Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp Hóa
Chương 181: ** Sự xuất hiện của \”Vệ tinh tạp hóa\”

Cập nhật lúc: 2026-05-08 18:13:11 | Lượt xem: 3

Vân Hải Thành, buổi sớm tinh sương.

Ánh mặt trời chưa kịp xua tan lớp sương mù bảng lảng trên những rặng núi phía xa, thì tại tiệm tạp hóa Bình An, ông chủ Diệp Trần đã bắt đầu một ngày mới theo cách "phật hệ" nhất có thể. Anh nằm ngửa trên chiếc ghế tựa bằng tre, đôi dép tổ ong huyền thoại gác chéo lên nhau, tay cầm một ly cà phê G7 đá vừa mới pha, hơi lạnh phả ra từ những viên đá làm mờ đi một góc kính râm đen ngòm trên mặt.

"Ting! Chúc mừng ký chủ đã đạt doanh số tích lũy mười triệu linh thạch phẩm cấp cao. Hệ thống Tạp hóa Vạn giới tiến hành nâng cấp phiên bản 3.0: Kỷ nguyên kết nối!"

Tiếng thông báo máy móc, có phần "lầy lội" của hệ thống vang lên trong đầu khiến Diệp Trần suýt chút nữa phun cả ngụm cà phê vào mặt Tiểu Hắc đang nằm phủ phục dưới chân.

"Nâng cấp? Lại nhiệm vụ mới à?" Diệp Trần uể oải lẩm bẩm. "Ta đã nói rồi, tiền tài với ta như mây khói, ta chỉ muốn làm một con cá mặn nằm chờ chết thôi mà."

Hệ thống lập tức phản hồi bằng một biểu tượng cảm xúc "khinh bỉ" hiện ra trong tâm trí anh: "Ký chủ bớt diễn sâu. Phần thưởng nâng cấp lần này bao gồm: Trạm phát sóng Vạn Giới Starlink (Vệ tinh tạp hóa). Hiệu quả: Phủ sóng linh mạng toàn bộ Cửu Tiêu Linh Giới, mở khóa ứng dụng 'Vạn Giới App Store' và tích hợp tính năng 'Thanh toán trực tuyến'."

Diệp Trần khựng lại. Đôi mắt sau lớp kính râm lóe lên một tia sáng kinh người.

Internet? Tiên giới sắp có Internet sao?

Trước đây, tuy anh đã bán ra một số lượng nhỏ "Linh thoại" (smartphone phiên bản tu tiên), nhưng chúng chỉ có thể liên lạc trong phạm vi hẹp quanh Vân Hải Thành nhờ các trạm thu phát tín hiệu thủ công mà anh cắm rải rác. Nếu bây giờ có vệ tinh, điều đó có nghĩa là dù là một lão quái vật đang bế quan trong hang sâu vạn trượng ở Bắc Huyền Lục, hay một con giao long dưới đáy Vô Tận Hải, cũng có thể lướt Tik Tok xem các tiên nữ livestream bán hàng?

"Món đồ này… hơi bị ra gì đấy." Diệp Trần ngồi bật dậy, khuôn mặt lười biếng biến mất, thay vào đó là nụ cười của một gian thương thứ thiệt.

"Ông chủ, ngài lại nảy ra ý tưởng kinh doanh gì sao?"

Thanh Loan bước ra từ gian hậu viện, tay bưng một chậu nước khoáng Lavie để chuẩn bị lau dọn kệ hàng. Nàng mặc một bộ đạo bào giản dị nhưng vẫn không giấu được khí chất thoát tục của một cựu Thánh nữ. Đôi mắt nàng nhìn Diệp Trần đầy sùng bái. Trong mắt nàng, mỗi khi Diệp Trần cười như vậy, nghĩa là thế giới tu tiên sắp sửa đón nhận một "đại đạo" mới mà anh mang xuống từ "thượng giới".

"Loan nhi, gọi Tiểu Hắc lại đây. Hôm nay, chúng ta không bán hàng. Chúng ta đi… phóng vệ tinh."

