Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp Hóa
Chương 178: ** Buổi tối lãng mạn dưới ánh đèn LED và nhạc Lo
**CHƯƠNG 178: BUỔI TỐI LÃNG MẠN DƯỚI ÁNH ĐÈN LED VÀ NHẠC LO-FI**
Đêm ở Vân Hải Thành chưa bao giờ thực sự yên tĩnh. Tiếng gió rít qua những khe núi đá, tiếng gầm gừ của lũ yêu thú cấp thấp ở rừng rậm ngoại ô, và thi thoảng là tiếng xé gió của các tu sĩ ngự kiếm đi tuần đêm. Thế nhưng, trong một con ngõ nhỏ nằm ở phía Đông thành, nơi có treo một tấm bảng hiệu bằng đèn neon nhấp nháy ba chữ "Tiệm Tạp Hóa", một thế giới hoàn toàn khác đang tồn tại.
Diệp Trần nằm dài trên chiếc ghế sofa da êm ái mà anh vừa dùng "Điểm Danh Vọng" đổi từ hệ thống chiều nay. Anh uể oải cầm chiếc điều khiển từ xa, khẽ bấm một nút.
"Cạch."
Một âm thanh khô khốc vang lên, theo sau đó là một dải ánh sáng xanh dịu nhẹ lan tỏa khắp gian phòng. Những dải đèn LED mỏng manh được dán dọc theo các kệ gỗ chứa đầy mì tôm Hảo Hảo và nước tăng lực Sting bắt đầu chuyển màu, từ xanh dương chuyển sang tím hồng, rồi dừng lại ở một sắc vàng ấm áp. Ánh sáng này không có linh lực dao động, nhưng lại khiến người ta có cảm giác trái tim mình vừa được nhúng vào một bát nước ấm.
"Thanh Loan, máy lạnh tăng lên một độ đi, hơi lạnh rồi đấy." Diệp Trần ngáp một cái dài, giọng ngái ngủ.
Từ trong gian bếp nhỏ, Thanh Loan bước ra, đôi tay vẫn còn bận rộn lắc một cái nồi inox lớn. Cô hôm nay không mặc bộ váy Thánh nữ cao quý, lạnh lùng thường ngày, mà khoác trên mình chiếc tạp dề in hình gấu nhỏ – một món quà "khuyến mãi" khi Diệp Trần nhập lô xúc xích bò về.
Cô nhìn vào cái bảng điều khiển gắn trên tường, nơi có những con số nhảy múa mà cô từng cho là "Phù văn của thần linh", khẽ dùng ngón tay thon dài chạm vào.
"Vâng, chủ nhân. Hai mươi sáu độ C là mức lý tưởng cho cơ thể con người và cả Linh mèo đúng không ạ?" Cô dịu dàng hỏi, ánh mắt lướt qua Tiểu Hắc đang nằm khoanh tròn dưới sàn.
Tiểu Hắc – con Thôn Phệ Thần Thú khiến bao ma đầu nghe tên phải khiếp sợ – giờ đây đang lười biếng vẫy đuôi, mũi hít hít cái mùi hương kỳ lạ đang tỏa ra từ chiếc nồi trên tay Thanh Loan.
"Đúng rồi, ngoan lắm." Diệp Trần hài lòng, tay bấm một nút khác trên chiếc loa Bluetooth hình tròn đặt ở quầy thu ngân.
Một đoạn nhạc không lời vang lên. Tiếng piano trầm bổng hòa quyện với tiếng nhịp trống điện tử chậm rãi, xen lẫn tiếng mưa rơi nhân tạo và tiếng rè rè của đĩa than cũ. Đó là thể loại Lo-fi chill-out mà Diệp Trần vẫn thường nghe hồi còn ở hiện đại.
Trong không gian tiên giới đầy rẫy sự chém giết và tranh đoạt này, thứ âm nhạc lười biếng ấy vang lên giống như một loại đạo âm tẩy rửa linh hồn. Thanh Loan đứng lặng người mất vài giây. Mỗi khi bản nhạc này vang lên, cô luôn cảm thấy những vết sẹo cũ trong ký ức về ngày tông môn sụp đổ, về những đêm trốn chạy dưới cơn mưa máu, bỗng chốc mờ đi.
Cô hít một hơi thật sâu, ngửi thấy mùi bơ thơm lừng xen lẫn vị ngọt ngào của đường caramen.
