Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp Hóa
Chương 194: ** Cổng không gian giữa Siêu thị và Phố đi bộ Nguyễn Huệ.
CHƯƠNG 194: CỔNG KHÔNG GIAN GIỮA SIÊU THỊ VÀ PHỐ ĐI BỘ NGUYỄN HUỆ
Vân Hải Thành, tiết trời vào hạ.
Linh khí trong không trung vốn dĩ đã loãng đến mức đáng thương, nhưng hôm nay dường như lại trở nên xao động một cách bất thường. Những luồng sóng thần thức không ngừng đan xen trên bầu trời, tạo thành một mạng lưới vô hình bao phủ toàn bộ tòa thành cổ kính. Nếu một tu sĩ cổ đại từ vạn năm trước sống lại, hẳn lão sẽ thổ huyết mà chết khi thấy cảnh tượng này: Một đám kiếm tu đáng lẽ phải đang bế quan ngộ đạo, giờ đây lại đang cầm trên tay một khối kim loại mỏng dính, vừa cưỡi kiếm vừa hét vào không trung.
"Mọi người ơi, thả tim cho bần đạo nào! Hôm nay bần đạo sẽ thực hiện thử thách cưỡi kiếm xuyên qua rặng núi Vạn Xà mà không dùng linh lực hộ thể! Đủ mười nghìn lượt tim, bần đạo sẽ khui một lon Coca-Cola ướp lạnh ngay tại chỗ!"
Dưới mái hiên của tiệm Tạp hóa Bình An, Diệp Trần vẫn giữ tư thế kinh điển của mình: nằm dài trên chiếc ghế tựa, tay cầm ly trà sữa trân châu size XL, chân đi đôi dép tổ ong màu vàng rực rỡ dẫm nhịp theo một bản nhạc lofi phát ra từ bộ loa Bluetooth bản Tiên giới.
"Hệ thống, tiến độ nâng cấp đến đâu rồi?" Diệp Trần uể oải truyền âm trong đầu.
*【Ting! Tiến độ đồng bộ hóa tọa độ đa vũ trụ: 99.9%… Hệ thống đang thiết lập 'Cầu nối lượng tử linh hồn'. Điểm danh vọng hiện tại của ký chủ đã đủ để duy trì cổng kết nối vĩnh cửu.】*
*【Cảnh báo: Sau khi cổng mở ra, sự va chạm văn hóa có thể gây ra những biến động không thể lường trước. Ký chủ có muốn tiếp tục?】*
Diệp Trần hút rột một cái, nuốt trọn ba viên trân châu dai giòn, khóe môi nhếch lên một nụ cười lười biếng: "Cứ làm đi. Tu tiên mà cứ giấu giếm, bế quan mãi thì còn gì là vui. Phải có chút 'khói lửa nhân gian' mới thú vị."
Ngay khi lời nói của anh vừa dứt, một tiếng nổ trầm đục vang lên giữa tầng không. Không phải sấm sét, mà là tiếng xé rách của không gian.
Thanh Loan đang lau kệ hàng, giật mình đánh rơi cả lọ dầu gió Thiên Thảo. Cô nhìn ra ngoài cửa, đôi mắt xinh đẹp tràn đầy kinh ngạc: "Ông chủ, bầu trời… bầu trời bị thủng một lỗ rồi!"
Trên bầu trời Vân Hải Thành, một vòng xoáy hào quang khổng lồ, rực rỡ như những dải cực quang pha trộn với ánh đèn Neon, từ từ mở rộng. Điều kỳ quái là, bên trong vòng xoáy đó không phải là hư không hay hỗn độn, mà là hình ảnh của một thành phố rực rỡ đèn hoa, với những tòa nhà chọc trời vươn tới tận mây xanh.
Cùng lúc đó, tại một thế giới cách xa hàng vạn dặm không gian và thời gian.
Trái Đất, Phố đi bộ Nguyễn Huệ, Thành phố Hồ Chí Minh.
Đang là giờ cao điểm của một buổi tối cuối tuần. Tiếng nhạc từ các loa kéo, tiếng nói cười của giới trẻ, và tiếng còi xe inh ỏi từ phía đường Tôn Đức Thắng tạo nên một bản hòa âm náo nhiệt. Đột nhiên, mọi hoạt động đều dừng lại.
