Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp Hóa
Chương 190: ** Diệp Trần nhận được giải thưởng \”Người bán hàng xuất sắc nhất vũ trụ\”.
Đêm ở Vân Hải Thành vốn dĩ nên yên tĩnh, nhưng hôm nay, sự tĩnh lặng đó đã bị phá vỡ bởi những tiếng "rì rì" đều đặn và những tiếng thở dài đầy thỏa mãn phát ra từ tiệm tạp hóa của Diệp Trần.
Cửu U Ma Tôn, kẻ từng khiến cả vạn dặm sơn hà run rẩy dưới bàn chân mình, hiện tại đang nằm dán chặt vào chiếc ghế massage cao cấp. Đôi mắt lão nhắm nghiền, khuôn mặt từng hằn sâu những vết sẹo chiến tranh giờ đây giãn ra một cách kỳ lạ. Các con lăn của chiếc ghế không chỉ đang đấm bóp cơ bắp, mà dường như chúng đang luồn lách qua từng lớp ma khí đặc quánh, chạm vào những huyệt vị đã bị bế tắc hàng nghìn năm do tu luyện ma công cưỡng cầu.
"Rắc… rắc…"
Một tiếng xương cốt giòn giã vang lên. Cửu U Ma Tôn khẽ giật mình, nhưng ngay sau đó, một dòng luân chuyển ấm áp tràn ngập khắp sống lưng. Lão cảm thấy như mình vừa được tái sinh, những tạp chất ẩn sâu trong kinh mạch bị đánh tan, trôi tuột ra ngoài qua lỗ chân lông dưới dạng một làn khói đen nhàn nhạt.
"Đây không phải là máy massage… Đây là công cụ tẩy tủy hoàn cốt của thượng giới!" Ma Tôn lầm bẩm, giọng run rẩy. Lão bỗng thấy những năm tháng tranh quyền đoạt lợi, chém giết vô số thật nực cười. Chém người thì có gì vui? Nằm đây nghe ghế bóp lưng mới là chân lý của đại đạo!
Phía sau lão, một hàng dài các tu sĩ, từ Kim Đan đến Nguyên Anh, thậm chí có cả mấy lão quái vật Hóa Thần đang bế quan cũng mò ra, tất cả đều nhìn Ma Tôn với ánh mắt ghen tị đỏ lự. Họ không dám cướp chỗ, vì ở cái tiệm này, chủ tiệm là quy tắc tối cao. Hơn nữa, Tiểu Hắc – con chó đen đang nằm gặm xúc xích bên chân Diệp Trần – vừa nãy mới liếc họ một cái, cái liếc mắt mang theo áp lực của một con quái vật có thể nuốt chửng hư không.
Diệp Trần đang ngồi trên chiếc ghế dựa bọc da, chân đi đôi dép tổ ong màu vàng rực rỡ, tay cầm một tờ hóa đơn dài dằng dặc. Anh ngáp một cái thật dài, cảm thấy có chút buồn ngủ. Đám khách hàng này đúng là nhiệt tình quá mức, nửa đêm nửa hôm còn kéo nhau đến đây đòi được "phục vụ tận tình".
[Ting! Hệ thống Tạp hóa Vạn giới bắt đầu tổng kết quý.]
Một giọng nói điện tử lạnh lùng nhưng pha chút nhí nhảnh vang lên trong đầu Diệp Trần. Anh giật mình, cơn buồn ngủ tan biến phân nửa.
[Chúc mừng ký chủ! Doanh số bán hàng trong quý vừa qua đã phá vỡ mọi kỷ lục từ khi hệ thống được thành lập. Tổng sản lượng mì tôm Hảo Hảo đạt mức mười vạn gói, nước tăng lực Sting đạt năm vạn chai, băng vệ sinh tiên tử (loại siêu thấm) đạt ba vạn xấp…]
[Đặc biệt, hạng mục 'Dịch vụ Massage Thư giãn' vừa ra mắt đã gây chấn động một phương, nhận được 99,9% đánh giá năm sao từ khách hàng thuộc diện nguy hiểm.]
