một căn phòng tối tăm, trên tường có một cái màn hình lớn đang hiển thị dòng chữ: "Mất kết nối Internet – Đang tải 0%". Xung quanh có tiếng cười nói vang lên của những tu sĩ đang dùng điện thoại Linh Thoại, họ đang ăn lẩu, uống Coca-Cola, cười nhạo ba vị lão tổ đang bị nhốt trong góc tối cô độc.

"Đừng… đừng bỏ ta lại! Ta muốn ăn mì tôm! Ta muốn uống Sting!" Trần Huyền Tử khóc không thành tiếng, lão quỳ sụp xuống, đôi vai run bần bật.

Tuyết Mai tiên tử thì phát điên khi thấy da tay mình nổi đồi mồi, bà ta nhìn vào gương và thấy một bà lão rụng răng đang cười với mình: "Hóa Thần cái gì chứ? Trường sinh cái gì chứ? Cuối cùng cũng chỉ là một vũng bùn."

Sự giày vò này không phải là nỗi sợ bị quỷ dữ xé xác, mà là sự giày vò về mặt tinh thần, đánh thẳng vào tử huyệt của những kẻ quá chú trọng vào ngoại vật và tu vi.

Phía bên ngoài, Diệp Trần đang dùng gương chiếu thủy tinh để quan sát.

Thanh Loan đứng bên cạnh, mặt mày cũng trắng bệch: "Chủ nhân… hình như hơi quá tay rồi? Trần lão tiền bối đã khóc suốt mười lăm phút rồi ạ."

Diệp Trần bẻ một miếng socola Kitkat cho vào miệng, ung dung nói: "Em thì biết cái gì. Muốn đột phá Hóa Thần, phải nhìn thấu bản chất của 'Sự tồn tại'. Họ bấy lâu nay tự cao tự đại, tâm cảnh có quá nhiều kẽ hở. Ta đang giúp bọn họ 'tẩy tủy' tinh thần đấy."

Tiểu Hắc gặm xương gà, ngước mắt nhìn lên gương: "Gâu gâu!" (Dịch: Nhìn lão già dùng kiếm kia khóc trông mắc cười quá đi mất).

Lúc này trong nhà ma, không khí đột nhiên trở nên lạnh lẽo tột độ. Một con quỷ khổng lồ có khuôn mặt của… Diệp Trần xuất hiện, nhưng gương mặt này đen xì, đôi mắt phát ra ánh sáng đỏ rực, tay cầm một chiếc vợt muỗi điện khổng lồ.

"Các ngươi… có tiền mua vé lượt sau không?" Con quỷ cất giọng trầm đục.

Vô Kiếm Đạo Nhân hoàn toàn sụp đổ, hắn bò rạp dưới đất, miệng lẩm bẩm: "Diệp ca đẹp trai nhất thiên hạ! Diệp gia đại nhân đại lượng! Ta sai rồi, ta không san bằng cửa tiệm đâu! Đừng xịt thuốc muỗi vào ta!"

Trần Huyền Tử cũng gào lên: "Diệp ca đẹp trai nhất! Cho lão phu ra ngoài, lão phu nguyện làm chân chạy vặt cho tiệm trọn đời!"

Vừa dứt lời, không gian rung chuyển.

*Xoẹt!*

Cánh cửa gỗ mở bật ra. Ba bóng người nhếch nhác, quần áo xộc xệch, nước mắt nước mũi giàn dụa bò ra ngoài trước sự ngơ ngác của hàng trăm tu sĩ đang xếp hàng.

Vô Kiếm Đạo Nhân – vị kiếm tu lừng lẫy – giờ đây đang ôm chặt lấy chân của một cây cột trước cửa tiệm, miệng vẫn còn lảm nhảm về việc xin lỗi Diệp lão bản. Tuyết Mai tiên tử thì ngồi sụp xuống, vội vàng lấy gương ra soi, khi thấy mình vẫn xinh đẹp thì bà ta ôm mặt khóc hu hu vì hạnh phúc.

"Ơ kìa các vị, sao lại ra nhanh thế?" Diệp Trần mỉm cười thân thiện.

Trần Huyền Tử là người đầu tiên tỉnh táo lại. Lão hít một hơi thật sâu, cảm nhận linh khí đang ùa vào kinh mạch. Một tiếng *Răng rắc* vang lên từ sâu trong linh hồn.

Linh hải của lão bỗng chốc mở rộng, một bóng dáng thu nhỏ của chính lão – Nguyên Anh – bỗng chốc rực sáng, thoát thai hoán cốt thành một trạng thái huyền ảo hơn.

"Đây là… Hóa Thần ý vị?" Một tu sĩ đứng xem hét lên kinh hãi.

