Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp Hóa
Chương 189: ** Ghế massage: Được mệnh danh là \”Tái Sinh Khí\”.

Cập nhật lúc: 2026-05-08 18:19:21 | Lượt xem: 2

Sương mù ban sớm tại Vân Hải Thành vẫn còn chưa tan hết, hơi lạnh luồn lách qua những phiến đá xanh rêu, nhưng không gian yên tĩnh ấy đã nhanh chóng bị phá vỡ bởi tiếng xôn xao phát ra từ phía cuối con hẻm Bình An.

Nơi đó, một tấm biển gỗ treo lủng lẳng với ba chữ "Vạn Giới Tạp Hóa" đang tỏa ra một tầng hào quang nhạt nhẽo, thần bí. Trước cửa tiệm, hàng dài tu sĩ đủ mọi lứa tuổi, từ những tiểu tu sĩ Luyện Khí kỳ cho đến các đại lão ẩn thế tóc húi cua, đều đang đứng ngồi không yên.

Bên trong tiệm, Diệp Trần ngáp dài một cái, tay gãi gãi bụng, mái tóc tổ quạ còn chưa kịp chải chuốt. Anh kéo lê đôi dép tổ ong huyền thoại, lạch bạch đi ra phía cửa.

“Chủ tiệm! Diệp tiền bối! Cuối cùng ngài cũng tỉnh!”

Trần Huyền Tử, vị Thái thượng trưởng lão của Thanh Vân Môn, người vốn phải uy nghi lẫm liệt, nay lại đứng vị trí đầu tiên trong hàng. Lão già này mắt thâm quầng, bộ râu dài có chút xơ xác, hiển nhiên là đã túc trực ở đây cả đêm.

Diệp Trần lười biếng liếc lão một cái: “Lão Trần à, tu vi Nguyên Anh mà lại thức đêm sao? Thọ nguyên của ông tuy đã được mì tôm kéo dài, nhưng cũng không nên phung phí như vậy chứ.”

Trần Huyền Tử cười khổ, xoa xoa cái lưng già nua: “Diệp lão bản, ngài không biết đó thôi. Dạo gần đây ta cảm ngộ ‘Thanh Vân Kiếm Ý’, khổ nỗi cứ ngồi thiền là cái lưng này lại đau như bị rồng quất. Toàn thân kinh mạch bế tắc, xương cốt rã rời. Nghe nói hôm nay tiệm tạp hóa của ngài ra mắt bảo vật mới giúp ‘thư giãn’, lão già này sao ngồi yên cho nổi?”

Diệp Trần mỉm cười thần bí. Anh nghiêng người, chỉ tay vào một vật thể to lớn vừa được hệ thống “ship” đến ngay giữa sảnh tiệm.

Đó là một khối vật thể bằng kim loại kỳ lạ, được bao bọc bởi lớp da màu nâu bóng loáng, trông giống như một cái kén tằm khổng lồ hoặc một chiếc ghế ngồi dành cho thần linh. Nó tỏa ra một luồng ánh sáng lam nhạt, không có linh khí dao động mãnh liệt, nhưng lại mang một cảm giác quy tắc hoàn mỹ tới cực điểm.

“Đây chính là hàng mới của ngày hôm nay.” Diệp Trần vỗ vỗ vào thành ghế, âm thanh vang lên trầm đục: “Máy Massage Đa Năng Vạn Giới – Phiên bản: Tái Sinh Nhục Thân.”

Đám đông bên ngoài đồng loạt hít vào một ngụm khí lạnh.

“Ghế… ghế này dùng để làm gì? Nhìn qua không giống pháp bảo phòng ngự, cũng không phải vũ khí tấn công.” Một vị kiếm tu trẻ tuổi tò mò lên tiếng.

Diệp Trần ung dung giới thiệu: “Đây không phải là thứ để các ngươi giết chóc. Đây là Đạo. Một loại đạo giải thoát cho nhục thân. Ngồi thiền nghìn năm, bế quan vạn thuở, xương cốt các ngươi có bao giờ cảm thấy mỏi mệt không? Kinh mạch có bao giờ cảm thấy bị áp lực quá tải không? Cái ghế này chính là để giải quyết vấn đề đó.”