"Chủ nhân, 'Bát Bảo Linh Thực' mà ngài nói đã xong rồi đây." Thanh Loan bê ra một cái bát tô lớn bằng thủy tinh.
Diệp Trần liếc nhìn, khóe môi hơi giật giật. "Đã bảo là bắp rang bơ, gọi là Linh Thực làm cái gì cho nó nặng nề ra."
Thanh Loan mỉm cười không đáp. Cô biết, mỗi khi chủ nhân khiêm tốn gọi một thứ gì đó bằng cái tên bình dân, thì thứ đó chắc chắn là báu vật nghịch thiên. Nhìn xem, những hạt ngô vàng ruộm, nở tung như những đóa tuyết liên tí hon, bên trên bao phủ một lớp bơ bóng loáng tỏa ra năng lượng thuần khiết. Trong mắt cô, mỗi hạt bắp này nếu đem ra ngoài kia, chắc chắn sẽ khiến các vị đại lão Nguyên Anh phải đánh nhau đến sứt đầu mẻ trán để giành giật một miếng "đột phá tâm cảnh".
Cô nhẹ nhàng ngồi xuống tấm thảm lông mềm mại ngay dưới chân ghế sofa của Diệp Trần, đặt bát bắp rang lên bàn kính.
"Bắt đầu phim chưa ạ?" Thanh Loan hỏi, trong mắt ẩn chứa sự mong chờ rõ rệt.
Diệp Trần hướng điều khiển về phía bức tường trắng lớn nhất trong tiệm. Một luồng sáng mạnh mẽ phóng ra từ chiếc máy chiếu treo trên trần nhà. Trên mặt tường, một tấm hình nền tĩnh với phong cảnh thành phố hiện đại rực rỡ ánh đèn hiện lên.
"Hôm nay chúng ta không xem 'Đấu La' hay 'Hoàn Mỹ' nữa, xem cái này đi." Diệp Trần vừa nói vừa chọn vào một bộ phim điện ảnh kinh điển: *Titanic*.
Thanh Loan chưa bao giờ thấy những tòa nhà cao tầng chọc trời, chưa bao giờ thấy những cỗ máy khổng lồ chạy trên mặt nước mà không cần pháp trận hỗ trợ. Với cô, đây không phải là phim ảnh, đây là "Cảnh giới viễn cổ" mà chủ nhân đang dùng đại thần thông để tái hiện lại cho cô xem.
Ánh đèn LED trong tiệm tự động mờ xuống theo kịch bản của hệ thống. Không gian bỗng chốc trở nên cực kỳ riêng tư. Tiếng nhạc phim dạt dào bắt đầu nổi lên, hòa cùng tiếng nhai bắp rang giòn tan của Diệp Trần.
Thanh Loan vụng về nhón một hạt bắp đưa vào miệng. Cảm giác giòn tan, vị ngọt ngào và hương bơ thơm ngậy nổ bùng trong khoang miệng khiến cô rùng mình. Một luồng hơi ấm chạy dọc từ thực quản xuống đan điền, khiến linh lực vốn đang bình lặng của cô hơi gợn sóng.
"Ngon quá…" cô lẩm bẩm.
"Ngon thì ăn nhiều vào, cả một nồi cơ mà." Diệp Trần vô tư nói, tay vốc một nắm lớn, mắt không rời màn hình.
Phim trôi đi được một lúc, đến đoạn Rose và Jack đứng trên mạn tàu, gió thổi bay mái tóc của họ, tiếng nhạc Violin réo rắt nổi lên. Thanh Loan nhìn chăm chú đến nỗi quên cả ăn. Cô nhìn thấy tình yêu của những "người phàm" trong phim, họ không có tu vi, họ không có thọ nguyên hàng nghìn năm, nhưng cái cách họ nhìn nhau lại chứa đựng một thứ ánh sáng mà cô chưa bao giờ thấy ở những cặp đạo lữ tu tiên giới.
Ở thế giới của cô, đạo lữ thường đi đôi vì lợi ích, vì muốn song tu để tăng nhanh cảnh giới. Tình yêu… là một thứ xa xỉ phẩm dễ khiến người ta sinh ra tâm ma.
Thế nhưng, dưới ánh đèn LED dịu dàng và giai điệu Lo-fi mơ màng còn vương vất nơi góc tiệm, Thanh Loan bỗng thấy ngực mình hơi thắt lại. Cô trộm nhìn lên Diệp Trần.
