Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp Hóa
Chương 188: ** Máy massage: Giúp các vị lão tổ giãn gân cốt sau 1000 năm bế quan.
Vân Hải Thành, tiết trời buổi sớm còn vương chút sương mù mờ ảo, nhưng trước cửa "Vạn Giới Tạp Hóa Điếm", không khí đã nóng hầm hập như một cái lò bát quái.
Kể từ sau sự kiện Rạp chiếu phim 4D oanh động toàn giới, danh tiếng của Diệp Trần đã đạt đến một tầm cao mới. Tu sĩ từ khắp nơi đổ về, không chỉ là các tán tu hay những thiên tài trẻ tuổi, mà ngay cả những lão quái vật vốn đã mai danh ẩn tích hàng nghìn năm nay cũng lục đục bò ra khỏi quan tài… à không, khỏi động phủ.
Tại góc quen thuộc, Diệp Trần vẫn lười biếng nằm trên chiếc ghế tựa bằng mây, tay cầm cái quạt nan rách rưới thỉnh thoảng phẩy một cái, miệng ngậm ống hút trong một hộp sữa tươi có đường hiệu Vinamilk.
Hôm nay, tinh thần của Diệp chủ tiệm có chút không phấn chấn. Lý do đơn giản thôi: Hệ thống vừa mới thông báo nâng cấp kho hàng, nhưng cái "món mới" này khiến anh có chút cạn lời.
"Hệ thống, ngươi chắc chứ? Ở cái thế giới mà người ta có thể dời non lấp bể này, ngươi bảo ta bán 'máy massage toàn thân'?" Diệp Trần dùng ý nghĩ hỏi lại.
【 Đinh! Ký chủ không nên coi thường nhu cầu cơ bản của sinh mệnh. Tu sĩ tu luyện nghìn năm, kinh mạch bị linh lực xung kích, gân cốt bị thọ nguyên mài mòn, bế quan lâu ngày dẫn đến thoát vị đĩa đệm, đau mỏi vai gáy và thoái hóa cột sống là chuyện thường tình. Đây là sản phẩm: 'Cửu Thiên Thập Địa Thái Cực Hoàn Hồn Tọa' – phiên bản 4.0 giới hạn, tích hợp công nghệ rung đa tầng và sưởi hồng ngoại tiên thiên. 】
Diệp Trần nghe xong, khóe miệng giật giật. "Thoát vị đĩa đệm"? "Đau mỏi vai gáy"? Hệ thống này hình như càng ngày càng hiện đại hóa thuật ngữ thì phải. Tuy nhiên, anh nhìn ra phía ngoài cửa, nơi một đám lão già râu tóc bạc phơ đang run rẩy đi bộ, xương cốt thỉnh thoảng phát ra tiếng "rắc rắc" khô khốc, liền thấy có lẽ hệ thống nói cũng có lý.
"Chủ tiệm… khụ khụ… Diệp chủ tiệm!"
Một giọng nói khàn đục như tiếng cưa xẻ gỗ vang lên. Diệp Trần hé mắt nhìn. Đó là Trần Huyền Tử, gã nghiện mì tôm số một kiêm loa phát thanh của tiệm. Nhưng hôm nay, sau lưng lão còn có một vị lão già khác, trông còn "già" hơn cả Trần Huyền Tử gấp mấy lần. Lão già này da dẻ khô héo như vỏ cây, toàn thân toát ra một mùi tử khí nhàn nhạt, đôi mắt lờ đờ không chút sức sống, quan trọng nhất là… cái lưng lão gập xuống như một hình dấu hỏi.
"Huyền Tử à, đây là?" Diệp Trần phun ra một ngụm sữa, thong thả hỏi.