Trần Huyền Tử là người đầu tiên xông vào. Lão nhìn cái ghế bằng ánh mắt thèm thuồng: “Lão bản, thứ này dùng thế nào?”

“Mười viên linh thạch cấp cao cho mười lăm phút. Nằm xuống, nhắm mắt lại và giao phó linh hồn cho nó.” Diệp Trần ra giá.

Trần Huyền Tử chẳng chút do dự, ném ra một túi linh thạch rồi vội vàng trèo lên ghế.

Khi lão vừa nằm xuống, cái ghế bắt đầu phát ra âm thanh rì rì trầm thấp. Những con lăn làm từ vật liệu không gian bí ẩn bắt đầu chuyển động dưới lớp da. Thanh Loan đứng bên cạnh, đôi mắt đẹp nhìn chằm chằm vào chiếc ghế, trong lòng không ngừng diễn giải: *“Chủ nhân đưa ra vật này, chắc chắn không đơn giản là để thư giãn. Nhìn xem, những chuyển động kia thực chất là đang mô phỏng lại quỹ đạo vận hành của các tinh cầu, tác động trực tiếp vào huyệt đạo, gỡ bỏ những xiềng xích vô hình của Thiên Đạo lên nhục thân!”*

Lúc này, Trần Huyền Tử bắt đầu trải nghiệm cảm giác “tử vong” rồi lại “tái sinh”.

“Á… rắc… ôi… trời ơi!”

Lão già kêu lên một tiếng thất thanh khiến đám tu sĩ bên ngoài giật mình kinh hãi. Những con lăn massage vừa vặn đè trúng vào huyệt mệnh môn ở thắt lưng lão, sau đó là những cú đấm liên hồi vào hai bả vai.

“Chủ tiệm! Ghế này… nó đang đánh ta? Không! Nó đang tẩn ta bằng một bộ quyền pháp tuyệt đỉnh!” Trần Huyền Tử gào lên, gương mặt đỏ bừng.

Nhưng ngay sau đó, tiếng gào chuyển thành tiếng rên rỉ đầy sung sướng: “Ô… thoải mái quá… linh lực… linh lực của ta vốn bị tắc nghẽn ở phế mạch bấy lâu nay, vậy mà giờ lại bắt đầu lưu thông rồi! Nó… nó đang thông kinh mạch cho ta!”

Đám đông bên ngoài xôn xao:
“Nhìn kìa! Khí tức trên người Trần trưởng lão đang thay đổi!”
“Thần kỳ quá! Một chiếc ghế kim loại mà có thể thay thế bàn tay của một vị dược sư đại tài, lại còn có thể đánh tan khí bế tắc trong xương tủy!”

Càng về sau, máy massage bắt đầu chuyển sang chế độ “Túi khí nén”. Toàn bộ cơ thể Trần Huyền Tử bị bóp chặt rồi nhả ra theo một nhịp điệu hoàn hảo. Lão cảm thấy mình như một thanh kiếm rỉ sét đang được đặt vào lò rèn của một vị thần thợ rèn, từng nhát búa, từng lần tôi luyện đều đang gọt rũa lại những phần thừa thãi trong nhục thân của lão.

Mười lăm phút trôi qua nhanh chóng. Khi cái ghế dừng lại và nắp che mở ra, một luồng sương trắng thoát ra từ lỗ chân lông của Trần Huyền Tử.

Lão già bước xuống ghế, dáng vẻ không còn lọm khọm như trước. Lão vươn vai một cái, tiếng xương cốt nổ giòn giã như pháo rang “rắc rắc… rắc…”. Một luồng khí tức Nguyên Anh viên mãn bùng phát, khiến cho vạt áo của lão bay phấp phới.