Từ góc độ của cô nhìn lên, góc nghiêng của Diệp Trần dưới ánh sáng máy chiếu trông cực kỳ thần bí. Gương mặt anh lúc nào cũng vẻ bất cần đời, đôi mắt lim dim như chứa đựng cả vạn cổ luân hồi. Anh cứ nằm đó, dép tổ ong để một bên, áo thun trắng giản đơn, nhưng trong mắt Thanh Loan, đó chính là trạng thái "Phản phác quy chân", là đỉnh cao của đại đạo mà phụ thân cô từng khao khát cả đời không chạm tới được.
Diệp Trần cảm nhận được ánh mắt của cô nhóc tiểu nhị, anh không quay đầu lại, chỉ đẩy bát bắp rang về phía cô thêm một chút.
"Sợ Jack chết à? Đừng lo, đàn ông mà, chết vì người mình yêu cũng là một loại vinh hạnh."
Thanh Loan khẽ lắc đầu, giọng nói nhỏ như tiếng muỗi kêu: "Em chỉ đang nghĩ… nếu một ngày tiệm tạp hóa này biến mất, nếu chủ nhân trở về thế giới của ngài… em sẽ thế nào?"
Căn phòng bỗng im lặng. Chỉ còn tiếng loa Bluetooth phát ra những nốt nhạc trầm mặc.
Diệp Trần hơi sững lại. Anh là người hiện đại, xuyên không tới đây ban đầu chỉ vì nhiệm vụ của hệ thống, chỉ vì muốn sống sót. Anh chưa bao giờ thực sự coi đây là "nhà". Nhưng nhìn vào ánh mắt long lanh như chứa đựng cả dải ngân hà của Thanh Loan, nghe tiếng máy lạnh chạy rì rì, nhìn thấy Tiểu Hắc đang gối đầu lên chân mình…
Anh khẽ vươn tay, xoa nhẹ mái tóc mềm mại của Thanh Loan. Đây là lần đầu tiên anh chủ động có cử chỉ thân mật với cô kể từ khi cứu cô về.
"Ngốc ạ. Hệ thống chưa cho phép tôi phá sản, thì tiệm tạp hóa này sẽ còn ở đây. Hơn nữa…" Diệp Trần dừng lại một chút, nhe răng cười, nụ cười làm tan đi mọi sự trang nghiêm thoát tục vừa rồi. "… tôi lười lắm, thế giới hiện đại còn phải lo cơm áo gạo tiền, ở đây chỉ việc nằm chờ em nấu bắp rang, tội gì phải đi?"
Thanh Loan cúi đầu, hai tai đỏ ửng như rặng mây buổi hoàng hôn. Cô khẽ đáp "Vâng", rồi lại tiếp tục nhìn vào màn hình máy chiếu, nhưng lần này trái tim cô không còn rung động vì bộ phim nữa, mà vì cái xoa đầu nhẹ nhàng kia.
Ánh đèn LED bỗng chuyển sang màu hồng phấn nhạt.
Hệ thống trong đầu Diệp Trần vang lên tiếng báo hiệu:
*[Ting! Tâm trạng khách hàng tiềm năng đạt mức 'Hạnh phúc cực hạn', cộng thêm 100 điểm Danh vọng. Gợi ý chủ nhân: Hiện tại không khí rất thích hợp để mở một lon Coca-Cola ướp lạnh!]*
Diệp Trần bật cười trong lòng. "Đồ hệ thống ham tiền nhà mi, lúc nào cũng tranh thủ bán hàng."
Tuy nhiên, anh vẫn vươn vai, đứng dậy đi về phía chiếc tủ lạnh Hitachi sang trọng ở góc tiệm. Anh mở cửa tủ, một làn hơi lạnh phả ra trắng xóa. Anh lấy ra hai lon Coca-Cola, rồi tiện tay cầm thêm một bịch hạt điều rang muối.
"Tách!"
Tiếng bật nắp lon nghe thật sảng khoái. Anh đưa một lon cho Thanh Loan.
"Uống thử đi, đây là 'Hắc Long Linh Dịch', sủi bọt một chút nhưng rất sướng."
