Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp Hóa
Chương 187: ** Rạp chiếu phim 4D: Trải nghiệm cảm giác làm Thần.
**CHƯƠNG 187: RẠP CHIẾU PHIM 4D: TRẢI NGHIỆM CẢM GIÁC LÀM THẦN**
Ánh nắng ban mai của Vân Hải Thành xuyên qua lớp sương mù linh khí mỏng manh, hắt lên tấm bảng hiệu đèn LED neon rực rỡ của "Vạn Giới Trung Tâm Thương Mại". Tòa nhà sừng sững, bề thế và mang hơi thở tương lai này giờ đây đã trở thành cột mốc không thể thay thế của cả vùng Đông Nhất Lục.
Tại khu vực sảnh chính ở tầng một, bầu không khí đã bắt đầu náo nhiệt từ sớm. Một hàng dài tu sĩ, từ những tán tu áo vải cho đến các trưởng lão mặc cẩm y từ những tông môn xa xôi, tất cả đều đang kiên nhẫn xếp hàng. Họ không phải chờ để mua đan dược hay thần binh, mà là chờ để được… soát vé.
Ở góc khuất gần khu vực vệ sinh nam, một lão già mặc đạo bào xám xịt, tay cầm chiếc bàn chải cán dài và xô nước tẩy rửa mang nhãn hiệu "Vim", đang nghiến răng nghiến lợi chà sát những viên gạch men sáng bóng. Lôi Điện Kiếm Tôn – vị đại năng Đại Thừa kỳ từng làm mưa làm gió một thời – giờ đây đang hoàn thành ca trực buổi sáng của mình.
"Khốn khiếp… Cái thứ dung dịch này tại sao lại có mùi nồng nặc và tẩy rửa kinh khủng như vậy? Ngay cả vết bẩn cứng đầu do hắc ma khí để lại cũng bị đánh bay trong một lần quẹt?" Lôi Điện Kiếm Tôn lầm bầm, trong mắt đầy vẻ hoang mang xen lẫn thán phục. "Diệp chủ tiệm này… rốt cuộc là dùng luyện khí pháp môn gì để tạo ra chai nước 'Vim' này cơ chứ?"
Trên tầng cao nhất của tòa nhà, Diệp Trần đang nằm ngả ngốn trên chiếc ghế tựa bọc da cao cấp. Tay trái anh cầm một ly trà sữa trân châu đường đen đá xay, tay phải lướt bảng điều khiển ảo của hệ thống.
"Hệ thống, hôm nay chúng ta chính thức khai trương tầng 3 rồi nhỉ?" Diệp Trần hút một ngụm trân châu, cảm nhận vị dai giòn và dòng linh khí mát lạnh chảy xuống cổ họng, thoải mái thở dài một tiếng.
[Tinh! Hệ thống xác nhận: Khu vực Rạp chiếu phim 4D Vạn Giới đã hoàn tất lắp đặt. Chức năng: Cho phép khách hàng trải nghiệm các đoạn ký ức cổ xưa hoặc thế giới tưởng tượng với độ chân thực 100%.]
[Nhiệm vụ mới: Thu hút 50 vị tu sĩ cấp độ Nguyên Anh trở lên vào rạp trong ngày đầu tiên. Phần thưởng: Mở khóa gói bắp rang bơ "Tiên Đạo Thập Toàn".]
Diệp Trần nhướng mày: "Bắp rang bơ? Nghe cũng được đấy. Thanh Loan đâu rồi?"
Ngay lập tức, một bóng hình thanh tú, thoát tục như tiên tử từ trên trời giáng thế bước vào. Thanh Loan hôm nay không mặc bộ váy thánh nữ truyền thống mà khoác lên mình bộ đồng phục quản lý trung tâm thương mại – áo sơ mi trắng thắt cà vạt, chân váy jupe đen ôm sát, mái tóc dài được búi cao tinh tế.
