Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp Hóa
Chương 192: ** Lựa chọn: Trở về Trái Đất hay ở lại?

Cập nhật lúc: 2026-05-08 18:21:19 | Lượt xem: 2

Hoàng hôn buông xuống trên Vân Hải Thành, dát một lớp vàng ròng lộng lẫy lên những mái ngói cong vút của vạn gia đình. Nhưng rực rỡ nhất, lạc quẻ nhất và cũng là trung tâm của mọi sự chú ý chính là tòa kiến trúc nằm ở ngoại ô thành – Vạn Giới Tạp Hóa Điếm.

Giờ đây, nó không còn là cái cửa hiệu cũ nát cheo leo trên sườn núi nữa. Sau nhiều lần nâng cấp, nơi này đã biến thành một tòa trung tâm thương mại lộng lẫy, ánh đèn LED rực rỡ xuyên qua các lớp mây mù, bảng hiệu Neon viết bằng chữ Hán cách điệu lấp lánh dòng chữ: "Mừng ngày hội mua sắm linh thạch – Sale sập sàn 50%".

Diệp Trần nằm ngửa trên chiếc ghế sofa da thật mới tinh được hệ thống mở khóa tuần trước. Chân anh vẫn đi đôi dép tổ ong huyền thoại, tay cầm chiếc điều khiển từ xa vô thức chuyển kênh trên màn hình tivi 100 inch đang phát trực tiếp trận đấu "Vương Giả Vinh Diệu" của các đệ tử Thanh Vân Môn.

Bên cạnh anh, một ly trà sữa trân châu cỡ đại còn đọng hơi nước mát lạnh.

*【Ting! Chúc mừng ký chủ đã đạt mốc doanh thu 1.000 tỷ Linh thạch cực phẩm. Hệ thống đã tích lũy đủ năng lượng xuyên không thời không nghịch chuyển.】*

Tiếng cơ khí lạnh lùng của hệ thống đột nhiên vang lên trong đầu khiến Diệp Trần khựng lại. Anh đặt ly trà sữa xuống, hơi thở dường như ngưng trệ trong một giây.

*【Thông báo: Chức năng "Cổng Quy Hương" đã sẵn sàng kích hoạt. Ký chủ có 24 giờ để đưa ra lựa chọn cuối cùng:】*

*【Lựa chọn 1: Trở về Trái Đất. Hệ thống sẽ xóa bỏ mọi dấu vết của bạn tại Tiên Giới, khôi phục lại thân phận thanh niên thất nghiệp, kèm theo khoản tiền thưởng 10 tỷ đô la trong tài khoản ngân hàng ở hiện đại.】*

*【Lựa chọn 2: Ở lại Tiên Giới vĩnh viễn. Chức năng trở về sẽ vĩnh viễn đóng lại. Đổi lại, phạm vi "Vô Địch Lĩnh Vực" của bạn sẽ mở rộng ra toàn bộ Cửu Tiêu Linh Giới. Bạn chính là Thần duy nhất của thế giới này.】*

Diệp Trần ngây người. Mười tỷ đô la? Một con số đủ để anh sống xa hoa nghìn kiếp ở Trái Đất. Không còn những buổi sáng thức dậy lo lắng về việc tu sĩ đánh nhau sập tiệm, không còn những lúc phải giải quyết rắc rối cho lão già Trần Huyền Tử nghiện mì tôm, cũng không phải đối phó với những yêu cầu kỳ quái của đám Ma tu.

Anh có thể trở về, ngồi trong một căn biệt thự nhìn ra biển, ăn bít tết và dùng hàng hiệu chính hãng chứ không phải hàng do hệ thống "copy-paste" ra.

Nhưng… trái tim anh lại hẫng một nhịp.

"Chủ nhân, trà sữa có gì không ổn sao?"

Một giọng nói trong trẻo như tiếng chuông bạc vang lên. Thanh Loan mặc bộ đồng phục nhân viên siêu thị được thiết kế riêng – áo sơ mi trắng phối với váy xám ôm sát, mái tóc dài được buộc cao gọn gàng. Cô đang cầm chiếc khăn lau sạch bóng mặt kính tủ kính đựng smartphone đời mới nhất.

Cô không còn là nàng Thánh nữ bị truy sát đến kiệt sức năm xưa nữa. Ánh mắt lạnh lùng ngày nào giờ chỉ còn là sự dịu dàng và sùng bái dành cho người thanh niên đang nằm trên ghế. Đối với cô, Diệp Trần là khởi đầu và cũng là kết thúc của cả thế giới này.

"Hả? À, không có gì. Trà sữa ngon lắm." Diệp Trần gượng cười, ánh mắt vô định nhìn ra phía trước.

Ngoài hiên, một con chó đen nhỏ đang nằm gặm thanh xúc xích bò cao cấp. Thỉnh thoảng, nó lại gừ một tiếng về phía đám tu sĩ đang xếp hàng chờ vào siêu thị. Đó là Tiểu Hắc, kẻ mà chỉ cần hắt hơi một cái cũng đủ thổi bay nửa vương triều, nhưng ở đây, nó chỉ là một con chó "nghiện" đồ ăn vặt và thích được Diệp Trần xoa đầu.