Diệp Trần lẩm bẩm: "Rồi sao? Có thưởng linh thạch không? Hay là nâng cấp cửa hàng lên có thêm nhà vệ sinh tự động xịt nước?"
[Ting! Linh thạch là thứ tầm thường. Sau khi cân nhắc doanh số từ tất cả các tiệm tạp hóa trong đa nguyên vũ trụ, Hội đồng Hệ thống Vạn Giới đã quyết định trao cho ký chủ giải thưởng danh giá nhất.]
[Ký chủ Diệp Trần, ngài đã chính thức nhận được danh hiệu: **Người bán hàng xuất sắc nhất Vũ trụ – Quý 3!**]
"Hả?" Diệp Trần tròn mắt. "Cái danh hiệu này nghe cứ như mấy cái đa cấp ở trái đất ấy nhỉ?"
[Xin ký chủ hãy tôn trọng danh dự này! Giải thưởng bao gồm một 'Huân chương Thương Thần' rực rỡ, một tấm 'Bằng khen Kim Cương Vô Tận', và một phần quà bí ẩn cấp bậc 'Định Hướng Thiên Đạo'.]
Vừa dứt lời, cả vùng trời phía trên Vân Hải Thành bỗng nhiên biến đổi.
Đám tu sĩ đang xếp hàng đột ngột im bặt. Họ ngẩng đầu lên, nhìn thấy từ trong hư không, những tầng mây tím (Tử Khí) kéo đến từ phía Đông dài hàng vạn dặm. Tiếng nhạc trời u uất nhưng hào hùng vang vọng khắp không gian. Đây không phải là thiên tượng của kẻ đột phá Hóa Thần hay Đại Thừa, đây là thiên tượng mang tính quy luật của toàn bộ thế giới!
"Cái… cái gì thế kia?" Trần Huyền Tử đánh rơi cả miếng mì tôm đang định cho vào miệng, chỉ tay lên trời.
Ở trên đỉnh tầng mây rực rỡ, một bóng hình khổng lồ mờ ảo xuất hiện. Đó không phải là Long, không phải Phượng, mà là hình ảnh… một chiếc xe đẩy siêu thị vàng chói lọi, xung quanh bao bọc bởi những dây xúc xích và lon Coca-Cola tỏa ánh sáng thần thánh.
Cửu U Ma Tôn bật dậy khỏi ghế massage, bất chấp việc cái ghế vẫn đang kêu "rì rì" đòi bóp thêm. Lão run cầm cập: "Thiên Đạo giáng thế! Không, đây là Thượng giới Thiên Đạo đang trao thưởng! Là ai… là ai đã lập được công đức vĩ đại đến mức Thiên Đạo phải hạ mình ban tặng dị tượng này?"
Tất cả ánh mắt đồng loạt đổ dồn về phía cửa tiệm tạp hóa. Ở đó, một thanh niên mặc áo thun trắng, quần đùi sọc, chân đi dép lê đang gãi gãi đầu, trông hết sức lúng túng.
*Xèo xèo!*
Một đạo kim quang từ trên trời giáng xuống, xuyên qua mái che của tiệm tạp hóa (vốn dĩ chẳng có loại pháp bảo nào xuyên qua nổi trừ khi chủ nhân đồng ý), và hạ xuống đôi bàn tay của Diệp Trần.
Trước mặt anh là một chiếc cúp bằng pha lê trong suốt, bên trong có một viên kim cương rực sáng không ngừng xoay tròn, tỏa ra đạo vận mê người. Cạnh đó là một cuộn bằng khen được làm từ chất liệu không thuộc về thế giới này, lấp lánh bảy sắc cầu vồng.
