Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp Hóa
Chương 171: ** Thiên Đạo hiện thân thành một gã khổng lồ.

Cập nhật lúc: 2026-05-08 18:06:26 | Lượt xem: 3

CHƯƠNG 171: THIÊN ĐẠO HIỆN THÂN, CỤC TẨY CỦA ÔNG CHỦ TIỆM

Cửu Tiêu Linh Giới chưa bao giờ run rẩy đến thế.

Màu tím của màn sương mạt pháp ban nãy vốn đã là nỗi khiếp sợ của mọi tu sĩ, nhưng lúc này, màu tím ấy bắt đầu chuyển sang một sắc đen kịt đầy tử khí. Bầu trời không còn là bầu trời nữa, nó giống như một tấm gương khổng lồ bị ai đó dùng búa đập mạnh, chằng chịt những vết nứt không gian rộng hàng vạn dặm.

Linh khí — thứ huyết mạch duy trì sự sống của Tiên giới — lúc này không chỉ đơn thuần là loãng đi, mà là bị một lực lượng vô hình cưỡng ép rút cạn.

Tại Vân Hải Thành, vô số tu sĩ bỗng nhiên nhận thấy khí hải trong cơ thể mình khô héo. Những cao thủ Nguyên Anh kỳ vốn có thể hô phong hoán vũ, nay lại rơi rụng từ trên không trung xuống như những con chim gãy cánh. Họ gào thét, họ cào cấu vào mặt đất, cố gắng tìm kiếm một chút linh lực sót lại, nhưng vô vọng.

"Thiên đạo… Thiên đạo đang thu hoạch chúng ta!"

Trần Huyền Tử, vị Thái thượng trưởng lão của Thanh Vân Môn, lúc này đang đứng run rẩy trước cửa tiệm tạp hóa. Gương mặt lão già đi trông thấy, mái tóc bạc trắng vốn đã thưa thớt nay càng thêm xơ xác. Lão nhìn về phía chân trời, nơi một bàn tay khổng lồ bằng ánh sáng xám xịt đang vươn ra từ kẽ nứt hư không, bóp nát một ngọn linh sơn đại phái phía xa.

"Cái gì mà tu tiên, cái gì mà trường sinh…" Trần Huyền Tử cười cay đắng, khóe mắt chảy ra hai dòng lệ đục. "Hóa ra chúng ta chỉ là đàn gia súc được nuôi lớn bằng linh khí, để đến ngày này… bị chính trời đất này làm thịt."

Bên cạnh lão, Cửu U Ma Tôn đang siết chặt cán rìu chẻ củi trong tay. Đôi mắt ma quái của lão đỏ rực lên, gân xanh nổi đầy cổ: "Mẹ kiếp! Bản tôn tu ma ngàn năm, nghịch thiên cải mệnh, cuối cùng lại bị cái thứ gọi là Thiên đạo này xem như một bãi chất thải sao?"

*Ầm!*

Một tiếng nổ trầm đục vang lên, chấn động đến tận linh hồn của mọi sinh linh. Từ trong đám mây đen cuồn cuộn, một cái đầu khổng lồ dần dần lộ ra. Nó không có ngũ quan rõ rệt, chỉ là một khối vật chất tỏa sáng chói lòa, tàn nhẫn và lạnh lẽo. Cơ thể của nó to lớn đến mức bao phủ cả một đại lục, mỗi chuyển động nhỏ đều khiến không gian xung quanh vụn vỡ.

Đó chính là Thiên Đạo Mục Nát.

"Quá nhiều phế phẩm… Quá nhiều ký sinh trùng…"

Một giọng nói vô cảm truyền khắp vạn dặm, không phải bằng âm thanh mà bằng sự rung động thẳng vào ý thức.

"Thế giới này cần được làm sạch. Tài nguyên cần được thu hồi. Một chu kỳ mới… bắt đầu."

