Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp Hóa
Chương 165: ** Nhiệm vụ cuối cùng: Tiêu diệt ý chí của Thiên Đạo cũ.

Cập nhật lúc: 2026-05-08 18:02:02 | Lượt xem: 3

**CHƯƠNG 165: NHIỆM VỤ CUỐI CÙNG – QUY TẮC CỦA CỤC TẨY**

Sáng hôm sau, Vân Hải Thành không đón chờ ánh nắng rạng rỡ như thường lệ.

Thay vào đó, một tiếng "rắc" khô khốc vang lên từ sâu trong hư không, giống như tiếng một tấm kính khổng lồ bị rạn vỡ. Diệp Trần đang nằm trên chiếc ghế tựa, tay cầm ly trà sữa trân châu mới pha, đôi lông mày đột nhiên nhướn lên.

Hắn cảm nhận được, không khí bỗng trở nên… nhạt nhẽo.

Linh khí, thứ vốn là nhựa sống của Cửu Tiêu Linh Giới, đang rút đi với tốc độ kinh hoàng. Phía bên ngoài tiệm, những tán cây linh mộc nghìn năm đang héo úa chỉ trong chớp mắt. Những tu sĩ vốn đang xếp hàng chờ mua đồ bỗng nhiên tái mét mặt mày, họ ôm lấy ngực, cảm nhận tu vi của mình đang rò rỉ ra ngoài như nước chảy qua kẽ tay.

"Diệp lão bản! Chuyện gì đang xảy ra thế này?" – Trần Huyền Tử hớt hải chạy vào, gương mặt già nua tràn đầy sợ hãi. Lão vừa mới đột phá Hóa Thần chưa kịp ăn mừng, giờ lại thấy pháp lực trong cơ thể như muốn tan biến.

Thanh Loan cũng vội vã từ lầu hai chạy xuống, thanh đoản kiếm bên hông nàng run rẩy: "Chủ nhân, trời đất… đổi màu rồi."

Diệp Trần ngẩng đầu nhìn lên bầu trời. Một con mắt khổng lồ, xám xịt và mục nát, đang từ từ mở ra trên tầng mây thứ chín. Đó không phải là thiên nhãn của công lý, mà là hiện thân của sự đào thải. Thiên Đạo của thế giới này đã đến kỳ thối rữa, và nó quyết định "quét dọn" lại toàn bộ chúng sinh để thu hồi năng lượng.

[Ting! Phát hiện ý chí Thiên Đạo Mục Nát đang cố gắng cưỡng chế xóa sổ dữ liệu thế giới.]
[Nhiệm vụ cuối cùng được kích hoạt: Vệ Sinh Môi Trường Vũ Trụ.]
[Mô tả: Tiêu diệt Thiên Đạo cũ, thiết lập quy tắc Tạp Hóa mới.]
[Phần thưởng: Giải phóng giới hạn di chuyển, đạt danh hiệu 'Chủ Tiệm Vạn Giới'.]

Tiếng máy móc lạnh lẽo của Hệ thống vang lên trong đầu Diệp Trần, nhưng lần này lại mang theo một chút gì đó trang nghiêm.

"Phiền phức thật đấy." – Diệp Trần thở dài, đặt ly trà sữa xuống bàn. Hắn thong thả đứng dậy, chân vẫn xỏ đôi dép tổ ong huyền thoại, phủi bụi trên vạt áo thun trắng. "Mở cửa tiệm mà không cho người ta yên ổn bán hàng, cái Thiên Đạo này cũng hơi quá đáng rồi."

Cửu U Ma Tôn từ sau vườn chạy ra, tay vẫn cầm chiếc rìu chẻ củi, gương mặt đầy vẻ hung sát nhưng ánh mắt lại nhìn về phía Diệp Trần như tìm kiếm chỗ dựa duy nhất: "Diệp lão bản, nó muốn nuốt chửng tất cả! Ngay cả ma công của ta cũng không chống lại được lực lượng phân hủy kia!"

"Bình tĩnh." – Diệp Trần nhẹ nhàng nói một câu.

Chỉ hai chữ thôi, nhưng trong nháy mắt, một làn sóng vàng nhạt từ tiệm tạp hóa lan tỏa ra. Toàn bộ Vân Hải Thành vốn đang rung chuyển bỗng chốc lặng thắt lại. Linh khí của các tu sĩ ngừng rò rỉ, cảm giác nghẹt thở tan biến. Trong phạm vi của Diệp Trần, quy tắc của Thiên Đạo bị đóng băng hoàn toàn.

"Thanh Loan, đóng cửa tiệm lại. Tiểu Hắc, giữ cửa cho kỹ."

Diệp Trần lẩm bẩm: "Hệ thống, kích hoạt chế độ Ark (Thuyền cứu thế)."

Ầm!