Giữa khoảng sân rộng trước tượng đài Bác Hồ, một làn khói trắng thanh khiết đột ngột bốc lên, mang theo mùi hương của cỏ linh chi và mì tôm Hảo Hảo chua cay nồng nàn. Không gian bắt đầu uốn lượn như mặt hồ bị ném đá. Một cửa tiệm bằng gỗ cũ kỹ, treo bảng hiệu "Vạn Giới Tạp Hóa Điếm", hiện ra sừng sững giữa phố đi bộ, chắn ngang tầm mắt của những người đang đi dạo.
"Cái gì thế này? Show diễn thực tế ảo mới à?" Một thanh niên cầm trên tay chiếc iPhone 15 Pro Max trố mắt nhìn.
"Kỹ xảo 8K à? Sao nhìn thật thế? Nhìn kìa, bên trong cửa hàng có một cô gái mặc đồ cổ trang đẹp như tiên nữ ấy!" Một cô nàng streamer khác bắt đầu lia máy ảnh về phía cổng không gian.
Tại cửa tiệm ở Tiên giới, Diệp Trần vươn vai đứng dậy. Anh xỏ lại đôi dép tổ ong, vỗ vỗ vai Thanh Loan còn đang đứng hình: "Nào, 'tiểu nhị', chuẩn bị đón khách. Hôm nay chúng ta mở chi nhánh mới… tại quê hương của ta."
Anh bước ra khỏi cửa tiệm, mỗi bước chân đều nhẹ tênh nhưng khiến không gian dưới chân rung động. Tiểu Hắc, con chó đen vốn đang gặm xúc xích bò dưới chân cầu thang, đột nhiên dựng đứng đôi tai, nó sủa lên một tiếng hào hùng rồi chạy vọt ra ngoài, phóng qua vòng xoáy không gian đầu tiên.
Trần Huyền Tử – vị Thái thượng trưởng lão của Thanh Vân Môn, người vốn đang ngồi uống Coca ở góc tiệm – thấy vậy cũng vội vàng đứng bật dậy, bộ râu dài còn dính bọt nước ngọt: "Ông chủ Diệp! Đừng bỏ lão! Lão cũng muốn xem thế giới của các vị 'Thần nhân' là như thế nào!"
Khoảnh khắc Diệp Trần bước chân qua ranh giới giữa hai thế giới, một luồng áp lực vô hình nhưng cực kỳ ấm áp lan tỏa ra khắp phố Nguyễn Huệ.
"Mẹ ơi, có người bước ra từ bức tranh kìa!" Đứa trẻ đang ăn kem cầm tay mẹ hét lên.
Diệp Trần nhìn dòng người đông đúc, nhìn những biển hiệu quảng cáo của Vincom, của Bitexco, nhìn dòng xe máy chảy như thác nước xung quanh, lòng anh dâng lên một cảm xúc khó tả. Đã bao lâu rồi anh chưa được hít thở bầu không khí pha lẫn khói bụi và hương thơm của trà sữa thực thụ này?
"Chào mừng quý khách đến với Vạn Giới Tạp Hóa," Diệp Trần cất tiếng, giọng nói tuy nhỏ nhưng lại vang vọng trong lòng mỗi người đứng đó. "Hôm nay tiệm chúng tôi khai trương chi nhánh liên kết giữa Tiên giới và Trái Đất. Các bạn có thể dùng VNĐ để mua linh dược, hoặc dùng điện thoại thông minh để trao đổi công pháp tu tiên."
Đám đông im bặt trong ba giây, sau đó là một sự bùng nổ còn khủng khiếp hơn cả thiên kiếp của Nguyên Anh kỳ.
"Cái gì? Tiên giới thật sao?"
"Trời ơi, nhìn kìa! Con chó đen kia vừa biến hình! Nó vừa mọc ra hai cái cánh!"
Tiểu Hắc vì quá phấn khích khi ngửi thấy mùi thịt xiên nướng trên phố, vô tình để lộ hình thể thực sự của Thôn Phệ Thần Thú. Nó thu nhỏ lại nhưng trên lưng vẫn lộ ra những đường vằn ánh tím, khiến đám thanh niên Gen Z phát cuồng: "Dễ thương quá! Pet này ở đâu bán vậy?"
