Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp Hóa
Chương 168: ** Trận chiến trên mặt trăng

Cập nhật lúc: 2026-05-08 18:04:18 | Lượt xem: 3

**CHƯƠNG 168: TRẬN CHIẾN TRÊN MẶT TRĂNG**

Ánh trăng đêm nay tại Vân Hải Thành có chút khác thường.

Nó không còn mang cái vẻ thanh khiết, bàng bạc như thường lệ, mà thay vào đó là một màu tím sẫm đầy ma mị, thậm chí còn phảng phất một mùi hôi thối cực kỳ khó chịu. Những tu sĩ nhạy cảm trong thành đều đồng loạt đóng chặt cửa động phủ, vận chuyển linh lực bảo hộ tâm mạch. Cơn gió thổi qua mang theo những hạt bụi li ti khiến da dẻ người ta ngứa ngáy như bị hàng ngàn con kiến lửa đốt.

Diệp Trần đang nằm ngửa trên chiếc ghế dựa trước cửa tiệm tạp hóa, tay cầm chiếc quạt giấy phe phẩy, gương mặt hiện lên vẻ khó chịu rõ rệt.

"Hệ thống, mày có cảm thấy cái máy lọc không khí của mày dạo này hoạt động kém đi không? Sao cái mùi gì mà kinh như mùi bít tất ba năm không giặt thế này?"

Trong đầu Diệp Trần vang lên tiếng cơ khí lạnh lùng của Hệ thống:

【 Ting! Phát hiện nồng độ "Cửu U Ma Độc" trong không khí vượt mức cho phép 5000%. Nguồn gốc: Thái Âm Tinh (Mặt Trăng).】

【 Nhiệm vụ khẩn cấp: Giao hàng tận nơi.】

【 Khách hàng: Thái Âm Tiên Tử – Hằng Nga (đang bị vây khốn tại Quảng Hàn Cung).】

【 Mặt hàng yêu cầu: 100 chiếc Mặt nạ chống độc 3M chuyên dụng, 50 chai Nước xịt phòng hương Lavender, và… 10 túi Băng vệ sinh siêu thấm (khách hàng đang trong kỳ nhạy cảm và không thể ra ngoài mua đồ giữa vòng vây quân địch).】

【 Phần thưởng: Mở khóa tính năng "Vận chuyển xuyên không" cho tiệm và 10.000 điểm danh vọng. Hình phạt nếu từ chối: Cắt điện nước và khóa tủ lạnh trong 1 tháng.】

Diệp Trần đang thiu thiu ngủ, nghe thấy hình phạt cuối cùng thì bật dậy như lò xo, đôi dép tổ ong dưới chân suýt chút nữa bay mất.

"Cắt điện nước? Khóa tủ lạnh? Mày là hệ thống hay là chủ nhà trọ vậy hả?!"

Hệ thống không thèm trả lời, chỉ lẳng lặng hiện ra một đồng hồ đếm ngược 10 phút.

Diệp Trần nghiến răng, lạch bạch chạy vào trong tiệm hét lớn:
– Thanh Loan! Ma Tôn! Tiểu Hắc! Tập hợp ngay! Chúng ta có đơn hàng giao đi tỉnh… à không, giao đi hành tinh khác!

Thanh Loan đang lau kệ hàng, nghe tiếng gọi thì lập tức bỏ khăn xuống, thân hình lướt đi nhẹ nhàng như một cơn gió, xuất hiện ngay trước mặt Diệp Trần:
– Chủ nhân, có chuyện gì sao?

Ma Tôn Cửu U từ sau vườn, tay vẫn còn cầm cái rìu chẻ củi, mồ hôi đầm đìa nhưng khí thế thì ngút trời (do tác dụng của chai Sting dâu hồi chiều):
– Chủ nhân, kẻ nào dám to gan làm phiền ngài ngủ trưa? Có cần lão phu đi san phẳng tông môn nhà nó không?