Áp lực từ gã khổng lồ Thiên Đạo khiến tất cả những ai không có linh lực hộ thể đều ngay lập tức nổ tung thành sương máu. Ngay cả những vị đại lão Hóa Thần đang bế quan trong hang sâu cũng phải phun ra một ngụm tinh huyết, thần hồn rung chuyển trước sự phán xét tối cao.

Trong cơn tuyệt vọng bao trùm cả thế giới ấy, duy chỉ có một nơi vẫn yên bình đến kỳ lạ.

Tiệm tạp hóa nhỏ bé nằm ở góc phố vẫn tỏa ra ánh đèn neon màu xanh đỏ ấm áp. Một bức màn hào quang mỏng như cánh ve bao phủ lấy ngôi tiệm, khiến cho mọi áp lực, mọi luồng khí đen kịt bên ngoài khi chạm vào đây đều tan biến như băng tuyết gặp mặt trời.

Bên trong tiệm, mùi mì tôm Hảo Hảo vẫn thơm lừng.

Diệp Trần ngồi trên chiếc ghế tựa bọc da, hai chân vắt vẻo đi đôi dép tổ ong màu vàng rực. Anh thong dong húp một ngụm nước súp mì, sau đó dùng tờ giấy ăn quệt ngang miệng, rồi mới ngẩng đầu nhìn lên gã khổng lồ đang che lấp cả bầu trời ngoài kia.

"Hệ thống, cái thằng cha này to quá nhỉ? Có khi nào nó giẫm một cái là hỏng luôn cái vỉa hè trước cửa tiệm mình không?"

*[Đinh! Ký chủ xin yên tâm. Trong phạm vi tuyệt đối lĩnh vực, ngay cả Thiên đạo toàn thịnh cũng chỉ là một con muỗi. Hồ sơ nhiệm vụ cuối cùng đã kích hoạt: Thu dọn rác thải vũ trụ. Phần thưởng: Tự do đi lại vạn giới.]*

Diệp Trần nghe vậy thì thở phào, anh đứng dậy, duỗi người một cái khiến xương cốt kêu răng rắc.

"Chủ nhân…" Thanh Loan đứng phía sau, đôi bàn tay mảnh khảnh nắm chặt vạt áo trắng. Dù nàng biết Diệp Trần thần thông quảng đại, nhưng đối diện với hiện thân của quy luật thế giới, bản năng của một tu sĩ vẫn khiến nàng run rẩy. "Ngài… ngài thực sự định đối đầu với Nó sao?"

Diệp Trần quay lại, gõ nhẹ vào trán nàng một cái, cười hiền: "Sợ cái gì? Ngài đây đang làm kinh doanh, khách hàng là thượng đế. Cái thằng to xác ngoài kia đang định đuổi hết khách hàng của tôi đi, làm tôi mất doanh thu, đó là tội ác không thể tha thứ."

Nói xong, Diệp Trần thò tay vào túi quần, lôi ra một vật phẩm vừa mới được hệ thống cấp phát sau khi hoàn thành chuỗi nhiệm vụ "Nước rửa tay dâu tây".

Đó là một cục tẩy.

Một cục tẩy màu trắng tinh khôi, trông chẳng khác gì đồ dùng học tập của mấy đứa nhỏ tiểu học ở Trái Đất, trên vỏ bọc còn in hình một con gấu trúc đang cười hì hì và dòng chữ: *"Eternal Eraser – Tẩy đâu sạch đó"*.

Diệp Trần cầm cục tẩy, bước chậm rãi ra khỏi cửa tiệm.

Ngay khoảnh khắc chân anh chạm vào ranh giới giữa bên trong và bên ngoài tiệm, hệ thống vang lên một âm thanh khác hẳn mọi khi, không còn vẻ lầy lội mà đầy uy nghiêm:

*[Mở rộng phạm vi Vô Địch Lĩnh Vực theo bước chân ký chủ. Khởi tạo quy tắc mới: Thế Giới Của Chủ Tiệm!]*

Trần Huyền Tử và Cửu U Ma Tôn tròn mắt nhìn theo. Họ thấy Diệp Trần đi đến đâu, màu đen kịt của tử khí tan biến đến đó. Những vết nứt không gian hung hiểm bỗng chốc khép lại như thể sợ hãi sự hiện diện của chàng thanh niên đi dép lê kia.

