Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp Hóa
Chương 184: ** Người ngoài hành tinh đến mua kẹo mút.
**CHƯƠNG 184: CHÂN LÝ NẰM TRONG… QUE KẸO MÚT**
Đêm ở Vân Hải Thành thường mang một vẻ tĩnh mịch liêu trai, nhất là khi linh khí trong trời đất đang ngày một cạn kiệt. Nhưng đêm nay, bầu không khí lại đặc quánh sự bồn chồn. Phía sau cửa tiệm tạp hóa Bình An, mùi hương ngào ngạt của mười phần "Cánh Gà Cay Siêu Cấp" vừa ra lò đang len lỏi qua những kẽ lá linh dược, bay thẳng lên tầng mây xanh thẳm.
Diệp Trần đang dùng cái kẹp gắp từng miếng gà vàng ruộm, lớp bột xù lên như vảy rồng, đặt gọn gàng vào hộp nhựa đỏ đặc trưng của hệ thống. Anh khẽ lau mồ hôi trên trán, miệng lầm bầm:
"Lão Cửu U này đúng là biết chọn thời điểm. Đêm hôm khuya khoắt lại thèm đồ ăn nhanh, lại còn đòi ship tận giường. Nếu không vì khối Ma Tinh Thạch kia, mình đã đi ngủ từ lâu rồi."
Thanh Loan đang đứng bên cạnh, đôi tay thoăn thoắt xếp những hũ tương ớt nhỏ vào túi bóng. Cô khẽ ngước mắt nhìn vị "Sư phụ" trong lòng mình, trong mắt hiện lên sự sùng bái không hề che giấu. Với cô, mỗi lần Diệp Trần xuống bếp nấu ăn không đơn thuần là làm thực phẩm, mà chính là đang "luyện đan". Nhìn xem, ngọn lửa từ bếp ga kia xanh biếc như U Minh Quỷ Hỏa, dầu ăn trong chảo thì lấp lánh như nước trong Linh Tuyền. Mỗi miếng gà rán này, nếu đem ra ngoài giới, e là có thể khiến đám cường giả Nguyên Anh đánh nhau đến vỡ đầu chảy máu chỉ để được nếm một miếng da giòn.
"Ông chủ, Drone đã nạp đầy năng lượng, sẵn sàng khởi hành." Thanh Loan cung kính báo cáo.
"Được rồi, đi đi." Diệp Trần phẩy tay, chiếc máy bay không người lái nhỏ nhắn rít lên một tiếng xé gió, mang theo cái túi KFC thơm phức biến mất vào bóng tối của bầu trời đêm.
Ngay khi chiếc Drone vừa khuất bóng, Tiểu Hắc đang nằm phủ phục trước hiên nhà bỗng nhiên bật dậy. Hai lỗ tai đen láy dựng đứng, đôi mắt to tròn lấp lánh tia tử quang nhìn chăm chằm về phía chân trời xa xôi. Nó khẽ gầm gừ một tiếng trong cổ họng, luồng uy áp từ huyết mạch Thôn Phệ Thần Thú khiến cây cối xung quanh rạp xuống như gặp bão.
"Có chuyện gì sao, Tiểu Hắc?" Diệp Trần nhíu mày.
Câu trả lời đến ngay lập tức bằng một biến động thiên tượng cực kỳ dữ dội.
Trên bầu trời Vân Hải Thành, không gian bỗng nhiên vặn xoắn lại như một miếng vải bị ai đó dùng tay bóp nát. Một vầng sáng màu bạc, không phải linh quang của tu sĩ, cũng không phải ma khí của ma tu, mà là một loại ánh sáng kim loại lạnh lẽo và sắc sảo, từ trong khe nứt không gian lao ra.
Đó là một vật thể hình tròn khổng lồ, trông như một chiếc đĩa bằng bạc nhưng bề mặt lại phủ đầy những đường vân mạch điện lấp lánh màu xanh neon. Nó không phát ra một tiếng động nào, lơ lửng giữa tầng không, che khuất cả ánh trăng khuyết mờ ảo.