Toàn bộ tiệm tạp hóa rung lên dữ dội. Những mảnh gạch ngói cũ kỹ bắt đầu bong ra, để lộ lớp vỏ kim loại lấp lánh ánh phù văn hiện đại bên dưới. Tiệm tạp hóa bé nhỏ bỗng chốc mở rộng không gian, bay vút lên bầu trời, mang theo toàn bộ những người có mặt trong thành phố lúc bấy giờ.

Các đại lão tu tiên nhìn qua cửa kính cửa hiệu mà ngây dại. Họ thấy thế giới bên ngoài đang sụp đổ thành những mảnh vụn đen kịt, nhưng bên trong tiệm, hơi ấm của bánh bao mới ra lò và mùi hương của mì tôm vẫn bay phảng phất. Đây chính là mảnh đất tịnh độ duy nhất còn sót lại.

Vượt qua tầng mây, tiệm tạp hóa đối mặt trực diện với Con Mắt Thiên Đạo.

Một giọng nói ầm vang như sấm sét, không mang theo cảm xúc người, vang dội trong linh hồn mỗi người: *"Kẻ phá vỡ quy tắc… Phải bị xóa sổ…"*

Một tia sét xám xịt, chứa đựng lực lượng hủy diệt vạn vật, giáng thẳng xuống tiệm tạp hóa. Các vị Hóa Thần, Đại Thừa kỳ có mặt đều nhắm mắt lại chờ đợi cái chết, bởi họ biết đó là sức mạnh vượt xa cấp độ tu hành.

Nhưng Diệp Trần chỉ vươn vai một cái. Hắn thò tay vào túi quần, lôi ra một vật phẩm mới tinh vừa được hệ thống cấp phát.

Đó là một cục tẩy.

Đúng vậy, một cục tẩy văn phòng bình thường, nhãn hiệu "Thiên Long" màu trắng sữa, còn thơm mùi nhựa mới.

"Xóa sổ sao? Để xem ai xóa ai trước."

Diệp Trần bước ra khỏi cửa tiệm, đứng lửng lơ giữa hư không tăm tối. Đôi dép tổ ong đạp lên hư vô như đạp trên đất bằng. Khi tia sét hủy diệt sắp chạm tới thân thể, Diệp Trần đưa cục tẩy ra trước mặt, thong thả quẹt một cái vào không trung.

"Xoẹt!"

Một tiếng động kỳ lạ vang lên. Tia sét vốn đủ sức hủy diệt cả một lục địa, đột nhiên bị khuyết đi một mảng lớn, rồi biến mất không dấu vết, giống như nét bút chì bị xóa khỏi tờ giấy trắng.

Con Mắt Thiên Đạo lộ ra một vẻ kinh ngạc tột độ – thứ cảm xúc mà lẽ ra một đấng tối cao không bao giờ có. Nó điên cuồng trút xuống hàng vạn quy tắc tử vong, hàng ngàn lôi kiếp hỗn độn.

Diệp Trần vẫn lười biếng như cũ, tay trái đút túi quần, tay phải cầm cục tẩy quẹt liên hồi.

"Quẹt trái, xóa Lôi kiếp."
"Quẹt phải, xóa Nghiệp lực."
"Quẹt một vòng tròn, xóa bỏ luôn cái diện mạo xám xịt này của ngươi."

Mỗi nhát tẩy của Diệp Trần đi qua, không gian bị xóa sạch dấu vết của sự thối rữa, để lộ ra một vùng hư không trắng thuần khiết. Các đại tu sĩ đứng bên trong tiệm nhìn đến ngây dại, có người thậm chí đánh rơi cả miếng xúc xích đang cầm trên tay.

"Đạo… Đạo chính là một cục tẩy?" – Trần Huyền Tử lẩm bẩm, một lần nữa cảm thấy tam quan của mình sụp đổ hoàn toàn.

Cửu U Ma Tôn run rẩy: "Thần thông này… chẳng lẽ là 'Đại Phủ Định Chi Thuật' trong truyền thuyết?"

Thanh Loan lại mỉm cười, đôi mắt đầy vẻ sùng bái: "Không, đó là quy tắc của Diệp chủ nhân. Thứ gì không hợp mắt, xóa là xong."

Con Mắt Thiên Đạo gào thét trong đau đớn khi ý chí của nó bị gặm nhấm. Nó cố gắng tụ tập toàn bộ tàn dư linh khí của chín tầng trời để tung ra cú đánh cuối cùng. Một thanh kiếm khổng lồ cấu thành từ nhân quả vạn vật xuất hiện, chém xuống với uy thế định ra luân hồi.

Diệp Trần thở ra một hơi, ánh mắt hơi nghiêm lại: "Ngươi hết thời rồi. Thế giới này không cần một vị thần cao cao tại thượng bắt họ phải chết. Họ cần một nơi có mì tôm nóng và wifi ổn định."

Hắn cầm cục tẩy, hét lớn một tiếng: "Nâng cấp! Tẩy Toàn Phần!"