Trần Huyền Tử run rẩy, kính cẩn thưa: "Báo cáo Diệp lão bản, đây là sư phụ của ta, Thanh Vân Lão Tổ. Lão nhân gia ông ấy vừa mới xuất quan sau cuộc bế quan kéo dài một nghìn hai trăm năm. Tuy rằng đã đột phá đến Đại Thừa kỳ sơ kỳ, nhưng… nhưng mà…"
Thanh Vân Lão Tổ cố gắng ngẩng cái đầu nặng nề lên, giọng nói như từ dưới mộ truyền đến: "Lão phu… tọa thiền một ngàn năm… quên mất… không khởi động chân tay… bây giờ… cái cột sống này nó… nó thành hóa thạch luôn rồi. Diệp tiểu hữu, nghe nói tiệm của ngươi có linh dược nghịch thiên, có thứ nào giúp lão phu đứng thẳng lên được không?"
Nói xong, lão tổ này suýt nữa ngã sấp mặt vì cái lưng quá nặng.
Đám tu sĩ xung quanh nghe vậy đều xì xầm:
"Trời ạ, là Thanh Vân Lão Tổ! Nghe nói một ngàn năm trước ông ấy là đệ nhất kiếm tu Đông Nhất Lục đấy!"
"Kiếm tu cái gì chứ, nhìn cái dáng đó thì bây giờ chỉ có thể luyện 'Sâu Đo Công' thôi."
"Suỵt, nhỏ tiếng thôi, người ta là Đại Thừa kỳ đấy!"
Diệp Trần đặt hộp sữa xuống, xỏ đôi dép tổ ong đi ra khỏi ghế. Anh nhìn Thanh Vân Lão Tổ một lượt, sau đó thở dài: "Bệnh này của ngài, linh dược không giải quyết được tận gốc đâu. Linh lực chỉ giúp cường hóa, chứ không giúp tái cấu trúc hệ cơ xương khớp bị đông cứng do sai tư thế ngàn năm."
Thanh Vân Lão Tổ run rẩy: "Vậy… vậy lão phu chẳng lẽ phải mang cái hình dáng này đi độ kiếp sao? Sét đánh xuống một cái, e là cột sống gãy làm đôi trước khi kịp phi thăng."
Diệp Trần vỗ vai lão tổ (khiến lão suýt gãy thêm cái xương sườn), rồi chỉ tay vào bên trong tiệm, nơi một vật thể lạ vừa mới xuất hiện. Đó là một chiếc ghế lớn bọc da đen bóng loáng, nhìn cực kỳ hầm hố, xung quanh có những đường viền LED màu xanh dương nhấp nháy, phía trên đầu ghế có dòng chữ: "CỬU THIÊN THẦN TỌA – PHỤC HỒI CHIẾN THẦN".
"Món này, tên là Máy Massage Thái Cực," Diệp Trần giới thiệu. "Dùng một lần, đảm bảo gân cốt hoạt lạc, kinh mạch thông suốt, tâm hồn bay bổng. Giá thuê: 1000 linh thạch thượng phẩm cho 15 phút."
"Một ngàn linh thạch thượng phẩm?!" Cả đám đông phía ngoài hít vào một ngụm khí lạnh.
Cái giá này đủ để mua một thanh phi kiếm cực phẩm, hoặc đủ cho một tông môn hạng trung sinh hoạt cả năm!
Thanh Vân Lão Tổ thì không quan tâm tiền bạc. Ở cấp độ của lão, linh thạch chỉ là con số. Lão nhìn chiếc ghế da đen thui kia với vẻ hoài nghi: "Cái… cái 'Pháp bảo' này, trông giống một con quái thú đang há miệng hơn. Nó có thực sự cứu được lão phu?"
"Lên ngồi đi, không sướng không lấy tiền," Diệp Trần cười tủm tỉm, vẻ mặt "uy tín" vô cùng.