Ở một góc khác của Vân Hải Thành, Trần Huyền Tử đang ngồi thiền húp nốt bát nước súp mì tôm Hảo Hảo còn sót lại từ chiều, suýt chút nữa là sặc chết. Lão già này bật dậy như lò xo, đôi mắt già nua trợn ngược nhìn lên không trung:
"Trời ạ! Không gian liệt phế? Đây… đây không phải là tu sĩ xé rách hư không, mà là có thứ gì đó từ bên ngoài thiên địa hạ cánh! Là Thiên Ngoại Cực Ma? Hay là Thần Tiên thượng giới?"
Không chỉ có Trần Huyền Tử, toàn bộ cao thủ trong thành đều bị chấn động. Những luồng thần thức mạnh mẽ thi nhau quét lên bầu trời, nhưng ngay khi chạm vào chiếc "đĩa bạc" kia, tất cả đều bị một tầng năng lượng vô hình bắn ngược trở lại, khiến không ít lão quái vật phải phun ra một ngụm máu già vì phản phệ.
Tại cửa tiệm tạp hóa, Diệp Trần vẫn giữ thái độ bình thản đến lạ thường. Anh xỏ chân vào đôi dép tổ ong màu xanh lá, thong dong bước ra cửa, che miệng ngáp dài:
"Khách mới à? Mà hình như không phải người cùng hành tinh chúng ta thì phải. Nhìn giống mấy thứ trong phim Sci-fi quá."
Dưới sự chứng kiến đầy kinh hãi của cư dân Vân Hải Thành, chiếc đĩa bạc khổng lồ từ từ hạ thấp cao độ, cuối cùng đáp thẳng xuống bãi đất trống phía trước cửa tiệm tạp hóa Bình An. Ba cái chân trụ bằng kim loại cứng cáp bung ra, ghim chặt xuống nền đất cứng, tạo nên một dư chấn nhẹ.
Một cánh cửa dạng trượt mở ra, sương khói mờ ảo tràn ra từ bên trong. Ba bóng người bước xuống.
Họ cao khoảng hai mét, khoác lên mình bộ giáp toàn thân bằng vật liệu sợi carbon đen tuyền, mũ bảo hiểm bao kín mặt với một dải đèn xanh chạy ngang tầm mắt. Thay vì dùng phi kiếm hay pháp bảo, bên hông họ là những thiết bị trông giống như súng laser năng lượng cao.
"Năng lượng sinh mệnh tại tinh cầu này: Thấp. Quy tắc pháp tắc: Sắp sụp đổ." Một giọng nói máy móc, khô khốc phát ra từ bộ đàm trên vai kẻ đi đầu.
"Tìm thấy nguồn phát ra tín hiệu 'Chân Lý' nhất định. Mục tiêu: Cửa hàng phía trước."
Ba "người ngoài hành tinh" sải bước đi tới. Mỗi bước chân của họ đều tạo ra những vòng sóng năng lượng quái dị khiến mặt đất xuất hiện những vết rạn. Trần Huyền Tử và mấy vị trưởng lão các tông môn đứng từ xa quan sát, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.
"Uy thế này… ngay cả Hóa Thần kỳ cũng không thể khiến ta cảm thấy áp bách như vậy. Lẽ nào… lẽ nào là cường giả từ Đại Thiên Thế Giới hạ giới?" Một vị tông chủ run rẩy lên tiếng.
Tuy nhiên, sự áp bách đó ngay lập tức tan biến khi ba kẻ lạ mặt chạm chân vào bậc thềm đá của tiệm tạp hóa.
