Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp Hóa
Chương 176: ** Diệp Trần trở thành Đấng sáng tạo (nhưng vẫn lười).

Cập nhật lúc: 2026-05-08 18:10:07 | Lượt xem: 2

Chương 176: Kỷ Nguyên Tiêu Dùng, Chuyến Xe Ôm Của Ma Tôn

Bầu trời bên ngoài Vân Hải Thành vẫn là một màu xám xịt ảm đạm. Những sợi linh khí cuối cùng của Cửu Tiêu Linh Giới đang bị một lực lượng vô hình rút cạn, khiến không gian nứt vỡ, vạn vật héo hon. Các vị đại năng từng hô phong hoán vũ, giờ đây sắc mặt xanh mét, kinh mạch khô héo, cảm giác tử vong cận kề khi nguồn năng lượng duy trì sự sống biến mất.

Thế nhưng, ngay tại trung tâm Vân Hải Thành, một cảnh tượng trái ngược hoàn toàn đang diễn ra.

Khi hệ thống thông báo phạm vi "Vô địch" được mở rộng ra toàn thành phố, Diệp Trần cảm thấy một luồng năng lượng vô tận chảy vào đại não. Anh khẽ búng tay một cái.

"Tách!"

Ngay lập tức, một tầng màng mỏng trong suốt, lấp lánh như lân quang cá, đột ngột phủ xuống từ trên không trung, bao trọn lấy toàn bộ bức tường thành cổ kính của Vân Hải. Bên trong ranh giới ấy, cái cảm giác ngạt thở của kỷ nguyên mạt pháp biến mất không còn tăm hơi. Thay vào đó là một thứ không khí tươi mới, thơm mùi sả chanh (do Diệp Trần vừa mới cài đặt hệ thống khử mùi tự động của tiệm tạp hóa cho cả thành phố).

Những tu sĩ đang nằm thoi thóp trên đường phố đột nhiên bật dậy, họ hít một hơi thật sâu và kinh hãi nhận ra, trong phổi mình không phải là linh khí, mà là một thứ năng lượng kỳ lạ, nồng đậm, đầy sức sống.

Hệ thống vang lên: *“Chủ ký chủ đã thiết lập Quy tắc Tạp hóa cho Vân Hải Thành. Mọi hoạt động sinh hóa của tu sĩ trong phạm vi này giờ đây được duy trì bởi ‘Điểm Tạp Hóa’ do chủ tiệm cấp phát thông qua giao dịch.”*

Diệp Trần ngáp dài một cái, bước ra khỏi cửa tiệm. Lần đầu tiên sau bao nhiêu tháng ngày bị "nhốt" trong phạm vi mười mét, anh mới có cảm giác tự do thực sự. Đôi dép tổ ong huyền thoại đạp lên phiến đá xanh, phát ra những tiếng "loẹt xoẹt" đầy nhịp điệu.

"Nào, mọi người tập hợp!" Diệp Trần vẫy quạt giấy, giọng nói không lớn nhưng nhờ đặc quyền của chủ thành, nó vang vọng vào thẳng màng nhĩ của mỗi người.

Cửu U Ma Tôn đang hì hục chẻ củi sau sân, nghe thấy tiếng gọi thì vứt ngay cái rìu pháp bảo xuống, Ma khí quanh thân thu liễm đến mức tối đa, vội vàng chạy ra. Trần Huyền Tử cũng thôi không nhìn chăm chằm vào bao bì gói mì tôm để tìm tòi công pháp nữa, lão vuốt râu, chỉnh lại đạo bào, bộ dáng nghiêm chỉnh nhất có thể. Thanh Loan thì khỏi phải nói, nàng đã đứng chờ sẵn với cuốn sổ tay trên tay, ánh mắt sùng bái đến mức như muốn phát ra hào quang.

Diệp Trần nhìn một lượt "bộ sậu" của mình, rồi ra lệnh cho hệ thống: "Trang bị đồng phục nhân viên cho họ."

Một luồng sáng xanh hiện lên.

Cửu U Ma Tôn, vị thống lĩnh Ma giới vạn người khiếp sợ, nay khoác lên mình một bộ áo khoác gió màu xanh lá cây đậm rực rỡ, sau lưng thêu dòng chữ vàng: "TIỆM TẠP HÓA BÌNH AN – GIAO NHANH 2 GIỜ". Trên đầu lão là một chiếc mũ bảo hiểm có gắn đôi cánh nhỏ, nhìn qua thì giống đồ chơi, nhưng thực chất là một linh kiện bảo vệ thần hồn tuyệt đối.