Từ xa, một vệt kiếm quang lao tới, hạ xuống sân tiệm với tốc độ chóng mặt. Trần Huyền Tử thở không ra hơi, tay cầm cái smartphone đang hiện lên màn hình đỏ lòm.

"Diệp tiểu hữu! Cứu mạng! Lão phu vừa mới lên rank Kim Cương, thế quái nào lại gặp phải tên đồng đội óc heo của Vạn Bảo Các, nó feed liên tục khiến lão thua mất chuỗi mười trận! Ngươi có vật phẩm gì giúp tăng vận may hay… hay là bán cho lão một gói thuốc lá thượng hạng để lão bình tâm lại đi?"

Diệp Trần phì cười, sự căng thẳng trong lòng vơi bớt: "Trần lão, ông đã Nguyên Anh đỉnh phong rồi mà còn bị trò chơi hành đến thế này à?"

"Nguyên Anh thì sao? Nguyên Anh vào đây cũng phải nạp thẻ, cũng phải cày cuốc như ai thôi!" Trần Huyền Tử hừ mũi, rồi đột nhiên khựng lại. Lão là bậc đại lão sống hàng ngàn năm, giác quan nhạy bén kinh người. Lão nhìn vào mắt Diệp Trần, nụ cười trên mặt nhạt dần, thay vào đó là một sự nghiêm túc hiếm thấy.

"Tiểu hữu… dường như hôm nay ngươi có tâm sự?"

Diệp Trần im lặng hồi lâu, rồi khẽ nói: "Trần lão, nếu một ngày tôi không còn ở đây nữa… cái tiệm này biến mất, mọi thứ trở lại như xưa, ông sẽ làm gì?"

Ly trà trong tay Trần Huyền Tử hơi run nhẹ. Không khí xung quanh siêu thị dường như ngưng đọng lại. Thanh Loan đang lau kính cũng khựng tay lại, chiếc khăn rơi xuống sàn nhà lúc nào không hay. Tiểu Hắc ngừng gặm xúc xích, đôi mắt to đen láy ngước nhìn Diệp Trần, lộ ra vẻ bất an chưa từng có.

Trần Huyền Tử thở dài, lão nhìn xuống cái smartphone trên tay, nhìn ra dòng người tu sĩ đang náo nức lướt web, nghe nhạc, hay đơn giản là cùng nhau ăn một bát mì tôm nóng hổi trong bình yên.

"Trước khi có tiệm tạp hóa của ngươi, Tiên giới này chỉ toàn là máu và nước mắt." Trần Huyền Tử trầm giọng. "Người ta giết nhau vì một gốc linh dược, phụ tử tương tàn vì một bí kíp công pháp. Lão phu khi ấy sống chỉ để chờ cái ngày thọ nguyên cạn kiệt, cô độc và khô héo. Ngươi đến, mang theo mì tôm, mang theo trà sữa, mang theo smartphone… nhưng thứ thực sự ngươi mang tới là 'niềm vui'."

Lão cười khổ: "Nếu ngươi đi, Tiên giới có lẽ vẫn sẽ vận hành. Nhưng lão phu sợ rằng, chúng ta sẽ quên mất vị của bát mì tôm Hảo Hảo trong ngày tuyết rơi, quên mất cảm giác hồi hộp khi chờ mở hộp mù (blind box), và quên mất rằng… tiên nhân cũng có quyền được sống lười biếng như một con người. Nếu không có ngươi, Tiên giới này… nhạt nhẽo lắm."

Thanh Loan bước đến, quỳ thụp xuống bên cạnh ghế của Diệp Trần, đôi mắt cô rơm rớm nước: "Chủ nhân, dù ngài đi đâu, xin hãy mang Thanh Loan theo. Nếu ngài không thể mang theo, Thanh Loan nguyện hóa thành đạo vận của tiệm này, mãi mãi thủ hộ hơi ấm cuối cùng mà ngài để lại."

Diệp Trần nhìn cô gái trẻ, nhìn lão già tóc trắng, rồi nhìn xuống Tiểu Hắc đang dùng đầu dụi vào chân mình như cầu xin.

Anh nhớ về Trái Đất. Ở đó có cha mẹ đã già, có bạn bè mỗi dịp lễ vẫn thường tụ tập. Đó là nguồn gốc của anh. Nhưng ở thế giới này, anh là ánh sáng, là hy vọng, và là cả thế giới của những sinh linh quanh đây.

Quay về, anh có mười tỷ đô la nhưng sẽ là một linh hồn lạc lõng với những ký ức không ai tin nổi. Ở lại, anh có tất cả những điều này – một gia đình không cùng dòng máu, một đế chế không xây bằng kiếm đạo, và một trách nhiệm cứu lấy thế giới đang mạt pháp này.