Tiểu Hắc thì uể oải bước ra, cái đuôi ngoe nguẩy, miệng vẫn còn ngậm nửa miếng xúc xích bò.

Diệp Trần không nói nhiều, trực tiếp lấy ra một cái thùng carton lớn, bắt đầu nhét đủ loại đồ vật vào.
– Ma Tôn, chuẩn bị đi, hôm nay ngươi không chẻ củi nữa, ngươi đi làm shipper. Chúng ta lên mặt trăng!

Cả Thanh Loan và Ma Tôn đều đứng hình mất năm giây.
Lên mặt trăng?

Thái Âm Tinh vốn là vùng đất cực hàn, nơi cư ngụ của các nữ tu sĩ Thái Âm Cung. Nơi đó được bao bọc bởi vô số cấm chế cổ đại, ngay cả cao thủ Đại Thừa kỳ nếu không có lệnh bài thông hành cũng đừng hòng đặt chân tới. Vậy mà ông chủ của bọn họ nói đi là đi như thể đi dạo chợ đêm Vân Hải vậy?

– Chủ nhân… Thái Âm Tinh hiện đang bị bao phủ bởi ma độc tím, e là có biến lớn. – Thanh Loan lo lắng nói, cô nàng chỉ tay lên bầu trời tím lịm.

– Biết rồi, nên mới phải mang theo "trang bị chuyên dụng". – Diệp Trần rút ra bốn cái mặt nạ chống độc màu xám tro, có hai phin lọc to đùng ở hai bên má, nhìn như cái mũi lợn cơ khí. – Đeo vào, cái này gọi là "Thần Khí Tịch Độc", chấp hết các loại ma công mùi hôi thối.

Diệp Trần tự mình đeo một cái lên mặt, sau đó vẫy tay gọi Tiểu Hắc.
– Tiểu Hắc, tới lượt ngươi thể hiện rồi. Biến hình, chở mọi người lên đó!

Con chó đen nhỏ kêu lên một tiếng "Gâu" rõ to, sau đó cơ thể nó bắt đầu phình đại. Trong nháy mắt, từ một con chó nhỏ chỉ cao đến bắp chân, nó hóa thành một đầu yêu thú khổng lồ dài hơn trăm trượng, bộ lông đen tuyền lấp lánh như chứa đựng cả dải ngân hà. Tiểu Hắc há to miệng, nuốt một ngụm không khí, tạo thành một vùng không gian bao bọc lấy cả tiệm tạp hóa (theo ý chí của Diệp Trần, anh mang cả tiệm theo cho chắc, vì ở trong tiệm anh mới vô địch).

Vèo một cái!

Dân chúng ở Vân Hải Thành chỉ kịp thấy một vệt sáng đen đâm toạc bầu trời tím ngắt, lao thẳng về phía vầng trăng khuyết.

***

Tại Thái Âm Tinh, Quảng Hàn Cung.

Lúc này, nơi vốn là tiên cảnh thoát tục lại đang giống như một địa ngục trần gian. Hàng vạn Ma tu mặc bào tím, dẫn đầu là một kẻ đứng trên tòa sen đầu lâu – chính là Thiên Độc Ma Quân, một cường giả Hợp Thể kỳ đỉnh phong chuyên tu độc công.

Hắn đang cười khà khà, giọng nói chói tai vang vọng khắp Thái Âm Tinh:
– Hằng Nga, đừng chống cự nữa! Cửu U Thiên Độc này là ta luyện từ tinh huyết của vạn con cổ độc, kết hợp với chướng khí của Ma giới. Dù ngươi có là Thái Âm Tiên Thể thì sau ba ngày nữa cũng sẽ hóa thành một vũng máu tím, biến thành lô đỉnh cho lão phu thôi! Haha!