Trong khi đó, Trần Huyền Tử vừa bước sang thế giới hiện đại thì hoàn toàn bị khuất phục. Lão đứng sững sờ trước một tòa nhà có màn hình LED khổng lồ đang quảng cáo kem đánh răng P/S.
"Thần khí… Đây nhất định là Cửu Thiên Huyền Kính của thượng cổ!" Trần Huyền Tử run rẩy sờ vào cột đèn đường bằng thép. "Vật này không có linh khí, nhưng sao lại có thể tỏa sáng bền bỉ thế kia? Thần diệu, quả là thần diệu!"
Lão quay đầu lại nhìn một chiếc SH vừa chạy ngang qua, kinh hãi thốt lên: "Yêu thú! Con yêu thú bằng sắt này không có hơi thở sự sống, nhưng tốc độ lại ngang ngửa với phi hành pháp bảo hạng trung! Phải chăng người dân ở đây đều là luyện khí đại sư?"
Thanh Loan bước ra sau cùng, vẻ đẹp thanh tao thoát tục của nàng khiến toàn bộ phố đi bộ như bừng sáng. Nàng mặc bộ trường y màu xanh nhạt, tóc buộc đơn giản bằng một dải lụa, khí chất thanh cao như đóa sen trong tuyết. Sự xuất hiện của nàng lập tức lấn át toàn bộ các người mẫu hay hot girl đang có mặt.
"Ông chủ… đây là nơi người sinh ra sao?" Thanh Loan khẽ thầm thì, mắt nàng ánh lên sự kính sùng. "Hàng tỷ người không cần tu luyện vẫn có thể sống trong ánh sáng như ban ngày, âm nhạc vang lên từ những hộp sắt nhỏ… Đạo của nơi này thật sự quá vĩ đại."
Diệp Trần cười khổ: "Không vĩ đại đến thế đâu, đây gọi là khoa học kỹ thuật. Nào, để ta dắt các người đi thử một món 'tuyệt phẩm đạo vận' của thế giới này."
Điểm dừng chân đầu tiên của "Phái đoàn Tiên giới" là một hàng bánh tráng trộn vỉa hè.
Bà sáu bán bánh tráng nhìn thấy mấy người mặc đồ cổ trang lạ lùng thì cũng chẳng lạ lẫm gì (Sài Gòn mà, cái gì chẳng có), bà chỉ tay: "Ăn không mấy con? Hai mươi nghìn một bịch, đầy đủ topping."
Trần Huyền Tử tò mò nhận lấy một bịch bánh tráng. Lão dùng thần thức quét qua một lượt, lập tức chấn kinh: "Ông chủ Diệp, trong này chứa đựng hỗn hợp của hơn mười loại nguyên liệu! Có vị cay hỏa hệ của ớt, vị chua mộc hệ của xoài, và cả vị nồng nàn của gan bò khô! Đây… đây chẳng lẽ là 'Thần vật bách vị' trong truyền thuyết giúp rèn luyện ngũ quan sao?"
Diệp Trần gật đầu đầy nghiêm túc: "Cứ coi là vậy đi. Lão ăn đi, đảm bảo tâm ma gì cũng tan biến."
Lão tổ Nguyên Anh gắp một miếng đưa vào miệng. Ngay lập tức, đôi mắt lão trợn ngược, toàn thân run rẩy. Không phải vì trúng độc, mà vì sự kết hợp kỳ dị của gia vị khiến vị giác của một người đã tích cốc nghìn năm bùng nổ.
"Đạo! Đây chính là Đạo!" Trần Huyền Tử hét lên, nước mắt nước mũi giàn giụa. "Lão phu tu luyện nghìn năm, ăn qua vô số linh đan diệu dược, vậy mà không bằng một miếng rác rưởi… à không, miếng thần vật này! Vị chua này khiến ta nhớ về thời thơ ấu, vị cay này khiến ta thấy được nhiệt huyết của thanh xuân! Ông chủ Diệp, bọc cho lão phu một nghìn bịch!"
"Ông lão, bình tĩnh chút," Bà sáu nhìn Trần Huyền Tử như nhìn người từ trại tâm thần mới ra, "Bọc một nghìn bịch là xỉu ngang đó ông nội."