Dưới sự dìu dắt của Trần Huyền Tử và Thanh Loan, Thanh Vân Lão Tổ khó khăn lắm mới ngồi được vào lòng chiếc ghế. Thanh Loan nhìn chiếc ghế, đôi mắt lấp lánh sự ngưỡng mộ: "Chủ nhân lại đưa ra một thần khí mới. Những đường nét này, những hoa văn kia, chắc chắn là chứa đựng đạo vận không gian và thời gian."
Diệp Trần không nói gì, đi đến phía sau ghế, bấm nút "Start" và chọn chế độ: [Massage Chuyên Sâu – Phá vỡ Phong Ấn Gân Cốt].
*Oong… oong… oong…*
Chiếc máy massage bắt đầu khởi động. Âm thanh rung động trầm đục lan tỏa khắp cửa tiệm.
Thanh Vân Lão Tổ ban đầu còn cứng người, nhưng giây tiếp theo, lão trợn tròn mắt.
"Á! Đau! Đau chết lão phu!" Lão tổ hét lên.
Trong mắt đám tu sĩ đứng ngoài, họ thấy chiếc ghế bắt đầu "nuốt chửng" lão tổ. Hai cái túi khí ở vai kẹp chặt lấy vai lão, các con lăn phía dưới bắt đầu đấm thùm thụp vào cái cột sống cứng như sắt của lão.
"Hỗn xược! Cái ghế này dám tấn công lão tổ!" Một tên đồ tôn của Thanh Vân Môn định rút kiếm xông vào.
"Dừng tay!" Trần Huyền Tử hét lên, ngăn cản tên đồ tử đồ tôn kia. "Nhìn kỹ đi, sư phụ không phải đang đau đơn, mà là đang… đang…"
Quả thực, sau tiếng hét ban đầu, sắc mặt Thanh Vân Lão Tổ chuyển từ trắng bệch sang đỏ hồng. Những tiếng "rắc… rắc…" vang dội khắp không gian, mỗi một tiếng vang lên là tử khí trên người lão lại bốc ra một chút.
"Ồ… ô… tuyệt quá…" Lão tổ bắt đầu lầm bầm, giọng điệu run rẩy nhưng đầy vẻ thỏa mãn. "Đó là… 'Bạch Ngọc Luân' sao? Có tám cái đạo luân đang xoay chuyển sau lưng lão phu… chúng đang đánh tan những điểm tắc nghẽn linh lực suốt một ngàn năm qua!"
Trong trí tưởng tượng của Thanh Vân Lão Tổ, chiếc máy massage này không đơn giản là rung và đấm. Lão cảm thấy có hàng nghìn tiểu nhân đang dùng búa thần nện vào các huyệt đạo của mình, mỗi cú nện đều mang theo luồng nhiệt ấm áp – thứ mà lão gọi là "Tiên Thiên Hồng Mông Tử Khí" (thực chất là tia hồng ngoại của ghế).
"Nóng… ấm quá… cảm giác như đang được tắm trong ao sen của Dao Trì," lão tổ rên rỉ, đôi mắt lim dim, cái miệng không tự chủ được mà chảy ra một chút nước miếng vì quá phê.
Đám tu sĩ bên ngoài há hốc mồm.
"Nhìn kìa! Cái lưng của lão tổ… nó đang duỗi ra!"
Đúng như lời nói, cái lưng cong như hình dấu hỏi của Thanh Vân Lão Tổ đang từ từ hạ xuống, áp sát vào mặt ghế. Những thớ thịt vốn đã khô héo bắt đầu căng tràn sức sống trở lại.
Diệp Trần đứng bên cạnh, thản nhiên bấm thêm nút [Sưởi ấm chân].
"Cái này gọi là: Hỏa thiêu tháp tùng kinh," Diệp Trần chém gió một câu để giữ vẻ thần bí.
"Thanh Loan, cô thấy sao?" Diệp Trần hỏi vị tiểu nhị đang đứng ngây người.