Bên trong Quảng Hàn Cung, các nữ tu sĩ đang mặt mày tái nhợt, linh lực cạn kiệt. Thái Âm Tiên Tử Hằng Nga, một mỹ nhân có nhan sắc khiến chim sa cá lặn, lúc này đang xanh xao ngồi trên bảo tọa, hơi thở dồn dập.

– Cung chủ… chúng ta không chịu nổi nữa. Khói độc đã thấm vào phòng ngự trận rồi. – Một vị trưởng lão rên rỉ.

Đúng lúc đó, không gian trên đỉnh đầu Quảng Hàn Cung đột nhiên vỡ vụn.

Một con chó đen to đến mức che lấp cả mặt trăng lù lù hiện ra. Tiếng ma trắc kinh hoàng của Ma quân lập tức bị bóp nghẹt.

– Cái gì vậy? Thôn Phệ Thần Thú?! – Thiên Độc Ma Quân giật mình, vội vàng vẫy tay tung ra một biển mây độc tím lịm về phía kẻ mới đến. – Chết đi!

Nhưng cảnh tượng tiếp theo khiến tất cả mọi người có mặt – cả Ma tu lẫn nữ tu – đều trợn mắt há mồm.

Từ trên lưng con chó khổng lồ, một bóng người mặc áo thun trắng, quần lửng, đi dép tổ ong chậm rãi bước xuống hư không. Trên mặt hắn đeo một thứ bằng nhựa kỳ lạ có hai cái cục tròn hai bên.

Diệp Trần ngửi ngửi, tiếng giọng nói qua lớp mặt nạ nghe ồm ồm:
– Đm, mùi này còn kinh hơn mình tưởng. Thằng nào? Thằng nào đi vệ sinh không dội nước ở đây thế hả?

Thiên Độc Ma Quân giận dữ:
– Láo xược! Ngươi là kẻ nào? Sao dám coi thường Cửu U Thiên Độc của ta?

Diệp Trần liếc mắt nhìn lão Ma đầu kia một cái, sau đó quay lại phía sau gọi:
– Ma Tôn, tên này dùng độc giống ngươi hồi trước này, nhưng có vẻ nặng mùi hơn. Xuống xử lý đi, coi như tập thể dục sau khi ăn Sting.

Ma Tôn Cửu U lúc này cũng đeo mặt nạ chống độc, nhìn chẳng khác gì một con quái vật từ phim viễn tưởng bước ra. Lão cầm cái rìu chẻ củi – thứ đã được hệ thống "cường hóa" nhẹ sau thời gian dài tiếp xúc với đạo vận của tiệm – nhảy xuống.

– Ma quân tiểu tử! Gặp tiền bối mà không quỳ xuống sao?

Ma Tôn gầm lên, vung rìu một nhát. Một tia sáng đỏ rực mang theo hơi thở của… dâu tây (Sting dâu) xẻ đôi biển mây độc tím.

– Cái… cái gì? Độc của ta bị một cái rìu chẻ củi chém tan? – Thiên Độc Ma Quân kinh hãi lùi lại. – Ngươi đeo cái gì trên mặt vậy? Tại sao ma độc không thể ăn mòn linh thức của ngươi?

Diệp Trần lững thững đi tới chỗ mây độc đậm đặc nhất. Đám ma tu xung quanh vây lấy anh, tung ra đủ loại pháp bảo độc hại. Diệp Trần chỉ xua xua tay như xua ruồi:

– Né ra, né ra cho shipper làm việc. Bận lắm biết không?

Một tên Ma tu liều mạng lao đến, tay cầm đoản đao tẩm kịch độc đâm vào ngực Diệp Trần.
"Keng!"
Một tiếng vang khô khốc như tiếng kim loại va chạm. Tên Ma tu bay ngược ra xa, tay cầm đao run bần bật, trong khi Diệp Trần vẫn không hề có lấy một vết xước trên áo thun.

