Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp Hóa
Chương 172: ** Diệp Trần lấy ra món đồ chơi cuối cùng: \”Bộ lắp ráp Lego\”.
**CHƯƠNG 172: DIỆP TRẦN LẤY RA MÓN ĐỒ CHƠI CUỐI CÙNG: "BỘ LẮP RÁP LEGO"**
Bầu trời Cửu Tiêu Linh Giới sau khi bị Diệp Trần dùng "Cục tẩy vĩnh cửu" xóa đi Thiên Đạo mục nát đã trở nên xanh trong một cách lạ lùng. Không còn những đám mây đen vần vũ, không còn những tiếng sấm sét mang theo sự phán xét tàn bạo, chỉ có linh khí tinh thuần như suối nguồn tuôn chảy.
Thế nhưng, sau cơn đại biến, nhìn từ cửa tiệm tạp hóa Bình An ra bên ngoài, Vân Hải Thành và những vùng lân cận trông chẳng khác nào một bãi phế thải khổng lồ. Các tòa thành sụp đổ, núi sông biến dạng, những tiên phủ nguy nga lộng lẫy trước kia giờ chỉ còn là những bức tường đổ nát.
Tu sĩ của cả giới diện đang rơi vào một trạng thái… ngáo ngơ tập thể.
Lão tổ Trần Huyền Tử của Thanh Vân Môn, người vừa đột phá nhờ mì tôm, hiện đang ngồi xổm trên một tảng đá vỡ, tay cầm tờ báo Tiên Giới Daily số mới nhất nhưng ánh mắt vô định. Cạnh đó, Cửu U Ma Tôn – kẻ từng khiến vạn dân kinh hãi, nay đang lóng ngóng cầm chiếc rìu chẻ củi, nhìn ngôi nhà kho của tiệm bị sập một góc mà không biết phải sửa thế nào.
"Chủ tiệm, quy tắc thế giới mới này… kỳ quái quá." Trần Huyền Tử thở dài, bay tới trước cửa tiệm Diệp Trần, vẻ mặt mếu máo: "Linh khí thì nhiều thật đấy, nhưng hình như đạo vận đã bị ngài 'tẩy' sạch sành sanh rồi. Chúng ta định xây lại tông môn, nhưng vừa dựng cột lên thì nó đổ xuống, cứ như thể kiến thức về kiến trúc của chúng ta đã biến mất cùng Thiên Đạo cũ vậy."
Cửu U Ma Tôn cũng quăng cái rìu sang một bên, hậm hực nói: "Đúng thế! Lão tử dùng Ma công muốn dựng một cái Ma điện, kết quả linh lực vừa chạm vào gạch đá, chúng nó liền biến thành tro bụi. Quy tắc vật chất của thế giới này dường như không còn nhận chủ nữa."
Diệp Trần đang nằm trên ghế tựa, tay cầm ly trà sữa trân châu, miệng nhai trân chu đen sừn sựt. Anh nheo mắt nhìn đám "lão quái vật" đang bó tay trước việc tái thiết.
Thật ra, đây là tác dụng phụ của Cục Tẩy Vĩnh Cửu. Nó không chỉ xóa đi cái ác, mà nó xóa luôn cả cấu trúc "logic cũ" của thế giới. Bây giờ, muốn xây dựng lại, phải cần một bộ khung mới, một logic mới.
"Đinh! Nhiệm vụ hệ thống: Tái thiết Cửu Tiêu Linh Giới. Phần thưởng: Mở khóa danh mục 'Siêu thị đồ gia dụng và Giải trí phức hợp'. Vật phẩm nhiệm vụ đã được gửi vào kho hàng."
Tiếng máy móc của hệ thống vang lên trong đầu khiến Diệp Trần bật cười. Anh lẩm bẩm: "Lại là mình à? Cái hệ thống này đúng là không để mình lười lấy một ngày."