Trên bầu trời, gã khổng lồ Thiên Đạo cũng chú ý đến điểm nhỏ nhoi nhưng vô cùng rực rỡ này. Con mắt hư không của nó khóa chặt vào Diệp Trần.

"Kẻ ngoại lai… Ngươi là biến số của thế giới này…"

"Biến cái đầu ông ấy!" Diệp Trần ngước lên, hét lớn. "Ông có biết vì ông xuất hiện mà mấy ngày nay hàng hóa của tôi bị chậm đơn giao không? Ông có biết bao nhiêu tu sĩ vì ông mà không dám ra đường mua thuốc lá không?"

Gã khổng lồ Thiên Đạo dường như bị sỉ nhục, nó gầm lên một tiếng kinh thiên động địa. Một bàn tay khổng lồ bằng lôi đình và lửa đỏ giáng xuống, muốn nghiền nát Diệp Trần và ngôi tiệm nhỏ bé thành cát bụi.

Thế giới nín thở. Toàn bộ tu sĩ Cửu Tiêu Linh Giới đều hướng mắt về Vân Hải Thành.

Diệp Trần không tránh, không né. Anh giơ cục tẩy gấu trúc lên cao, miệng lẩm bẩm: "Tẩy này không rẻ đâu đấy nhé."

Anh thực hiện một động tác kỳ quặc: đưa tay lên không trung và… chà sát.

*Xoẹt! Xoẹt! Xoẹt!*

Một cảnh tượng kinh hoàng nhất lịch sử tu tiên diễn ra. Bàn tay lôi đình của Thiên Đạo khi chạm vào phạm vi tẩy của Diệp Trần, bỗng nhiên biến mất một cách sạch sẽ, cứ như thể nó là một vết mực trên trang giấy bị cục tẩy cao su xóa đi. Không có linh lực va chạm, không có vụ nổ, chỉ có sự hư vô.

"Cái gì?!" Tiếng nói của Thiên Đạo lần đầu tiên lộ ra sự kinh hãi.

Diệp Trần không dừng lại, anh bắt đầu "quẹt" tay liên tục vào khoảng không.

Anh tẩy một cái, nửa bầu trời đang vẩn đục bỗng sạch bong như lau như ly, để lộ ra ánh nắng vàng rực rỡ của mùa hạ.
Anh tẩy cái thứ hai, đôi chân khổng lồ của Thiên Đạo đang giẫm đạp đại lục bỗng cụt lủn, khiến thực thể ấy mất thăng bằng ngã nhào vào hư không.

"Ngươi… Ngươi đang dùng quy tắc gì? Tại sao ta không thể cảm nhận được thiên địa pháp tắc từ ngươi?" Thiên Đạo gầm thét trong đau đớn và bàng hoàng.

Diệp Trần vừa tẩy vừa lầu bầu: "Pháp tắc cái gì? Đây là kỹ năng cơ bản của học sinh lớp 1 thôi mà. Sai thì tẩy, xấu thì xóa, ông viết bậy bạ lên cái thế giới này nhiều quá, làm bẩn hết cả bảng hiệu tiệm tôi rồi."

Lúc này, Diệp Trần đã bay lơ lửng giữa trời (thực tế là do hệ thống tạo ra một cái bục tàng hình cho anh đứng vì anh… sợ độ cao). Anh áp sát vào cái khuôn mặt tỏa sáng khổng lồ của Thiên Đạo.