Trong khi đó, Thanh Loan đang đứng trước một quán Highland Coffee. Nàng cầm ly Phin Sữa Đá với vẻ mặt đầy nghiêm trang như đang cầm một lọ cam lộ quý giá.
"Đây là 'Hắc Linh Dịch'," Diệp Trần giải thích. "Uống vào sẽ khiến thần hồn tỉnh táo, đánh tan mệt mỏi, bù lại buổi tối có thể khiến cô ngồi thiền suốt đêm không ngủ được."
Thanh Loan nhấp một ngụm, vị đắng gắt hòa với vị béo của sữa đặc làm nàng khẽ cau mày, nhưng ngay sau đó là dư vị ngọt ngào lưu lại cuống họng. "Nó mạnh mẽ hơn cả Nước tăng lực Sting, ông chủ ạ. Loại nước này có thể giúp các tu sĩ đang bế quan giữ được sự tỉnh táo tuyệt đối."
Cảnh tượng bắt đầu trở nên hài hước khi sự giao lưu thực sự bắt đầu. Các tu sĩ từ Tiên giới qua mạng Wifi siêu mạnh của Diệp Trần đã biết được "tọa độ" mới, họ bắt đầu bay qua vòng xoáy không gian để sang Trái Đất.
Người dân Sài Gòn kinh hãi thấy trên đỉnh tòa nhà Sunwah, một vị kiếm tu đang đứng chụp ảnh tự sướng với cái gậy selfie.
"Chào anh em Trái Đất nhá! Tiên giới hôm nay hơi nóng nên mình qua đây hóng gió máy lạnh một chút. Anh em nào rảnh ra Phố đi bộ giao lưu, mình tặng mấy viên thuốc trị rụng tóc cấp tốc của dược đường Thanh Vân nhé!" Một vị tu sĩ livestream trên nền tảng "Tiên Bit", khiến số lượng người xem tăng vọt lên hàng triệu.
Đổi lại, các bạn trẻ Trái Đất cũng bắt đầu kéo vào cửa tiệm tạp hóa. Họ không có linh thạch, nhưng Diệp Trần đã cài đặt hệ thống chuyển đổi: 1 triệu VNĐ bằng 1 viên Linh thạch hạ phẩm.
"Anh chủ ơi, cho em gói mì tôm ngộ đạo gì đó mà trên mạng đồn ấy! Em sắp thi đại học rồi, cần ngộ đạo toán học!" Một nam sinh cấp 3 cầm tờ tiền 500 nghìn hào hứng.
Diệp Trần nằm trên chiếc ghế gỗ (bây giờ đã đặt ngay giữa phố Nguyễn Huệ), vừa phe phẩy quạt giấy vừa nói: "Mì tôm hết rồi, chỉ còn bánh gấu Tiên giới thôi. Ăn vào giúp đầu óc minh mẫn, không buồn ngủ trong 24 giờ. Lấy không?"
"Lấy lấy! Chốt đơn anh ơi!"
Sự hỗn loạn văn hóa đạt đến đỉnh điểm khi một nhóm cosplayer đang trình diễn gần đó đụng độ với các tu sĩ thực sự.
"Này ông bạn, đồ này đặt ở đâu mà nhìn ngầu thế? Chất liệu vải trông như lụa thần ấy nhỉ?" Một cosplayer đóng vai Naruto vỗ vai một Ma tu từ Ma giới mới mò qua.
Vị Ma tu nọ, vốn định tung ra một chiêu Ma Hỏa để dọa người, nhưng khi nhìn thấy quanh mình toàn là những "quái nhân" tóc tai đủ màu, đeo tai mèo, cầm kiếm nhựa, hắn bỗng thấy mình… bình thường một cách lạ lùng.
"Cái này là lụa Cửu U… người anh em có cái đầu vàng kia cũng là Ma tu phái nào vậy? Sao ta không thấy ma khí?" Vị Ma tu ngơ ngác nhìn mái tóc của Naruto.
Diệp Trần nhìn cảnh tượng này mà mỉm cười. Đây chính là mục đích của anh. Linh giới mệt mỏi vì tranh đấu tài nguyên, Trái Đất mệt mỏi vì áp lực cuộc sống. Sự kết nối này sẽ tạo ra một dòng năng lượng mới.