Anh đặt ly trà sữa xuống, vỗ vỗ quần áo đứng dậy, ánh mắt lướt qua đám tu sĩ đang tụ tập ngày càng đông trước tiệm. Họ nhìn anh với vẻ khẩn thiết, hy vọng vị "trùm cuối" này sẽ ra tay tái tạo lại núi sông chỉ bằng một cái phẩy tay.
Nhưng Diệp Trần chỉ lười biếng đi vào trong kho. Một lúc sau, anh hì hục khiêng ra một cái thùng carton lớn vô cùng, vỏ hộp in hình những tòa lâu đài rực rỡ và những con robot khổng lồ đầy màu sắc. Trên vỏ hộp nổi bật dòng chữ: **LEGO – CREATOR EXPERT: ULTIMATE WORLD BUILDER EDITION.**
"Cạch!"
Cái thùng được đặt mạnh xuống sàn gỗ. Trần Huyền Tử và Ma Tôn tò mò ghé sát mắt vào nhìn.
"Chủ tiệm, đây là… pháp bảo gì? Sao trông nó cứ giống như gạch của phàm nhân nhưng lại nhỏ xíu thế kia?" Ma Tôn cầm lấy một miếng nhựa nhỏ màu đỏ, có bốn cái núm tròn phía trên, săm soi. "Cái này… không có linh lực, không có dao động quy tắc. Ngài định dùng thứ đồ chơi trẻ con này để xây lại thế giới à?"
Diệp Trần nhếch môi, ánh mắt hiện lên một sự thần bí: "Đừng nhìn vẻ ngoài của nó. Đây không phải đồ chơi bình thường. Đây là 'Quy tắc lắp ghép cấu tạo vạn vật'. Các người nói không xây được nhà phải không? Đó là vì các người không hiểu 'Cấu trúc'. Giờ thì xem cho kỹ đây."
Diệp Trần đổ toàn bộ hàng vạn mảnh nhựa nhiều màu sắc ra sân. Đám tu sĩ "Ồ" lên một tiếng kinh ngạc. Những mảnh ghép li ti lấp lánh dưới ánh mặt trời trông như một biển bảo thạch vụn.
Diệp Trần không nói gì nhiều, anh ngồi bệt xuống đất (với chiếc dép tổ ong kinh điển). Đôi tay anh thoăn thoắt nhặt từng miếng Lego.
"Cạch. Cạch. Cạch."
Tiếng những miếng nhựa khớp vào nhau nghe thật vui tai.
Chỉ trong mười phút, một mô hình thu nhỏ của Vân Hải Thành đã hiện ra trước mắt mọi người. Nhưng nó không phải là Vân Hải Thành cũ kỹ, mà là một thành phố mang phong cách hiện đại kết hợp cổ điển: những tòa tháp hình xoắn ốc, những con đường bằng nhựa phẳng lì, và chính giữa là một tòa lâu đài lộng lẫy với cấu trúc cực kỳ vững chãi.
"Thanh Loan, lấy cho ta một chậu nước nước khoáng." Diệp Trần hô.
Thanh Loan lập tức mang đến một bát nước Lavie. Diệp Trần cầm lấy bát nước, rắc vài giọt lên mô hình Lego vừa hoàn thành, miệng lẩm bẩm: "Hệ thống, kích hoạt: Hiện Thực Hóa."
*Vù!*
Một luồng sáng vàng rực bùng nổ từ tiệm tạp hóa. Dưới ánh mắt chết trân của hàng vạn tu sĩ, cái mô hình bé tí kia bắt đầu phóng đại với tốc độ kinh hồn.
Mảnh nhựa đỏ biến thành gạch hồng nham thạch cứng rắn hơn kim cương. Mảnh nhựa xanh biến thành những hồ nước lấp lánh linh quang. Mảnh màu trắng hóa thành ngọc thạch trang nghiêm. Chỉ trong tích tắc, tại chỗ đống đổ nát của trung tâm thành phố trước kia, một khu vực hoàn toàn mới đã mọc lên, giống y hệt cái mô hình Diệp Trần vừa lắp, thậm chí còn hào nhoáng hơn gấp bội.