Ma Tôn nhìn xuống bộ đồ, khóe miệng giật giật: "Chủ… chủ nhân, cái màu này có hơi… rực rỡ quá không?"

Diệp Trần nhíu mày: "Ngươi hiểu cái gì? Đây là nhận diện thương hiệu. Trong cái bóng tối của mạt pháp này, màu xanh này chính là màu của sự sống. Ngươi chính là ánh sáng của niềm hy vọng, hiểu chưa?"

Ma Tôn cúi đầu, lòng thầm nghĩ: "Thà bị sấm sét đánh chết còn hơn mặc thế này ra đường." Nhưng nhớ lại bình xịt muỗi kinh hoàng hôm nọ, lão lập tức gật đầu lia lịa: "Vâng, chủ nhân nói cực phải. Thuộc hạ cảm thấy tràn đầy nhiệt huyết!"

Diệp Trần lại quay sang Trần Huyền Tử: "Trần lão, ông tuy tuổi đã cao nhưng danh tiếng trong chính đạo vẫn còn. Ông sẽ là Giám đốc An ninh. Bộ đồ vest đen và chiếc kính râm này thuộc về ông. Việc của ông là đứng ở cổng thành, ai có thẻ thành viên thì cho vào, ai định gây rối thì… ông biết phải dùng 'gậy điện' rồi đấy."

Trần Huyền Tử run rẩy đón lấy chiếc kính đen râm ngầu lòi và chiếc dùi cui điện xanh tím đang xì xèo tia chớp. Lão đeo kính lên, cảm giác tầm nhìn bỗng chốc trở nên cực kỳ rõ nét, nhìn thấu cả cốt cách tu vi của mọi người xung quanh. Lão đứng thẳng lưng, ra dáng một lão cán bộ cấp cao, hắng giọng: "Chủ tiệm yên tâm, có lão phu ở đây, một con ruồi cũng đừng mong bay vào làm loạn."

Cuối cùng, Diệp Trần nhìn Thanh Loan. Anh đưa cho nàng một cái máy tính bảng bằng ngọc thạch mỏng tang: "Thanh Loan, cô là 'Quản trị viên hệ thống'. Mọi đơn hàng từ Trung Đô sẽ đổ về đây. Cô dựa theo danh sách khách hàng cũ, ai đã từng mua đồ ở tiệm thì ưu tiên trước. Giá cả thì… cứ tăng lên 1000%. Lưu ý là chúng ta chỉ thu linh thạch thượng phẩm, hoặc bảo vật cấp cao, hoặc mảnh vỡ thiên đạo."

Thanh Loan khẽ cúi đầu, đôi mắt lấp lánh: "Chủ nhân thật là nhân từ. Giữa lúc lâm nguy thế này mà ngài vẫn chịu bán đồ cứu họ, dù chỉ tăng giá mười lần, thực là phúc đức của Tiên giới."

Diệp Trần cười thầm trong bụng. *Nhân từ cái khỉ gì, ta là đang tranh thủ đục nước béo cò đấy chứ!* Nhưng thôi, cứ để nàng nghĩ vậy cho hình tượng của mình thêm phần lấp lánh.

"Được rồi, Ma Tôn, đây là đơn hàng đầu tiên." Diệp Trần quăng ra một túi đồ to tướng, bên trong là hàng trăm hộp mì tôm, xúc xích và cả vài lốc nước ngọt. "Nơi đến là Thánh địa Diệu Âm ở Trung Đô. Bọn họ đang bị lũ ma vật bao vây, cạn kiệt linh lực. Ngươi mang chỗ này tới, nhớ là giao tận tay cho Thánh nữ Diệu Âm, bảo cô ta ký tên vào biên bản nhận hàng."

Ma Tôn nhìn cái túi đồ, rồi nhìn lại bộ đồ shipper của mình, thở dài một tiếng. Lão gọi ra con hắc long thần thú của mình – vốn là một con ác long cực kỳ hung dữ. Nhưng giờ đây, con rồng cũng phải đeo một cái giỏ mây to đùng hai bên sườn, trông chẳng khác gì con lừa thồ hàng.

"Khởi hành!"

Ma Tôn nhảy lên lưng rồng, hắc long gầm lên một tiếng phá tan không gian, lao vút vào đám mây đen kịt ngoài kia.

Cùng lúc đó, tại Thánh địa Diệu Âm, Trung Đô.

Trận pháp hộ sơn đang lung lay sắp đổ. Hàng vạn ma vật ngoài kia đang gào rú, gặm nhấm những mảnh linh khí cuối cùng. Bên trong chính điện, Thánh nữ Diệu Âm – một mỹ nhân lạnh lùng như băng sương – lúc này gương mặt trắng bệch, đôi môi khô khốc.