"Chủ nhân, tầng 3 đã chuẩn bị sẵn sàng. Các tu sĩ đang tò mò về tấm biển quảng cáo mới 'Trải nghiệm cảm giác làm Thần'. Nhiều người đang đặt nghi vấn liệu đây có phải là một loại ảo trận cấp cao hay không." Giọng nói của Thanh Loan lạnh lùng nhưng chứa đựng sự cung kính tuyệt đối.
Diệp Trần mỉm cười, ánh mắt đầy vẻ thần bí: "Ảo trận? Đừng nhầm lẫn những thứ rác rưởi đó với sản phẩm của ta. Bảo bọn họ, muốn biết Thần là gì, muốn biết Thiên Đạo vận hành ra sao, thì chuẩn bị đủ 100 linh thạch cực phẩm cho một vé."
"100 linh thạch cực phẩm?" Thanh Loan dù đã quen với phong cách "chém đẹp" của Diệp Trần vẫn không khỏi hít vào một ngụm khí lạnh. "Chủ nhân, giá này bằng một món pháp bảo bậc trung rồi."
"Tiền nào của nấy. Đi thôi, chúng ta xuống cắt băng khánh thành."
…
Tại tầng 3 của trung tâm thương mại, không gian được thiết kế hoàn toàn khác biệt. Những dải ánh sáng xanh chạy dọc hành lang tối màu, tạo cảm giác như đang đi giữa những vì sao. Phía trước một cánh cửa bằng hợp kim bạc lớn là bảng hiệu: **[Rạp Chiếu Phim 4D: Khởi Nguyên Chi Chiến]**.
Trần Huyền Tử – Thái thượng trưởng lão của Thanh Vân Môn, đồng thời là "khách ruột" của tiệm – đang vuốt râu đứng chờ đầu hàng. Cạnh lão là Cửu U Ma Tôn, kẻ vừa mới được Diệp Trần "đặc xá" cho nghỉ phép buổi sáng sau khi hoàn thành chỉ tiêu chẻ 5 tạ củi gỗ trân quý để nấu nước pha trà sữa.
"Huyền Tử lão đầu, ngươi nghĩ cái 'Phim 4D' này là cái gì? Liệu có phải là xem ai đó diễn kịch không?" Cửu U Ma Tôn khoanh tay, khuôn mặt dữ tợn nhưng hiện rõ vẻ tò mò.
Trần Huyền Tử hừ một tiếng: "Ngu muội. Đồ của Diệp tiểu hữu có cái nào là tầm thường? Ngươi thấy gói mì tôm đó chứ? Ngươi thấy cái lon nước màu đỏ (Sting) khiến ma công của ngươi bùng nổ đó chứ? Thứ gọi là 'Phim' này, ta dám cá là một loại diễn hóa Thiên Đạo!"
Đúng lúc đó, cánh cửa bạc mở ra. Diệp Trần cùng Thanh Loan xuất hiện.
"Các vị!" Diệp Trần hắng giọng, âm thanh không lớn nhưng truyền khắp tầng 3. "Hôm nay, trung tâm chúng tôi ra mắt dịch vụ mới. Rạp chiếu phim 4D. Ở đây, các vị không chỉ dùng mắt để nhìn, mà dùng cả cơ thể, linh hồn và thần thức để cảm nhận. Bộ phim hôm nay mang tên: 'Khai Thiên Tích Địa: Thuở Ban Sơ'. Giá vé: 100 linh thạch cực phẩm. Không mặc cả, không nợ nần."
Đám đông xôn xao. 100 linh thạch cực phẩm là con số trên trời với tán tu, nhưng với những đại lão như Trần Huyền Tử hay những thiếu chủ các đại gia tộc, đây là lúc để thể hiện "độ chịu chơi".
"Lão phu mua vé đầu tiên!" Trần Huyền Tử dứt khoát ném ra một túi tiền.
"Bản tôn cũng muốn xem cảm giác làm Thần là như thế nào!" Cửu U Ma Tôn không chịu thua kém, lấy ra mười viên linh thạch lớn từ trong túi trữ vật (vốn là tiền lương chẻ củi tích góp mấy tháng qua).
