Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp Hóa
Chương 166: ** Diệp Trần chế tạo \”Kính viễn vọng\”
**CHƯƠNG 166: DIỆP TRẦN CHẾ TẠO "KÍNH VIỄN VỌNG" – NHÌN THẤU ĐIỂM YẾU CỦA TRỜI XANH**
Vân Hải Thành buổi sớm mai không còn tiếng chuông chùa vang vọng hay tiếng hô hoán luyện công của các đệ tử tông môn như trước. Thay vào đó, một thứ âm thanh đặc trưng của thời đại mới vang lên khắp các ngõ ngách: Tiếng nhạc khởi động của những chiếc Smartphone tiên hiệp đời đầu và tiếng "xèo xèo" từ những quầy bán xúc xích rán lưu động.
Sau trận chiến kinh thiên động địa với Thiên Đạo Mục Nát, linh khí trong không gian đã loãng đến mức gần như biến mất, nhưng kỳ lạ thay, tinh thần của các tu sĩ lại… hưng phấn hơn bao giờ hết. Tại sao phải cực khổ bế quan trăm năm để đột phá một tiểu cảnh giới, trong khi chỉ cần tích đủ linh thạch mua một bộ "Combo Mì Tôm + Trà Sữa" ở tiệm tạp hóa của Diệp lão bản là có thể nhẹ nhàng vượt qua bình cảnh?
Trước cửa tiệm tạp hóa Bình An, chiếc ghế tựa bằng tre cũ kỹ vẫn nằm đó. Diệp Trần mặc một chiếc áo may lỗ trắng, quần đùi hoa, chân xỏ đôi dép tổ ong màu vàng rực rỡ đã hơi mòn gót. Hắn cầm chiếc quạt nan che mặt, ngủ ngon lành giữa tiếng ồn ào của đám đông đang xếp hàng chờ mua đồ.
"Ting! Nhiệm vụ tuần mới: Trong vòng 24 giờ, hãy lắp đặt 'Trạm quan sát thiên văn đầu tiên của Tiên giới' để định vị các điểm gãy đổ của không gian. Phần thưởng: Công thức chế tạo Khoai tây chiên vị tảo biển và Nước ngọt có gas nạp bằng linh thạch."
Tiếng thông báo của Hệ thống vang lên trong đầu khiến Diệp Trần giật mình, cái quạt nan rơi bộp xuống ngực. Hắn lười biếng mở một mắt, lẩm bẩm:
– Lại nhiệm vụ? Hệ thống, mi không để ta nghỉ ngơi một ngày được à? Thế giới mới hòa bình được mấy hôm mà.
Hệ thống vẫn giữ thái độ thực dụng quen thuộc: "Ký chủ xin lưu ý, sau khi Thiên Đạo cũ sụp đổ, bầu trời hiện tại đang giống như một cái áo rách vá víu. Nếu không định vị được các 'lỗ hổng' để cắm trạm phát sóng wifi 6G sắp tới, tín hiệu mạng của Tiên giới sẽ bị chập chờn. Ngài muốn các vị khách hàng của mình đang livestream nửa chừng thì bị mất mạng, dẫn đến tẩu hỏa nhập ma sao?"
Diệp Trần nghe vậy thì lập tức ngồi thẳng dậy. Mất mạng? Đó là nỗi kinh hoàng nhất đối với một thanh niên Gen Z như hắn, và giờ đây cũng là nỗi kinh hoàng của cả giới tu tiên. Hãy tưởng tượng Cửu U Ma Tôn đang khoe bộ kỹ năng chẻ củi đỉnh cao cho hàng vạn "follower" xem mà bị lag, chẳng phải lão sẽ hóa điên sao?
– Được rồi, được rồi. Mang đồ ra đây.
Trước con mắt kinh ngạc của hàng trăm tu sĩ đang đứng xếp hàng, Diệp Trần phẩy tay một cái. Không gian trước cửa tiệm bỗng chốc rung động, rồi từng khối linh kiện kỳ quái bằng nhựa tổng hợp, kính thủy tinh và kim loại không rõ nguồn gốc xuất hiện trên mặt đất.