“Thần khí! Đây đúng là thần khí!” Trần Huyền Tử bật khóc vì xúc động, lão quỳ sụp xuống trước cái ghế massage: “Năm trăm năm nay, ta ngồi thiền sai tư thế khiến cột sống bị lệch, kiếm ý không thể thông suốt. Chỉ trong mười lăm phút ngắn ngủi, cái ghế này đã bẻ lại toàn bộ xương cốt cho ta, còn dùng cái gọi là ‘rung động cao tần’ để rung sạch những tạp chất trong kinh mạch. Đây không phải là ghế, đây chính là ‘Tái Sinh Khí’!”

Diệp Trần thản nhiên ngoáy tai: “Nói quá lên làm gì, chỉ là giúp ông thư giãn chút thôi.”

Nhưng đám tu sĩ bên ngoài đã hoàn toàn phát điên.

“Tránh ra! Để lão phu! Lão phu bế quan vạn năm, giờ cổ đã cứng như đá, chỉ có thể nhìn thẳng chứ không thể ngoái đầu, xin chủ tiệm cứu mạng!” Một lão quái vật từ đâu xuất hiện, đạp bay những người xung quanh để xông vào.

“Lão quỷ Bắc Hải kia, ngươi đừng có mà cậy già lên mặt! Ta đây đau dây thần kinh tọa suốt ba nghìn năm qua, ta mới là người cần ngồi nhất!” Một lão già khác, cưỡi trên một con hạc đỏ, cũng hạ cánh ngay trước cửa tiệm.

Tiệm tạp hóa nhỏ bé vốn bình lặng nay chẳng khác nào một chiến trường. Diệp Trần phải lên tiếng chấn chỉnh:

“Dẹp dẹp hết! Xếp hàng theo thứ tự. Ai chen lấn, Tiểu Hắc, cắn cho ta!”

Ở góc sân, Tiểu Hắc đang gặm dở cây xúc xích bò ngẩng đầu lên, trừng mắt nhìn đám tu sĩ một cái. Một hơi thở hung hiểm từ thời thượng cổ thoáng hiện rồi biến mất, khiến tất cả các đại lão tu tiên đều đứng hình tại chỗ, mồ hôi hột chảy ròng ròng. Họ nhớ ra rồi, trong cái tiệm này, con chó đen kia chính là bá chủ thực sự, và ông chủ Diệp chính là tồn tại cấm kỵ.

Cứ như thế, cả ngày hôm đó, chiếc ghế massage trở thành tâm điểm của giới tu tiên.

Mỗi một tu sĩ bước ra khỏi ghế đều mang một biểu cảm giống hệt nhau: Đầu tiên là bàng hoàng, sau đó là sảng khoái đến mức linh hồn bay bổng, và cuối cùng là sự tôn kính tuyệt đối dành cho chiếc ghế.

Đến giữa trưa, Tuyệt Nhất Kiếm – kiếm tu số một của Đông Nhất Lục, người nổi tiếng với thanh kiếm sắc lạnh và trái tim sắt đá – cũng lén lút xuất hiện. Lão đội nón lá, che kín mặt, lầm lũi đi vào tiệm.

“Cho mười lăm phút… à không, ba mươi phút.” Tuyệt Nhất Kiếm đưa linh thạch bằng đôi bàn tay run rẩy.

Khi lão nằm xuống ghế, Diệp Trần âm thầm chỉnh sang chế độ “Đấm bóp cực mạnh” kèm theo tính năng “Chườm nóng hồng ngoại”.

“Ưm… ah…”

Những tiếng kêu kỳ quái phát ra từ dưới vành nón lá của Tuyệt Nhất Kiếm khiến Thanh Loan đỏ mặt quay đi, còn đám tu sĩ đứng chờ thì há hốc mồm.

“Đó có phải là Tuyệt lão tiền bối không? Kiếm ý lãnh khốc của ngài ấy đâu rồi?”

“Chết tiệt, ngài ấy đang cười… ngài ấy thực sự đang cười kìa!”

Nửa giờ sau, Tuyệt Nhất Kiếm bước ra khỏi tiệm. Lão tháo nón lá, lộ ra gương mặt hồng hào như trẻ con, đôi mắt sáng rực. Lão nhìn lên bầu trời, bất ngờ vung tay. Một tia kiếm khí tung hoành thiên địa, nhưng không mang theo sát ý gào thét như trước, mà lại mang theo một sự tiêu sái, nhẹ nhàng lạ thường.

