Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp Hóa
Chương 195: ** Tu sĩ đi du lịch Việt Nam, người phàm đi du lịch Tiên giới.

Cập nhật lúc: 2026-05-08 18:24:05 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 195: TU SĨ ĐI DU LỊCH VIỆT NAM, NGƯỜI PHÀM ĐI DU LỊCH TIÊN GIỚI**

Bình minh ở phố đi bộ Nguyễn Huệ hôm nay không giống bất kỳ ngày nào trong lịch sử hơn ba trăm năm của vùng đất này. Khi những tia nắng đầu tiên xuyên qua làn sương mỏng của sông Sài Gòn, thay vì âm thanh quen thuộc của tiếng chổi quét rác hay tiếng còi xe vội vã, người ta lại nghe thấy những tiếng “Vù… vù” xé gió của các luồng hào quang rực rỡ.

Ngay phía trước tòa nhà tiệm tạp hóa mới của Diệp Trần, một cái vòng xoáy không gian màu vàng kim khổng lồ đang xoay tít. Ở đó, một hàng dài những người mặc trang phục cổ phong, tóc búi cao, khí chất thoát tục đang kiên nhẫn… xếp hàng.

“Đạo hữu, xin hãy giữ trật tự! Ai có hộ chiếu Tiên giới thì xếp bên trái, ai chưa có thì sang bên phải đăng ký làm thẻ tạm trú!”

Thanh Loan, nàng Thánh nữ vốn nổi danh lạnh lùng của giới tu tiên, nay mặc một bộ áo dài trắng thướt tha, tay cầm loa cầm tay, miệng hô dõng dạc. Trên ngực nàng đeo một chiếc thẻ tên ghi dòng chữ: “Trưởng đoàn du lịch đa giới diện”.

Ở phía đối diện, một nhóm các bà nội trợ Việt Nam, các nam thanh nữ tú tay xách nách mang đủ loại máy ảnh, gậy selfie cũng đang háo hức chờ đợi đến lượt mình bước qua cánh cổng để sang “bên kia”.

Diệp Trần nằm nghiêng trên chiếc ghế tựa bọc da bò cao cấp đặt ngay hiên tiệm, tay cầm ly cà phê sữa đá nhiều sữa, rít một hơi sảng khoái rồi nhìn vào màn hình hệ thống đang nhảy số liên tục.

【Keng! Doanh thu bán vé thông quan liên giới trong 1 giờ qua: 5.000 Linh thạch cấp cực phẩm và 2 tỷ VNĐ.】
【Nhiệm vụ: Duy trì trật tự giữa hai thế giới. Phần thưởng: Nâng cấp tính năng 'Chuyển vùng dữ liệu' cho Smartphone Tiên giới.】

Diệp Trần tặc lưỡi: “Kiếm tiền đúng là không khó, cái khó là làm sao để các vị đại lão này không gây gổ với các bác tài Grab.”

Vừa dứt lời, từ phía đầu đường, một lão già tóc trắng phơ, mặc áo bào thêu mây nhưng lại đang… ngồi trên một chiếc xe Dream cũ kỹ của một bác xe ôm. Đó chính là Trần Huyền Tử.

“Đạo hữu tài xế! Ta đã nói rồi, tốc độ này chưa bằng một phần mười ngự kiếm phi hành của ta, ngươi có thể tăng tốc thêm chút nữa không?” Trần Huyền Tử gào lên giữa dòng xe cộ.

Bác tài xe ôm vừa lạng lách qua một chiếc xe bus, vừa quát lại: “Ông già! Đây là Sài Gòn, không phải đường đua công thức một! Muốn nhanh thì bay lên mà đi, đừng có ngồi đây lảm nhảm, gãy gương chiếu hậu của tui giờ!”

Trần Huyền Tử ngẩn ra, lão vuốt râu lẩm bẩm: “Lạ thật, ở bên này quy tắc thiên đạo thật cứng nhắc. Một người phàm không có chút linh lực nào lại dám mắng chửi một cao thủ Nguyên Anh kỳ như ta? Nhưng mà… cái gọi là 'văn hóa vỉa hè' này đúng là diệu kỳ.”

Lão xuống xe, trả cho bác tài một tờ tiền 50 nghìn đồng (mệnh giá mà lão đã phải đổi bằng một viên đan dược cầm máu hạng sang tại quầy thu đổi ngoại tệ của Diệp Trần). Sau đó, lão lạch bạch chạy đến chỗ Diệp Trần, tay cầm một túi nylon bên trong có mấy hộp xôi mặn.

“Ông chủ Diệp! Cái thứ gọi là 'Xôi gà' này thực sự chứa đựng mộc hệ tinh hoa! Ta ăn vào cảm thấy kinh mạch sảng khoái, không thua gì ăn linh dược tứ phẩm!”

