Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp Hóa
Chương 173: ** Lắp ráp lại quy tắc thế giới theo ý mình.

Cập nhật lúc: 2026-05-08 18:07:43 | Lượt xem: 3

**CHƯƠNG 173: CHIẾC GƯƠNG ĐEN HUYỀN BÍ VÀ KỶ NGUYÊN "THẦN THỨC CẬP NHẬT"**

Vân Hải Thành chiều nay mang một vẻ đẹp khác lạ. Ánh hoàng hôn không còn chỉ nhuộm vàng những mái ngói cong vút hay những rặng linh mộc xanh rì, mà nó còn phản chiếu lấp lánh trên những tòa tháp cao vút được ghép từ hàng triệu mảnh Lego đầy màu sắc.

Các tu sĩ, vốn dĩ trước đây chỉ biết cầm kiếm chém giết hoặc ngồi thiền khô khan, giờ đây đang mồ hôi nhễ nhại, tay cầm bản vẽ sơ đồ, miệng lẩm nhẩm: "Mảnh ghép 2×4 này phải đặt vào vị trí khớp của Thiên Địa đại trận…" Một cảnh tượng kỳ quặc nhưng lại đầy sức sống.

Trước cửa tiệm tạp hóa Bình An, Diệp Trần vẫn nằm tư thế cũ trên chiếc ghế dựa bằng mây, tay cầm chiếc quạt giấy phe phẩy, trông có vẻ "phật hệ" đến tận cùng. Nhưng nếu ai nhìn kỹ vào đôi mắt anh, sẽ thấy một tia phấn khích khó giấu.

Trong tay Diệp Trần lúc này là một vật thể hình chữ nhật phẳng lì, đen bóng như gỗ mun ngâm dưới hàn tuyền vạn năm. Nó mỏng manh nhưng khi cầm lại có cảm giác đầm chắc kỳ lạ.

"Smartphone… Ha ha, cuối cùng cũng về tới tay đại gia!" Diệp Trần thầm reo hò trong lòng. Anh đưa ngón tay chạm nhẹ vào màn hình.

Một luồng sáng xanh dịu mắt lóe lên, kèm theo một tiếng nhạc chuông khởi động vô cùng quen thuộc ở địa cầu nhưng lại là "tiên âm" chấn động tâm hồn tại nơi này.

Trần Huyền Tử đang đứng gần đó, định tới khoe vừa lắp xong cái "Cổng trời Lego", bỗng khựng lại. Lão cảm thấy một dao động vô cùng kỳ lạ phát ra từ thứ trên tay Diệp Trần. Nó không phải linh khí, không phải ma khí, mà là một loại quy tắc cực kỳ ổn định, tinh khiết đến mức đáng sợ.

"Chủ… chủ tiệm, thứ pháp bảo này là…" Trần Huyền Tử lắp bắp, đôi mắt già nua trợn tròn.

Cửu U Ma Tôn, lúc này đang vác trên vai một bó củi to tướng, cũng lân la tiến lại gần. Ma công của lão sau một thời gian bị "ăn hành" bởi bình xịt muỗi nay đã thu liễm hơn nhiều, nhưng bản năng tầm bảo thì vẫn còn đó.

"Ký lân đen? Hay là một mảnh của Hỗn Độn Kính?" Ma Tôn thấp giọng phán đoán, mồ hôi trên trán chảy xuống cũng không buồn lau.

Diệp Trần lười biếng nhướng mí mắt, xoay cái điện thoại lại phía hai lão già: "Pháp bảo cái gì? Đây là văn minh! Đây là kết nối! Thứ này gọi là Smartphone. Nói theo cách của các người thì nó là 'Linh Thoại Vạn Giới'."

Nói đoạn, Diệp Trần dùng đầu ngón tay lướt trên màn hình. Mỗi cú chạm của anh đều khiến màn hình thay đổi màu sắc, hiện lên những biểu tượng (icon) nhỏ xíu nhưng đầy tinh xảo.