Thanh Loan ngơ ngác: "Vệ… tinh? Đó là loại pháp bảo bay mới sao ạ?"

Diệp Trần không giải thích nhiều. Anh vung tay một cái, một khối kim loại khổng lồ, hình thù kỳ quái bỗng nhiên xuất hiện giữa sân trước của tiệm. Nó có dạng một khối hộp hình lục lăng, tỏa ra ánh sáng bạc lấp lánh, xung quanh gắn bốn tấm pin mặt trời trông như cánh chim bằng pha lê đen. Trên thân khối kim loại khắc đầy những ký tự phù văn tinh xảo mà dù là những đại sư trận pháp hàng đầu Tiên giới cũng phải vò đầu bứt tai vì không hiểu nổi.

Quan trọng nhất, giữa khối kim loại có in một logo hình đôi dép tổ ong và dòng chữ: "Vạn Giới Tạp Hóa – Tín hiệu đến đâu, Đạo tại đó".

"Hệ thống, kích hoạt quy trình phóng!" Diệp Trần hô lớn trong lòng.

"Xác nhận! Tiêu tốn 100 vạn linh thạch để khởi động Động cơ Hạt nhân Linh lực. Đếm ngược 10… 9… 8…"

Cùng lúc đó, tại Thanh Vân Môn cách đó không xa.

Thái thượng trưởng lão Trần Huyền Tử đang ngồi trong động phủ, tay trái cầm một bát mì tôm Hảo Hảo chua cay, tay phải cầm đôi đũa tre, đang định húp trọn bát nước súp tinh hoa thì bỗng nhiên chân mày lão giật liên hồi. Lão nhìn về phía hướng tiệm tạp hóa, nơi linh khí đang bùng nổ một cách điên cuồng, xoáy thành một cột sáng thẳng đứng lên trời xanh.

"Trời ạ! Diệp đạo hữu lại làm cái quái gì thế kia? Chẳng lẽ… lão muốn phi thăng?"

Trần Huyền Tử buông cả bát mì quý giá, hóa thành một đạo thanh quang bay vút lên không trung. Không chỉ lão, mà hàng ngàn tu sĩ ở Vân Hải Thành, từ những tên tán tu Luyện Khí kỳ cho đến những lão quái Kim Đan, Nguyên Anh, tất cả đều kinh hoàng nhìn về phía tiệm tạp hóa.

"3… 2… 1… Phóng!"

Ầm!

Một tiếng nổ chấn động thiên địa vang lên, nhưng lạ thay, mặt đất không hề rung chuyển. Khối kim loại "Vệ tinh tạp hóa" dưới sức đẩy của ngọn lửa lam sắc thần bí đã xé toạc bầu trời, lao vút đi với tốc độ mà ngay cả đại năng Hóa Thần cũng không thể nhìn theo kịp.

Nó xuyên qua tầng mây thứ nhất, thứ hai… vượt qua chín tầng mây của Cửu Tiêu Linh Giới, nơi mà áp lực của không gian có thể nghiền nát bất kỳ vị chân tiên nào. Nhưng vệ tinh kia lại lướt đi nhẹ nhàng như một chiếc lá giữa hư không, cuối cùng dừng lại ở một quỹ đạo cố định, lơ lửng ngoài vũ trụ lạnh lẽo, lặng lẽ bao quát toàn bộ thế giới bên dưới.

Trong nháy mắt đó, một làn sóng thần thức vô hình, ổn định và cực kỳ mạnh mẽ bắt đầu lan tỏa khắp Ngũ Hành Đại Lục.

Diệp Trần thong dong lấy từ trong túi quần ra một chiếc điện thoại mẫu mới nhất mà hệ thống vừa cấp – "Linh Thoại Pro Max bản Thiên Đạo". Anh nhấn vào nút nguồn, màn hình sáng lên, hiện lên cột sóng căng đầy kèm theo biểu tượng "5G-Tiên".

