Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp Hóa
Chương 183: ** Ship hàng xuyên không gian

Cập nhật lúc: 2026-05-08 18:14:35 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 183: SHIP HÀNG XUYÊN KHÔNG GIAN**

Dưới ánh đèn neon lập lòe của biển hiệu "Vạn Giới Tạp Hóa", bầu không khí vốn dĩ đã kỳ quái nay lại càng thêm phần huyền ảo. Diệp Trần thong thả đứng dậy khỏi chiếc ghế dựa bằng mây, phủi phủi những mẩu vụn xúc xích còn dính trên chiếc áo thun trắng hơi ngả màu. Anh bước tới kệ hàng cuối cùng, nơi mà những tu sĩ bình thường có mơ cũng không bao giờ dám chạm vào.

"Hệ thống, ngươi chắc chắn đơn hàng này là của 'Thiên Đạo' đấy chứ?" Diệp Trần vừa hỏi vừa vươn tay lấy xuống một bao thuốc lá 555 nguyên seal.

"Đinh! Thông báo ký chủ: Chữ ký thần thức đã được xác thực thông qua Nghị định thư Không gian cấp 0. Khách hàng thực sự là một ý chí thiên đạo của tiểu thế giới thuộc trung thiên vị diện. Khuyến cáo ký chủ: Khách hàng đang trong trạng thái 'trầm cảm chức nghiệp', đề nghị đóng gói cẩn thận."

Diệp Trần nghe xong thì cười khẩy. Thiên Đạo mà cũng trầm cảm sao? Chắc là do nhìn đám tu sĩ dưới quyền cứ suốt ngày nghịch thiên, đánh đấm linh đình, làm nát hết quy luật tự nhiên nên mới đâm ra sầu não đây mà.

"Thanh Loan, lấy cho ta chiếc hộp quà bằng giấy đỏ trong kho ra đây." Diệp Trần hô lớn hướng về phía quầy thu ngân.

Thanh Loan đang chăm chú lau chùi chiếc máy pha cà phê mới nhập, nghe thấy tiếng gọi liền vội vàng buông dẻ lau xuống. Đôi chân dài miên man lướt đi nhẹ nhàng trên mặt đất, chỉ chớp mắt nàng đã đứng trước mặt Diệp Trần, hai tay dâng lên một chiếc hộp giấy nhỏ nhắn nhưng vô cùng tinh tế. Trong mắt nàng, mỗi một vật phẩm trong cửa tiệm này đều là tiên khí bậc nhất, huống chi là thứ được chủ thượng đích thân chọn lựa.

"Chủ thượng, thứ này… thật sự là để giao cho người bên ngoài sao?" Thanh Loan nhỏ giọng hỏi, đôi mắt tràn đầy sự sùng bái.

Diệp Trần gật đầu, động tác thong dong lột lớp nilon bọc bao thuốc, rút ra một điếu, rồi lại khéo léo nhét bao thuốc cùng một chiếc bật lửa Zippo bạc vào hộp.

"Đúng vậy, lần đầu tiên thực hiện dịch vụ 'Vạn Giới Logistics', phải làm cho chuyên nghiệp một chút. Không thể để khách hàng VIP chê bai dịch vụ của chúng ta được."

Lúc này, Trần Huyền Tử – vị Thái thượng trưởng lão của Thanh Vân Môn, người vừa mới húp sạch một bát mì tôm Hảo Hảo đến mức nước súp cũng không còn một giọt, liền ló đầu sang. Lão già này vuốt vuốt bộ râu dính chút váng mỡ, tò mò hỏi:

"Diệp tiểu hữu, cái bao nhỏ màu xanh này có sức mạnh gì mà ngay cả Thiên Đạo cũng phải cầu cạnh? Lẽ nào bên trong chứa đựng mảnh vỡ của Đạo pháp khởi nguyên?"

Diệp Trần liếc nhìn lão già nghiện mì, khẽ cười: "Lão Trần, đây không phải mảnh vỡ Đạo pháp, đây là 'Giải Sầu Đơn'. Hút một điếu, tâm tư thông thuận, hút điếu thứ hai, luân hồi cũng chỉ là phù vân. Còn cái vật bằng kim loại này, nó gọi là 'Hỏa Chủng Tự Nhiên', có thể đốt cháy mọi muộn phiền."

Trần Huyền Tử nghe mà sững sờ, trong lòng thầm kinh hãi: *Hỏa Chủng Tự Nhiên? Nghe tên thôi đã thấy vị cách kinh người! Chắc chắn là một loại dị hỏa cấp bậc Thần khí rồi!*

Sau khi đóng gói xong xuôi, Diệp Trần vẫy tay vào khoảng không: "Tiểu Hắc, đừng gặm xương nữa, ra đây coi hàng!"