Thanh Loan hít sâu một hơi, giọng tràn đầy sùng bái: "Chủ nhân, chiếc ghế này quá vĩ đại. Nó đang sử dụng quy luật Chấn Động của trời đất để giúp tu sĩ cộng hưởng với đạo pháp. Ngài nhìn những rung động kia đi, đó chắc chắn là nhịp đập của mạch rồng Tiên Giới!"
Diệp Trần: "…"
*Thôi, cô bảo sao thì là vậy.*
15 phút trôi qua nhanh như một cái chớp mắt. Khi tiếng "Bíp bíp" vang lên thông báo hết giờ, chiếc ghế từ từ đưa Thanh Vân Lão Tổ về tư thế ngồi bình thường.
Yên lặng. Toàn bộ cửa tiệm im phăng phắc.
Thanh Vân Lão Tổ vẫn ngồi im đó, mắt nhắm nghiền. Trần Huyền Tử lo lắng bò tới: "Sư phụ? Ngài không sao chứ? Hay là cái ghế này mạnh quá khiến ngài tọa hóa luôn rồi?"
Đột nhiên, đôi mắt của Thanh Vân Lão Tổ mở choàng ra. Một luồng kiếm ý sắc lẹm từ trong mắt lão bắn ra, xẻ đôi không khí. Lão bật dậy – đúng vậy, là **bật dậy** một cách nhẹ nhàng như một thiếu niên 17 tuổi.
Lão tổ xoay người, vung tay, vung chân, xương cốt kêu vang giòn giã như pháo nổ ngày Tết. Cái lưng của lão bây giờ thẳng tắp như một cây súng, khí chất uy nghiêm, thoát tục hoàn toàn trở lại.
"Sư phụ! Ngài… ngài đứng thẳng được rồi!" Trần Huyền Tử khóc nấc lên vì xúc động.
Thanh Vân Lão Tổ không trả lời đồ đệ, mà chậm rãi tiến đến trước mặt Diệp Trần. Dưới con mắt kinh hoàng của hàng ngàn tu sĩ, vị Đại Thừa kỳ lão tổ này thế mà lại… cúi người thật sâu, hành lễ một cách cực kỳ trang trọng.
"Diệp tiên sinh! Đa tạ ơn cứu mạng của ngài!"
Diệp Trần giật mình, vội xua tay: "Này này, ta chỉ làm ăn kinh doanh thôi, ơn huệ gì đâu. 1000 linh thạch, nhớ trả đủ nhé."
Thanh Vân Lão Tổ xúc động nói: "Linh thạch là chuyện nhỏ! Tiên sinh có biết không, 15 phút vừa rồi, không chỉ là gân cốt lão phu được giải phóng, mà ngay cả Tâm Ma vốn hình thành do nỗi sợ hãi về cái lưng còng cũng biến mất hoàn toàn! Lão phu cảm thấy… mình có thể đánh thêm một ngàn năm nữa mà không mệt!"
Lão tổ quay lại phía đám đồ tử đồ tôn, hét lớn: "Tất cả nghe lệnh! Từ nay về sau, phàm là người của Thanh Vân Môn, hễ thấy Diệp tiên sinh thì phải kính trọng như thấy ta! Ai dám mạo phạm, ta tự tay bẻ cổ!"
"Vâng!!!" Đám đồ đệ đồng thanh hô lớn, mắt nhìn Diệp Trần như nhìn thần tiên hạ phàm.
Sự việc này giống như một mồi lửa châm vào đống rơm khô.
"Tôi! Tôi cũng muốn ngồi!"
"Tránh ra, ta là tông chủ Minh Nguyệt Giáo, ta bị thoái hóa đốt sống cổ lâu năm rồi, để ta trước!"
"Ta có linh thạch! Cho ta ngồi cái ghế 'Thần Tọa' kia một lần, có chết cũng cam lòng!"