Hệ thống đã tự động chuyển đổi ngôn ngữ sang chữ viết của Tiên giới, đồng thời tích hợp một công năng vô cùng bá đạo: Kết nối Thần Thức.

"Nào, tới đây. Ta dạy cho các người thế nào là 'update' linh hồn." Diệp Trần ngồi dậy, biểu cảm trở nên nghiêm túc hơn một chút.

Anh chỉ vào một chiếc cột dài vừa được dựng lên cạnh góc tường cửa hiệu – thứ mà mọi người tưởng là cột chống nhưng thực chất là "Trạm thu phát sóng Thần Thức 5G" do hệ thống cung cấp.

"Vạn giới này xưa nay các người truyền tin bằng gì? Phi kiếm truyền thư? Truyền âm phù? Quá chậm! Lại còn dễ bị đánh chặn." Diệp Trần bĩu môi khinh rẻ. "Với chiếc Linh Thoại này, các người có thể ngồi ở Đông Nhất Lục mà nói chuyện với người ở Bắc Huyền Lục trong tích tắc, thậm chí nhìn thấy cả lỗ chân lông của nhau qua màn hình."

Trần Huyền Tử và Ma Tôn nghe mà như rơi vào sương mù. Nhìn thấy nhau từ khoảng cách hàng vạn dặm? Đến ngay cả đại năng Hóa Thần cũng chỉ có thể dùng thần thức quét qua một phạm vi nhất định, chứ muốn nhìn rõ chân dung từ khoảng cách xuyên đại lục là điều không tưởng.

"Chủ tiệm, ngài đừng đùa lão già này…" Trần Huyền Tử run run nói. "Thế gian này làm gì có loại đạo pháp tầm xa khủng khiếp như vậy?"

"Đó không phải đạo pháp, đó là sóng." Diệp Trần đáp gọn lỏn, rồi ném cho mỗi người một chiếc hộp nhỏ vừa mới hiện ra trên kệ hàng. "Hàng dùng thử, giá chỉ 100 linh thạch thượng phẩm một chiếc. Mua nhanh kẻo hết."

Dù 100 linh thạch thượng phẩm là một cái giá trên trời đối với tán tu, nhưng với hai vị đại lão này, nó chỉ là hạt cát. Họ vội vàng cầm lấy, bắt chước Diệp Trần nhấn nút nguồn.

*Oong——*

Khi màn hình sáng lên, cả Trần Huyền Tử và Ma Tôn đều cảm thấy thần thức của mình như bị hút vào một không gian mênh mông khác. Không gian ấy rực rỡ, gọn gàng, và chứa đựng những khả năng mà họ chưa bao giờ dám mơ tới.

"Đinh! Chào mừng quý khách sử dụng dịch vụ của Vạn Giới Mobile. Thần thức đã kết nối thành công. Tốc độ hiện tại: Cực nhanh." Một giọng nói máy móc nhưng êm ái vang lên trong đầu hai người.

"Mẹ nó… cái gì vậy?!" Ma Tôn thốt lên, suýt nữa làm rơi chiếc điện thoại. Lão thấy trong tầm mắt mình xuất hiện một cái cửa sổ hiện ra danh sách bạn bè, trong đó chỉ có duy nhất một cái tên: "Chủ Tiệm Đẹp Trai Nhất Tiên Giới" với ảnh đại diện là hình Diệp Trần đang đeo kính râm nằm ghế tựa.

Diệp Trần hắng giọng: "Được rồi, phần cơ bản để sau đi. Bây giờ, tôi giới thiệu cho các người mục tiêu chính của ngày hôm nay. Các người nói Lego là đỉnh cao của sự gắn kết đúng không? Sai rồi! Sự gắn kết thực sự nằm ở đây."

Anh nhấn vào một ứng dụng có biểu tượng hai thanh kiếm bắt chéo nhau trên nền vàng rực rỡ.

"Game mobile đầu tiên của Tiên giới: **Vương Giả Liên Quân – Bản Tu Tiên**. Vào đi, ta chia đội ra 'hành' nhau một trận."