Từ dưới gầm bàn, con chó đen nhỏ lon ton chạy ra, đuôi vẫy tít mù. Nó sủa lên một tiếng "Gâu" rõ to, nhưng trong âm thanh đó dường như ẩn chứa một loại uy áp của thượng cổ hung thú khiến hư không xung quanh khẽ rung động.

"Đinh! Hệ thống chuẩn bị vận chuyển. Kích hoạt Drone: Hư Không Liệp Thủ – Model S1."

Bỗng nhiên, trên trần tiệm tạp hóa mở ra một ô cửa tròn. Một vật thể có hình dáng như con chuồn chuồn cơ khí, toàn thân đúc bằng hợp kim đen bóng, sáu cánh quạt xoay tít không hề gây ra tiếng động, từ từ hạ thấp xuống. Những đường vân linh trận màu xanh lam chạy dọc thân máy tỏa ra ánh sáng thần bí.

Diệp Trần đặt hộp quà vào khoang chứa hàng bên dưới Drone.

"Mục tiêu: Tọa độ X-99, Giới diện Hoàn Khốc. Thời gian dự kiến: 3 phút. Xuất phát!"

Vút!

Chiếc Drone biến mất ngay lập tức, không để lại bất kỳ dấu vết nào, cứ như thể nó chưa từng tồn tại ở đây. Thực tế, nó đã xuyên thủng vách ngăn không gian, tiến vào kẽ hở giữa các vị diện – nơi mà ngay cả tu sĩ cấp bậc Đại Thừa cũng phải run sợ trước những cơn bão không gian xé nát linh hồn.

Tại vị diện Hoàn Khốc xa xôi.

Trên đỉnh của Cửu Thiên vạn trượng, nơi linh khí mịt mù, một luồng ý chí khổng lồ đang uể oải quan sát mặt đất.

"Lại là chiến tranh… Đám sâu kiến này thật phiền phức. Hủy diệt chúng đi thì tiếc công nặn, mà để lại thì thật nhức đầu…" Luồng ý chí này thở dài, khiến mây trời cuộn sóng, sét đánh vang trời.

Đúng lúc đó, một vết nứt đen ngòm xuất hiện giữa hư không. Một vật thể nhỏ bé, phát ra những tiếng "vo vo" kỳ lạ, thong dong bay ra khỏi khe nứt. Những cơn sấm sét trừng phạt vốn dĩ định giáng xuống kẻ xâm nhập bỗng nhiên khựng lại, bởi vì chúng cảm nhận được trên vật thể đó mang theo một loại quy tắc "Vô địch" tuyệt đối, loại quy tắc vượt qua cả quyền hạn của thế giới này.

Drone "Hư Không Liệp Thủ" hạ cánh trước một đài sen bằng đá linh thạch vạn năm. Nó nhả hộp quà xuống, phát ra một giọng nói máy móc vô cảm:

"Bạn có đơn hàng từ Vạn Giới Tạp Hóa Điếm. Chúc quý khách ngộ đạo vui vẻ. Vui lòng cho 5 sao."

Luồng ý chí thiên đạo hóa thành một hư ảnh trung niên nam tử mặc trường bào xám, gương mặt đầy vẻ mệt mỏi. Ông ta nghi ngờ mở chiếc hộp đỏ ra.

"Cái này gọi là… 555?"

Ông ta cầm bao thuốc lên, theo bản năng sử dụng thần thức cảm ứng. Ngay lập tức, một cảm giác thư thái lạ lùng ùa về. Theo hướng dẫn ghi trên mẩu giấy kèm theo, vị Thiên Đạo này rút một điếu thuốc lá, ngậm vào miệng, rồi cầm chiếc bật lửa Zippo lên.

*Tách!*

Một ngọn lửa nhỏ màu cam hiện ra. Đối với vị Thiên Đạo đứng đầu một giới diện này, ngọn lửa kia chẳng khác nào lửa phàm, nhưng không hiểu sao khi nó chạm vào đầu điếu thuốc, một làn khói trắng xanh mỏng manh bắt đầu tỏa ra.

Ông ta rít một hơi thật sâu.

Trong tích tắc, cảm giác chát nhẹ ở đầu lưỡi rồi đến sự nồng nàn cay dịu của lá thuốc lên men thấm vào phổi. Toàn bộ áp lực từ việc cân bằng hàng tỷ sinh linh, việc quản lý nhân quả vòng tuần hoàn, dường như tan biến hết trong làn khói đó.

"Khụ… khụ… Mạnh quá!" Thiên Đạo khẽ ho, nhưng đôi mắt vốn mờ mịt bỗng trở nên sáng rực. "Thứ này… thứ này chẳng lẽ chính là Thái Cực Chân Khí sao? Chỉ một hơi rít mà ta cảm thấy đầu óc minh mẫn như vừa được tẩy rửa qua sông dài thời gian."