Diệp Trần đang nằm dựa vào khung cửa, tay cầm chiếc quạt giấy quạt lấy quạt để. Bên cạnh anh, Thanh Loan lạnh lùng nắm chặt thanh kiếm (thực chất là một cái cán chổi do Diệp Trần 'độ' lại), còn Tiểu Hắc thì vẫn lim dim mắt, bộ dạng "ngươi thích làm gì thì làm nhưng đừng chạm vào xúc xích của ta".
"Mấy anh bạn, mua gì không?" Diệp Trần nhàn nhạt lên tiếng, tiếng Trung hiện đại của anh thông qua hệ thống đã tự động chuyển đổi thành loại sóng não mà đối phương có thể hiểu được.
Tướng quân Zorax – người đứng đầu toán lính tinh vân – đứng khựng lại. Hắn cảm nhận được một điều khủng khiếp. Khi bước vào phạm vi của ngôi nhà gỗ nhỏ bé này, mọi cảm biến năng lượng tiên tiến nhất trên giáp trụ của hắn đều bị tê liệt hoàn toàn. Toàn bộ radar chỉ hiện lên một màu trắng xóa. Điều này chỉ có hai khả năng: một là thiết bị hỏng, hai là người thanh niên mặc quần đùi áo thun trước mặt này chính là "Tâm" của toàn bộ vũ trụ.
"Chào cư dân bản địa cao cấp." Zorax lên tiếng, dải đèn trên mặt nạ chớp liên tục. "Chúng tôi đi qua tinh hệ này, bị thu hút bởi một loại chấn động phân tử đặc thù. Nó không giống với bất kỳ nguyên tố nào trong bảng tuần hoàn của Tinh Liên. Chúng tôi muốn mua nó."
Diệp Trần gãi đầu: "Chấn động phân tử? Đợi chút, ý ông là mùi vị sao?"
Anh sực nhớ ra mình vừa mới chiên gà. Mùi mỡ, mùi gia vị trộn lẫn có lẽ là thứ duy nhất "khác biệt" với linh khí lạnh lẽo ở thế giới này.
"Không chỉ là mùi. Nó chứa đựng một loại quy tắc cấu trúc bền vững đến mức hoàn mỹ." Zorax giơ tay lên, một màn hình hologram hiện ra, phân tích một hạt nguyên tử đường tinh luyện vừa bay lơ lửng trong không khí. "Ở những tinh cầu cao cấp nhất, chúng tôi gọi đây là 'Tinh thể Thăng Hoa'. Xin hỏi, người có thể bán nó cho chúng tôi không?"
Diệp Trần nhếch mép cười. Hóa ra là do mùi của mười phần cánh gà lúc nãy bay ra quá thơm, lôi kéo cả thực khách từ ngoài vũ trụ tới.
"Trong tiệm của tôi không có thứ anh gọi là Tinh thể Thăng Hoa theo dạng nguyên liệu. Nhưng đồ phẩm làm từ nó thì đầy. Thanh Loan, lấy ra vài món xem."
Thanh Loan khẽ gật đầu, đi vào trong. Một lúc sau, nàng mang ra một khay nhựa nhỏ. Trên đó bày biện một gói kẹo Alpenliebe vị caramen sữa, vài cái kẹo mút Chupa Chups đủ màu sắc và một hộp kẹo cao su Doublemint.
Đám người ngoài hành tinh bỗng nhiên lùi lại một bước, súng laser trên tay họ phát ra tiếng nạp năng lượng nhỏ xíu.
"Báo động! Báo động! Phát hiện quy tắc Thiên Đạo cực cao tích tụ trong các hình khối nhỏ bé đó! Năng lượng tinh khiết đến mức độ 99.99%!"
Zorax run giọng hỏi: "Đây… đây là đan dược cấp độ nào? Tại sao nó không có đan văn, nhưng bên trong lại chứa đựng cả một chu trình sinh mệnh tuần hoàn?"