"Trưởng lão, chúng ta không còn linh thạch để duy trì trận pháp nữa sao?" Cô thều thào hỏi.

Vị trưởng lão già nua thở dài, buông thõng hai tay: "Linh khí thế gian đã cạn. Đan dược chúng ta tích trữ đã hết sạch từ ba ngày trước. Hôm nay… có lẽ là tận thế của Diệu Âm ta."

Đúng lúc đó, một tiếng gầm vang trời chấn động cả Trung Đô.

Trên bầu trời xám xịt, một tia sáng màu xanh lá cây rực rỡ đột ngột xé toạc mây mù. Một con hắc long khổng lồ, trên lưng chở một gã đàn ông mặc đồ shipper kỳ quái, hạ cánh xuống ngay giữa vòng vây của đám ma vật.

"Cửu U Ma Tôn!" Vị trưởng lão kinh hãi hét lên. "Hắn đến để tiêu diệt chúng ta sao?"

Đám ma vật nhìn thấy Ma Tôn thì run rẩy, tản ra hai bên. Ma Tôn hừ lạnh một tiếng, chẳng thèm liếc nhìn lũ tép riu đó. Lão xuống rồng, vác cái bao tải to trên vai, thản nhiên bước thẳng vào màng bảo vệ của Thánh địa (thứ vốn đang chặn mọi kẻ địch, nhưng với "quy tắc" của chủ tiệm, nó chẳng là cái gì cả).

Thanh âm của Ma Tôn vang dội: "Ai là Thánh nữ Diệu Âm? Có đơn hàng 'Combo Ngàn Năm Đột Phá' từ Vân Hải Thành đây! Mau ra ký nhận, lão tử còn phải chạy thêm ba đơn nữa ở Bắc Huyền Lục, muộn giờ chủ tiệm trừ lương là lão tử bằm xác các người đấy!"

Cả Thánh địa lặng ngắt như tờ.

Thánh nữ Diệu Âm ngơ ngác bước ra, nhìn gã shipper Ma Tôn lừng danh đang bực bội đưa ra một mảnh giấy ngọc. "Ngài… ngài nói là từ đâu tới?"

"Tiệm Tạp Hóa Bình An của Diệp chủ tiệm!" Ma Tôn mất kiên nhẫn quăng bao tải xuống đất. "Trong đó có mì tôm Hảo Hảo, nước Sting đỏ và xúc xích bò. Mau ăn đi cho nóng, mì để lâu nát là không cứu được cái mạng của các người đâu."

Vị trưởng lão run rẩy nhặt một hộp mì tôm lên. Lão vừa bóc vỏ ra, một mùi hương chua cay kích thích vị giác tỏa ra nồng nặc. Trong giây phút đó, lão cảm thấy linh hồn mình như được gột rửa. Một ngụm nước mì nóng hổi trôi xuống cổ họng, lão lập tức cảm thấy một luồng năng lượng mạnh mẽ hơn cả linh khí nổ tung trong bụng, kinh mạch vốn khô héo bỗng chốc tràn đầy sức sống.

"Đột… đột phá rồi! Ta đột phá lên Hợp Thể kỳ rồi!" Lão trưởng lão vừa húp sụp soạt bát mì vừa khóc lóc thảm thiết vì cảm động.

Thánh nữ Diệu Âm cầm lon Sting lên, nghe tiếng "xịt" vui tai khi bật nắp. Một ngụm nước đỏ thẫm chảy vào, nàng thấy toàn thân rực lửa, Ma lực quanh sơn môn bỗng chốc trở nên mỏng manh yếu ớt. Nàng rút kiếm, một chiêu quét ra, kiếm khí mạnh mẽ chưa từng có chém bay đầu hàng ngàn con ma vật.

Ma Tôn thấy khách hàng đã dùng xong đồ, lập tức giơ máy tính bảng ra: "Ký vào đây. Đánh giá 5 sao nhé, nhớ đấy, không là lần sau đừng mong có hàng."

Nói xong, lão lại nhảy lên hắc long, biến mất vào tầng mây, để lại cả một tông môn đang quỳ xuống vái lạy bóng lưng màu xanh lá cây của mình.

Quay lại Vân Hải Thành.

Diệp Trần không hề hay biết (hoặc không buồn quan tâm) đến việc Shipper của mình vừa gây ra một cơn địa chấn tâm lý cho cả Trung Đô. Lúc này, anh đang bận… nằm.

Chiếc ghế nằm bằng mây đã được hệ thống nâng cấp thành "Ghế tựa Đa chiều Massage Thượng cổ". Tiểu Hắc đang nằm dưới chân anh, miệng ngậm một miếng thịt bò khô cao cấp, đuôi vẫy rối rít.