[Ting! Đã trao thưởng xong. Phần quà bí ẩn đang được tích hợp. Ký chủ đã mở khóa kỹ năng bị động: 'Thương Nghiệp Áp Chế'. Bất kỳ kẻ nào bước vào tiệm tạp hóa sẽ có 100% khả năng muốn tiêu tiền, nếu không có tiền sẽ tự động nảy sinh tâm lý mặc cảm và muốn ở lại làm thuê trừ nợ.]
Diệp Trần cầm cái cúp lên, săm soi: "Hệ thống, cái này bán được bao nhiêu linh thạch?"
[Đồ đần! Đây là minh chứng cho vinh quang tối thượng! Ngài có thể trưng bày nó để tăng uy tín cửa hàng.]
Diệp Trần tặc lưỡi: "Để trên kệ bụi bặm lắm. Thôi, đưa đây, chân bàn tính này hơi khập khiễng, để kê cái chân bàn thì vừa đẹp."
Nói là làm, trước sự chứng kiến của hàng trăm vị tu sĩ đang quỳ rạp dưới đất vì uy áp thiên đạo, Diệp Trần lững thững đi tới góc quầy, đặt chiếc cúp lấp lánh — thứ mà Ma Tôn cho là chí bảo cấp Tiên khí — xuống dưới chân cái bàn tính gỗ.
*Rắc!* Chiếc bàn hết khập khiễng. Diệp Trần vỗ tay mãn nguyện: "Đấy, thế có phải cân đối không."
Toàn trường tĩnh lặng đến mức nghe thấy tiếng tim đập.
Trần Huyền Tử lắp bắp: "Chủ… Chủ tiệm… Ngài vừa lấy Thiên Đạo Chí Bảo để… để kê bàn?"
Diệp Trần liếc lão một cái, bình thản nói: "Vật tận kỳ dụng thôi mà. Mấy ông lão này lạ thật, không massage tiếp đi à? Hết giờ của Ma Tôn rồi đấy, người tiếp theo!"
Lúc này, Thanh Loan từ trong kho bước ra, tay cầm một chồng khăn sạch. Nàng nhìn thấy dị tượng trên trời chưa tan, lại thấy chiếc cúp dưới chân bàn, đôi mắt đẹp thoáng hiện lên vẻ sùng bái tột độ. Nàng thầm nghĩ: *"Chủ nhân đúng là người đã thoát ly khỏi xiềng xích của danh lợi. Thiên Đạo tôn vinh ngài, ngài lại coi đó như viên đá kê chân. Đạo tâm này… sợ rằng các vị Thần tổ đời trước cũng phải hổ thẹn mà tự vẫn."*
Nhưng phần kịch tính nhất vẫn chưa dừng lại ở đó.
Hệ thống bỗng nhiên hú còi báo động: [Cảnh báo! Do danh hiệu 'Người bán hàng xuất sắc nhất' đã kích hoạt quá trình liên kết với Thiên đạo địa phương, thế giới này sẽ nhận được một món quà khuyến mãi từ Vạn Giới Tạp Hóa Hội Đồng. Bắt đầu phóng thích: Linh Khí Cơn Mưa Sting!]
"Cái gì? Mưa cái gì cơ?" Diệp Trần giật mình.
Bên ngoài, bầu trời vốn đang tràn ngập mây tím bỗng chuyển sang màu đỏ rực như lửa dâu rừng. Một mùi thơm ngào ngạt, vừa ngọt lịm vừa hăng hắc vị ga, lan tỏa khắp không gian trăm vạn dặm.
*Tí tách… tí tách…*
Cơn mưa bắt đầu rơi. Nhưng nước mưa không phải màu trong suốt, mà là một màu đỏ thẫm rực rỡ. Một giọt mưa rơi trúng đầu lưỡi của Trần Huyền Tử. Lão già này vốn đang định dùng linh khí hộ thể để che mưa, nhưng vừa nếm được hương vị ấy, lão bỗng trợn trừng mắt, điên cuồng thu hồi linh khí, há to miệng hướng lên trời như một con cá sắp chết đuối.