Phạm vi vô địch của Diệp Trần lúc này đã bao trùm lấy cả mảnh đất anh đang đứng (nhờ vào tính năng của Hệ thống khi thực hiện nhiệm vụ khẩn cấp).

Thiên Độc Ma Quân điên cuồng gào thét:
– Vạn Độc Xuyên Tâm! Chết cho ta!

Hắn hóa thân thành một làn khói tím khổng lồ, lao thẳng về phía Diệp Trần. Cả không gian Thái Âm Tinh rung chuyển, đá lở cát bay.

Diệp Trần thở dài, từ trong túi quần rút ra một vật. Không phải kiếm, không phải đao, mà là một bình xịt màu xanh lá cây có nhãn hiệu "Raid – Diệt sạch côn trùng trong 3 giây".

– Chướng khí thì dùng cái này là đúng bài rồi. – Diệp Trần bình thản nhấn nút xịt.

"Xì… xì… xì…"

Một luồng hơi sương trắng mịn tỏa ra. Một mùi hương hóa học nồng nặc lấn át hoàn toàn mùi thối của ma độc.

Làn khói tím của Thiên Độc Ma Quân khi vừa chạm vào làn sương trắng này thì giống như tuyết gặp mặt trời gắt, phát ra tiếng kêu "xèo xèo" đau đớn.

– Aaaa! Đây là thứ thần khí gì? Mắt của ta! Phổi của ta! Ngươi… ngươi dùng hóa chất tấn công ta?!

Thiên Độc Ma Quân rơi từ trên không xuống, thân hình hiện lại nguyên hình, nằm lăn lộn trên đất, hai tay ôm mặt khóc lóc thảm thiết. Lão cảm thấy ma công mình dày công tu luyện ngàn năm đang bị cái thứ nước kỳ quái kia làm cho tan rã hoàn toàn.

Đám Ma tu thấy đại ca gục ngã, sợ hãi định bỏ chạy, nhưng đã quá muộn. Thanh Loan từ trên cao giáng xuống, bàn tay nhỏ bé vung lên, tạo thành những sợi xích bằng ánh trăng khóa chặt toàn bộ quân đoàn Ma tu lại.

– Chủ nhân, đã dọn dẹp xong phần rác rưởi. – Thanh Loan nhẹ nhàng đáp xuống cạnh Diệp Trần. Cô đeo chiếc mặt nạ chống độc màu hồng (phiên bản đặc biệt Diệp Trần tặng) nhìn trông vẫn cực kỳ thanh tú.

Diệp Trần gật đầu, sau đó bước tới trước cửa Quảng Hàn Cung. Anh giơ tay gõ cửa "Cộc, cộc, cộc".

– Shopee đây! Thái Âm Tiên Tử có nhà không? Ra nhận hàng trả tiền ship cái nào!

Bên trong cung điện, các nữ tu sĩ ngơ ngác nhìn nhau. Bọn họ đã chuẩn bị sẵn tâm thế tuẫn tiết, vậy mà… cuộc chiến kết thúc trong vòng chưa đầy ba phút bởi một người đàn ông đeo mặt nạ lợn và một bình xịt côn trùng?

Cửa cung mở ra, Hằng Nga Tiên Tử loạng choạng bước ra. Dù đang mệt mỏi nhưng dung nhan của nàng vẫn khiến Ma Tôn cũng phải nhìn trộm vài cái.

Nàng nhìn Diệp Trần, run run hỏi:
– Tiền bối… ngài là…?

Diệp Trần dúi vào tay nàng cái túi carton lớn:
– Chủ tiệm tạp hóa Bình An ở dưới Vân Hải Thành. Ngươi đặt hàng qua linh thức đúng không? Đây, 100 cái mặt nạ giống ta đeo, 50 chai nước xịt phòng cho bớt mùi hôi. Còn đây là… ừm, vật phẩm cá nhân dành cho phụ nữ, dùng loại siêu thấm này cho nó yên tâm.