Diệp Trần liếc nhìn lão, phẩy quạt giấy: “Lão Trần, xôi gà thì cứ là xôi gà, linh dược cái gì. Nhớ nhé, sang bên này cấm dùng pháp thuật bừa bãi. Nhìn mấy cái camera trên cột điện kia không? Đó là 'Thiên nhãn' của người phàm, lão mà lướt đi nhanh quá là bị mời lên phường uống trà đấy.”

Trần Huyền Tử rùng mình. Lão đã nghe kể về “Công an” – một thế lực bí ẩn ở thế giới này có khả năng thu phục mọi thành phần bất hảo mà không cần dùng đến linh lực. Lão ngoan ngoãn gật đầu, rồi kéo một vị trưởng lão khác của Thanh Vân Môn đi vào trung tâm thương mại gần đó để mua… kem chống nắng.

Trong khi các tu sĩ đang lạc lối giữa sự xa hoa của Sài Gòn, thì ở phía bên kia cổng không gian, tại Vân Hải Thành của Tiên giới, một cuộc “xâm lăng” văn hóa khác cũng đang diễn ra.

Anh Nam, một Vlogger nổi tiếng trên mạng xã hội với kênh “Nam Travel”, đang cầm gậy livestream quay lại khung cảnh kỳ vĩ của Vân Hải Thành.

“Chào 500 anh em! Hôm nay Nam đang đứng tại Tiên giới nhé. Mọi người nhìn kìa, đằng kia là một con hạc giấy khổng lồ đang chở khách đấy. Không cần PTS nhé, 100% là hàng thật. Và đây, quán phở đầu tiên tại Tiên giới do đại lý của ông chủ Diệp mở!”

Phía sau anh Nam, hàng chục bạn trẻ Việt Nam đang mải mê “check-in” với các vách đá lơ lửng. Một số cô gái mặc đồ cổ trang hóa thân thành tiên nữ, khiến các nam tu sĩ đi ngang qua cứ ngây người ra nhìn.

“Kìa huynh đệ, sao nữ nhân ở cõi phàm lại ăn mặc… kiệm vải như thế?” Một kiếm tu trẻ tuổi lắp bắp khi nhìn thấy một cô gái mặc áo crop-top và quần short ngắn đang tạo dáng chụp ảnh.

Vị sư huynh đi cùng thở dài, tay cầm lon Sting đỏ uống một ngụm lớn: “Đừng có mà nhìn bậy. Sư phụ nói rồi, người phàm ở bên đó tuy không tu luyện nhưng não bộ phát triển rất mạnh, họ chế tạo ra những thứ gọi là 'Smartphone' có thể lưu giữ thần hồn trong hình ảnh. Ngươi mà làm họ phật ý, họ quay video đăng lên mạng là ngươi 'bay màu' danh tiếng ngay.”

Lúc này, tại một suối nước nóng linh lực vốn là vùng cấm của một gia tộc tu tiên nhỏ, nay đã bị Diệp Trần thuê lại để làm khu nghỉ dưỡng. Một đoàn khách du lịch trung niên người Việt đang vừa tắm suối vừa… đánh bài tiến lên.

“Trời ơi, cái nước này tắm xong thấy khỏe hẳn bà ạ! Đau lưng mỏi gối bao nhiêu năm mà ngâm một lúc là tan biến hết.” Một bác gái vừa xòe bài vừa cười hớn hở.

Ông chủ của gia tộc tu tiên đó đứng từ xa, nhìn thấy cảnh tượng “dung tục” này mà nước mắt chảy ròng ròng. Nhưng nhìn vào cái rương đầy ắp linh thạch và cả mớ đồ gia dụng hiện đại như nồi chiên không dầu và tivi 4K mà Diệp Trần dùng để trả tiền thuê, lão lại cắn răng chịu đựng, thậm chí còn bước tới hỏi: “Các vị đạo hữu… à nhầm, các quý khách, có cần dùng thêm dịch vụ mát-xa bằng chân khí không?”

Sự giao thoa này diễn ra vô cùng náo nhiệt nhưng cũng đầy rẫy những tình huống dở khóc dở cười.

Tại một trung tâm điện máy ở quận 1, một nhóm tu sĩ Ma đạo với vẻ ngoài hung tợn đang… quỳ sụp xuống trước một dãy máy lạnh đang phả hơi mát.

“Thần khí! Đây chính là Chí hàn thần khí!” Một ma tu hét lên. “Ma công của ta vốn thuộc hệ Hỏa, nóng rực khó chịu, nhưng chỉ cần ngồi trước cái hộp trắng này, tâm ma lập tức bị trấn áp! Ta phải mua một cái về Ma cung!”

Nhân viên bán hàng bối rối giải thích: “Dạ thưa quý khách, cái này cần có điện ạ…”

“Điện? Ý ngươi là Lôi đình? Được! Để ta đi bắt một con Lôi điểu về đây cấp năng lượng cho nó!” Ma tu đó vỗ ngực, định phóng vút đi thì bị một nhân viên bảo vệ của Diệp Trần (thực chất là một phân thân hệ thống) chặn lại.