"Là Sting dâu! Trời ơi, đây là mưa Sting dâu! Có cả ga nữa! Sảng khoái quá!"
Những tu sĩ khác thấy vậy cũng bắt đầu điên cuồng bắt chước. Có kẻ cầm bình gốm, kẻ dùng bát, thậm chí có vị nữ tu sĩ vội vàng lột bỏ lụa là che chắn pháp bảo để đón lấy thứ nước thần thánh này.
Cả vùng Đông Nhất Lục bỗng chốc trở nên hỗn loạn theo cái cách kỳ quặc nhất. Các cao thủ vốn dĩ lạnh lùng, thoát tục, nay lại như những đứa trẻ nghịch ngợm dưới mưa đỏ, hò hét và uống đến căng cả bụng.
Cơn mưa này chứa đựng tinh hoa của linh khí kết hợp với công nghệ "năng lượng cao" của hệ thống. Những ai uống vào, kinh mạch lập tức mở rộng, tu vi kẹt ở bình cảnh hàng trăm năm bắt đầu lung lay.
"Ta đột phá rồi! Ta đột phá Kim Đan rồi!" Một tên tán tu hét lên trong sung sướng.
"Ta cũng thế! Cảm giác như có một con rồng đỏ đang chạy dọc xương sống, sướng quá mẹ ơi!"
Cửu U Ma Tôn không đứng ngồi không yên được nữa. Lão không thèm quan tâm đến hình tượng, bay vút lên không trung, mở miệng ra nuốt lấy từng ngụm mưa Sting đậm đặc nhất ở trung tâm vòng xoáy. Ma công trong người lão gặp được Sting, bỗng nhiên trở nên hiền hòa lạ thường, không còn sự hung bạo hay phản phệ, mà thay vào đó là một sức mạnh tinh thuần và cuồng bạo hơn gấp bội.
Diệp Trần đứng trước hiên tiệm, cầm chiếc quạt giấy phe phẩy, nhìn cảnh tượng hoang đường bên ngoài mà khẽ thở dài: "Bọn này đúng là đồ nhà quê. Có tí Sting mà cứ như được uống nước cam lồ vậy."
Anh quay sang Thanh Loan, người cũng đang đứng ngây ngô nhìn cơn mưa: "Thanh Loan, đi lấy mấy cái thùng nhựa to ra hứng một ít. Cái này không tốn tiền nhập hàng, sau này lọc sạch ga rồi đóng chai bán lại cho bọn họ cũng là một khoản lời."
Thanh Loan bừng tỉnh, gật đầu lia lịa: "Chủ nhân thật là có đầu óc kinh doanh thiên tài! Thu hoạch từ thiên nhiên, bán lại cho chúng sinh, đây chính là quy luật tuần hoàn của Đạo!"
Diệp Trần chỉ biết cười khổ. Thiên tài cái gì chứ, anh chỉ là không muốn lãng phí của trời thôi.
Khi cơn mưa "Linh Khí Sting" dần tạnh, cả vùng Vân Hải Thành bao trùm trong một không gian màu hồng nhạt và nồng đậm mùi dâu tây. Các tu sĩ ai nấy đều đỏ mặt tía tai vì nạp quá nhiều năng lượng, nhưng ánh mắt họ nhìn về phía tiệm tạp hóa đã thay đổi hoàn toàn.
Trước đây, họ coi Diệp Trần là một cao nhân ẩn thế có đồ lạ.
Giờ đây, trong mắt họ, Diệp Trần chính là đại diện của Thiên Đạo, là Thương Thần tối cao đã mang ánh sáng hiện đại đến cứu rỗi giới tu tiên nghèo nàn này.
[Ting! Nhiệm vụ chính tuyến: 'Khởi đầu kỷ nguyên thương mại' đã hoàn thành sớm.]
