Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp Hóa
Chương 191: ** Hệ thống thông báo hoàn thành mọi nhiệm vụ.
**CHƯƠNG 191: CÔNG THÀNH VIÊN MÃN, TOÀN DIỆN CẢI TẠO TIÊN GIỚI**
Nắng sớm tại Vân Hải Thành hôm nay mang theo một chút hơi ẩm của biển, nhưng điều đó chẳng hề làm giảm bớt bầu không khí ngạt thở đang bao trùm lấy tiệm tạp hóa Bình An. Bốn con Giao Long Hóa Thần Kỳ, vốn là những sinh vật kiêu hùng đứng đầu chuỗi thức ăn, lúc này lại thu liễm toàn bộ khí thế, run rẩy nằm rạp dưới mặt đất. Không phải vì chúng muốn khuất phục, mà là vì ngay khoảnh khắc chạm chân vào phạm vi 500 mét quanh cửa tiệm, một luồng uy áp vô hình, tuyệt đối và không thể kháng cự đã ép toàn bộ sống lưng chúng xuống.
Trên chiếc xe kéo lộng lẫy, lão giả cầm đầu Thiên Đạo Minh — Thiên Cơ Tử — sắc mặt từ hồng nhuận chuyển sang tái mét, rồi từ tái mét chuyển sang trắng bệch. Lão là cao thủ Hợp Thể kỳ đỉnh phong, chỉ thiếu một bước là bước vào Đại Thừa, là một trong những tồn tại đứng đầu Trung Đô. Nhưng hiện tại, lão phát hiện mình ngay cả việc nâng một ngón tay cũng trở nên khó khăn.
"Đây là… quy tắc lực lượng?" Thiên Cơ Tử thầm hãi hùng trong lòng.
Trong khi đó, Diệp Trần vẫn ung dung nằm trên chiếc ghế tựa làm bằng mây, chân đi đôi dép tổ ong màu vàng rực rỡ, tay cầm một chiếc kem que 7 màu đang bốc hơi lạnh. Anh liếm nhẹ một miếng, vị ngọt thanh mát của siro và hương vani lan tỏa trong khoang miệng, khiến anh khẽ nheo mắt đầy hưởng thụ.
"Ta đã nói rồi, muốn vào tiệm thì xếp hàng." Diệp Trần giọng điệu lười biếng, không thèm liếc mắt nhìn vị đại nhân vật của Thiên Đạo Minh: "Mấy con rắn nhỏ của các ông làm bụi bay vào bát mì của khách nhà tôi rồi đấy."
"Ngông cuồng!" Một thanh niên mặc chiến giáp hoàng kim đứng sau Thiên Cơ Tử quát lớn. Hắn là đệ tử thiên tài của Thiên Đạo Minh, chưa bao giờ thấy ai dám nhục mạ tọa kỵ của minh chủ là 'rắn nhỏ'. "Ngươi có biết mình đang nói chuyện với ai không? Đây là Thiên Cơ Minh Chủ, thống lĩnh toàn bộ chính đạo…"
"Ồ? Minh chủ à?" Diệp Trần gẩy nhẹ lỗ tai, "Minh chủ thì có thẻ ưu đãi không? Không có thì cũng chỉ là khách thường thôi. Thanh Loan, đưa cho họ bảng quy tắc cửa hàng."
Thanh Loan trong bộ váy thanh nhã, gương mặt lạnh lùng tiến tới, đưa ra một tấm bảng gỗ nhỏ. Trên đó ghi rành rạch: *1. Không mặc cả. 2. Không nợ nần. 3. Không gây hấn (Kẻ vi phạm sẽ bị biến thành phân bón cho cây hoặc củi nhóm bếp).*
Thiên Cơ Tử hít một hơi thật sâu, nén xuống cơn giận. Lão nhận ra Cửu U Ma Tôn — kẻ thù không đội trời chung của lão — lúc này đang hùng hục cầm rìu chẻ một đống củi khô bên cạnh góc tường. Đường đường là một vị Ma Tôn khiến trẻ con nín khóc, lúc này lại chảy mồ hôi đầm đìa, vừa chẻ củi vừa lẩm bẩm: "Tốc độ phải nhanh, không thì chủ tiệm không cho ăn Sting đỏ… Chém! Chém!"
Cảnh tượng này quá mức điên rồ.