Diệp Trần tiến tới, cầm lấy một que kẹo mút Chupa Chups vị dâu sữa. Anh xé lớp vỏ bọc bằng nylon sặc sỡ một cách thuần thục – cái động tác xé vỏ mà trong mắt đám tu sĩ đang theo dõi ở đằng xa lại giống như một vị đại năng đang tháo gỡ phong ấn cổ xưa vậy.
"Đây gọi là kẹo mút. Cách dùng rất đơn giản: ngậm vào miệng, chờ nó tan ra." Diệp Trần đưa que kẹo về phía Zorax. "Nếm thử đi, không độc đâu. Trong cửa tiệm này, ta nói nó là đồ ăn thì nó là đồ ăn, trời cũng không dám bảo nó là độc dược."
Zorax lưỡng lự một hồi, sau đó tháo lớp mặt nạ kim loại ra. Dưới lớp mũ bảo hiểm là một khuôn mặt khá giống con người nhưng làn da lại xanh nhạt, với hai con mắt lớn màu vàng hổ phách. Hắn thận trọng nhận lấy que kẹo, nhìn nó như nhìn một loại vũ khí hủy diệt hàng loạt, rồi từ từ đưa vào miệng.
Im lặng. Cả không gian bỗng chốc rơi vào một sự im lặng đáng sợ.
Tu sĩ trong Vân Hải Thành nín thở. Thanh Loan hồi hộp quan sát. Ngay cả Tiểu Hắc cũng hé mở một con mắt.
Trong khoang miệng của Zorax, que kẹo bắt đầu tiếp xúc với enzym nước bọt. Vị dâu chua ngọt thanh thoát quyện cùng vị sữa béo ngậy bắt đầu bùng nổ. Nhưng đó chưa phải là tất cả. Với một sinh mệnh sống bằng năng lượng như Zorax, thứ hắn cảm nhận được còn sâu sắc hơn nhiều.
Đường sucrose tan ra, giải phóng những chuỗi phân tử được đóng gói hoàn hảo bởi "công nghệ" hiện đại (mà hắn cho là trình độ của Thần). Hắn thấy một thảo nguyên dâu tây bao la dưới ánh nắng mặt trời, thấy những chú bò hạnh phúc được vắt sữa trong bình minh (dù hắn không biết đó là con gì).
Quan trọng nhất, một vết thương linh hồn từ trận chiến Tinh Vực vạn năm trước của hắn, nơi mà mọi đan dược cấp cao của tinh hệ hắn đều bó tay, bỗng nhiên có dấu hiệu khép miệng lại dưới tác động của… một que kẹo mút giá 2 đồng linh thạch.
"Ôi… Thiên Chúa của Tinh Vân…" Zorax lẩm bẩm bằng ngôn ngữ mẹ đẻ, giọt nước mắt màu xanh lục lăn dài trên má. "Hương vị này… chính là Chân Lý. Tại sao? Tại sao một sinh vật nhỏ bé lại có thể cô đọng được hạnh phúc tinh túy vào trong một miếng kẹo rẻ tiền thế này?"
Hắn lập tức quay sang thuộc hạ, hét lớn: "Thu súng lại! Đây không phải là cửa hàng, đây là Thánh Địa của Quy Tắc Vị Giác! Mau, lôi ra vật đổi chác!"
Một tên lính vội vàng lôi ra một chiếc hộp kim loại sáng loáng. Khi mở ra, bên trong là ba viên tinh thể màu tím đen lấp lánh, mỗi viên đều tỏa ra năng lượng nổ tung đủ để san phẳng cả một đại lục.
"Đây là Tinh Lạc Thạch, thu thập từ nhân của một ngôi sao đã tắt. Một viên có thể đổi lấy bao nhiêu que kẹo 'Chân Lý' này?"
Đám tu sĩ ngoài xa nhìn thấy mấy viên đá kia thì hoàn toàn chết lặng.