– Diệp lão bản lại định luyện chế thần binh gì sao? – Trần Huyền Tử, lúc này đang cầm trên tay một bát mì Hảo Hảo chưa kịp pha nước, tròn mắt kinh ngạc. Lão lập tức vứt bát mì cho một đệ tử đứng cạnh, chạy lại gần – Ngài nhìn những khối ống đen kia xem, bên trong chứa đựng không gian quy tắc thật thâm ảo, lão phu nhìn một cái mà cảm thấy thần hồn như muốn bị hút vào!
Thanh Loan, cô nàng tiểu nhị trung thành nhất của tiệm, lúc này cũng từ trong bước ra. Cô nhìn đống linh kiện, ánh mắt hiện lên vẻ sùng bái tột độ:
– Chủ nhân là đang chế tác 'Thiên Nhãn Thông' chăng? Các vị có thấy những thấu kính kia không? Nó không hề có dao động linh khí, nhưng độ trong suốt lại đạt đến mức vô cấu. Trong điển tích thượng cổ có ghi, chỉ có Phật nhãn của các vị đại năng mới đạt đến độ tinh khiết như thế. Chủ nhân quét nhà, nấu mì đều là tu luyện, giờ đây lắp ráp đồ vật, chắc chắn là đang tái hiện lại quá trình kiến tạo vũ trụ!
Dương Phong, vị thiên tài từng bị Diệp Trần "vả mặt" không thương tiếc, nay cũng chen chân vào. Hắn đã bỏ đi vẻ kiêu ngạo, cung kính đứng sang một bên:
– Thanh Loan tỷ nói đúng. Nhìn cách Diệp tiền bối cầm cái tua-vít kia đi, động tác đó… chẳng lẽ chính là 'Cửu Thiên Vặn Xoắn Đại Pháp' trong truyền thuyết? Mỗi vòng quay đều trùng khớp với quỹ đạo của các vì sao!
Diệp Trần phía bên này thì đang đổ mồ hôi hột. Hắn vừa cầm tờ giấy hướng dẫn lắp ráp (toàn tiếng Trung và tiếng Anh mà hệ thống chưa kịp dịch hết), vừa loay hoay vặn mấy con ốc vít của cái kính viễn vọng thiên văn loại trung bình.
– Cái này… con ốc số 4 phải lắp vào lỗ số 8… Chết tiệt, sao cái vòng đệm này không khớp?
Hắn lẩm bẩm trong miệng, nhưng vào tai đám tu sĩ chung quanh, nó lại biến thành một loại chú ngữ thần bí.
– Nghe thấy không? – Một tán tu đứng xa thầm thì – Diệp lão bản đang niệm chú: 'Số bốn… số tám…'. Đó chắc chắn là phương vị bát quái phối hợp với tứ tượng! Ngài ấy đang phong ấn các chòm sao vào trong cái ống kia!
Sau hơn một canh giờ loay hoay dưới cái nắng ban trưa, cuối cùng chiếc kính viễn vọng cao hơn đầu người cũng hoàn thành. Nó đứng trên một cái giá ba chân bằng hợp kim cứng cáp, ống kính hướng thẳng lên bầu trời xanh ngắt. Diệp Trần lau mồ hôi trên trán, mỉm cười hài lòng:
– Xong! Cái này gọi là 'Kính viễn vọng siêu cấp nhìn thấu thiên cơ'. Ai muốn thử không? Một lần xem là mười linh thạch thượng phẩm!
Giá mười linh thạch thượng phẩm cho một cái nhìn là cái giá cắt cổ, đủ để mua hàng trăm viên đan dược cao cấp. Nhưng ở đây, không ai cảm thấy đắt.
– Để lão phu! – Trần Huyền Tử nhanh nhảu nhất. Lão đưa ra mười viên linh thạch, tay run run chạm vào thị kính.
Khi mắt của Trần Huyền Tử vừa áp sát vào kính, toàn thân lão bỗng run lên bần bật.