Cảnh tượng lập tức trở nên hỗn loạn. Hàng ngàn vị lão tổ vốn đang giả vờ cao ngạo, giờ đây tranh nhau xếp hàng như những bà nội trợ đi mua đồ giảm giá.
Diệp Trần thấy vậy, lập tức hô to: "Xếp hàng! Tất cả xếp hàng cho ta! Ai chen lấn, vĩnh viễn không được vào tiệm!"
Lời nói của anh vừa dứt, một áp lực vô hình từ hệ thống tỏa ra, khiến những vị cao thủ đang định dùng vũ lực lập tức ngoan như mèo con.
Diệp Trần nhìn Thanh Loan: "Thanh Loan, cô lập danh sách. Mỗi người 15 phút, một ngày chỉ phục vụ 50 lượt. Ai có thẻ VIP 'Vạn Giới' thì được ưu tiên xếp hàng trước."
"Tuân mệnh, chủ nhân!" Thanh Loan hào hứng cầm sổ bút ra làm việc.
Lúc này, Trần Huyền Tử ghé sát vào Diệp Trần, vẻ mặt nịnh nọt: "Diệp lão bản, ngài thấy đấy, sư phụ ta ngồi rồi, ta cũng là khách quen… Hay là ngài cho ta một 'combo'?"
Diệp Trần liếc lão một cái: "Combo gì?"
"Thì… ngồi máy massage, vừa ngồi vừa ăn mì tôm Hảo Hảo, lại có thêm lon Coca bên cạnh nữa. Nghĩ đến thôi đã thấy phi thăng đến nơi rồi!" Trần Huyền Tử chảy nước miếng.
Diệp Trần vỗ trán. Đúng là óc sáng tạo của kẻ nghiện.
"Được thôi, combo 'Thiên Đường Tu Sĩ': 1500 linh thạch thượng phẩm. Có mì, có nước, có massage. Muốn dùng thì nộp tiền."
Trần Huyền Tử không chút do dự móc túi: "Chơi luôn!"
Thế là, trong tiệm tạp hóa nhỏ bé, một cảnh tượng kỳ quái diễn ra. Trần Huyền Tử ngồi trên chiếc ghế da bóng lộn, chiếc ghế thì rung lắc kịch liệt, khiến cả người lão giật lên như động kinh, nhưng tay lão vẫn cố gắng cầm dĩa gắp từng sợi mì tôm đưa vào mồm.
*Rắc!… Ụp ụp… Sụp sụp…*
*Oong… oong… sảng khoái quá…*
Tiếng máy rung, tiếng hút mì, tiếng rên rỉ vì sướng hòa quyện vào nhau tạo thành một bản giao hưởng "kỳ lạ" nhất lịch sử Tiên Giới.
Bên ngoài, các vị lão tổ đứng nhìn mà thèm thuồng đến tím tái mặt mày.
"Nhìn kìa, Trần Huyền Tử đang trải nghiệm 'Tam Vị Nhất Thể' của Đạo Gia kìa. Massage là Thể, Mì tôm là Khí, Coca là Thần. Tuyệt học! Tuyệt học trong các tuyệt học!" Một vị lão giả thông thái nhận xét một cách cực kỳ nghiêm túc.
Thanh Loan đứng cạnh Diệp Trần, vừa ghi chép vừa nhỏ giọng hỏi: "Chủ nhân, chiếc ghế này còn có tác dụng phụ nào không? Em lo lắng họ quá đắm chìm vào lạc thú mà quên mất việc tu hành."
Diệp Trần ngáp một cái, nằm lại ghế mây: "Tác dụng phụ à? Có đấy. Sau khi ngồi ghế này, họ sẽ phát hiện ra cái giường cứng ngắc trong động phủ của họ là một cái cực hình. Từ giờ trở đi, thế giới tu tiên này sẽ bước vào thời đại: Tu luyện không quan trọng bằng… hưởng thụ."
