Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp Hóa
Chương 182: ** Các hành tinh khác bắt đầu đặt hàng qua mạng.

Cập nhật lúc: 2026-05-08 18:13:58 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 182: CÁC HÀNH TINH KHÁC BẮT ĐẦU ĐẶT HÀNG QUA MẠNG**

Nắng chiều của Vân Hải Thành xuyên qua những tán lá linh dược bên ngoài hiên, đổ lên người Diệp Trần một lớp hào quang nhàn nhạt. Anh nằm dài trên chiếc ghế tựa bằng mây quen thuộc, đôi dép tổ ong màu vàng treo lỏng lẻo ở đầu ngón chân, đu đưa theo nhịp điệu của một bản nhạc Lo-fi đang phát ra từ chiếc đài radio cũ trên bàn gỗ.

Bên cạnh anh, một chiếc Smartphone phiên bản đặc biệt của hệ thống đang lơ lửng giữa không trung. Màn hình phát ra những vệt sáng xanh mờ ảo, liên tục cuộn lên những dòng thông báo với tốc độ chóng mặt.

"Ting!"

"Ký chủ, xin lưu ý: Vệ tinh 'Vạn Giới Tạp Hóa Số 1' đã hoàn thành việc đồng bộ hóa tần số thần thức với ba ngàn tiểu giới diện lân cận."

"Ting! Nền tảng giao dịch trực tuyến 'Vạn Giới Shop' đã chính thức ghi nhận 1.000 đơn hàng đầu tiên từ ngoài lãnh thổ Cửu Tiêu Linh Giới."

Diệp Trần khẽ mở một con mắt ra khỏi chiếc kính râm hiệu Ray-ban, lầm bầm: "Hệ thống, mày làm việc nhanh quá đấy. Tao còn chưa kịp ăn hết cái kem que này mà đơn hàng đã nổ rồi sao?"

Hệ thống trả lời bằng tông giọng máy móc nhưng vẫn nghe ra chút đắc ý: "Thưa ký chủ, tầm nhìn của ngài là đại dương, nhưng hành động của ngài là sóng thần. Sự kết nối là cốt lõi của văn minh. Hiện tại, linh mạng đã bao phủ rộng hơn cả đạo vận của bất kỳ vị Đại Thừa kỳ nào."

Lúc này, từ trong gian hàng chính, Thanh Loan – nàng tiểu nhị xinh đẹp vốn là Thánh nữ lạnh lùng của Tiên giới, nay lại mặc một chiếc tạp dề có in hình con gấu trúc – tất tả chạy ra. Gương mặt thanh tú của nàng giờ đây đầy vẻ hoảng hốt, trên tay cầm một xấp giấy cuộn dài dằng dặc.

"Ông chủ! Không xong rồi! Cái máy in hóa đơn ở quầy thu ngân đang… đang nổ tung khói!" Thanh Loan vừa nói vừa thở dốc, hai má đỏ hồng vì bận rộn. "Số lượng người muốn mua hàng ở 'Ngoại vực' đột ngột tăng vọt. Có kẻ tự xưng là Tổ sư của hành tinh Hỏa Diệm gì đó, muốn đặt mua 500 cái máy điều hòa công suất lớn, nói là muốn cứu vãn thế giới của bọn họ khỏi thảm họa nóng lên!"

Diệp Trần chưa kịp trả lời thì từ phía sau rào dậu, Cửu U Ma Tôn – vị thống lĩnh Ma giới uy chấn bát phương, hiện đang làm thợ chẻ củi cho tiệm – vác theo một bó củi lớn đi vào. Lão quẳng bó củi xuống đất, mặt mày đen nhẻm vì than nhưng đôi mắt lại sáng rực nhìn vào cái Smartphone đang lơ lửng.

"Chủ tiệm, đừng bán điều hòa cho bọn hỏa tu đó!" Ma Tôn hậm hực nói. "Lão già ở Hỏa Diệm tinh đó là kẻ thù truyền kiếp của tộc ta. Ngài hãy bán cho ta một chiếc Smartphone trước đã. Ta đã chẻ củi mười ngày rồi, tiền lương đủ để trả góp chưa?"

Diệp Trần ngáp một cái, vẫy vẫy tay: "Ma Tôn, đừng có mà chen hàng. Chẻ thêm ba xe củi nữa rồi nói chuyện smartphone. Thanh Loan, đưa xấp hóa đơn đây cho ta xem."

Diệp Trần cầm lấy xấp giấy dài cả mét. Những đơn hàng hiện ra khiến anh cũng phải suýt chút nữa ngã khỏi ghế tựa.