Thanh Loan vốn đang dọn dẹp trong tiệm, nghe thấy náo nhiệt cũng bước ra. Đôi mắt lạnh lùng của nàng khẽ lay động khi nhìn thấy thứ ánh sáng huyền hoặc tỏa ra từ chiếc gương đen trong tay Diệp Trần.

"Chủ nhân, thứ này… có chứa tâm ma không?" Nàng lo lắng hỏi. Nàng cảm thấy nó có một lực hút cực kỳ mạnh, khiến người ta chỉ muốn nhìn vào mãi không thôi.

Diệp Trần cười ha hả: "Tâm ma hay không là do lòng người. Nhưng ta cam đoan, sau khi cô vào trận đấu, cô sẽ thấy tu hành nghìn năm không bằng mười phút ép trụ."

Trần Huyền Tử và Ma Tôn dưới sự chỉ dẫn của Diệp Trần bắt đầu bước vào giao diện chọn tướng.

"Hả? Tại sao lão phu lại thấy một nhân vật tên là 'Lão Đầu Ăn Mì'? Kỹ năng là 'Hảo Hảo Thần Chưởng'? Này không phải là vẽ theo hình dáng lão phu đấy chứ?" Trần Huyền Tử hét lên đầy ngạc nhiên.

Trong khi đó, Ma Tôn lại cười đắc chí: "Ha ha ha! Nhìn xem, tướng của ta là 'Cửu U Đốn Củi Thủ', kỹ năng đặc biệt: 'Chẻ Củi Liên Hoàn'. Sức mạnh bá đạo, phòng ngự cực cao. Cái này đúng ý ta!"

Diệp Trần xoa xằm: "Tướng của tôi là 'Chủ Tiệm Tạp Hóa', vai trò hỗ trợ nhưng là bất tử trong vùng phạm vi nhất định. Nào, lập tổ đội. Thanh Loan, cô lấy cái 'Tiểu Nhị Thánh Nữ' đi, làm sát thủ đi rừng."

Thế là, giữa sân vườn của một tiệm tạp hóa ở một thế giới tu tiên mạt pháp, một cảnh tượng kinh thiên động địa đã xảy ra.

Ba vị cao thủ hàng đầu (nếu tính cả Diệp Trần là bốn) đang ngồi thành một vòng tròn, mắt nhìn chằm chằm vào cái điện thoại, ngón tay (thực ra là thần thức) điều khiển nhân vật chạy nhảy lung tung trên một bản đồ ba đường.

"Ma Tôn! Ngươi là Đỡ đòn, sao ngươi lại chạy về tế đàn?!" Diệp Trần quát lớn.

"Mẹ kiếp! Cái tên đối phương là 'Dương Phong Thiếu Chủ' kia vừa dùng 'Kem que đóng băng' chặn đường ta! Ta phải về hồi linh lực!" Ma Tôn mồ hôi đầm đìa, mặt đỏ gay như gà chọi.

Ở một nơi khác trong thành, Dương Phong – thiên tài của Dương gia – cũng đang cầm một chiếc Linh Thoại mới mua được, cười khà khà: "Đám già lụ khụ các người sao hiểu được thao tác của thiên tài? Xem chiêu đóng băng của ta đây!"

Trần Huyền Tử lúc này đã hoàn toàn quên mất mình là một Thái thượng trưởng lão cao quý. Lão đang gào thét: "Thanh Loan! Mau ra bắt tên Sát thủ bên nó! Hắn định cướp con rùa linh thạch của ta!"

Thanh Loan tuy ngoài mặt lạnh lùng, nhưng ngón tay nàng lướt trên màn hình nhanh đến mức tạo thành tàn ảnh. "Thần thức: Tuyệt sát!"

*An ally has been slain!*

"Khốn kiếp! Ta bị bắt lẻ!" Ma Tôn đập bàn rầm rầm.