Trần Huyền Tử run rẩy chạm vào bức tường của một tòa nhà mới. Lão thảng thốt: "Cái này… cái này không có trận pháp hỗ trợ, nhưng cấu trúc của nó khớp đến mức tự mình hấp thụ linh khí đất trời để gia cố! Đạo! Đây chính là Đạo cấu trúc!"
Ma Tôn nhảy bổ vào đống Lego, mắt đỏ rực như thấy vàng: "Ta hiểu rồi! Hóa ra lâu nay chúng ta tu luyện toàn là dùng sức mạnh áp đảo để cưỡng ép vật chất, còn cái này… cái này là khiến vật chất tự nguyện thuộc về nhau! Chủ tiệm! Bán cho ta một hộp! Ta muốn xây lại Ma Cung! Ta muốn lắp một cái Ma Cung hình đầu lâu!"
Diệp Trần phủi phủi tay, mỉm cười: "Hộp Lego phiên bản Tiên giới này giá không rẻ đâu. Một nghìn linh thạch cực phẩm cho một túi nhỏ. Và nhớ kỹ, mỗi người chỉ được mua loại cơ bản trước, ai có năng khiếu kiến trúc thì mới mở khóa được bộ 'Kỹ thuật phức tạp' (Lego Technic)."
Ngay lập tức, tiệm tạp hóa Bình An lại lâm vào cảnh hỗn loạn nhất lịch sử.
Các vị lão tổ của những tông môn lớn, vốn bình thường cao cao tại thượng, giờ đây tranh cướp nhau từng mảnh nhựa.
"Ê cái tên Ma tu kia! Buông mảnh 2×4 đó ra! Mảnh đó là để ta làm cột đình!" Trần Huyền Tử hét lên, vồ lấy một khối Lego màu xanh lá.
"Cút ngay lão già! Mảnh này ta dùng để lắp sừng cho con Ma Thú Lego của ta! Ngươi đi mà lấy mấy mảnh một nút kia kìa!" Ma Tôn không kém cạnh, suýt chút nữa đã tung ra Ma công để giành giật.
Thanh Loan đứng một bên, tay cầm sổ ghi chép, mặt đầy hắc tuyến: "Chủ nhân… hình như ngài lại tạo ra một loại nghiện mới cho họ rồi."
Diệp Trần lại nằm xuống ghế, hớp một ngụm trà sữa: "Cái này không gọi là nghiện, cái này gọi là 'Hợp tác phát triển'. Nhìn xem."
Quả nhiên, sau vài giờ tranh giành, các tu sĩ nhận ra nếu chỉ làm một mình thì không bao giờ đủ mảnh để xây một công trình hoàn chỉnh.
Các tông môn vốn là kẻ thù của nhau hàng vạn năm nay, đột nhiên tụ tập lại một chỗ.
"Lão Ma đầu, nếu ngươi đưa cho ta số gạch màu trắng của ngươi, ta sẽ giúp ngươi thiết kế hệ thống thoát nước cho Ma điện bằng mấy mảnh Technic này. Ta thề, Ma điện của ngươi sẽ là nơi duy nhất không bị ngập lụt mỗi khi có mưa linh dịch." Một vị trưởng lão chính đạo thương lượng.
Cửu U Ma Tôn ngẫm nghĩ một lúc rồi gật đầu: "Được! Nhưng ngươi phải giúp ta lắp cái bánh răng để cái cổng Ma điện có thể tự động đóng mở. Ta thích cái trò cạch-cạch đó rồi đấy."
Thế là, cả Linh Giới bắt đầu rầm rộ phong trào "Chơi Lego".
Ở hướng Đông, một nhóm nữ tu đang tỉ mẩn lắp ráp một "Vườn treo Babylon" bằng nhựa hồng. Ở phía Tây, các kiếm tu đang say mê lắp những thanh "Thần kiếm Lego" khổng lồ có khả năng gập lại được.