*Đơn hàng số 001: Khách hàng 'U Minh Vương'. Địa chỉ: Tâm hành tinh U Minh. Sản phẩm: 1.000 túi giữ nhiệt Thiên Long và 500 đèn sưởi Halogen. Lời nhắn: Ở dưới này âm khí quá nặng, thắt lưng của bổn vương sắp đóng băng rồi, cần hơi ấm hiện đại.*

*Đơn hàng số 002: Khách hàng 'Kim Sí Đại Bàng Lão Tổ'. Địa chỉ: Vạn Yêu Giới – Đỉnh Thiên Sơn. Sản phẩm: 1 chiếc kính râm phi công cực đại. Lời nhắn: Tốc độ bay của ta quá nhanh, gió thổi cay mắt, cần hàng hiệu để giữ hình tượng.*

*Đơn hàng số 003: Khách hàng 'Tiểu Linh Tiên'. Địa chỉ: Thủy Tinh Giới. Sản phẩm: 2.000 gói trà sữa trân châu vị socola. Lời nhắn: Đã thử hàng mẫu từ một vị khách du hành, hương vị này là tà đạo! Ta muốn dùng nó để thay thế linh thạch trong đại hội tuyển đệ tử!*

Diệp Trần tặc lưỡi: "U Minh Vương mà cũng biết đau lưng à? Kim Sí Đại Bàng thì sợ cay mắt? Thế giới này đảo điên hết rồi."

Anh bật ngồi dậy, tinh thần hơi phấn chấn một chút khi nghĩ đến số tiền linh thạch sắp đổ về như nước lũ. Anh liếc nhìn vào góc tiệm, nơi Trần Huyền Tử – Thái thượng trưởng lão của Thanh Vân Môn – đang ngồi bệt dưới đất, tay trái cầm bát mì tôm Hảo Hảo, tay phải lướt smartphone một cách điêu luyện.

"Lão Trần, lão rảnh quá thì vào giúp Thanh Loan đóng gói hàng đi." Diệp Trần lên tiếng.

Trần Huyền Tử ngẩng đầu lên, húp một ngụm nước súp mì cay nồng, vẻ mặt vô cùng hưởng thụ: "Chủ tiệm, ngài xem này! Trên mục 'Đánh giá vạn giới', có thằng nhóc ở phía Tây Cảnh đang viết 'review 1 sao' cho món xúc xích bò của ngài kìa. Nó bảo vỏ xúc xích khó bóc. Ta đang dùng nick ảo vào mắng chết nó đây này!"

Diệp Trần dở khóc dở cười. Internet đúng là một con dao hai lưỡi, ngay cả lão tổ Nguyên Anh cũng hóa thành "anh hùng bàn phím" trong một nốt nhạc.

"Được rồi, hệ thống!" Diệp Trần đứng lên, vặn vẹo cái lưng lười biếng. "Mở kho không gian. Kích hoạt tính năng 'Vạn Giới Logistics'. Chúng ta không thể để khách hàng chờ lâu được. Đã làm ăn thì uy tín là trên hết."

"Rõ, thưa ký chủ. Đang triệu hồi các 'Thần Chuyển Drone' cấp độ tinh không."

Ngay lập tức, từ phía sau tiệm tạp hóa, một tiếng động cơ phản lực êm ái vang lên. Hàng trăm, hàng ngàn chiếc máy bay không người lái (Drone) nhỏ gọn, được làm từ hợp kim huyền thiết và sơn màu trắng bóng loáng như phi thuyền tương lai, bắt đầu cất cánh.

Điều kỳ lạ là những chiếc Drone này không hề bay đi theo cách thông thường. Khi chúng bay đến cổng tiệm, không gian phía trước đột nhiên nứt ra những vết rách rực rỡ sắc màu. Đó là các khe nứt không gian nối liền tới các giới diện khác. Mỗi chiếc Drone mang theo một kiện hàng bọc bằng hộp carton in hình biểu tượng của tiệm, lao vào hư không với tốc độ vượt qua ánh sáng.

Bên ngoài Vân Hải Thành, vô số tu sĩ chính đạo và ma đạo đang ngơ ngác nhìn lên bầu trời. Họ thấy hàng nghìn vệt sáng trắng như mưa sao băng ngược, lao vút vào không trung và biến mất trong các vòng xoáy hư vô.

"Thiên địa dị tượng! Có phải là bảo vật thượng cổ xuất thế không?" Một vị tu sĩ trẻ tuổi thốt lên đầy kinh hãi.