"Thanh Loan, lấy chiếc linh thoại của cô ra."

Thanh Loan làm theo, tay run run: "Ông chủ, nó… nó đang rung!"

Màn hình chiếc linh thoại vốn dĩ chỉ dùng để chơi điện tử ngoại tuyến của Thanh Loan giờ đây hiện lên một thông báo: "Hệ thống vạn giới phát hiện phiên bản phần mềm mới. Đang tự động cập nhật diễn đàn 'Cửu Tiêu Tám Chuyện'. Bạn nhận được 1 voucher giảm giá 50% khi mua Xúc xích bò."

Cùng lúc đó, trên toàn lục địa, tất cả những ai đã từng may mắn mua được linh thoại của Diệp Trần đều đồng loạt chứng kiến kỳ tích.

Tại Nam Ly Lục xa xôi, nơi núi lửa cháy quanh năm. Một vị nữ ma đầu đang tắm trong suối nước nóng, bỗng nhiên chiếc linh thoại để trên bờ đá phát ra tiếng nhạc chuông "Ting ting" giòn giã. Nàng sững sờ cầm lên, thấy trên đó hiện lên một dòng chữ: "Bạn có 99+ thông báo mới từ hội chị em tu tiên."

Tại Trung Đô, nơi các siêu cấp tông môn đóng trụ sở. Các vị trưởng lão vốn dĩ đang họp bàn về việc đối phó với sự bành trướng của tiệm tạp hóa, bỗng nhiên ai nấy đều thò tay vào tay áo, lấy ra một miếng ngọc dẹt màu đen (linh thoại).

"Cái này là cái gì? Sao nó lại hiện ra hình ảnh lão già Trần Huyền Tử đang ngồi húp mì ở Đông Nhất Lục?" Một vị đại lão trợn mắt nhìn màn hình, nơi Trần Huyền Tử đang… livestream.

Màn hình hiển thị tiêu đề: "Lão già Nguyên Anh chia sẻ bí kíp húp nước mì không bị sặc – Click để xem!"

Phía dưới là một loạt bình luận nhảy liên tục:
[Vân Hải Tán Tu 001]: "Vcl, đây là ai? Sao ta lại nhìn thấy lão ấy trên gương cầm tay của ta?"
[Ma môn yêu nữ]: "Lão già này xấu quá, có vị đạo hữu nào đẹp trai livestream tắm không?"
[Thiên Đạo Minh Tuần Tra]: "Yêu nghiệt phương nào dám quấy nhiễu sóng thần thức?"

Diệp Trần nhìn vào màn hình điện thoại của mình, mỉm cười hài lòng. Internet đã được thiết lập, giai đoạn "thu hoạch" chính thức bắt đầu. Anh bắt đầu gõ những dòng chữ đầu tiên với tư cách "Admin – Chủ tiệm Tạp Hóa":

"Chào mừng cư dân Cửu Tiêu Linh Giới đến với thời đại 4.0. Từ hôm nay, không cần vượt vạn dặm đường dài, chỉ cần một chiếc Linh thoại, các bạn có thể đặt hàng tạp hóa giao tận hang động. Đặc biệt, tiệm chúng tôi mở kênh Livestream bán hàng vào giờ Dậu hàng ngày. Chúc mọi người tu luyện vui vẻ, đừng quên nạp thẻ linh thạch để duy trì kết nối."

Thông điệp này như một tảng đá nghìn cân ném xuống mặt hồ tĩnh lặng. Cả thế giới tu tiên vốn dĩ chỉ xoay quanh giết người đoạt bảo, tu luyện khổ cực, giờ đây bỗng dưng phát hiện ra một chân trời mới: Ngồi nhà cũng biết được chuyện thiên hạ!

Trần Huyền Tử là người hưởng lợi đầu tiên. Lão bỗng thấy số người xem livestream của mình nhảy từ 1 lên 10.000.