“Hóa ra là vậy… Thân thể thoải mái, tâm mới tự tại. Bấy lâu nay ta gượng ép nhục thân phải chịu đựng kiếm áp quá tải, thảo nào không thể đạt tới cảnh giới Kiếm Tâm Thông Minh. Cảm ơn Diệp lão bản đã chỉ điểm!” Tuyệt Nhất Kiếm chắp tay vái lạy Diệp Trần một cách đầy thành kính, sau đó bay vút đi.

Thanh Loan tiến lại gần Diệp Trần, vẻ mặt sùng bái không hề che giấu: “Chủ nhân, thực ra ngài cố ý mang cái máy này về để giúp họ nhìn ra lỗi sai trong cách tu luyện nhục thân đúng không? Những cú đấm của máy chính là để đánh thức linh tính bị ngủ quên trong tế bào, và cái nóng hồng ngoại chính là để đốt cháy những tà niệm đang ẩn náu trong cốt tủy.”

Diệp Trần uống một ngụm Sting dâu, thở phào: “Thanh Loan à, em thực sự nghĩ nhiều quá rồi. Anh thấy họ làm việc vất vả, ngồi nhiều thì hay bị thoát vị đĩa đệm, nên mang cái ghế về kiếm chút tiền tiêu vặt thôi mà.”

Thanh Loan khẽ lắc đầu, nụ cười ẩn chứa sự thấu hiểu: *“Chủ nhân lại khiêm tốn rồi. Một đạo lý sâu xa về ‘Cân bằng Thân và Tâm’ được gói gọn trong một cái ghế, thế gian này còn ai có thể nhìn xa trông rộng hơn ngài?”*

Chiều tà buông xuống, số lượng linh thạch Diệp Trần thu được đã chất thành một đống nhỏ. Hệ thống vang lên tiếng thông báo vui tai:

【 Đinh! Doanh thu từ ghế massage vượt mức kỳ vọng. Nhiệm vụ ‘Xóa tan mệt mỏi cho vạn giới’ hoàn thành 80%. Tặng kèm vật phẩm khuyến mãi: Tinh dầu massage – Mùi hương Niết Bàn. 】

Diệp Trần lôi ra một chai nhỏ, bên trong chứa chất lỏng óng ánh. Anh đưa cho Thanh Loan: “Cái này… sau khi massage xong thì bôi cho khách. Nói là giúp làm đẹp da và kéo dài cảm giác sảng khoái. Lấy thêm năm linh thạch một người.”

Thanh Loan nhận lấy chai tinh dầu, vừa chạm vào liền thấy linh hồn run rẩy: “Chủ nhân… đây chẳng lẽ chính là ‘Vạn Niên Linh Dịch’ cô đặc từ linh mạch nghìn năm? Ngài lại mang thứ này ra bán với giá rẻ mạt như vậy sao?”

“Thì cũng chỉ là tinh dầu thôi mà…” Diệp Trần tặc lưỡi.

Lúc này, một bóng người mặc bào đen, toàn thân tỏa ra ma khí ngùn ngụt đứng trước cửa tiệm. Cả khu phố bỗng chốc trở nên lạnh lẽo. Là Cửu U Ma Tôn.

Lão nhìn chằm chằm vào chiếc ghế massage, sau đó nhìn vào bảng giá.

“Chủ tiệm, ta muốn… bao trọn gói chiếc ghế này trong ba ngày đêm.” Cửu U Ma Tôn trầm giọng nói, trong mắt ẩn hiện sự mệt mỏi. Lão vừa chiến đấu với Thiên Đạo Minh mười ngày mười đêm, xương cốt thực sự là muốn rã ra rồi.

Diệp Trần lắc đầu: “Không được. Mỗi người chỉ được ngồi tối đa một tiếng mỗi ngày. Tài nguyên là của chung, ai cũng có phần.”

Cửu U Ma Tôn nghiến răng: “Ngươi có biết ta là ai không? Ta là thống lĩnh Ma giới, ta có thể san bằng cả thành phố này!”