Một lão già thông thái đứng cạnh tát vào đầu hắn một cái đau điếng: "Bảo vật cái đầu nhà ngươi! Nhìn cái nhãn trên vệt sáng kia đi! Là logo hình cái dép tổ ong của Tiệm Tạp Hóa Bình An đấy! Diệp tiền bối chắc lại đang giao đồ cho mấy vị thần tiên ở giới khác rồi."

Trong lúc cả Tiên giới đang xôn xao, tại tiệm tạp hóa, bầu không khí làm việc vô cùng khẩn trương.

Thanh Loan dùng pháp lực của một Thánh nữ để vận chuyển hàng hóa từ trong kho ra khu vực đóng gói nhanh như cắt. Nàng điều khiển mười sáu dải lụa tiên, mỗi dải lụa cuốn lấy một món đồ: một cái tủ lạnh, một lốc nước ngọt Sting, một thùng giấy vệ sinh siêu mềm, một cái nồi cơm điện…

"Xong rồi! Đơn hàng của Thủy Tinh Giới đã đóng gói xong!" Thanh Loan lau mồ hôi trên trán, gương mặt bừng sáng sự tự hào. Nàng cảm thấy việc phục vụ hàng vạn giới diện còn có ý nghĩa hơn nhiều so với việc ngồi thiền khổ hạnh hàng trăm năm.

Trần Huyền Tử cũng bị kéo vào cuộc. Lão tổ Nguyên Anh bây giờ phụ trách dán băng keo. Mỗi khi lão dùng tay vuốt qua, một đạo linh lực tinh thuần sẽ phong ấn kiện hàng lại, đảm bảo ngay cả rơi vào lốc xoáy không gian cũng không bị móp méo.

"Chủ tiệm, cái 'Băng vệ sinh' dành cho các tiên nữ ở Bắc Huyền Lục này… tại sao phải gói ba lớp?" Trần Huyền Tử tò mò hỏi.

Diệp Trần liếc mắt: "Đó là sự riêng tư của khách hàng. Lão đừng có mà táy máy. Với lại, hàng đó là loại siêu thấm hút bằng sợi bông thần kỳ, ở giới lạnh lẽo như vậy, người ta dùng để… giữ ấm gót chân cũng không biết chừng."

Ở một giới diện cách đó hàng triệu dặm – U Minh Giới.

U Minh Vương, vị thần tối cao của cõi chết, đang run lẩy bẩy ngồi trên ngai vàng làm từ xương rồng. Cõi U Minh nghìn năm không thấy ánh mặt trời, cái lạnh len lỏi vào tận thần hồn khiến lão không thể nào nhập định nổi.

"Báo! Khởi bẩm Đại Vương! Ngoài cung điện có một vật thể lạ hình tròn, cánh quạt quay vù vù vừa đáp xuống!" Một tên quỷ binh hớt hải chạy vào báo cáo.

U Minh Vương bật dậy, phóng ra ngoài. Lão thấy một chiếc Drone nhỏ bé đang hạ cánh. Trên thân nó có một cái loa, bỗng nhiên phát ra giọng nói của Diệp Trần được thu âm sẵn: "Kính chào quý khách của Vạn Giới Tạp Hóa. Đây là đơn hàng của ngài. Vui lòng nhận hàng và đánh giá 5 sao kèm hình ảnh để nhận mã giảm giá 10% cho đơn sau."

Hộp hàng bung mở. 500 cái đèn sưởi Halogen được lấy ra.

U Minh Vương run rẩy cắm một cái đèn vào khối lôi tinh thạch (đơn vị cung cấp năng lượng do hệ thống hướng dẫn).

"Phựt!"

Một ánh sáng vàng cam ấm áp bùng lên. Không gian lạnh lẽo của U Minh điện ngay lập tức trở nên ấm sực như mùa xuân. U Minh Vương vươn đôi bàn tay xương xẩu ra trước đèn sưởi, đôi mắt rưng rưng cảm động.

"Đây… đây mới thực sự là lửa của thần linh! Ma hỏa hay Minh hỏa đều là rác rưởi hết! Ta… ta cảm thấy thắt lưng của mình đang sống lại rồi!" Lão gầm lên vui sướng. "Quỷ binh đâu! Lấy thêm linh thạch ra! Ta muốn đặt thêm một vạn cái nữa để trang bị cho cả đội quân quỷ! Chúng ta không cần đi xâm chiếm dương gian nữa, chỉ cần có đèn sưởi này, U Minh Giới chính là thiên đường!"

Cùng lúc đó, tại Yêu Thần Giới, Kim Sí Đại Bàng Lão Tổ đang bay lượn trên chín tầng mây với cặp kính râm phi công oai vệ trên mặt. Lão vừa bay vừa nhìn xuống mặt đất, không còn bị ánh sáng gắt gỏng của đại đạo làm lóa mắt nữa.