"Diệp chủ tiệm," Thiên Cơ Tử cuối cùng cũng mở lời, giọng nói đã mang theo vài phần cung kính: "Lão phu nghe danh cửa tiệm có những món thần vật có thể giúp tu sĩ vượt qua cảnh giới, thậm chí chữa lành tổn thương thọ nguyên. Thiên Đạo Minh chúng ta muốn…"
"Muốn gì thì tự vào mà mua." Diệp Trần ngắt lời. "Hôm nay hệ thống vừa nhập đợt hàng mới, các ông tới cũng đúng lúc đấy."
Ngay khoảnh khắc Thiên Cơ Tử định bước qua ngưỡng cửa, trong đầu Diệp Trần bỗng nhiên vang lên một chuỗi âm thanh máy móc dồn dập, vốn đã quen thuộc nhưng lần này lại mang theo một cảm giác trang nghiêm khác lạ.
*【Ting! Chúc mừng ký chủ đạt được mốc doanh thu 100 tỷ Linh thạch thượng phẩm!】*
*【Ting! Danh tiếng của cửa hàng đã bao phủ 100% Cửu Tiêu Linh Giới!】*
*【Ting! Nhiệm vụ chính tuyến cuối cùng: 'Phổ cập văn minh hiện đại cho Tiên giới' đã hoàn thành xuất sắc!】*
Diệp Trần khựng lại, miếng kem que chưa kịp nuốt xuống. Hệ thống vốn là một kẻ vắt cổ chày ra nước, nay lại phát ra những tràng pháo hoa ảo ảnh trong tâm trí anh.
*【Thông báo: Hệ thống Tạp hóa Vạn giới chính thức hoàn thành toàn bộ giai đoạn thử nghiệm.】*
*【Phần thưởng cuối cùng: Quyền năng "Tạo Hóa Chi Chủ".】*
*【Kể từ giây phút này, phạm vi "Vô Địch Lĩnh Vực" mở rộng ra toàn bộ Cửu Tiêu Linh Giới. Ký chủ chính thức trở thành Chủ quản của giới diện này.】*
Uỳnh!
Một tiếng nổ trầm đục từ sâu trong lòng đất vang lên, không phải là một vụ nổ hủy diệt, mà là sự bùng nổ của linh khí. Toàn bộ tu sĩ trong Vân Hải Thành, thậm chí là toàn bộ Ngũ Hành Đại Lục, đều cảm thấy cơ thể mình run rẩy. Linh khí vốn đang cạn kiệt trong "Kỷ Nguyên Mạt Pháp" bỗng chốc trào dâng như đại dương dậy sóng.
Nhưng luồng linh khí này lại rất khác. Nó không còn hỗn loạn và khó hấp thụ như trước. Nó mang theo một loại "trật tự" mới.
Thiên Cơ Tử đang đứng trước cửa tiệm bỗng thấy hoa mắt. Cửa tiệm nhỏ cũ kỹ phía trước bỗng chốc giãn nở, hóa thành một tòa cao ốc bằng kính và thép lấp lánh, cao chọc trời, phản chiếu ánh mặt trời rực rỡ. Phía trên cao, một dòng chữ đèn LED chạy vòng quanh: **"SIÊU THỊ VẠN GIỚI – NƠI ĐỈNH PHONG ĐẠO QUẢ CHỈ LÀ HÀNG KHUYẾN MÃI"**.
"Cái… cái gì thế này?" Đám tu sĩ Thiên Đạo Minh ngã ngồi xuống đất.
Phạm vi 500 mét? Không, bây giờ toàn bộ Vân Hải Thành đã biến đổi. Những con đường đất bùn lầy bỗng hóa thành đường nhựa bằng phẳng. Những cột đèn đường mọc lên, mang theo ánh sáng của đá phát quang nhưng cường độ thì mạnh mẽ như ban ngày.
Diệp Trần đứng dậy, vươn vai một cái. Cảm giác trói buộc bấy lâu nay hoàn toàn biến mất. Anh nhìn xuống đôi dép lê dưới chân mình, bây giờ chúng đã được khảm nạm lên những hoa văn đại đạo huyền ảo nhất, mỗi bước đi đều khiến không gian khẽ rung động.
*【Hệ thống: Ký chủ, mọi nhiệm vụ đã hoàn thành. Bây giờ ngài là chủ nhân thực sự của thế giới này. Ngài có muốn thực hiện 'Đại cải tạo' không?】*
"Làm đi." Diệp Trần khẽ mỉm cười. "Xây dựng cho xong cái xã hội này để tôi còn yên tâm nằm ngủ."
Trước sự chứng kiến của Thiên Cơ Tử và hàng vạn tu sĩ đang quỳ mọp vì kinh hãi, Diệp Trần vung tay lên.
"Wifi vạn giới, khởi động!"