Diệp Trần chẳng thèm ngẩng đầu, chỉ vào chiếc ghế: “Ngồi thì ngồi, không ngồi thì biến. Đừng có đứng đây chắn gió cho máy của tôi.”

Ma Tôn giận tím mặt, nhưng khi nhìn thấy Tuyệt Nhất Kiếm vừa đột phá và hơi thở đáng sợ từ phía Tiểu Hắc, lão ngay lập tức thu liễm ma khí, ngoan ngoãn xếp hàng sau một vị luyện khí kỳ tu sĩ trẻ tuổi.

“Này, tiểu tử, ta cho ngươi mười viên linh thạch cực phẩm, cho ta lên trước một vị trí được không?” Ma Tôn thì thầm vào tai tiểu tu sĩ nọ.

Tiểu tu sĩ kia nhìn Ma Tôn, lại nhìn chiếc ghế đang bốc lên những đạo vân mê người, quả quyết lắc đầu: “Không đổi! Đừng nói là linh thạch cực phẩm, dù tiền bối có đưa ma công truyền thừa, vãn bối cũng phải ngồi lên cái ‘Tái Sinh Khí’ kia trước đã!”

Ma Tôn ngẩn người: “Cái ghế này… thực sự đáng giá thế sao?”

Vị tiểu tu sĩ thành thực nói: “Tiền bối, chúng ta tu tiên khổ hạnh làm gì? Chẳng phải là để sau này được hưởng lạc sao? Giờ đây hạnh phúc ở ngay trước mắt, tu vi quan trọng gì nữa?”

Ma Tôn bừng tỉnh đại ngộ, lẩm bẩm: “Đúng… hạnh phúc ở ngay trước mắt… tu hành bao năm, đây là lần đầu tiên ta cảm thấy mình thua một tên nhóc con về mặt đạo tâm.”

Khi màn đêm bao phủ Vân Hải Thành, tiệm tạp hóa vẫn rực rỡ ánh đèn. Tiếng máy massage rì rì và những tiếng rên rỉ mãn nguyện tạo nên một bản nhạc kỳ lạ nhất trong lịch sử Tiên Giới.

Diệp Trần nằm trên chiếc ghế tựa của riêng mình, ngắm nhìn hệ thống đang liên tục nhảy số danh vọng. Anh tự nhủ, hóa ra ở thế giới này, kinh doanh dịch vụ chăm sóc sức khỏe còn hốt bạc nhanh hơn cả bán mì tôm.

Sáng mai, có lẽ anh nên giới thiệu máy chạy bộ. Hãy tưởng tượng cảnh một vị tông chủ cưỡi trên máy chạy bộ để luyện công pháp “Phi Hành”, cảnh tượng đó chắc chắn sẽ rất thú vị.

Nhưng đó là chuyện của ngày mai. Bây giờ, Diệp Trần chỉ muốn nhắm mắt lại, thưởng thức một hơi Sting dâu mát lạnh và nghe tiếng xương cốt của các đại lão Tiên Giới được nắn chỉnh lại thành tiếng “Nhạc Trời”.

Thanh Loan đứng phía sau, nhẹ nhàng dùng quạt che bớt ánh trăng cho Diệp Trần, trong lòng khẽ thở dài: *“Chủ nhân đúng là Thánh nhân đại đức. Ngài dùng một chiếc ghế, không chỉ chữa lành cơ thể họ, mà còn nắn lại cả đạo tâm lệch lạc của chúng sinh.”*

Dưới ánh trăng thanh, tiệm tạp hóa vẫn đứng đó, giản đơn nhưng lại là trung tâm của mọi sự đổi thay trong Cửu Tiêu Linh Giới.

Chương này kết thúc bằng tiếng cười mãn nguyện của Cửu U Ma Tôn khi cuối cùng lão cũng được đặt mông xuống chiếc ghế:

“Ôi… mẹ nó… Thiên Đạo cái gì chứ… Chém giết cái gì chứ… Cái máy này mới chính là chân ái!”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8