"Lão trần, lão nổi tiếng rồi kìa!" Một giọng nói truyền qua chức năng bình luận khiến lão suýt ngã khỏi ghế. "Mau nói cho ta biết, gói bột màu cam trong bát mì đó là gì? Ta dùng vạn năm linh chi để đổi được không?"

"Vạn năm linh chi cái đầu ngươi!" Trần Huyền Tử hét vào màn hình điện thoại. "Đồ ngốc! Đây là Tinh hoa linh dịch được Diệp đại thần tinh luyện, gọi là gói 'Gia vị chua cay'. Một gói này giá mười viên linh thạch phẩm cấp trung, nhưng nó giúp thông kinh mạch, ổn định đạo tâm còn tốt hơn cả đan dược ngũ phẩm!"

Bên trong tiệm tạp hóa, Diệp Trần nằm thư giãn, nghe tiếng thông báo linh thạch đổ vào tài khoản hệ thống kêu "tách tách" liên tục như mưa rào.

"Tiểu Hắc, nhìn thấy chưa? Thế giới này sắp không còn là giới tu tiên nữa rồi."

Tiểu Hắc gặm gói xúc xích, sủa gâu gâu như tán thưởng. Nó dường như cũng cảm thấy, sau khi cái "vệ tinh" kia bay lên, ngay cả không khí cũng sực nức mùi tiền và mùi mì tôm.

Tuy nhiên, ở một góc khuất sâu thẳm của Cửu U Địa Phủ, một đôi mắt đỏ ngầu đang chăm chú nhìn vào màn hình một chiếc linh thoại mà hắn vừa cướp được từ một tên tiểu ma đầu. Đó là Cửu U Ma Tôn.

Lão nhìn chằm chằm vào dòng chữ "Cửa hàng của Diệp Trần giao hàng toàn vũ trụ", bàn tay nắm chặt làm chiếc điện thoại rắc rắc muốn nát.

"Vệ tinh? Linh mạng? Hừ, Diệp Trần, ngươi dám dùng mấy thứ rác rưởi này để làm dao động đạo tâm của binh đoàn ma tu ta sao?" Ma Tôn gầm gừ, nhưng ngón tay lão lại vô tình lướt trúng vào một video ngắn quay cảnh một cô bé tiểu tu sĩ đang ăn kem que của tiệm.

Tiếng nhạc nền vui nhộn vang lên: "Kem que mát lạnh, xua tan hỏa khí…".

Ma Tôn khựng lại. Ánh mắt lão chăm chú vào cây kem đỏ mọng kia, cổ họng bỗng nhiên khẽ động, một tiếng "ực" nuốt nước bọt vang lên rõ mồn một giữa cung điện ma tối tăm.

"Lạ thật… sao nhìn nó lại có vẻ ngon hơn cả tâm can nhân loại thế này?"

Thế giới tu tiên đã chính thức thay đổi. Không còn là kỷ nguyên mạt pháp khô khan nữa, mà là kỷ nguyên của "Vệ tinh tạp hóa", nơi mọi sự tranh đấu bỗng trở nên nhỏ bé trước sức mạnh của một đường truyền Internet ổn định và những món hàng hóa mang tên "văn minh hiện đại".

Diệp Trần ngáp một cái, xoay người trên ghế, kéo thấp chiếc kính râm xuống: "Hệ thống, ngày mai bán thêm Smartphone trả góp đi. Ta muốn mọi con kiến trên thế giới này cũng phải biết dùng mạng xã hội."

Hệ thống trả lời bằng một tông giọng đầy kính nể: "Ký chủ, ngài thực sự là ác quỷ tư bản tàn độc nhất mà ta từng gặp. Ta thích điều đó!"

Ánh nắng vàng rực rỡ buông xuống Vân Hải Thành, chiếu sáng biển hiệu tiệm tạp hóa. Bên trên trời cao, vệ tinh Vạn Giới vẫn thầm lặng quay vòng, dệt nên một mạng lưới vô hình thay đổi vận mệnh của cả một thế giới, mà kẻ đứng sau tất cả chỉ đơn giản là đang bận… ngủ trưa.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8