*【Cảnh báo: Thời gian đếm ngược còn 10 giây. Hãy chọn.】*

Một khung cửa sổ ánh sáng xuất hiện giữa không trung. Một bên là hình ảnh phố xá hiện đại rực rỡ đèn hoa, tiếng còi xe inh ỏi, hình ảnh cha mẹ anh đang ngồi xem tivi. Một bên là Tiên giới huyền ảo với những ngọn núi bay, những tu sĩ đang cầm smartphone mỉm cười, và những người bạn đang đứng trước mặt anh với hơi thở dồn dập.

"Mẹ, bố… xin lỗi con không về được. Nhưng ở đây… con cũng là niềm tự hào của một thế giới."

Diệp Trần nhắm mắt, môi anh hơi mỉm cười.

"Hệ thống, hủy bỏ cổng Quy Hương. Ta muốn mở khóa tính năng 'Kết nối hai giới'."

*【Ting! Yêu cầu không nằm trong lựa chọn có sẵn… Quét lỗi… Khởi động lại logic…】*

*【Yêu cầu được chấp nhận. Khấu trừ toàn bộ 1.000 tỷ linh thạch. Chuyển đổi nhiệm vụ: Ký chủ phải thăng cấp siêu thị lên cấp 'Đa trụ trụ vạn giới'. Phần thưởng: Mở cổng liên lạc video giữa Tiên Giới và Trái Đất thông qua màn hình siêu thị.】*

Diệp Trần bật cười ha hả. Hệ thống này, cuối cùng vẫn là muốn vặt sạch túi tiền của anh mà. 1.000 tỷ linh thạch bay vèo trong chớp mắt, nhưng lòng anh lại nhẹ nhõm đến lạ thường.

"Chủ nhân? Ngài…" Thanh Loan lo lắng hỏi.

Diệp Trần đứng dậy, vươn vai một cái thật dài. Anh gõ mạnh vào đầu Tiểu Hắc, rồi giật lấy cái smartphone từ tay Trần Huyền Tử.

"Trần lão, thôi cái mặt mếu đó đi. Thông báo cho toàn giới, hôm nay kỷ niệm doanh thu đạt mốc mới, tiệm tạp hóa tặng miễn phí 1.000 vé xem phim 4D phiên bản 'Chiến Tranh Giữa Các Vì Sao'!"

"Còn nữa, Thanh Loan, đi treo biển thông báo lên. Từ mai, siêu thị của chúng ta sẽ mở thêm quầy 'Đồ đặc sản quê hương'. Ta phải nhập mấy món quà của thế giới cũ sang đây cho đám tu sĩ các ngươi mở mang tầm mắt."

Trần Huyền Tử ngẩn người, rồi vỗ đùi một cái đét, cười sảng khoái: "Được! Lão phu sẽ là người đầu tiên thử!"

Thanh Loan lau nước mắt, mỉm cười rạng rỡ. Cô không hiểu hết những gì Diệp Trần nói, nhưng cô biết, chủ nhân của mình sẽ không đi đâu cả.

Diệp Trần nằm lại lên ghế, lần này tâm trạng anh hoàn toàn khác. Anh nhìn lên bầu trời rực rỡ của Cửu Tiêu Linh Giới, tự nhủ: "Tiên với phàm, Trái Đất hay Tiên giới… ở đâu có người cần mì tôm của mình, ở đó là nhà."

Bên trong hệ thống, âm thanh máy móc cuối cùng lại vang lên một cách ấm áp kỳ lạ:

*【Chúc mừng ký chủ. Bạn đã hoàn thành nhiệm vụ ẩn: 'Tìm thấy chân đạo'. Cửa hàng bắt đầu thăng cấp.】*

Bên ngoài, dòng người vẫn tấp nập. Tiếng máy tính tiền kêu "tít tít", tiếng loa thông báo khuyến mãi, và mùi hương ngào ngạt của nước súp mì tôm Hảo Hảo… Tất cả tạo nên một bản nhạc bình yên nhất của toàn Tiên giới.

Diệp Trần cầm smartphone lên, mở app camera, quay một đoạn phim ngắn cảnh toàn thành phố rực rỡ.

"Hôm nay trời đẹp, siêu thị của Diệp mỗ… vẫn mở cửa đúng giờ!"

Dưới chân anh, đôi dép tổ ong vẫn cũ kỹ như vậy, nhưng bước chân anh chưa bao giờ vững chãi đến thế. Khoảnh khắc ấy, Cửu Tiêu Linh Giới rung động, linh khí mạt pháp vốn dĩ cạn kiệt đột nhiên trào dâng mạnh mẽ từ lòng đất của cửa tiệm, lan tỏa khắp năm đại lục.

Đại đạo không phải ở đỉnh núi lạnh lẽo, đại đạo nằm ở tình người trong tiệm tạp hóa này.

Và Diệp Trần, gã thanh niên lười biếng, chính thức bắt đầu hành trình biến Tiên giới thành "chi nhánh" đầu tiên của Trái Đất.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8