[Mở khóa mặt hàng mới: Máy Bán Hàng Tự Động Không Gian (Đặt được ở các thành phố khác nhau).]
[Cấp độ tiệm tạp hóa tăng lên Level 3. Phạm vi 'Vô Địch Lĩnh Vực' mở rộng lên 500 mét xung quanh tiệm.]
Diệp Trần xoa xoa cằm. Phạm vi vô địch đã tăng lên rồi sao? Nghĩa là bây giờ anh có thể đi dạo quanh mấy con phố gần đây mà không lo bị ai đánh lén hay vấp cục đá mà chết? Điều này với một kẻ lười biếng và nhát gan như anh là một tin không thể tốt hơn.
Đang lúc Diệp Trần định quay vào trong để làm một giấc sau một đêm làm "Người bán hàng xuất sắc nhất", thì một tiếng gầm gừ uy nghiêm từ phía xa xa chân trời vang lên.
Một chiếc xe kéo khổng lồ, được kéo bởi bốn con Giao Long Hóa Thần Kỳ, đang từ phía Trung Đô cấp tốc bay đến. Trên xe cắm một lá cờ lớn thêu hai chữ "Thiên Đạo".
Trần Huyền Tử tái mặt: "Thiên Đạo Minh! Là đoàn thanh tra của liên minh chính đạo! Chắc chắn thiên tượng vừa rồi đã kinh động đến các Lão Tổ ở Trung Đô!"
Diệp Trần liếc mắt nhìn, hừ một tiếng: "Thanh tra? Tiệm của tôi giấy phép kinh doanh đầy đủ (do Hệ thống cấp), đóng thuế đầy đủ (điểm danh vọng cho hệ thống). Đứa nào dám đến kiểm tra?"
Cửu U Ma Tôn đứng cạnh, sau khi được Sting và massage bồi bổ, tâm tình đang cực tốt, gầm lên: "Chủ tiệm yên tâm! Đứa nào dám làm phiền ngài ngủ, lão phu sẽ xé xác nó làm mồi cho chó!"
Tiểu Hắc gầm gừ một tiếng nhỏ, có vẻ như nó chê thịt của mấy lão già Thiên Đạo Minh quá dai.
Diệp Trần phẩy tay: "Ma Tôn, không cần bạo lực thế. Thanh Loan, chuẩn bị cho ta bộ ấm trà. Nếu họ đã đến, chúng ta cứ đón tiếp khách quý theo đúng 'phong cách' của tiệm."
Nghĩ đến việc sắp có thêm một đám khách giàu sụ từ Trung Đô đến nộp tiền, khóe môi Diệp Trần khẽ cong lên. Người bán hàng xuất sắc nhất vũ trụ cơ mà, không "chém đẹp" được mấy đại gia này thì thật có lỗi với cái cúp đang kê chân bàn ngoài kia.
Chương này kết thúc khi bốn con Giao Long đáp xuống trước cửa tiệm, bụi cuốn mù mịt, nhưng chỉ cần chạm vào ranh giới 500 mét của Diệp Trần, mọi uy áp rồng phượng đều tan biến sạch sành sanh. Những vị cao tầng của Thiên Đạo Minh vừa bước xuống xe, đang định ra oai, bỗng ngửi thấy mùi mì tôm thơm nức và nghe thấy tiếng nhạc "Em gái mưa" phát ra từ chiếc đài radio cũ của Diệp Trần, lập tức cả đám mặt mày ngơ ngác, không biết mình đang đứng ở Tiên giới hay đang lạc vào một cõi mộng ảo nào đó.
Diệp Trần thong thả nói: "Cửa hàng có quy tắc, xếp hàng đi, không có ngoại lệ. Ai chen lấn, chó cắn ráng chịu!"
Tiểu Hắc: "Gâu!" (Dịch: Nộp tiền hoặc nộp mạng!)