Mọi người không còn nghĩ đến việc tranh giành lãnh địa hay giết chóc nữa. Tại sao phải đi giết người khi bạn còn chưa hoàn thành xong mô hình lâu đài Disney cao 10 tầng của mình? Tại sao phải đoạt bảo khi món bảo vật vĩ đại nhất là cái mảnh ghép 1×1 mà thằng cha đối thủ đang cầm trong tay?
Thậm chí, Diệp Trần còn tinh quái tới mức cho vào hộp Lego những mảnh ghép "lỗi" hoặc "siêu hiếm". Có những tu sĩ chấp nhận bỏ ra hàng vạn linh thạch chỉ để đấu giá một mảnh Lego màu vàng kim (Gold Brick) để trang trí cho đỉnh tháp của họ.
Trong suốt một tháng tiếp theo, Cửu Tiêu Linh Giới lột xác hoàn toàn. Những tòa thành cổ lỗ sĩ bị thay thế bằng những đại đô thị kỳ ảo, vừa có nét của thế giới tu tiên, vừa mang hơi thở của một kỷ nguyên đồ chơi hiện đại.
Quan trọng nhất, nhờ việc cùng nhau "lắp ráp thế giới", các tu sĩ bắt đầu hiểu được một điều mà Diệp Trần muốn gửi gắm: Một thế giới bền vững không cần một Thiên Đạo độc tài, mà cần sự kết nối chặt chẽ của từng cá thể, giống như những mấu chốt bé nhỏ trên từng mảnh Lego kia.
Một buổi chiều nọ, khi ánh hoàng hôn nhuộm đỏ cả Vân Hải Thành mới, Trần Huyền Tử tìm đến Diệp Trần, vẻ mặt đầy suy tư. Lão lúc này trông trẻ hơn nhiều, khí chất trầm ổn, trên vai còn đeo một chiếc túi nhỏ chứa đầy… gạch Lego dự phòng.
"Chủ tiệm, ta phát hiện ra một điều kinh khủng."
Diệp Trần lim dim: "Lại chuyện gì nữa?"
Trần Huyền Tử thần bí nói: "Mỗi khi ta lắp xong một công trình lớn, ta cảm thấy tu vi của mình tự động tăng tiến. Cấu trúc của các mảnh ghép dường như tương ứng với kinh mạch trong cơ thể con người. Lắp càng đúng, linh lực vận hành càng trơn tru. Có phải ngài đã cố ý dùng Lego để dạy chúng ta cách tu luyện lại từ đầu?"
Diệp Trần phun một hạt trân châu: "Lão nghĩ nhiều rồi. Ta chỉ là bán đồ chơi cho đỡ buồn thôi."
Nhưng anh biết, hệ thống vừa gửi đến một thông báo thành công.
"Đinh! Nhiệm vụ tái thiết thế giới hoàn thành 100%. Quy tắc 'Gắn Kết Vạn Vật' đã chính thức thay thế 'Thiên Đạo Mục Nát'. Chủ tiệm nhận được phần thưởng đặc biệt: Một bộ Smartphone kết nối mạng liên lục địa (Cửu Tiêu 5G)."
Diệp Trần ngồi bật dậy, mắt sáng quắc. Smartphone! Cuối cùng cũng có thứ để chơi game rồi! Anh chán nhìn mấy lão già chơi Lego này lắm rồi!
Anh nhìn ra phố, thấy Cửu U Ma Tôn đang khóc nức nở vì lỡ dẫm phải một miếng Lego (nỗi đau tột cùng của nhân loại). Anh cười thầm, rút từ trong túi áo ra một vật phẳng đen bóng bẩy.
"Nào các khách hàng yêu quý, Lego chơi chán rồi thì để tôi giới thiệu cho các người món này…"
Anh nhấn nút nguồn. Màn hình hiện lên dòng chữ: **"Chào mừng đến với Liên Quân Mobile phiên bản Tu Tiên."**
Cả Linh Giới lúc đó vẫn chưa biết rằng, thảm họa sắp tới với họ còn "nghiện" hơn cả Lego và Mì tôm cộng lại.
—
*Hết chương 172.*