"Trời ạ… là Tinh Thần chi tâm! Đó là tài liệu chỉ có trong truyền thuyết, nghe nói dùng nó để rèn vũ khí thì có thể trực tiếp đạt đến bậc Tiên khí!" Trần Huyền Tử vừa khóc vừa hét lên trong lòng. "Vậy mà… vậy mà lão già đó lại dùng nó để đổi kẹo mút?"
Diệp Trần nhìn ba viên tinh thể, khẽ cau mày: "Thứ này… có đổi thành tiền được không nhỉ hệ thống?"
*“Ting! Phát hiện vật liệu cao cấp 'Tinh Lạc Thạch'. Có thể đổi thành 1,000,000 điểm Danh Vọng và 10,000 Linh thạch cực phẩm mỗi viên. Ký chủ hãy mau chóng chốt đơn!”* Giọng nói lanh lảnh của hệ thống vang lên.
Diệp Trần gật đầu hài lòng. Anh xua tay: "Thanh Loan, đi vào kho. Lấy cho họ mười túi Chupa Chups loại đặc biệt, mười hộp kẹo dẻo Kimono và mười lốc nước khoáng Lavie. Xem như khuyến mãi vì khách hàng từ phương xa đến."
Thanh Loan thực thi nhiệm vụ nhanh như chớp. Khi đống túi kẹo xanh đỏ tím vàng được chất lên bàn, ba người ngoài hành tinh kia cung kính cúi đầu một góc 90 độ, động tác trang nghiêm như thể đang tiếp nhận sắc phong từ vị hoàng đế vĩ đại nhất.
Zorax cẩn thận ôm lấy những túi kẹo, đôi mắt vàng của hắn nhìn Diệp Trần đầy kính trọng:
"Hỡi Chủ nhân của Chân Lý, cảm ơn Ngài đã cho chúng tôi thấy đỉnh cao của sự thăng hoa không phải nằm ở sự tàn sát, mà nằm ở sự ngọt ngào tan chảy trên đầu lưỡi. Nếu sau này có dịp đi qua Tinh hệ Tinh Vân, xin hãy dùng 'thứ này' để gọi chúng tôi."
Hắn đặt vào tay Diệp Trần một chiếc huy hiệu kim loại có hình ngôi sao năm cánh xoay tròn. Diệp Trần tiện tay đút ngay vào túi quần đùi, không hề quan tâm đó là thứ có thể điều động cả một hạm đội vũ trụ.
Đoàn người lạ mặt trở về chiếc đĩa bạc. Động cơ rít lên, phi thuyền lướt thẳng vào hư không rồi biến mất như chưa từng tồn tại, để lại một Vân Hải Thành chìm trong sự ngơ ngác hoàn toàn.
Đám tu sĩ nhìn vào tiệm tạp hóa, nơi Diệp Trần đang lười biếng quét nhà bằng cây chổi tre. Họ nhận ra, dường như từ nay về sau, giới tu tiên sẽ không còn giống như trước nữa. Những cực phẩm đan dược, những lò luyện thuốc cổ truyền… e là sắp sửa bị những que kẹo mút "nghịch thiên" của Diệp Trần nghiền nát hết thảy.
Diệp Trần cúi xuống, nhặt một viên kẹo rớt dưới đất, thổi bụi rồi thản nhiên cho vào miệng: "Cũng đúng, vị dâu đợt này hệ thống làm hơi chua, nhưng bù lại, tiền kiếm được thì ngọt thật."
Phía chân trời, chiếc Drone đưa gà rán cho Cửu U Ma Tôn cũng vừa bay về, báo hiệu một đêm kinh doanh đầy năng suất đã kết thúc. Nhưng với Diệp Trần, sự lười biếng chỉ mới bắt đầu. Anh leo lên ghế tựa, đắp lên mặt cái tạp chí "Tu Tiên Thời Đại" số mới nhất, và bắt đầu đi sâu vào giấc ngủ phật hệ của mình.
Trong giấc mơ đó, dường như cả dải ngân hà đều đang đứng xếp hàng để được mua một gói mì tôm…
**Hết chương 184.**