Cục tẩy trong tay Diệp Trần phát ra ánh sáng chói lòa, hóa thành một đạo cầu vồng rực rỡ lao thẳng vào đồng tử của Con Mắt Thiên Đạo. Không có tiếng nổ lớn, chỉ có một sự tĩnh lặng tuyệt đối.

Người ta thấy hình ảnh Con Mắt khổng lồ bắt đầu nhạt dần, nhạt dần… rồi biến mất hoàn toàn, y hệt như một lỗi sai bị xóa bỏ khỏi một bức tranh hoàn mỹ.

Bầu trời Cửu Tiêu Linh Giới bỗng nhiên trở nên trong vắt chưa từng thấy. Những mảnh vỡ đen kịt của sự mục nát bị cuốn đi, nhường chỗ cho một bầu không khí mới mẻ, mặc dù không còn linh khí đậm đặc như xưa, nhưng lại tràn đầy sức sống và tự do.

[Ting! Nhiệm vụ hoàn tất.]
[Tiêu hủy Thiên Đạo cũ thành công.]
[Bắt đầu thiết lập Hệ thống Quy tắc mới: Vạn Giới Thương Mại Đạo.]
[Toàn cầu thông báo: Từ nay về sau, phàm là khách hàng của Tiệm Tạp Hóa Bình An, sẽ được bảo hộ bởi luật thương mại tối cao. Tu vi không còn là tất cả, tích điểm mới là vương đạo!]

Diệp Trần cảm thấy toàn thân nhẹ bẫng. Một rào cản vô hình trói buộc hắn bấy lâu nay đã tan biến. Hắn bây giờ không còn bị giới hạn trong 10 mét xung quanh tiệm nữa.

Hắn từ từ đáp xuống hiên nhà, thấy mọi người trong tiệm vẫn đang nhìn mình như nhìn một vị sáng thế thần.

"Nhìn cái gì? Trận chiến kết thúc rồi." – Diệp Trần ngáp một cái, vỗ vai Ma Tôn – "Này lão Ma, Thiên Đạo không còn thì ông cũng đừng chẻ củi nữa. Vào mà học cách vận hành máy tính đi, sắp tới ta sẽ mở 'Internet Cafe' đấy."

Ma Tôn ngẩn người, rồi bật khóc vì xúc động: "Diệp lão bản… ngài đúng là cứu khổ cứu nạn đại bồ tát!"

Tuyết Mai tiên tử tiến tới, cung kính hỏi: "Diệp công tử, linh khí thế giới đã cạn, chúng ta phải tu luyện thế nào?"

Diệp Trần cười nhạt, lấy từ trong quầy ra một lon Coca-Cola mát lạnh, bật nắp "tạch" một tiếng: "Tu tiên làm gì cho mệt? Các ngươi không thấy sau khi ăn mì tôm của ta, sức mạnh còn bền bỉ hơn linh khí sao? Từ nay thế giới này sẽ tu 'Tiêu Dùng Đạo'. Có tiền, có điểm tích lũy, các ngươi sẽ có tất cả."

Trên bầu trời, những ký tự "Loading…" thần bí xuất hiện. Một trạm phát sóng wifi khổng lồ, cấu thành từ sức mạnh của hệ thống, bắt đầu mọc lên trên đỉnh cao nhất của thế giới.

Diệp Trần nằm lại lên chiếc ghế tựa quen thuộc. Tiểu Hắc chạy đến, dụi đầu vào chân hắn đòi ăn xúc xích. Thanh Loan dịu dàng mang đến cho hắn một khay hoa quả gọt sẵn.

Khung cảnh thật bình yên, như thể tận thế chưa từng xảy ra.

Diệp Trần nhắm mắt lại, cảm nhận hơi thở của gió. Hắn biết, từ ngày hôm nay, giới tu tiên sẽ không còn những cuộc chém giết tranh giành linh mạch đầy máu me nữa. Thay vào đó, người ta sẽ tranh nhau xem ai săn được coupon giảm giá, ai leo rank nhanh hơn trên điện thoại, và ai có đủ tiền để mua bát mì tôm Hảo Hảo phiên bản giới hạn.

Một kỷ nguyên mới đã bắt đầu – kỷ nguyên của Tiệm Tạp Hóa.

"Chủ nhân, người đang nghĩ gì vậy?" – Thanh Loan khẽ hỏi.

Diệp Trần mỉm cười, miệng lẩm bẩm trong giấc ngủ chập chờn: "Ta đang nghĩ… liệu có nên nhập thêm một lô trà sữa nướng về bán không… Chắc là sẽ cháy hàng lắm đây…"

Dưới ánh nắng dịu dàng của một bầu trời mới, Tiệm Tạp Hóa Bình An mở rộng cánh cửa, đón chờ những vị khách đầu tiên của một thời đại không còn mục nát.

**[Hết Chương 165 – Hoàn thành Hồi 3]**

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8