Một làn sóng sóng thần thức vô hình quét qua toàn bộ 5 đại lục. Trong nháy mắt, bất kể là lão quái vật đang bế quan trong hang sâu, hay vị tán tu đang săn bắt trong rừng thẳm, trong túi áo hoặc túi trữ vật của họ bỗng xuất hiện một vật phẩm: Một chiếc điện thoại Smartphone màn hình cảm ứng mượt mà, mặt lưng khắc hình một gói mì tôm.
"Đó là cái gì?" Thiên Cơ Tử cầm chiếc điện thoại vừa xuất hiện trong tay mình, run rẩy hỏi.
"Đó là tấm vé thông hành vào kỷ nguyên mới." Diệp Trần thản nhiên nói. "Từ nay về sau, muốn tu luyện? Lên mạng xem video hướng dẫn. Muốn mua đan dược? Tải ứng dụng 'Vạn Bảo Shopee' về đặt hàng, Ma Tôn sẽ ship tận nơi. Muốn tỷ thí? Vào game Vương Giả Vinh Diệu mà leo rank, đừng có đánh nhau bên ngoài làm hỏng cây xanh công cộng."
Diệp Trần quay sang nhìn Ma Tôn. Vị đại lão ma đạo này bỗng nhiên thấy mình khoác lên người một bộ đồng phục màu xanh lá cây rực rỡ, sau lưng có chiếc thùng hàng to bự với dòng chữ: "Giao hàng nhanh – Chậm một giây, xé xác khách".
"Chủ tiệm… lão phu…" Ma Tôn ngơ ngác.
"Cố gắng làm đi, một tháng được hưởng bảo hiểm linh thạch và một thùng Sting dâu." Diệp Trần vỗ vai lão.
Thiên Cơ Tử không nhịn được nữa, lão quỳ xuống: "Diệp thượng tiên! Ngài thực sự muốn biến thế giới này thành như vậy sao? Đạo giáo, truyền thống, tôn nghiêm của tu sĩ ở đâu?"
Diệp Trần cười nhạt, lấy từ trong tiệm ra một món đồ. Đó là một chiếc nồi cơm điện bằng thép không gỉ. Anh đổ một ít linh mễ loại kém nhất vào, ấn nút "Start". Chỉ mười phút sau, hương thơm ngọt lịm tỏa ra. Khi nắp nồi mở ra, Thiên Cơ Tử bàng hoàng thấy từng hạt gạo đều trắng trong như ngọc, chứa đựng linh lực hoàn mỹ, không một chút tạp chất — điều mà ngay cả những luyện đan sư bậc thầy cũng không làm được.
"Tôn nghiêm?" Diệp Trần múc một bát cơm đưa cho lão. "Tôn nghiêm có ăn được không? Có giúp những đứa trẻ ở biên thùy không bị chết đói không? Có giúp những vị lão tổ các người không phải tàn sát lẫn nhau vì một mẩu linh mạch khô cạn không?"
Thiên Cơ Tử ăn một miếng cơm, lệ già chảy ròng ròng. Lão cảm thấy bế tắc trong tu vi mấy trăm năm của mình bỗng chốc nới lỏng. Một bát cơm, còn hơn mười năm khổ tu.
"Hóa ra… đây mới là Đạo." Lão lầm bầm. "Đạo nằm trong bát cơm, nằm trong chén trà, nằm trong sự bình đẳng của chúng sinh…"
"Đúng thế, và Đạo cũng nằm trong việc trả tiền sòng phẳng." Diệp Trần chỉ vào bảng báo giá trên màn hình LED. "Một chiếc Smartphone giá 1000 linh thạch thượng phẩm. Ông có mang đủ tiền không? Nếu không, ra đằng sau hỗ trợ Ma Tôn phân loại bưu kiện đi."
Lúc này, Hệ thống lại lên tiếng: *【Ting! Chúc mừng ký chủ hoàn thành chuyển giao kỷ nguyên. Bạn nhận được danh hiệu: 'Ông Chủ Của Mọi Thời Đại'. Điểm danh vọng của bạn đã đạt đến mức vô tận. Bạn có muốn mở khóa món hàng cuối cùng không?】*
Diệp Trần khẽ gật đầu: "Mở đi."
Ngay lập tức, từ phía sau siêu thị, một tòa kiến trúc khổng lồ hình tròn mọc lên, tỏa ánh hào quang bảy màu. Trên đó ghi: **"Rạp Chiếu Phim Vô Cực – Hôm nay công chiếu: Sự Thật Về Thiên Đạo Mục Nát"**.