Không chỉ Trần Huyền Tử, mà cả Vô Kiếm Đạo Nhân và Tuyết Mai tiên tử cũng đồng loạt ngồi xếp bằng, linh khí quanh thành Vân Hải như bị hút cạn, cuồn cuộn đổ về phía họ.

Một màn kịch tính diễn ra: Ba vị đại lão vừa mới bò ra khỏi nhà ma với dáng vẻ thảm hại nhất, thì ngay giây sau đó đã trực tiếp tại chỗ đột phá cảnh giới mà họ đã kẹt lại hàng trăm năm qua.

Bầu trời Vân Hải Thành rung chuyển, lôi vân kéo đến, nhưng ngay khi gặp phải bảng hiệu của tiệm tạp hóa, thiên lôi bỗng chốc im bặt, hóa thành những tia điện nhỏ xíu rồi biến mất.

Hệ thống âm thầm vang lên: 【 Ting! Giúp ba khách hàng đột phá cảnh giới lớn. Nhận thưởng: Mở khóa kệ hàng "Đồ Gia Dụng Thông Minh". Vật phẩm mới: Máy sấy tóc tăng tốc độ luyện đan; Bàn là là phẳng mọi khúc mắc tâm ma. 】

Sau một canh giờ, ba vị đại lão đồng loạt mở mắt. Khí chất của họ đã hoàn toàn thay đổi: Sâu lắng hơn, khiêm nhường hơn, và đặc biệt là nhìn Diệp Trần với ánh mắt kinh hoàng tột độ.

Trần Huyền Tử đứng dậy, chỉnh đốn lại y phục, tiến tới trước mặt Diệp Trần và cúi đầu thật sâu: "Diệp lão bản, đại ân không lời nào tả xiết. Trò chơi 'Nhà Ma' này… quả thực là thiên cơ chi cảnh."

Vô Kiếm Đạo Nhân mặt còn hơi đỏ vì hổ thẹn chuyện vừa khóc lúc nãy, nhưng hắn cũng không dám kiêu ngạo nữa, lúng túng rút ra một thanh đoản kiếm cực phẩm: "Diệp… Diệp ca, thanh kiếm này xem như món quà bồi thường cho lời nói bất kính của ta lúc trước."

Diệp Trần nhận lấy thanh kiếm, thản nhiên quăng vào góc tường như quăng một món đồ chơi: "Đột phá là tốt rồi. Nhớ giới thiệu thêm khách đến nhé. Tiền nào của nấy mà."

Tuyết Mai tiên tử tiến lại gần, nhìn Diệp Trần bằng ánh mắt lấp lánh (khiến Thanh Loan khẽ hừ lạnh một tiếng), bà khẽ nói: "Diệp công tử, sau này Phi Hoa Đình của chúng ta chỉ mua nước tẩy trang và trà sữa của tiệm. Ai dám đối địch với tiệm tạp hóa, chính là đối địch với Tuyết Mai ta."

Đám tu sĩ xung quanh nổ tung trong kinh hãi. Ba vị Hóa Thần lão tổ mới thăng cấp đấy! Cửa hàng này rốt cuộc là cái gì vậy? Nhà ma mà lại là thánh địa ngộ đạo sao?

"Mau! Ta muốn mua vé vào Nhà Ma!"
"Đừng chen lấn! Ta trả hai ngàn linh thạch!"

Cảnh tượng lập tức trở nên hỗn loạn. Diệp Trần phẩy tay, treo một tấm biển lên cửa: "Hôm nay hết suất. Ngày mai mời lại."

Nói xong, hắn quay lưng đi vào trong tiệm, miệng lẩm bẩm: "Làm chủ mệt thật đấy, phải đi làm một ván game PS5 nghỉ ngơi thôi."

Thanh Loan mỉm cười nhìn bóng lưng của hắn, sau đó quay sang đám đông, giọng nói lạnh lùng nhưng đầy uy quyền: "Mọi người nghe rõ rồi chứ? Mời giải tán. Ai dám làm loạn, Ma Tôn đang chờ các vị ở sau vườn chẻ củi đấy!"

Dưới ánh hoàng hôn, "Tiệm Tạp Hóa Bình An" vẫn tĩnh lặng như vậy, nhưng từ đây, cái tên Diệp Trần chính thức trở thành một huyền thoại sống của Cửu Tiêu Linh Giới. Một nhà ma có thể khiến đại lão khóc, nhưng cũng có thể giúp đại lão thành thần.

Chỉ có Tiểu Hắc là vẫn đang bận tâm với việc: Tại sao cái máy sấy tóc mới mở khóa kia lại có thể dùng để nướng xúc xích siêu nhanh?

[Hết chương 164]

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8