Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp Hóa
Chương 174: ** Thiên Đạo bị nhốt vào một chiếc hộp nhựa Duy Tân.
Tiết trời Vân Hải Thành hôm nay kỳ quái lạ thường.
Vốn dĩ đang là mùa hạ, ánh nắng vàng rực rỡ như mật ong rót xuống những mái ngói rêu phong, bỗng chốc, một tầng mây đen đặc quánh như mực tàu từ chân trời cuộn tới, che lấp toàn bộ thái dương. Không gian rên rỉ, linh khí vốn đã mỏng manh của kỷ nguyên mạt pháp nay lại như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt, khiến các tu sĩ trong thành đều cảm thấy ngực mình đau thắt, hô hấp khó khăn.
Trên bầu trời, những vệt sét màu tím đậm, mang theo hơi thở của sự hủy diệt, điên cuồng cày xới hư không.
“Thiên uy… Đây là thiên uy!”
Trần Huyền Tử, lão già vốn đang ngồi xổm trước cửa tiệm tạp hóa chờ mì chín, bỗng đánh rơi cả đôi đũa tre xuống đất. Gương mặt già nua của lão trắng bệch, đôi mắt đục ngầu run rẩy nhìn lên không trung. Là một đại lão Nguyên Anh kỳ, lão cảm nhận rõ hơn ai hết cái uy áp này — đó không phải là thiên kiếp của kẻ nào đó đột phá, mà là ý chí của chính giới diện này đang thịnh nộ.
Bên trong tiệm tạp hóa Bình An, không khí lại là một thái cực hoàn toàn khác.
Chiếc quạt máy Senko treo tường đang quay “vù vù”, mang theo hơi mát của máy điều hòa công suất lớn thổi qua căn phòng. Diệp Trần vẫn nằm dài trên chiếc ghế tựa bọc da, đôi dép tổ ong móc hờ ở đầu ngón chân, trên tay là một cây kem que dâu tây đang ăn dở.
“Thanh Loan, đóng cái cửa cuốn lại đi. Gió to quá, bụi bay hết vào mấy gói bim bim bây giờ.” Diệp Trần ngáp một cái, giọng lười biếng ra lệnh.
Thanh Loan đang lau kệ đựng trà sữa, nghe vậy liền gật đầu, nhưng đôi bàn tay trắng muốt của nàng lại đang siết chặt khăn lau. Nàng nhìn ra cửa, nơi một đôi mắt khổng lồ, sừng sững chiếm cứ cả bầu trời vừa mới hiện ra giữa tầng mây. Đôi mắt ấy lạnh lẽo, vô tình, chứa đựng sự mục nát của hàng triệu năm vận hành sai lệch.
“Chủ nhân… hình như nó đến vì chúng ta.” Thanh Loan nhỏ giọng nói, trong mắt ẩn chứa một tia lo lắng nhưng nhiều hơn là sự sùng bái tuyệt đối.
“Đến thì đến thôi, làm gì mà căng.”
Diệp Trần chậm rãi ngồi dậy, quăng cái que kem đã ăn sạch vào thùng rác nhựa màu xanh lá đặt cạnh bàn. Đúng lúc này, một tiếng sấm nổ vang như muốn đánh sập cả vòm trời.
“DIỆP… TRẦN!”
Tiếng nói ấy không truyền qua tai, mà vang lên trực tiếp trong thức hải của mỗi sinh linh tại Cửu Tiêu Linh Giới. Một giọng nói già nua, khô khốc như tiếng hai mảnh xương cọ vào nhau, mang theo sự uy nghiêm không thể xâm phạm.
“Ngươi mang đồ vật của thế giới khác, làm loạn nhân quả, che mờ thiên cơ. Nay, Thiên Đạo thay mặt chúng sinh, xóa sổ dị số!”
Hàng vạn tu sĩ trong Vân Hải Thành đồng loạt quỳ xuống, phủ phục dưới mặt đất trước cái uy áp kinh hoàng ấy. Ngay cả những lão quái vật đang bế quan trong các đại tông môn cũng phải phun máu, kinh hãi nhìn về phía thành nhỏ vùng biên cương này.
Dưới ánh mắt của Thiên Đạo, cả tòa tiệm tạp hóa nhỏ bé trông giống như một chiếc lá rụng giữa bão tố, có vẻ như chỉ cần một hơi thở cũng đủ làm nó tan thành tro bụi.
Thế nhưng, Diệp Trần lại chọc chọc lỗ tai, dáng vẻ cực kỳ thiếu đòn: “Nói to quá đấy! Đang giờ nghỉ trưa, ông có để cho ai ngủ không? Mà Thiên Đạo gì mà trông cũ nát thế này? Lớp sơn phủ bề ngoài bong tróc hết rồi kìa, chắc là bị nấm mốc linh hồn chứ gì?”