"Chủ nhân, chúng ta giàu rồi." Thanh Loan bước tới, khuôn mặt đỏ hồng vì phấn khích. "Số lượng linh thạch thượng phẩm nộp vào đã chất đầy ba cái nhẫn không gian rồi. Còn có cả 'Tử Viêm Thần Kiếm' của kiếm tông cũng được đem ra đổi một cái bánh mì kẹp thịt."

Diệp Trần híp mắt nhìn lên bầu trời. "Giàu chỉ là con số thôi. Quan trọng là… bây giờ thế giới này đã có trật tự mới."

Anh mở giao diện hệ thống lên, lướt qua mục "Dịch vụ mạng".

"Hệ thống, kích hoạt Trạm Phát Sóng Thần Thức 5G. Ta muốn mọi tu sĩ ngoài kia, dù đang trốn trong hang đá hay đang ở giữa chiến trường, đều có thể vào 'Mạng xã hội Tiên giới' của chúng ta."

*“Đinh! Khởi động thành công. Toàn bộ người sử dụng đồ tạp hóa đều có thể liên kết thần thức với mạng của tiệm. Đã khởi tạo ứng dụng: 'Tiên Giới Express' và 'Tạp Hóa Mall'.”*

Trong nháy mắt, hàng triệu tu sĩ đang nhai mì tôm ở Trung Đô, Tây Canh Lục, Bắc Huyền Lục bỗng thấy trong đầu mình hiện lên một bảng điều khiển ảo đầy màu sắc rực rỡ.

Hàng chữ chạy ngang qua tầm mắt họ: *"Đừng để mạt pháp ngăn cản bước chân tu hành. Hãy tải ngay ứng dụng Tiệm Tạp Hóa để được giao hàng tận nơi. Nhập mã 'VANDIEP666' để được giảm giá 5% cho đơn hàng đầu tiên."*

"Cái… cái quái gì thế này?" Một vị ẩn sĩ lâu năm ngơ ngác hỏi.

Nhưng khi thấy đồng đạo của mình chỉ cần bấm vào màn hình ảo một cái, liền có một gã mặc áo xanh cưỡi rồng hạ xuống đưa đồ ăn, vị ẩn sĩ kia lập tức hét lớn: "Đứa nào… đứa nào cho ta mượn cái mã giảm giá với!"

Thế giới Cửu Tiêu Linh Giới u ám nay bỗng nhiên tràn ngập những tia sáng màu xanh lá chạy qua chạy lại trên bầu trời. Những tu sĩ ngày trước gặp nhau là "đạo hữu cho xin linh dược", nay gặp nhau là "đạo hữu đã cài đặt Tạp Hóa Mall chưa?".

Diệp Trần xoay người một cái trên ghế, điều chỉnh độ rung của máy massage cho mạnh hơn một chút.

"Làm Đấng sáng tạo cũng mệt phết chứ đùa," Anh lầm bầm, tay cầm ly trà sữa trân châu, cắm ống hút vào và hút một hơi thật sâu. "Nghỉ tí đã, tiền thì lúc nào kiếm chẳng được, ngủ mới là đại đạo…"

Thanh Loan đứng bên cạnh nhìn bóng dáng "lười biếng" của anh, trong lòng lại một lần nữa chấn động: *Chủ nhân rõ ràng đã nắm giữ cả thiên mệnh, thay đổi cả quy luật sinh tồn của vũ trụ, vậy mà ngài vẫn thản nhiên như không. Đây mới là trạng thái đỉnh cao của 'Đạo Pháp Tự Nhiên' sao? Ngay cả khi làm Đấng sáng tạo, ngài vẫn lười biếng một cách đầy tôn nghiêm!*

Tiểu Hắc nhìn thấy Thanh Loan đang "tự não bổ" (tự tưởng tượng), khẽ kêu "gâu" một tiếng đầy khinh bỉ, rồi lại tiếp tục nhai miếng thịt bò khô của nó.

Cả Vân Hải Thành chìm trong một bầu không khí yên bình, lạ kỳ. Dưới bầu trời sụp đổ của một kỷ nguyên cũ, một tiệm tạp hóa nhỏ bé đang tỏa ra ánh sáng rực rỡ, khởi đầu cho một thời đại mà tu sĩ không cần luyện khí, chỉ cần… nạp tiền.

Và "Thần" của thời đại đó, đang nằm ngáy o o trên ghế tựa trước cửa tiệm, với chiếc dép tổ ong rơi mất một chiếc ra ngoài.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8