Thanh Loan đón lấy chiếc lon kim loại lạnh ngắt, nhìn những hạt nước li ti bám trên vỏ lon như những viên linh thạch vụn. Cô nhấp một ngụm, cảm giác tê tê của ga nổ tung trên đầu lưỡi làm cô khẽ nhíu mày, rồi ngay sau đó là vị ngọt lịm kèm theo sự sảng khoái lan tỏa tận óc.
"Khí… khí gas này thật mạnh mẽ, dường như muốn gột rửa sạch mọi bụi trần trong phế quản của em vậy!" Cô kinh ngạc thốt lên.
Diệp Trần phì cười, lại nằm xuống ghế sofa. "Chỉ là nước ngọt thôi mà, nói như kiểu đang luyện công không bằng."
Tiểu Hắc thấy vậy, sủa "gâu gâu" hai tiếng phản đối vì bị ngó lơ. Diệp Trần thở dài, quăng cho nó một mẩu xúc xích bò. Con chó đen nhỏ ngay lập tức bắt lấy trên không trung, đuôi vẫy tít mù.
Bộ phim dần đi đến hồi kết. Nhạc phim của Celine Dion bắt đầu vang vọng khắp căn tiệm tạp hóa nhỏ bé. Tiếng hát cao vút, da diết bay qua những kệ hàng đầy ắp những món đồ của thế kỷ 21, bay qua những bao gạo, những gói kẹo dẻo, rồi len lỏi ra ngoài cửa sổ, lan tỏa vào bầu không khí u tối của tiên giới.
Bên ngoài tiệm, cách đó vài dặm, một vị lão tổ của một tông môn nào đó đang âm thầm ẩn nấp trong hư không để dòm ngó tiệm tạp hóa. Khi âm thanh lọt vào tai, vị lão tổ ấy bỗng thấy linh lực vốn dĩ khô héo của mình bỗng chốc vận hành trơn tru hơn một chút.
"Đạo âm! Đây chắc chắn là đại năng thái cổ đang thuyết pháp dưới dạng âm nhạc!" Lão ta run rẩy, không dám tiến lại gần, chỉ dám đứng từ xa mà hành lễ về phía tiệm tạp hóa, trong lòng đầy sự kính sợ.
Bên trong tiệm, Diệp Trần bắt đầu cảm thấy buồn ngủ. Anh kéo tấm chăn mỏng đắp lên người. Thanh Loan vẫn ngồi đó, dựa đầu vào cạnh sofa, nhìn chăm chú vào những dòng chữ chạy cuối phim.
Hơi thở của anh dần đều đặn. Thanh Loan quay lại nhìn, thấy chủ nhân đã chìm vào giấc ngủ. Dưới ánh đèn LED mờ ảo, gương mặt anh trông hiền hòa và trẻ trung vô cùng, không hề có chút uy nghiêm nào của một bậc "vô địch lĩnh vực".
Cô khẽ đứng dậy, nhẹ nhàng tắt máy chiếu, nhưng vẫn để lại dải đèn LED và bản nhạc Lo-fi. Cô đi tới, nhặt chiếc điều khiển bị rơi trên sàn, rồi đứng lặng người nhìn Diệp Trần một lúc lâu.
Cô khẽ lẩm bẩm một câu thần chú bí mật nào đó, rồi vẫy tay một cái, một tấm màn che linh lực vô hình được phủ lên tiệm, ngăn cách hoàn toàn tiếng ồn bên ngoài, chỉ để lại sự yên tĩnh tuyệt đối cho giấc ngủ của anh.
"Chủ nhân, dù ngài là ai, từ đâu tới… chỉ cần ngài còn ở đây, Thanh Loan sẽ mãi mãi là tiểu nhị của ngài."
Cô khẽ ngồi xuống bên cạnh sofa, cũng gối đầu lên tay mình, chìm vào giấc mộng đẹp.
Đêm đó, ở Vân Hải Thành, giữa kỷ nguyên mạt pháp linh khí cạn kiệt, có một cửa tiệm nhỏ vẫn tỏa sáng lung linh. Tiếng nhạc Lo-fi đều đặn hòa cùng hơi thở của những con người (và một con chó) đang bình yên hưởng thụ một buổi tối mà bất kỳ tiên nhân nào cũng phải ao ước.
Tình yêu, sự bình yên và bắp rang bơ. Có lẽ đó chính là loại pháp thuật cao cường nhất thế gian.
—
**Hết chương 178.**