Dưới mặt đất của vị diện Hoàn Khốc, hàng vạn tu sĩ đang chuẩn bị tham chiến bỗng dừng lại. Họ kinh ngạc nhìn lên bầu trời. Bầu trời vốn đang xám xịt do sấm sét bỗng chốc trở nên trong xanh, từng làn mây trắng trôi bồng bềnh kết thành những hình thù kỳ lạ giống như những vòng tròn khói.

"Trời… Thiên tượng đổi thay! Chẳng lẽ có thánh nhân ra đời?" Một lão tổ của ma tông run rẩy quỳ xuống.

Nhưng họ không biết rằng, trên cao kia, vị Thiên Đạo tối cao đang vừa ngậm điếu thuốc, vừa rung đùi, tay cầm bật lửa Zippo bật mở nghe tiếng "tách tách" đầy thư thái.

"Đúng là thần vật! Mua! Phải mua thêm! Tạp hóa này ở đâu ra mà lợi hại vậy chứ?"

Cùng lúc đó, tại Tiệm Tạp Hóa Bình An ở Vân Hải Thành.

"Đinh! Nhận được đánh giá 5 sao từ Thiên Đạo Giới Hoàn Khốc. Phần thưởng: 50.000 điểm danh vọng. Hệ thống mở khóa danh hiệu: 'Logistics Vạn Giới – Đại sứ chuyển phát không biên giới'."

Diệp Trần đang nằm gác chân trên bàn, nghe thấy tiếng báo liền cười tủm tỉm. 50.000 điểm! Đủ để anh nâng cấp cái tủ đông lạnh rồi.

Thanh Loan nhìn chủ thượng cười, trong lòng càng thêm ngưỡng mộ. Nàng nghĩ thầm: *Chủ thượng thật vĩ đại, chỉ cần gửi đi một cái hộp nhỏ mà có thể trấn an cả một phương Thiên Đạo. Thủ đoạn này, có lẽ các vị Tiên Vương thượng giới cũng chẳng bằng một phần mười.*

Tiểu Hắc ngồi bên cạnh, liếm liếm nốt miếng xúc xích cuối cùng, đôi mắt nhìn chiếc Drone vừa trở về với ánh nhìn khinh bỉ: *Chỉ là cái máy bay đồ chơi, nếu không phải vì chủ nhân bảo vệ nó, mình đã nhai nó lâu rồi.*

Diệp Trần duỗi người một cái, nhìn qua cửa sổ ra phía Vân Hải Thành. Anh thấy xa xa, có mấy luồng ánh sáng đang cấp tốc bay về phía tiệm. Xem ra, cái hiệu ứng từ vụ Drone xuất hành vừa nãy đã thu hút không ít sự chú ý của mấy lão quái vật quanh đây rồi.

"Thanh Loan, chuẩn bị thêm nước sôi đi." Diệp Trần ngáp một cái, vẻ mặt lại trở về bộ dạng lười biếng phật hệ quen thuộc. "Khách hàng sắp đến đòi ăn mì tôm nhiều lắm đấy. À, nhớ nhắc bọn họ, hôm nay thuốc lá không bán, đó là hàng đặt riêng của sếp lớn."

Trong bóng tối của Tiên giới mạt pháp, ánh đèn từ tiệm tạp hóa vẫn tỏa ra một sự ấm áp đến kỳ lạ. Nơi này, giữa những tranh đấu giành giật linh mạch, lại đang âm thầm định hình lại trật tự của toàn bộ cửu tiêu thông qua những gói mì, chai nước ngọt và những đơn hàng ship xuyên không gian không tưởng.

Diệp Trần lại nằm xuống ghế tựa, tay cầm ly trà sữa trân châu mới pha, đôi mắt lim dim. Tu tiên ấy à? Chỉ cần có tiền, có hệ thống và một tiệm tạp hóa đầy đủ tiện nghi, thì làm chủ của cả vạn giới cũng chẳng vui bằng việc được làm một ông chủ tiệm bình thản nhàn nhã qua ngày.

Hư không bỗng khẽ xao động, tiếng của hệ thống lại vang lên trong đầu anh:
"Ký chủ, Ma giới vừa phát ra tín hiệu. Cửu U Ma Tôn đang khóc lóc yêu cầu đặt một suất KFC 'Cánh Gà Cay Siêu Cấp' để giải sầu vì bị vợ bỏ. Giao hay không?"

Diệp Trần bật cười: "Giao chứ! Bảo lão lấy thêm một khối Ma Tinh Thạch làm phí vận chuyển. Ship nhanh kẻo nguội!"

Tiệm tạp hóa nhỏ bé giữa vùng biên giới hẻo lánh, giờ đây đã trở thành trạm trung chuyển trung tâm của cả đa vũ trụ, bắt đầu một đêm kinh doanh đầy sôi động.


**Hết Chương 183.**

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8