Trong tầm mắt của lão, không còn là bầu trời xanh dịu dàng nữa. Nhờ thấu kính được hệ thống "buff" thêm thuộc tính định vị không gian, lão nhìn thấy những sợi tơ mỏng manh màu tím đen đang giăng lối trên tầng mây cao nhất – đó chính là những vết nứt không gian còn sót lại sau vụ nổ Thiên Đạo.
Hơn thế nữa, lão nhìn thấy những luồng năng lượng thần bí đang hội tụ về một phía.
– Trời đất ơi! – Trần Huyền Tử kêu lên thất thanh – Lão phu thấy rồi! Lão phu thấy được "Điểm Gãy Khốn Đốn" của trời xanh! Kia… kia không phải là lôi đình quy tắc sao? Sao nó lại nằm ở đó như một vết sẹo?
Các tu sĩ khác nghe vậy thì xôn xao. Việc nhìn thấy "Điểm Gãy của Trời" có ý nghĩa gì? Điều đó có nghĩa là nếu họ muốn đột phá, họ chỉ cần tránh những vùng đó ra, hoặc nếu muốn tìm kiếm vận may, họ có thể tìm đến những nơi không gian yếu nhất để khai phá di tích.
Dương Phong là người thứ hai bước lên. Hắn vốn có đồng tử thần thông, sau khi nhìn vào kính viễn vọng, mặt hắn tái mét đi:
– Diệp tiền bối… Ngài… ngài cho chúng ta xem cái này, chẳng lẽ là muốn chúng ta vá lại bầu trời?
Diệp Trần ngáp một cái, vắt chân chữ ngũ lên ghế:
– Vá trời cái gì? Ta chỉ muốn tìm xem chỗ nào thông thoáng nhất để đặt mấy con vệ tinh phát wifi thôi. Bầu trời giờ rách như tổ ong, tín hiệu mà va vào mấy cái vết nứt kia là bị nhiễu ngay. Các ngươi nhìn cho kỹ, những điểm đen mà các ngươi thấy thực chất là… các 'điểm chết tín hiệu'.
Tất nhiên, trong tai đám tu sĩ, "tín hiệu" và "vệ tinh" là những khái niệm thuộc về bậc Đại Đạo Chí Tôn. Họ tự hiểu rằng Diệp Trần đang định thiết lập một hệ thống giám sát toàn cõi Cửu Tiêu để bảo vệ hòa bình thế giới.
Bỗng nhiên, từ trong đám đông, một đạo hắc quang lóe lên. Cửu U Ma Tôn từ sau đống củi khô vác rìu đi ra, mặt mũi lấm lem nhưng mắt sáng quắc:
– Lão bản, cho tôi xem thử. Tôi cảm thấy mảnh không gian phía Bắc có chút bất ổn, dạo này tôi chẻ củi mà cứ thấy gió rít lạ thường.
Ma Tôn đặt mắt vào kính. Khác với những người khác, lão nhìn sâu hơn về phía Bắc Huyền Lục. Một lát sau, sắc mặt lão đại biến:
– Không ổn rồi! Diệp lão bản, nhìn về phía Bắc Nhất Lục đi! Có một vết rách khổng lồ đang hút linh khí của thế giới này ra ngoài! Có thứ gì đó ở 'Vực Ngoại' đang dòm ngó chúng ta qua cái lỗ đó!
Đám đông đang náo nhiệt bỗng im bặt. Không khí trở nên căng thẳng. Những vết nứt không gian không chỉ là hỏng hóc kỹ thuật của thiên đạo, mà nó còn là cửa ngõ cho những thực thể bên ngoài xâm nhập.
Diệp Trần nhíu mày. Hắn tiến lại gần kính viễn vọng, chỉnh tiêu cự sang phía Bắc. Quả nhiên, qua thấu kính được khuếch đại 1000 lần bởi công nghệ hệ thống, hắn thấy một cái lỗ hổng đen ngòm, bên trong có một con mắt đỏ ngầu, to bằng cả một tòa thành đang trừng trừng nhìn lại.