Hằng Nga nhìn những món đồ kỳ lạ trong thùng, đặc biệt là khi chạm vào túi băng vệ sinh với nhãn hiệu có hình trái tim, khuôn mặt nhợt nhạt của nàng bỗng đỏ bừng lên như gấc chín. Nàng là người duy nhất cảm nhận được khí tức tinh thuần không chút tạp niệm tỏa ra từ những món đồ này.

– Tiền… tiền bối… đây quả thật là cực phẩm chí bảo. Độc chướng quanh Thái Âm Tinh nhờ vào chai "Nước xịt phòng" này mà tan biến hẳn. – Hằng Nga cảm động đến mức nước mắt rưng rưng.

Nàng vừa mới xịt thử một cái chai hương Lavender, lập tức cảm giác như mình đang đứng giữa một cánh đồng hoa, linh lực bị tắc nghẽn bởi độc tố bắt đầu lưu thông trở lại một cách kỳ diệu.

Diệp Trần ngáp một cái, vươn vai:
– Được rồi, hàng đã giao, ký tên vào đây. Tổng cộng 500 linh thạch cực phẩm. Ta lấy rẻ đấy, tính cả phí vận chuyển xuyên không gian nữa.

Hằng Nga không chút do dự, giao ra một chiếc nhẫn chứa đầy linh thạch. Nàng nhìn theo bóng dáng Diệp Trần đang định quay lưng đi, vội vàng gọi:
– Tiền bối! Xin đợi chút… Ngài cứu mạng Thái Âm Cung, chúng ta không có gì báo đáp, xin tặng ngài "Thái Âm Thần Tinh" này để nâng cấp bảo vật.

Nàng đưa ra một viên ngọc màu trắng tinh khôi, bên trong như có một vầng trăng thu nhỏ đang quay tròn.

Diệp Trần nhận lấy, tiện tay quăng cho Tiểu Hắc. Con chó béo há miệng đớp gọn rồi nuốt chửng như ăn một viên kẹo mạch nha.

– Gâu! – Tiểu Hắc sủa một tiếng hài lòng. Người nó bỗng tỏa ra ánh sáng trắng bạc rực rỡ, bao phủ cả cơ thể.

– Xong việc rồi, về thôi. Ngồi trên mặt trăng này gió máy quá, hắt xì phát là viêm mũi ngay. – Diệp Trần leo lên lưng Tiểu Hắc, vẫy vẫy tay chào Hằng Nga. – Lần sau có nhu cầu mua trà sữa hay đồ ăn vặt cứ gọi nhé, tiệm chúng ta có giao hàng tận nơi, uy tín chất lượng!

Vèo!

Con chó đen biến thành một tia sáng, lao vút đi trong sự ngơ ngác và sùng bái của hàng vạn tu sĩ mặt trăng.

Trên mặt đất lúc này, Ma Tôn Cửu U vẫn đang hì hục trói Thiên Độc Ma Quân lại.
– Này chủ nhân! Đợi lão với! Còn thằng này thì sao?

– Mang về làm thợ thông cống cho tiệm đi! Ma công của nó hợp với việc xử lý chất thải đấy! – Tiếng của Diệp Trần vọng lại từ trên chín tầng mây.

Ma Tôn gãi đầu, xách cổ Thiên Độc Ma Quân lên:
– Chúc mừng ngươi, tiểu tử. Từ hôm nay ngươi có việc làm chính thức rồi. Chào mừng đến với đội ngũ nhân viên Tiệm Tạp Hóa Bình An.

Thiên Độc Ma Quân – một phương kiêu hùng, lúc này chỉ biết khóc không ra nước mắt. Lão chỉ muốn đến cướp mỹ nhân, ai ngờ cuối cùng lại bị bắt về làm nhân viên vệ sinh môi trường cho một tiệm tạp hóa kỳ quái.

Hết chương 168.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8