Chẳng mấy chốc, 30 vị khách đầu tiên đã bước vào rạp.
Bên trong rạp chiếu phim là những dãy ghế da lớn, mềm mại và có khả năng ôm sát cơ thể. Phía trước họ là một màn hình cong khổng lồ, đen thẳm như hố đen vũ trụ.
"Mời các vị thắt dây bảo hiểm linh lực trên ghế." Thanh Loan hướng dẫn.
"Dây bảo hiểm? Thứ này để làm gì?" Một thiếu chủ kiêu ngạo từ vùng lân cận cười lạnh. "Bản thiếu gia là Kim Đan kỳ viên mãn, chẳng lẽ còn sợ ngã khỏi ghế sao?"
Diệp Trần chỉ đứng ở buồng điều khiển, khẽ nhếch môi: "Lát nữa đừng có mà tè ra quần là được."
*Cộp!*
Đèn trong rạp vụt tắt. Một sự im lặng tuyệt đối bao trùm.
Bỗng nhiên, một tiếng nổ lớn chưa từng có vang lên ngay bên tai mỗi người. Màn hình vốn đen kịt bùng nổ thành muôn vàn tia sáng chói lòa. Các tu sĩ cảm thấy chiếc ghế dưới mông mình rung chuyển dữ dội, không gian xung quanh dường như bị bóp nghẹt.
"Cái gì thế này? Không gian chấn động?" Trần Huyền Tử kinh hãi. Lão thấy mình không còn ngồi trong rạp nữa, mà đang lơ lửng giữa một hư không vô tận, nơi bóng tối bao trùm tất cả.
Hệ thống 4D bắt đầu hoạt động.
Một luồng gió cực mạnh thổi qua, lạnh đến thấu xương. Cảm giác này không phải là ảo giác, mà là gió linh khí từ thời thái cổ. Các tu sĩ có thể cảm nhận được mùi của sự hỗn mang – một mùi hương lạ lùng, cổ phái và đầy áp lực.
Ngay phía trước họ, một khổng lồ hình người đang vươn vai. Mỗi động tác của vị thần ấy khiến không gian vỡ nát như thủy tinh.
"Đó là… Bàn Cổ? Hay là vị thần kiến tạo nào?" Cửu U Ma Tôn run rẩy. Lão cảm thấy ma công của mình bị ép chặt đến mức không thể vận chuyển. Đây là áp chế về đẳng cấp sinh mệnh!
Vị khổng lồ ấy vung tay, một vầng sáng chói lọi xé tan bóng tối. Cả rạp chiếu phim rung lắc như muốn sụp đổ. Nhiệt độ trong phòng bỗng chốc tăng vọt, như thể họ đang đứng ngay sát một mặt trời đang hình thành. Mồ hôi vã ra như mưa trên trán các đại năng.
Đây chính là hiệu ứng 4D. Khi vị thần vung tay, họ cảm thấy áp lực gió tạt vào mặt. Khi vầng sáng bùng nổ, họ cảm thấy sức nóng thực sự hỏa thiêu da thịt. Thậm chí, một vài giọt nước (từ máy phun sương hệ thống) bắn vào mặt họ khi một đại dương cổ đại được hình thành, khiến họ giật mình thon thót.
Nhưng quan trọng hơn cả chính là "Đạo".
Trong quá trình thế giới được hình thành trên màn ảnh, những quy tắc Thiên Đạo – thứ mà các tu sĩ bình thường phải bế quan hàng trăm năm mới cảm nhận được một chút sơ sài – giờ đây hiện rõ mồn một như một cuốn sách giáo khoa được mở sẵn.
Mộc quy tắc phát triển khi mầm xanh đầu tiên nhú lên.
Hỏa quy tắc bùng cháy khi những ngọn núi lửa đầu tiên phun trào.
Lôi quy tắc rền vang khi những tia sét kiến tạo bầu khí quyển.