"Ha ha! Chất lượng tuyệt vời! Đeo cái kính này vào, nhìn tiên nữ tắm ở hồ sen phía dưới cũng rõ ràng hơn hẳn!" Lão cười đắc ý, tiện tay lướt trên chiếc iPad mới mua: "Để xem món 'Chân gà cay' của tiệm có giảm giá không nào…"

Tại tiệm tạp hóa ở Vân Hải Thành, Diệp Trần nằm nghe tiếng tiền xu (linh thạch chuyển đổi) rơi vào túi hệ thống "leng keng" không dứt.

"Hệ thống, báo cáo doanh thu."

"Ký chủ, trong một canh giờ đầu tiên, doanh thu đã đạt 5 triệu linh thạch cực phẩm. Danh vọng của tiệm tại Ngoại vực đã tăng lên cấp độ: Thương nhân bí ẩn."

Diệp Trần khẽ mỉm cười. Anh biết rằng, khi những món hàng của thế giới hiện đại bắt đầu xâm chiếm vào cuộc sống của các tu sĩ, thế giới này sẽ không bao giờ quay lại như cũ được nữa. Quy luật kẻ mạnh nuốt kẻ yếu sẽ bị thay thế bởi quy luật cung – cầu. Các lão quái vật sẽ không còn muốn bế quan vạn năm nữa, vì bế quan thì lấy đâu ra thời gian mà lướt web xem livestream?

Đột nhiên, từ phía cổng tiệm, một luồng áp lực mạnh mẽ giáng xuống. Không gian rung chuyển nhẹ.

Dương Phong – vị thiếu chủ kiêu ngạo của Dương gia, người từng bị Diệp Trần "vả mặt" bằng một que kem, hôm nay lại xuất hiện. Nhưng lần này, đi theo hắn không phải là các hộ vệ tầm thường, mà là một vị lão giả gầy gò, đôi mắt sắc như kiếm, hơi thở nồng nặc mùi hỏa diễm.

"Dương gia chúng ta không chấp nhận cái loại kinh doanh tà đạo này!" Dương Phong quát lớn, dù đôi mắt vẫn thèm thuồng nhìn vào cái tủ lạnh đầy trà sữa. "Đây là Hỏa Tổ của gia tộc ta, người vừa kết thúc bế quan và cảm thấy các ngươi đang phá hoại trật tự tự nhiên của thiên địa!"

Hỏa Tổ bước tới, liếc nhìn những chiếc Drone đang bay lên rồi hừ lạnh một tiếng. Sức mạnh Hóa Thần kỳ đỉnh phong lan tỏa, khiến mặt đất dưới chân lão bắt đầu nứt ra vì nhiệt độ cao.

"Tiểu tử kia, ngươi chính là chủ cái tiệm này sao?" Hỏa Tổ trầm giọng hỏi, nhìn Diệp Trần đang nằm như không có xương. "Ta nghe nói ngươi bán những thứ gọi là 'Nồi cơm điện' có thể thành đan 100%? Ngươi có biết việc đó làm nhục danh dự của giới luyện đan sư chúng ta không?"

Thanh Loan và Trần Huyền Tử định tiến lên nhưng Diệp Trần khẽ xua tay. Anh không thèm rời khỏi ghế tựa, chỉ lười biếng chỉ vào cái máy bán hàng tự động ở gần cửa.

"Lão già, hỏa khí trong người ông nặng quá. Đi mà mua một chai nước khoáng Lavie ướp lạnh uống đi. Uống xong rồi chúng ta nói chuyện đạo đức."

"Càn rỡ!" Hỏa Tổ nổi giận, một bàn tay hỏa diễm khổng lồ vung ra, định thiêu rụi cái ghế của Diệp Trần.

Tuy nhiên, bàn tay lửa kia khi vừa chạm vào ranh giới cửa tiệm thì đột nhiên biến mất không còn dấu vết, như thể nó chưa từng tồn tại. Diệp Trần vẫn bình thản nhấp một ngụm Coca-Cola, phát ra một tiếng ợ thỏa mãn: "Ở đây, ta nói ông là khách thì ông là khách. Ta nói ông là đống rác thì ông chính là đống rác. Muốn thử không?"

Hỏa Tổ bàng hoàng. Lão vừa định thi triển đại chiêu thì mùi hương từ gian bếp bay ra khiến lão khựng lại.

Đó là mùi của xúc xích nướng kèm theo một chút sốt mù tạt.