“LÁO XƯỢC!”
Một bàn tay khổng lồ cấu thành từ lôi điện và những sợi xích trật tự từ trên cao giáng xuống. Bàn tay ấy to bằng cả tòa Vân Hải Thành, mang theo sức nặng của toàn bộ quy tắc thế giới, định nghiền nát tiệm tạp hóa.
Các tu sĩ nhắm mắt lại, không nỡ nhìn cảnh tượng tiệm tạp hóa thần thánh biến thành bình địa.
“Ầm!”
Tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, nhưng điều kinh khủng nhất đã xảy ra: Khi bàn tay lôi điện chạm vào mái tôn của tiệm tạp hóa, toàn bộ năng lượng hủy thiên diệt địa ấy bỗng nhiên… biến mất. Giống như một ngọn lửa rơi vào đại dương, không một tiếng động, không một mảnh khói.
Trong phạm vi của tiệm, Diệp Trần là Vô Địch. Đây không phải là nói suông.
“Hệ thống, cái lão này hơi ồn, có cách nào bắt lão im miệng không?” Diệp Trần thầm hỏi trong lòng.
“Đinh! Phát hiện đối tượng Thiên Đạo Mục Nát quấy rối trật tự kinh doanh. Gợi ý vật phẩm: Hộp nhựa gia dụng đa năng Duy Tân (Bản tăng cường phong ấn). Giá bán lẻ: 50 Linh thạch hạ phẩm. Khuyến mãi mua kèm một cuộn băng keo dính siêu chắc.”
Diệp Trần sáng mắt lên: “Rẻ thế? Chốt đơn!”
Ngay lập tức, trên tay Diệp Trần xuất hiện một chiếc hộp nhựa trong suốt, loại mà người ta thường dùng để đựng thực phẩm hoặc kim chỉ ở trái đất. Nắp hộp có hai cái quai gài màu đỏ hai bên, trông bình thường đến mức không thể bình thường hơn.
Diệp Trần cầm hộp nhựa đi ra trước cửa tiệm. Lão chó đen Tiểu Hắc thấy vậy liền ngoắc ngoắc cái đuôi, đứng dậy gầm gừ với bầu trời như muốn nói: “Để xem lão chủ của ta xử ngươi thế nào.”
Thiên Đạo hình như cũng cảm thấy sự nhục nhã. Nó ngưng tụ toàn bộ ý chí, biến thành một bóng người mờ ảo, cao vạn trượng, từ trên mây hạ xuống. Khuôn mặt của Thiên Đạo tràn đầy những vết nứt, đen ngòm như rác thải công nghiệp — đây chính là sự mục nát mà hệ thống nhắc tới.
“Thứ đồ chơi rẻ tiền của phàm nhân mà đòi đối kháng với trật tự vũ trụ?” Thiên Đạo cười lạnh, tiếng cười làm hư không vụn vỡ.
Diệp Trần đứng trước cửa, chân vẫn đi dép tổ ong, tay cầm chiếc hộp nhựa Duy Tân đưa lên cao, ngắm nghía: “Ông bảo đây là đồ chơi? Nhầm rồi, đây là hàng Việt Nam chất lượng cao đấy.”
Dứt lời, Diệp Trần bỗng nhiên mở nắp hộp.
Một lực hút kinh hoàng, vượt xa cả thần thông “Thôn Phệ Thiên Địa” của Tiểu Hắc, bỗng nhiên bùng phát từ cái hộp nhựa nhỏ bé. Những sợi xích quy tắc xung quanh Thiên Đạo bỗng chốc đứt đoạn như dây đàn, toàn bộ ý chí vạn trượng của thực thể tối cao ấy bị kéo căng, thu nhỏ lại, rồi bị hút thẳng vào trong hộp.
“Cái gì?! Không thể nào! Ta là quy tắc! Ta là đạo! Ta không thể bị… KHÔNGGG!”
Tiếng hét của Thiên Đạo lịm dần. Những đám mây đen biến mất nhanh như khi chúng đến. Ánh nắng lại rực rỡ chiếu xuống.
Diệp Trần nhanh tay đóng nắp hộp, hai cái quai gài kêu lên hai tiếng “Tách! Tách!” giòn giã. Sau đó, anh rút cuộn băng keo ra, quấn thêm vài vòng quanh nắp cho chắc chắn.
Bên trong chiếc hộp nhựa, một quả cầu ánh sáng màu xám xịt đang điên cuồng lao vào vách hộp, nhưng dù nó có dùng toàn lực đến đâu, cái lớp nhựa mỏng manh kia vẫn trơ ra như đá tảng.
“Duy Tân bền lắm ông bạn ạ, đừng cố.” Diệp Trần cười hì hì, lắc lắc cái hộp khiến thực thể bên trong quay mòng mòng như say sóng.
Cả Vân Hải Thành im phăng phắc.