– Ồ, là một 'con muỗi' không gian à? – Diệp Trần bình thản nhận xét.
– Muỗi? – Trần Huyền Tử rụng rời chân tay – Diệp lão bản, đó là Cự Nhãn Ma Thần từ Vực Ngoại, mỗi lần xuất hiện là hủy diệt cả một giới diện đó! Chúng ta phải chuẩn bị đại trận, phải triệu tập toàn bộ tu sĩ cấp Đại Thừa!
Diệp Trần thở dài, đứng dậy đi vào trong tiệm:
– Vẽ chuyện. Một con muỗi thì dùng cách của muỗi mà giải quyết. Các ngươi đứng dạt ra.
Chỉ một lát sau, Diệp Trần quay lại, tay cầm một cái chai nhựa màu đỏ cam, trên có hình một con muỗi bị gạch chéo. Phải, đó chính là vật phẩm phản diện ở chương trước từng khiến Ma Tôn khiếp vía: **Bình xịt côn trùng Raid (phiên bản thần cấp)**.
Nhưng lần này, Diệp Trần không xịt bình thường. Hắn tháo ống kính viễn vọng ra, lắp cái vòi xịt của bình Raid vào phần đáy ống.
– Hệ thống, bật chế độ "Gia tốc hạt và khuếch đại không gian" cho ta.
"Xác nhận tiêu tốn 1000 điểm tích lũy. Chế độ 'Pháo Diệt Chủng Côn Trùng Không Gian' đã sẵn sàng!" – Tiếng hệ thống máy móc vang lên.
Cả chiếc kính viễn vọng bỗng nhiên phát ra ánh sáng màu xanh neon lấp lánh. Những đường vân mạch điện hiện đại chạy dọc trên thân ống đen, biến nó từ một món đồ quan sát thành một món vũ khí đáng sợ.
– Thanh Loan, giữ cái giá ba chân cho chắc. Tiểu Hắc, cắn vào vạt áo ta để giữ trọng tâm! – Diệp Trần ra lệnh.
Thanh Loan lập tức dùng toàn bộ linh lực của một Thánh nữ, ghì chặt chân kính xuống mặt đất đến mức gạch đá vỡ nát. Tiểu Hắc thì hóa thành một bóng đen nhỏ, gầm gừ uy hiếp không gian chung quanh.
– Bay đi này, đồ ký sinh! – Diệp Trần nhấn mạnh nút xịt trên bình Raid.
"PHUTTTTTTT!"
Một luồng khí màu bạc, đặc quánh như thủy ngân lỏng, được phóng ra từ đầu ống kính viễn vọng. Luồng khí này không tan ra mà tụ lại thành một mũi tên dài vạn trượng, xuyên qua các tầng mây, bay thẳng về phía vết nứt ở Bắc Nhất Lục với tốc độ vượt xa ánh sáng.
Tất cả tu sĩ có mặt tại hiện trường đều cảm thấy một áp lực kinh người. Luồng khí đó đi đến đâu, không gian rách nát đến đó bị "hàn gắn" lại một cách kỳ diệu. Mùi của nó không nồng nặc hóa chất như Diệp Trần vẫn thấy, mà là một mùi thơm mát dịu nhẹ của bạc hà trộn lẫn với đạo vận hoàn mỹ.
Qua chiếc kính, Cửu U Ma Tôn thấy rõ cảnh tượng kinh hoàng: Con mắt khổng lồ ở vực ngoại vừa chạm phải luồng khí bạc kia liền trợn ngược lên, bắt đầu co rút và sưng tấy. Một tiếng rống thê lương vọng về từ hư không, làm chấn động cả một vùng lục địa. Con mắt đỏ ngầu nhanh chóng biến mất trong bóng tối, và vết nứt không gian vốn là nỗi ám ảnh kia, dưới tác dụng của "Raid thần cấp", liền co lại rồi biến mất hoàn toàn, cứ như thể chưa từng tồn tại.
Bầu trời trở lại trạng thái trong vắt. Những sợi tơ màu tím đen cũng bị mùi bạc hà quét sạch.