Đúng như lời Diệp Trần nói. Đến buổi chiều, doanh thu từ việc cho thuê ghế massage đã chất cao như núi linh thạch. Nhưng điều quan trọng nhất là sức ảnh hưởng.
Một vị ma tu hung tợn, quanh năm đầy sát khí, sau khi trải nghiệm 15 phút massage chế độ "Xoa bóp Thái cực", bước xuống ghế với gương mặt hiền lành như một vị bồ tát. Hắn nhìn đối thủ truyền kiếp của mình đang đứng xếp hàng phía sau, thay vì rút đao chém nhau như mọi khi, hắn lại nhẹ nhàng vỗ vai:
"Đạo hữu, lát nữa chọn chế độ số 5 nhé, sướng lắm, đừng gồng người, cứ thả lỏng ra mà cảm thụ đạo vận."
Vị đối thủ kia ngẩn người: "Thật sao? Cảm ơn Ma hữu đã chỉ giáo!"
Thế giới tu tiên vốn tràn ngập chém giết, bỗng chốc trở nên hòa ái một cách lạ thường, chỉ nhờ vào một cái máy massage xuất xứ từ công nghệ hiện đại.
Tối đến, khi khách khứa đã vãn, Diệp Trần ngồi kiểm kê lại hệ thống.
【 Đinh! Nhiệm vụ 'Giãn Gân Cốt Toàn Dân' hoàn thành xuất sắc. Điểm danh vọng tăng 200,000. Mở khóa mặt hàng tiếp theo: 'Máy tập chạy bộ – Phi Hành Cực Tốc'. 】
Diệp Trần xoa xoa thái dương. Máy massage xong giờ đến máy chạy bộ? Hệ thống này tính biến toàn bộ tiên nhân thành vận động viên thể thao hết hay sao?
Nhìn ra ngoài sân, Tiểu Hắc – con chó đen nhỏ thực chất là Thôn Phệ Thần Thú – cũng đang nằm ngửa bụng trên chiếc máy massage (mà Diệp Trần cài đặt riêng cho thú cưng), để các con lăn cào gãi cái bụng béo của nó. Nó sủa một tiếng "Gâu" mãn nguyện, cái đuôi vẫy rối rít.
Thanh Loan mang đến một ly trà sữa trân châu cho Diệp Trần: "Chủ nhân, hôm nay có mệt không ạ?"
Diệp Trần cầm ly trà, nhìn vầng trăng sáng trên bầu trời Vân Hải Thành, nhẹ nhàng nói: "Mệt chứ, đếm tiền cũng mệt lắm cô gái ạ."
Thanh Loan cúi đầu: "Em hiểu. Chủ nhân đang phải chịu đựng áp lực tinh thần khi mang vác trên vai gánh nặng cứu rỗi sức khỏe cho cả Tiên Giới. Tấm lòng của ngài, thật rộng lớn như biển cả."
Diệp Trần: "…"
*Ừ, cô cứ việc não bổ thoải mái.*
Nhưng nhìn cái ví tiền (không gian nhẫn) đang tràn trề linh thạch, Diệp Trần thấy cái mệt này… cũng xứng đáng. Anh hít một hơi trà sữa, vị ngọt lịm lan tỏa, rồi tự nhủ: Tu tiên để làm gì khi chúng ta có thể massage và uống trà sữa mỗi ngày?
Chương này kết thúc bằng hình ảnh những vị đại lão tối cao của Tiên Giới, vốn nên bế quan tĩnh tu, giờ đây đang bí mật nhắn tin cho nhau qua Linh Thoại:
"Này, sáng mai mấy giờ đi xếp hàng ngồi ghế massage đấy? Nhớ chiếm cho ta một chỗ, ta mang theo xúc xích bò cho ông!"
Thời đại của những tu sĩ "đau lưng" đã kết thúc, nhường chỗ cho một kỷ nguyên mới – Kỷ nguyên của sự sảng khoái mang tên Diệp Trần.