Trần Huyền Tử đang định nhặt đôi đũa thì hóa đá. Lão vừa thấy gì? Một cái hộp nhựa mà lão vẫn thường thấy Diệp Trần dùng để đựng xúc xích bò, nay lại nhốt cả… Thiên Đạo vào trong?
“Đây không phải là hộp nhựa… đây chắc chắn là Hồng Hoang Bảo Hộp, là chí bảo chứa đựng đại đạo không gian!” Trần Huyền Tử lẩm bẩm, nước mắt chảy dài vì xúc động khi được chứng kiến thần tích.
Thanh Loan bước đến bên cạnh Diệp Trần, nhìn cái hộp nhựa một cách tò mò: “Chủ nhân, người định xử lý thứ này thế nào? Đem nấu canh hay là…”
Thực thể trong hộp nghe vậy liền run bắn lên, ngừng hẳn việc phá phách, co rúm vào một góc.
Diệp Trần xoa cằm suy nghĩ một chút: “Cái này ấy hả? Nó mục nát quá rồi, để lại cũng làm bẩn thế giới. Nhưng giết thì hơi phí, hệ thống bảo nó còn chút giá trị nghiên cứu.”
Nói đoạn, anh cầm chiếc hộp nhựa đi vào trong tiệm, lướt qua các kệ hàng rồi đặt nó lên một vị trí cao nhất trên kệ trưng bày, ngay bên cạnh một lô thuốc lá lá và hộp diêm. Anh rút bút dạ ra, viết lên nhãn dán của hộp nhựa mấy chữ:
**[MẪU VẬT THIÊN ĐẠO MỤC NÁT – HÀNG TRƯNG BÀY KHÔNG BÁN]**
“Được rồi, từ nay về sau ông cứ ở đó mà ngắm người ta mua mì tôm nhé. Khi nào ngoan thì tôi cho uống ít Sting rã đông.” Diệp Trần vỗ vỗ lên mặt hộp nhựa rồi quay lại chiếc ghế tựa của mình.
Thế giới bên ngoài vẫn còn đang trong trạng thái kinh hoàng tột độ, nhưng trong tiệm tạp hóa, tiếng quạt Senko vẫn chạy đều đều.
Tiểu Hắc nhảy lên kệ hàng, dùng cái mũi ướt át ngửi ngửi cái hộp. Thực thể bên trong run lẩy bẩy, bỗng nhiên truyền ra một tia ý niệm hèn mọn: “Đại… đại thần thú… xin ngài đừng ăn ta… ta còn có ích… ta biết chỗ giấu linh mạch… ta biết bí mật của thần cổ…”
Tiểu Hắc khinh bỉ hắt hơi một cái, rồi nằm xuống ngay dưới kệ, canh chừng cái “mẫu vật” mới này.
Diệp Trần cầm điện thoại lên, thấy mạng Wifi của tiệm bỗng nhiên mạnh hẳn lên sau khi Thiên Đạo bị nhốt. Anh lẩm bẩm: “Hèn chi nãy giờ lướt Tik Tok cứ bị lag, hóa ra là do ông già này chặn sóng thần thức. Giờ thì ngon rồi.”
Ở Trung Đô, những vị lão tổ đang bế quan bỗng nhiên cảm thấy toàn thân nhẹ bẫm, quy tắc mục nát trói buộc họ bấy lâu nay bỗng tan biến, nhưng thay vào đó là một loại quy tắc mới đang hình thành — một quy tắc mang tên “Hàng tiêu dùng”.
Một trang sử mới của Cửu Tiêu Linh Giới đã mở ra, nơi mà vận mệnh của thế giới không còn nằm trong tay những vị thần cổ đại xa xôi, mà nằm trên kệ hàng của một gã thanh niên đi dép tổ ong.
Diệp Trần nhắm mắt lại, tận hưởng giấc ngủ trưa yên bình. Trong giấc mơ của anh, hệ thống đang âm thầm vang lên:
“Đinh! Chúc mừng chủ ký chủ hoàn thành nhiệm vụ ẩn: \'Kỷ luật Thiên Đạo\'. Điểm danh vọng tăng 1.000.000. Mở khóa mặt hàng mới: Nồi lẩu điện đa năng Sunhouse (Dùng để luyện đan cấp 10).”
Ánh nắng xuyên qua cửa kính, chiếu vào chiếc hộp nhựa Duy Tân trên kệ cao. Bên trong đó, một thực thể từng thống trị cả thế giới đang ngơ ngác nhìn Thanh Loan pha trà sữa, trong lòng bỗng nhiên dâng lên một khao khát mãnh liệt: Nó cũng muốn được nếm thử cái thứ nước màu nâu đục có mấy viên đen đen kia một lần.
Có lẽ, bị nhốt vào hộp nhựa cũng không đến nỗi tệ như nó tưởng.