Yên lặng. Một sự yên lặng chết chóc bao trùm Vân Hải Thành.
Trần Huyền Tử quỳ sụp xuống, lắp bắp:
– Một chiêu… Chỉ một chiêu… Ngài ấy đã dọa chạy một vị Ma Thần từ vực ngoại… bằng một cái ống nước và một bình thuốc thơm?
Thanh Loan lau mồ hôi trên trán Diệp Trần bằng khăn tay, đôi mắt lung linh đầy ánh sao:
– Chủ nhân, người vừa thi triển 'Thái Thượng Tẩy Tủy Tức' đúng không? Người đã dùng hơi thở của mình để chữa lành cho đại địa!
Diệp Trần thu lại bình Raid, thở hắt ra:
– Phù… mùi hơi hắc một tí, chắc lần sau bảo hệ thống đổi sang hương oải hương cho nó sang trọng. Thôi, nhiệm vụ hoàn thành.
"Ting! Nhiệm vụ hoàn thành. Chúc mừng ký chủ nhận được công thức Khoai tây chiên và Nước ngọt có gas. Trạm định vị không gian đã thiết lập xong, tín hiệu wifi hiện tại đạt mức: Cực Mạnh."
Ngay lập tức, điện thoại của tất cả tu sĩ có mặt tại đó đồng loạt vang lên tiếng báo tin nhắn: "Mạng Wifi 'Vạn Giới_Free_High_Speed' đã sẵn dụng. Mật khẩu: dep_to_ong_666".
– A! Có mạng rồi! Mạnh quá! – Dương Phong nhảy dựng lên vì sung sướng – Xem được video độ phân giải 4K mà không cần tải luôn!
– Diệp lão bản vạn tuế! – Đám đông tu sĩ đồng thanh hô vang. Họ không còn quan tâm Ma Thần vực ngoại là cái thứ gì nữa, bởi vì giờ đây, livestream của tiên nữ vừa mới tải lại được rồi!
Diệp Trần lại nằm vật xuống ghế tựa, tay cầm lon Coca vừa mới mở khóa thành công, nhấp một ngụm rồi sảng khoái ợ một tiếng:
– Làm vị cứu tinh đúng là mệt thật mà. Thanh Loan, lấy cho ta gói khoai tây chiên ra đây, chúng ta cùng xem tập phim 'Hậu cung Tiên giới' tối nay đi.
Thanh Loan mỉm cười, vẻ đẹp băng thanh ngọc khiết của cô dưới ánh nắng càng thêm rạng rỡ:
– Vâng, thưa chủ nhân. Người… thực sự là đạo nhân ẩn dật vĩ đại nhất mà thế giới này từng có.
Ma Tôn đứng đó, nhìn chiếc kính viễn vọng thần thánh bị Diệp Trần dùng để… làm giá treo áo thun cho đỡ ướt mồ hôi, khóe miệng không ngừng giật giật. Lão tự nhủ, sau này dù có ai trả bao nhiêu linh thạch để bảo lão đi đánh chiếm thế giới, lão cũng sẽ thẳng tay tát cho một phát. Đi đánh nhau làm gì? Ở lại đây làm thợ chẻ củi, mỗi tối được ké mạng wifi miễn phí của Diệp lão bản để chơi 'Vương Giả Vinh Diệu' không phải sướng hơn sao?
Kỷ nguyên "Tiêu dùng Đạo" tại Tiên giới, nhờ chiếc kính viễn vọng của Diệp Trần, đã chính thức tiến vào giai đoạn phát triển thần tốc. Bầu trời xanh thẳm kia giờ không còn là nơi ẩn chứa tai ương, mà là nơi đặt trạm phát sóng cho giấc mơ của hàng triệu tu sĩ.
Và trong góc khuất của vũ trụ, con Ma Thần bị xịt thuốc kia có lẽ đang bận rộn… đi khám mắt, thề không bao giờ nhìn trộm giới diện này thêm một lần nào nữa.
**[Hết Chương 166]**