“Ở đây không bắt Lôi điểu, ở đây trả tiền hóa đơn cho điện lực. Muốn mua thì điền vào đơn này.”

Diệp Trần theo dõi tất cả qua màn hình giám sát từ xa. Anh chợt nhận ra rằng, sự khao khát của con người dù ở giới nào cũng giống nhau. Tu sĩ khao khát sự tiện nghi, niềm vui đơn thuần của cuộc sống; người phàm lại khao khát sức khỏe, sự trường tồn và những điều kỳ bí.

Thanh Loan bước đến cạnh anh, đưa cho anh một chiếc máy tính bảng.

“Ông chủ, có một vấn đề. Một vị Lão tổ của Vạn Thú Môn đang bị công an giao thông tạm giữ vì tội… điều khiển một con Hổ trắng hai cánh đi ngược chiều trên đường Điện Biên Phủ. Lão ấy bảo rằng ở Tiên giới không có khái niệm đường một chiều.”

Diệp Trần ôm đầu: “Bảo Trần Huyền Tử đến bảo lãnh đi. Nói với lão là lần sau còn thế thì trừ một tháng khẩu phần xúc xích bò của môn phái lão.”

“Còn nữa,” Thanh Loan nhịn cười, “Một nhóm thanh niên Việt Nam vừa bị lạc vào mê hồn trận của một phái nữ tu vì mải chạy theo bắt Pokemon trong game thực tế ảo.”

Diệp Trần thở dài, nhưng khóe môi lại cong lên một nụ cười: “Cũng tốt thôi. Càng náo nhiệt, thế giới này càng có sức sống. Kỷ nguyên mạt pháp kết thúc không phải bằng việc hồi phục linh khí, mà bằng việc mở lòng ra với những điều mới mẻ.”

Anh đứng dậy, bước ra cửa tiệm. Phố Nguyễn Huệ lúc này đã về đêm, ánh đèn màu rực rỡ hòa quyện cùng những ánh đuốc linh pháp từ các vị tiên nhân đang tham gia phố đi bộ.

Một vị kiếm tu vắt thanh kiếm trên vai, một tay cầm kem bơ, một tay cầm chiếc điện thoại chụp ảnh tự sướng với tượng Bác Hồ. Một đứa trẻ con chạy tung tăng bên cạnh con chó đen nhỏ Tiểu Hắc. Con chó này hôm nay rất lạ, nó không thèm ăn xúc xích bò, vì nó vừa phát hiện ra ở Trái Đất có một thứ gọi là “Pate đóng lon” ngon gấp vạn lần.

Cửu U Ma Tôn, lúc này đang làm nhiệm vụ giữ trật tự cho tiệm tạp hóa, cũng vừa mới được một nhóm bạn trẻ tặng cho một chiếc kính râm hiệu Ray-Ban. Lão đeo vào, phối cùng bộ giáp ma khí đen kịt, trông giống như một siêu sao điện ảnh hành động.

“Tiểu tử Diệp Trần,” Ma Tôn bước đến, giọng trầm khàn, “Thế giới của ngươi thực sự rất thú vị. Ta đã sống ba vạn năm, nhưng chưa bao giờ thấy cảnh tượng ma, đạo, phàm nhân có thể cùng ngồi ăn một nồi lẩu cá kèo như thế kia.”

Diệp Trần vỗ vai Ma Tôn: “Đó chính là 'Đạo' đấy lão Ma. 'Đạo' không phải là ngồi trong hang đá gặm linh thạch, mà là ở giữa nhân gian hưởng khói lửa.”

Ma Tôn trầm ngâm một lúc, rồi hỏi: “Vậy ngươi có thể bảo cái tiệm gà rán KFC kia giảm giá cho ta không? Ta muốn mua 100 phần mang về cho đám đệ tử ở Ma giới, bọn chúng sắp đình công vì thèm ăn cánh gà rồi.”

Diệp Trần cười ha hả: “Dùng Ma công chẻ củi thêm một tháng nữa đi, ta bao trọn gói!”

Đêm Sài Gòn vẫn cứ thế náo nhiệt, một thành phố không ngủ đang dang rộng vòng tay đón nhận những vị khách từ ngàn dặm hư không. Và ở trung tâm của sự giao thoa ấy, một tiệm tạp hóa nhỏ bé đang viết tiếp những chương kỳ diệu, nơi mà ranh giới giữa thần tiên và người phàm chỉ cách nhau đúng một cánh cửa kính cường lực có dán bảng: “Đẩy vào”.

Diệp Trần lại nằm xuống ghế, nhìn những ngôi sao thật trên bầu trời và những con tàu linh pháp đang neo đậu lơ lửng trên không trung. Anh cảm thấy hạnh phúc. Vì suy cho cùng, dù là đại lão phi thăng hay là một thanh niên thất nghiệp, ai cũng xứng đáng có được một buổi tối bình yên với một bát phở nóng hổi và một tâm hồn thư thái.

Cuộc sống đa vũ trụ này, đúng là tuyệt vời hơn cả mơ ước.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8