Diệp Trần bình thản điều khiển tướng 'Chủ Tiệm' đi bộ ung dung ra giữa đường, vừa tung kỹ năng hồi máu cho đồng đội vừa thong thả nói: "Đừng có nóng. Đã bảo rồi, tu tiên là phải có tinh thần đồng đội. Các người cứ lo giữ mạng đi, lát nữa 'Chủ Tiệm' ta sẽ bật kỹ năng 'Siêu Thị Giảm Giá', khiến tất cả kẻ địch bị choáng vì ham rẻ, lúc đó hãy lao vào."

Cả buổi chiều hôm đó, mây mù trên bầu trời Vân Hải Thành dường như cũng bị cuốn theo những tiếng gào thét "Đánh trụ!", "Cướp bùa!", "Tập hợp giao tranh!" của các vị tu sĩ.

Trần Huyền Tử sau mười trận thua liên tiếp, bỗng nhiên ngồi bật dậy, luồng khí tức Nguyên Anh quanh thân vốn dĩ đang tĩnh lặng chợt bùng nổ, linh quang xung quanh hóa thành những sợi dây xích kết nối tinh vi.

"Ta hiểu rồi!" Lão thốt lên, đôi mắt sáng rực như đuốc. "Hóa ra là vậy! Tu tiên chính là sự phối hợp giữa thần thức và thao tác tinh tế nhất. Những mẩu Lego giúp ta hiểu cấu trúc vật chất, còn cái game này giúp ta hiểu cách vận hành thần thức trong những tình huống biến hóa khôn lường nhất!"

Diệp Trần tắt màn hình, ngáp một cái dài: "Lão hiểu vậy cũng được. Miễn là các người nhớ nạp tiền mua trang phục (skin) là được. Skin mới của Ma Tôn 'Hỏa Long Chẻ Củi' sắp ra đấy, có hiệu ứng rồng bay phượng múa, cộng thêm 10 điểm tấn công linh hồn."

Cửu U Ma Tôn lập tức móc túi, lôi ra một túi linh thạch thượng phẩm ném lên bàn: "Skin đó phải là của ta! Ai tranh ta giết!"

Thanh Loan đứng cạnh Diệp Trần, nhìn chiếc điện thoại trên tay mình, rồi nhìn chủ nhân đang lim dim ngủ. Nàng nhận ra một điều đáng sợ hơn cả: Diệp Trần không chỉ đang thay đổi cách họ tu luyện, mà anh đang tái thiết lập toàn bộ quy tắc của thế giới này.

Từ vật chất (Lego) đến tinh thần (Game), tất cả đều nằm trong lòng bàn tay anh. Một thế giới mà các tu sĩ không còn nhìn nhau bằng ánh mắt thù hằn để cướp đoạt tài nguyên, mà nhìn nhau qua màn hình để… rủ nhau leo rank.

Bất chợt, một tiếng chuông báo động từ hệ thống vang lên trong đầu Diệp Trần:

"Đinh! Nhiệm vụ phụ: Phát động giải đấu 'Vân Hải Mở Rộng' lần thứ nhất. Giải thưởng: Một cái Laptop Alienware bản Tiên Hiệp và quyền truy cập mạng nội bộ liên lục địa."

Diệp Trần khẽ mỉm cười. "Cuộc chơi mới chỉ thực sự bắt đầu thôi, lũ gà mờ ạ."

Đêm đó, cả Vân Hải Thành không ai ngủ. Ánh sáng từ những chiếc điện thoại tạp hóa leo lét trong bóng đêm như những đốm lửa mồi, sẵn sàng thiêu rụi trật tự cũ kỹ của Cửu Tiêu Linh Giới. Ở một góc thành, một vị lão tổ Hóa Thần đang bế quan nghìn năm bỗng dưng mở mắt, cầm chiếc gương đen vừa được đồ tôn dâng lên, lẩm nhẩm:

"Cái gì mà… Rừng không ai canh? Để lão phu cầm tướng 'Lôi Đình Lão Tổ' này đi gánh team!"

Vận mệnh của Tiên giới, bắt đầu từ giây phút này, đã chính thức bị "kết nối".

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8