Trần Huyền Tử mắt trợn trừng, hơi thở gấp gáp. Lão cảm thấy cái nút thắt Nguyên Anh kỳ mà lão đã mắc kẹt bấy lâu đang có dấu hiệu nứt vỡ. "Đây… đây không phải là phim! Đây là truyền thừa! Diệp tiền bối đang trực tiếp truyền đạo cho chúng ta!"
Thiếu chủ kiêu ngạo lúc nãy giờ đang ôm chặt lấy thành ghế, gương mặt trắng bệch, vừa run rẩy vừa cố gắng thu thập những sợi tơ quy tắc lảng bảng trước mắt. Hắn nhận ra cái "Dây bảo hiểm" kia thực sự có tác dụng, nếu không có nó giữ lại, thần hồn của hắn có lẽ đã bị cuốn trôi vào trong dòng chảy kiến tạo này mất rồi.
Trên màn hình, thế giới bắt đầu hình thành hoàn chỉnh. Núi non, sông ngòi, linh khí dồi dào đến mức tạo thành những đám mây ngũ sắc.
Người khổng lồ sau khi hoàn thành nhiệm vụ thì dần dần tan biến vào vạn vật. Tiếng tim đập của vị thần ấy hóa thành tiếng sấm, hơi thở hóa thành gió mây.
Cảm giác bi tráng, hùng vĩ tràn ngập trong lòng mỗi người xem. Họ thấy mình thật nhỏ bé, giống như hạt cát giữa đại dương. Nhưng đồng thời, họ cũng cảm thấy một sự liên kết mãnh liệt.
Khi những giây phút cuối cùng của bộ phim khép lại, màn hình từ từ mờ đi và dòng chữ xuất hiện: **[Sản phẩm thuộc sở hữu của Vạn Giới Tạp Hóa – Bản quyền thuộc về Diệp Trần]**.
Đèn trong rạp bật sáng.
Cả rạp im lặng trong suốt năm phút đồng hồ. Không một ai cử động.
Trần Huyền Tử ngồi thẫn thờ, đột nhiên, trên đỉnh đầu lão một vòng linh khí bùng nổ.
*Răng rắc!*
Tiếng vỡ của bình cảnh Nguyên Anh vang lên rõ ràng trong không gian tĩnh mịch. Linh khí từ trung tâm thương mại bắt đầu tràn về phía lão như triều cường.
"Đột phá rồi? Trần lão quái đột phá rồi?" Đám đông kinh ngạc.
Không chỉ có Trần Huyền Tử. Cửu U Ma Tôn cũng đang ngồi nhắm mắt, ma khí trên người từ hỗn loạn bỗng trở nên thuần khiết và thâm trầm hơn rất nhiều. Hắn vốn là kẻ thù của chính đạo, nhưng giờ đây đôi mắt lại mang một chút vẻ minh triết của kẻ đã thấu hiểu nhân sinh.
"Hóa ra… vạn vật đồng căn. Ma hay Thần, đều từ một cội mà ra." Cửu U Ma Tôn thở dài, đứng dậy, hướng về phía buồng điều khiển của Diệp Trần cúi người thật sâu.
Vị thiếu chủ kiêu ngạo lúc trước lảo đảo bước ra khỏi rạp, hai chân vẫn còn run, nhưng vẻ mặt đầy sự thành kính. Hắn ngay lập tức quỳ xuống trước cửa rạp, lớn tiếng nói: "Diệp đại nhân! Xin hãy cho ta xem lại lần nữa! Ta sẵn sàng trả 200… không, 500 linh thạch cực phẩm!"
Diệp Trần thong dong bước ra, tay vẫn cầm ly trà sữa (giờ đã hết nhưng anh vẫn nhai đá).
"Mỗi người một ngày chỉ được xem một suất. Xem nhiều quá thần hồn sẽ bị quá tải, nổ tung chết tại chỗ đấy. Các vị muốn xem tiếp? Mời quay lại vào ngày mai."