Cái bụng của một vị cao thủ Hóa Thần vốn đã tích cốc năm nghìn năm, bỗng nhiên phát ra một tiếng "rù rù" phản chủ.

Dương Phong đứng cạnh cũng nuốt nước bọt ực một cái, khẽ thì thầm vào tai lão tổ: "Lão tổ tông… con nói rồi, đồ của hắn không thể dùng tu vi để đánh giá. Hay là… chúng ta thử món xúc xích nướng đó trước khi san bằng cái tiệm này?"

Hỏa Tổ đỏ mặt, khẽ ho khan một tiếng để giữ thể diện: "Hừ! Ta chỉ là muốn nếm thử xem trong món ăn đó có chứa ma công gì mà làm u mê lòng người như vậy thôi. Đem một cái… à không, ba cái xúc xích ra đây cho ta!"

Diệp Trần mỉm cười, vẫy tay gọi Ma Tôn: "Ma Tôn, chẻ củi xong chưa? Ra nướng xúc xích cho vị 'tiền bối' này đi. Nhớ cho nhiều ớt vào, ông ấy là Hỏa Tổ, chắc là chịu được nhiệt."

Cửu U Ma Tôn mặt lầm lì, cầm xâu xúc xích đặt lên cái bếp than, trong lòng thầm mắng: "Đồ của lão tử nướng mà các ngươi cũng dám ăn sao? Đợi đến khi ta tích đủ tiền mua smartphone, ta sẽ livestream cảnh các ngươi ăn đến phát nghiện cho cả thế giới xem!"

Cảnh tượng hài hước diễn ra: Một vị Hỏa Tổ kiêu ngạo và một vị Ma Tôn tàn bạo, giờ đây đang đứng quanh một cái bếp lò mini, chăm chú nhìn từng miếng xúc xích nứt ra, mỡ chảy xèo xèo.

Diệp Trần thở dài một tiếng, nhìn ra ngoài trời đêm đang dần buông xuống. Trên bầu trời, hàng ngàn đốm sáng nhỏ vẫn đang lấp lánh di chuyển. Đó là những chiếc vệ tinh và Drone của anh, đang dệt nên một đế chế thương mại xuyên không gian.

Hệ thống bỗng nhiên lên tiếng: "Ký chủ, đơn hàng mới nhất vừa đến từ một giới diện không xác định, có chữ ký thần thức rất mạnh."

Diệp Trần nhíu mày: "Ai thế?"

"Tên khách hàng: 'Thiên Đạo'. Sản phẩm: Một gói thuốc lá 555 và một chiếc bật lửa Zippo. Lời nhắn: Làm Thiên Đạo áp lực quá, cho ta rít một hơi xem có thực sự quên sạch ưu phiền như quảng cáo không."

Diệp Trần sững sờ mất ba giây, sau đó bật cười ha hả. Anh ném cái kính râm sang một bên, đứng dậy phủi bụi trên quần lửng.

"Được lắm! Ngay cả ông trời cũng muốn hút thuốc à? Thanh Loan, lấy bao thuốc xịn nhất ra đây. Gửi bằng con Drone nhanh nhất! Phí giao hàng tính gấp đôi cho ta, khách này giàu lắm đấy!"

Trong không gian yên tĩnh của tiệm tạp hóa, tiếng nhạc Lo-fi vẫn vang lên đều đặn. Tiếng cười nói, tiếng húp mì, và cả tiếng nổ của các đơn hàng mới hòa quyện vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng kỳ lạ của kỷ nguyên tu tiên mới.

Diệp Trần biết rằng, hành trình của anh mới chỉ bắt đầu. Hôm nay là ba ngàn giới diện, ngày mai có thể là toàn bộ đa vũ trụ. Và cuối cùng, đỉnh cao của tu luyện là gì? Chẳng phải là có thể ngồi một chỗ, tay cầm trà sữa, chân đi dép lê mà khiến cả vạn giới phải cúi đầu chờ… shipper tới sao?

Ánh trăng chiếu sáng bảng hiệu của tiệm: "Vạn Giới Tạp Hóa – Nơi giấc mơ hiện đại bắt đầu."

Bên hiên nhà, Tiểu Hắc – con chó đen nhỏ vẫn luôn im lặng, lúc này bỗng ngước nhìn lên vệ tinh trên trời, đôi mắt nó lóe lên một tia sáng thâm trầm. Nó khẽ gầm gừ một tiếng nhỏ, rồi lại cúi xuống tiếp tục chiến đấu với cái xương gà KFC mà Diệp Trần vừa quẳng cho. Thế giới có thay đổi ra sao, thì xúc xích và xương gà vẫn là chân lý tuyệt đối.

[Hết chương 182]

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8