Gã khổng lồ hoảng loạn, cố gắng tung ra mọi đại chiêu: Ngũ Hành Diệt Thế, Âm Dương Đảo Lộn, Luân Hồi Chi Môn… Nhưng mọi đòn tấn công khi đến trước mặt Diệp Trần đều bị anh "tẩy" nhẹ một cái là bay sạch màu.

Diệp Trần đưa cục tẩy gấu trúc đến sát mắt của gã khổng lồ, cười khẩy: "Chào nhé, gã béo khó ưa. Chúc ông đầu thai làm khách hàng tốt, đừng làm Thiên đạo nữa, mệt người lắm."

Nói xong, Diệp Trần dùng toàn lực, "tẩy" một đường dài từ đỉnh đầu xuống tận gốc rễ của thực thể khổng lồ kia.

*Rắc rắc rắc —*

Bầu trời vỡ vụn như thủy tinh. Ánh sáng xám xịt tan biến. Gã khổng lồ Thiên Đạo mục nát tan rã thành hàng tỉ điểm sáng trắng.

Nhưng thay vì biến mất, những điểm sáng ấy dưới sự dẫn dắt của hệ thống bắt đầu rơi rụng xuống khắp Ngũ Hành Đại Lục. Linh khí không còn bị rút cạn, trái lại, nó trở nên tinh khiết hơn, hiền hòa hơn. Những ngọn núi bị sụp đổ bắt đầu mọc lại cỏ xanh, những tu sĩ đang chờ chết bỗng cảm thấy khí hải của mình tràn trề sinh mệnh.

Linh giới không diệt vong. Nó vừa được "tẩy trắng" và tái tạo.

Giữa ánh bình minh mới rực rỡ, Diệp Trần chậm rãi đáp xuống trước cửa tiệm. Anh thổi nhẹ bụi bẩn bám trên cục tẩy, rồi cẩn thận nhét nó lại vào túi quần.

Bầu không khí im lặng đến tĩnh mịch.

Hàng vạn tu sĩ trong Vân Hải Thành, Trần Huyền Tử, Cửu U Ma Tôn, và cả Thanh Loan đều nhìn Diệp Trần với ánh mắt như nhìn một vị thần thực thụ, một thực thể còn cao hơn cả trời xanh.

Thanh Loan lắp bắp: "Chủ nhân… Thiên đạo… hết rồi sao?"

Diệp Trần ngáp một cái, vẻ lười biếng thường ngày quay trở lại: "Ừ, hết rồi. Từ nay về sau cái giới này không có Thiên đạo cai quản nữa, mọi người tự làm tự ăn đi. À mà Thanh Loan này…"

"Dạ, chủ nhân dặn gì ạ?"

"Vào lấy cho tôi chai Sting dâu lạnh. Tẩy một hồi khát nước quá."

Thanh Loan ngẩn ngơ một lúc, rồi phì cười, nước mắt vẫn còn đọng trên mi: "Dạ! Có ngay ạ!"

Diệp Trần ngồi lại vào chiếc ghế tựa cũ kỹ, Tiểu Hắc từ trong xó nhà chui ra, vẫy đuôi rối rít, dụi đầu vào chân anh cầu xin một cái xúc xích bò. Diệp Trần mỉm cười, nhìn lên bầu trời trong xanh không một gợn mây đen.

Thế giới vừa trải qua một cuộc tận thế, nhưng với ông chủ tiệm tạp hóa này, đó chẳng qua cũng chỉ là một ngày dọn dẹp vệ sinh hơi tốn sức một chút mà thôi.

Ngày mai, khách hàng lại đến, mì tôm lại bán, và cuộc sống tu tiên "lười biếng" của anh vẫn sẽ tiếp tục.

Chỉ là từ hôm nay, trong truyền thuyết của Cửu Tiêu Linh Giới, ngoài các vị tổ sư phi thăng, sẽ mãi mãi lưu truyền câu chuyện về một chàng thanh niên đi dép tổ ong, người đã dùng một cục tẩy để xóa sổ ngày tận thế.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8