Tiếng thông báo của hệ thống liên tục vang lên như nổ pháo hoa:
*【Ting! Doanh thu trong 1 giờ đầu tiên mở cổng đạt: 5 tỷ VNĐ và 2000 linh thạch.】*
*【Ting! Danh vọng của ký chủ tại Trái Đất tăng vọt. Bạn đã trở thành "Thánh chủ Tạp hóa" trong mắt giới trẻ Việt Nam.】*
*【Mở khóa mặt hàng mới: Laptop Gaming phiên bản Tiên giới – Tự động hấp thụ linh khí để vận hành, không cần cắm điện, chơi được các game AAA ở chế độ thần thức.】*
Trời về khuya, ánh đèn của phố đi bộ Nguyễn Huệ và ánh hào quang từ cổng không gian hòa làm một. Những gánh hàng rong Tiên giới (do các tu sĩ nhạy bén tự mở) bắt đầu mọc lên cạnh các xe cá viên chiên.
Trần Huyền Tử giờ đây đã kết bạn được với một nhóm các ông cụ chơi cờ tướng ven đường. Lão dùng thần thức để tính toán nước cờ, nhưng bị một cụ ông ở quận 1 đánh cho tơi tả vì "Cái môn này không cần pháp lực, cần cái đầu nghe chưa ông bạn râu dài?". Lão tổ Nguyên Anh không hề tức giận, trái lại còn cười hố hố, mời các cụ ông mỗi người một chai Sting dâu "Huyết dịch cao cấp".
Diệp Trần ngả người ra sau, nhìn về phía tòa nhà Landmark 81 xa xa. Anh biết, đây chỉ là khởi đầu. Ngày mai, tin tức về "Cổng không gian ở phố Nguyễn Huệ" sẽ lên trang nhất của tất cả các báo trên thế giới. Pentagon hay NASA có thể sẽ cử người đến, nhưng anh không lo. Trong phạm vi cửa tiệm của anh, dù là bom nguyên tử hay thần thuật của Đại Thừa kỳ cũng chỉ là mây khói.
"Ông chủ, người có định quay về hẳn nơi này không?" Thanh Loan ngồi xuống cạnh anh, mắt nàng phản chiếu ánh đèn neon rực rỡ.
Diệp Trần cầm lấy một cây kem bơ từ gánh hàng của bà bán kem dạo, đưa cho nàng một miếng, thong dong đáp: "Quay về làm gì? Ở bên kia ta có tiệm, ở bên này ta cũng có tiệm. Từ giờ, thế giới nào cũng là nhà."
Anh nhìn dòng người đang chen nhau check-in trước cửa tiệm "Vạn Giới Tạp Hóa Điếm", rồi nhìn về phía xa bên kia vòng xoáy – nơi các vị lão tổ Tiên giới đang đứng xếp hàng chờ để được sang Trái Đất mua… giấy vệ sinh cao cấp và nước xả vải Downy (những thứ đang làm mưa làm gió vì mùi hương lưu giữ lâu hơn linh dược).
"Cuộc sống ấy mà," Diệp Trần cảm thán, "Tu cho cố vào cũng chỉ để có tiền ăn ngon, mặc đẹp. Giờ ta mang cả hai thứ đó đến tận tay họ, không phải là ta đã giúp họ phi thăng rồi sao?"
Thanh Loan mỉm cười, nàng dựa đầu vào vai Diệp Trần. Tiểu Hắc thì đã no nê với ba đĩa cá viên chiên, đang nằm lăn ra đất cho một nhóm nữ sinh xoa bụng.
Dưới ánh trăng rằm, cửa tiệm tạp hóa nhỏ bé giữa lòng Sài Gòn tỏa ra một vầng sáng dịu dàng, chính thức mở ra một kỷ nguyên mới: Kỷ nguyên thương mại đa vũ trụ, nơi mà một bát mì tôm có thể đổi lấy một bộ công pháp, và một chai trà xanh không độ có thể khiến cả Tiên giới phát cuồng.
Diệp Trần nhắm mắt lại, tận hưởng tiếng ồn ào náo nhiệt nhất của nhân gian. Đối với anh, đây mới chính là Đỉnh phong của Đại đạo.
***
*Hết chương 194.*