"Hôm nay tiệm bao trọn toàn thành!" Diệp Trần dõng dạc tuyên bố qua hệ thống loa phát thanh phủ sóng toàn thế giới. "Mọi người cứ việc vào xem. Xem để biết tại sao thế giới này lại mạt pháp, và để biết rằng từ nay về sau… số phận của các bạn nằm trong tay chính mình, và nằm trong chiếc giỏ hàng của Siêu Thị Bình An."
Thanh Loan đứng cạnh Diệp Trần, đôi mắt vốn lạnh lùng giờ đây chứa chan niềm tự hào. Cô nhìn bóng lưng của anh — một thanh niên trông có vẻ lười nhác, chân đi dép lê, nhưng vừa mới lật đổ toàn bộ quy tắc của hàng vạn năm tu tiên.
"Chủ nhân," cô khẽ nói, "chúng ta đã xong việc rồi sao?"
"Chưa đâu," Diệp Trần cười, nằm xuống chiếc ghế mới được nâng cấp thành ghế massage 8D công nghệ cao. "Bây giờ mới là lúc hưởng thụ. Tiểu Hắc!"
Con chó đen nhỏ từ trong góc tiệm phóng ra như một tia chớp đen. Thân hình nó lúc này đã có thể tùy ý biến lớn thu nhỏ, hơi thở mang theo lực lượng thôn phệ tinh không. Nhưng khi nghe chủ nhân gọi, nó lại vẫy đuôi rối rít, nhảy lên đùi Diệp Trần chờ đợi.
Diệp Trần bóc một chiếc xúc xích bò, ném lên không trung. Tiểu Hắc ngoạm gọn, sủa một tiếng "Gâu" đầy mãn nguyện, vang dội khắp Vân Hải Thành khiến bốn con Giao Long của Thiên Đạo Minh sợ tới mức tiểu cả ra quần.
"Tiên giới hay Phàm giới cũng vậy thôi." Diệp Trần nhắm mắt lại, cảm nhận chiếc ghế đang đấm bóp đôi vai mình. "Có cơm ngon, có trà sữa, có wifi căng đét… thế mới là đỉnh phong của đại đạo."
Ngoài kia, thế giới đang sôi sục. Hàng triệu tu sĩ đang bỡ ngỡ cầm chiếc Smartphone lần đầu tiên trong đời. Một kỷ nguyên mà người ta không còn nói về việc giết chóc tranh giành bí kíp, mà nói về việc "Săn deal giảm giá nửa đêm" hay "Ai là người đầu tiên lên rank Thách Đấu" chính thức bắt đầu.
Hệ thống vang lên âm thanh cuối cùng: *【Ký chủ, xin chúc mừng. Bạn đã thành công biến toàn bộ Tiên giới thành một cái chợ khổng lồ. Và bạn… chính là Ban Quản Lý Chợ mạnh nhất lịch sử.】*
Diệp Trần hừ lạnh: "Cái chợ cái gì? Gọi là 'Trung tâm thương mại đẳng cấp vũ trụ' nghe chưa?"
Tiếng nhạc nền của siêu thị bắt đầu vang lên rộn rã, vang vọng khắp bầu trời Cửu Tiêu. Ở nơi biên cương xa xôi nhất, một vị tu sĩ già nua đang chờ chết bỗng thấy chiếc Smartphone trong túi rung lên. Ông ta tò mò chạm vào màn hình, một thông báo hiện ra:
*"Chào mừng bạn đến với Mạng xã hội Tiên Giới. Bạn có một voucher giảm giá 90% cho một gói mì Hảo Hảo đột phá bình cảnh. Hãy nhanh tay, số lượng có hạn!"*
Lão nhân run rẩy, nước mắt trào ra: "Cảm tạ Diệp chủ tiệm! Cảm tạ Đại Đạo Tạp Hóa!"
Và thế là, trong tiếng reo hò của chúng sinh, chương mới nhất của Cửu Tiêu Linh Giới đã chính thức được viết lại — bằng một đôi dép tổ ong và những gói mì tôm rực rỡ màu sắc.
Diệp Trần chìm vào giấc ngủ trưa, môi vẫn còn dính chút vụn kem. Với anh, cứu thế giới hay thống nhất thiên hạ thật ra cũng chỉ đơn giản là làm cho dịch vụ khách hàng trở nên tốt hơn một chút mà thôi.
Chương này kết thúc bằng hình ảnh ánh hoàng hôn nhuộm đỏ cả siêu thị hiện đại rực rỡ giữa lòng một thành phố tiên hiệp cổ kính, một hình ảnh mâu thuẫn nhưng lại hòa hợp một cách kỳ lạ, như chính bản chất của "Vạn Giới Tạp Hóa Điếm".