Thanh Loan bước đến cạnh Diệp Trần, thì thầm: "Chủ nhân, nhiệm vụ đã hoàn thành. Hiện tại danh tiếng của rạp phim đã lan đến tận những tông môn ở Trung Đô qua hệ thống Linh Thoại."
Diệp Trần gật đầu, lòng thầm nghĩ: *Hệ thống, gói bắp rang bơ đâu?*
[Tinh! Chúc mừng ký chủ hoàn thành nhiệm vụ. Mở khóa Bắp rang bơ Tiên Đạo. Hiệu quả: Tăng cường độ dẻo dai của thần thức, giảm 50% tỉ lệ phát điên khi ngộ đạo.]
Lúc này, Lôi Điện Kiếm Tôn cầm bàn chải bước lên tầng 3 để dọn vệ sinh lối vào rạp. Lão nhìn thấy cảnh tượng hỗn loạn: những vị đại lão bình thường hô phong hoán vũ giờ đây đang đứng xếp hàng cầu xin được vào xem phim, kẻ thì ngồi thiền đột phá ngay tại chỗ, kẻ thì khóc lóc vì không đủ tiền mua vé.
Lôi Điện Kiếm Tôn nhìn cái bồn cầu vừa được mình cọ xong sáng bóng bên cạnh, rồi nhìn về phía Diệp Trần đang lười biếng nằm ghế.
Lão bỗng nhiên nảy ra một ý định táo bạo.
Lão rón rén đi đến gần Diệp Trần, khẽ ho khan một tiếng: "Cái đó… Diệp chủ tiệm. Ngài thấy đấy, ta dọn vệ sinh rất chăm chỉ. Hay là… ngày mai cho lão phu đổi ca, cho ta vào rạp quét rác được không? Ta hứa quét rất sạch, chỉ cần được liếc nhìn màn hình một cái thôi…"
Diệp Trần liếc mắt nhìn lão: "Quét rác ở rạp phim cần trình độ cao hơn. Bác Lôi, bác còn phải cố gắng nhiều."
"Ta sẽ cố! Ta chắc chắn sẽ cố!" Vị Kiếm Tôn vĩ đại lập tức cam đoan, hừng hực khí thế quay lại cầm bàn chải, cọ mạnh hơn bao giờ hết.
Dưới sảnh, đám tu sĩ truyền tai nhau một thông tin động trời: "Muốn thăng cấp? Muốn hóa thần? Đừng tìm linh dược nữa! Hãy đến tầng 3 Vạn Giới Mall, nộp linh thạch và trải nghiệm cảm giác làm Thần!"
Cái tên "Rạp chiếu phim 4D" trong phút chốc trở thành từ khóa hot nhất toàn cõi Tiên Giới. Các đài livestream trên "Linh Thoại" bùng nổ, các nữ tu sĩ xinh đẹp đứng trước cửa rạp check-in sống ảo, khiến cả vùng Vân Hải Thành kẹt cứng cả người lẫn phi hành khí.
Diệp Trần vắt chéo chân, nhìn dòng linh thạch như suối chảy vào túi, khẽ mỉm cười: "Hạnh phúc thật đơn giản. Chào mừng các bạn đến với thời đại giải trí tiên hiệp."
Đêm đó, cả Tiên Giới mất ngủ. Người xem rồi thì ngồi ngẫm đạo, người chưa xem thì thao thức mong trời sáng để đi xếp hàng. Còn Diệp Trần? Anh đang bận nghiên cứu xem liệu hệ thống có thể mở thêm dịch vụ "Karaoke Tiên Giới" để các vị lão tổ luyện giọng hay không.
Suy cho cùng, đỉnh cao của đại đạo không chỉ là sự bất tử, mà còn là được tận hưởng cuộc sống một cách thú vị nhất. Và ở Tiên Giới này, Diệp Trần chính là vị "đạo diễn" vĩ đại nhất của cuộc đời họ.