Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp Hóa
Chương 196: ** Sự giao thoa văn hóa: Tiên nhân đi xe ôm, sinh viên đi phi kiếm.

Cập nhật lúc: 2026-05-08 18:24:42 | Lượt xem: 2

Vân Hải Thành buổi sáng sớm không còn vương lại chút thanh tĩnh nào của một tiên thành cổ kính. Thay vào đó là một thứ âm thanh hỗn tạp, đầy sức sống nhưng cũng không kém phần kỳ quặc: tiếng rao của các sạp bánh mì kẹp linh nhục, tiếng động cơ nổ giòn tan của những chiếc xe máy, và cả tiếng rít xé gió của những thanh phi kiếm bay lướt trên bầu trời.

Diệp Trần nằm dài trên chiếc ghế bành đặt trước cửa tiệm tạp hóa, trên tay cầm một ly cà phê sữa đá đậm chất Sài Gòn. Anh nheo mắt nhìn dòng người qua lại, khẽ nhấp một ngụm, cảm nhận vị đắng quyện với vị ngọt béo chảy qua cổ họng.

"Đúng là đời," Diệp Trần cảm thán. "Tu tiên bao nhiêu năm, cuối cùng vẫn không bằng một ly cà phê sữa buổi sáng."

Bên cạnh anh, Thanh Loan đang tất bật sắp xếp lại quầy kệ. Nàng hôm nay không mặc váy tiên thướt tha mà diện một bộ đồ công sở giản dị: áo sơ mi trắng, chân váy bút chì, mái tóc búi cao lộ ra chiếc cổ trắng ngần. Trông nàng không khác gì một thư ký giám đốc tài năng, nếu không tính đến thanh tiên kiếm đang lơ lửng tự động phủi bụi bên cạnh.

"Ông chủ, hôm nay lượng đặt hàng 'Bánh mì thịt nguội' tăng đột biến. Các tu sĩ của phái Thanh Vân nói rằng ăn cái này vừa nhanh vừa đủ năng lượng để… cày rank điện tử cả ngày," Thanh Loan báo cáo, đôi mắt lấp lánh sự ngưỡng mộ dành cho "tư duy kinh doanh" của Diệp Trần.

Diệp Trần phẩy tay: "Cứ theo giá niêm yết mà bán. Mà này, nhớ nhắc bọn họ là rác rưởi phải bỏ đúng nơi quy định, nếu không ta sẽ thu hồi lại quyền sử dụng 4G đấy."

Đúng lúc đó, một cảnh tượng dở khóc dở cười diễn ra ngay trước cửa tiệm.

Trần Huyền Tử, vị Thái thượng trưởng lão của Thanh Vân Môn, người từng một thời uy chấn phương xa với mái tóc trắng bồng bềnh và phong thái tiên phong đạo cốt, nay lại đang đứng… lóng ngóng cầm cái điện thoại thông minh. Lão mặc một bộ đạo bào xộc xệch, trên đầu đội một chiếc mũ bảo hiểm màu xanh lá cây có in hình con mèo.

"Này… tiểu hữu… à không, tài xế tiên sinh, ngươi đến chưa? Lão phu đang đứng ở tọa độ số 3 trước tiệm tạp hóa đây!" Trần Huyền Tử hét lớn vào chiếc điện thoại.

Một chiếc xe Dream đời cũ lao tới, thắng gấp trước mặt lão tổ Nguyên Anh. Người cầm lái là một thanh niên mặc áo khoác màu xanh lá cây đậm, sau lưng có in chữ "GrabTiên".

"Sư cụ đấy à? Đặt xe từ Vân Hải Thành đến núi Thanh Vân đúng không? Giá là 5 viên linh thạch hạ phẩm, bớt mặc cả, lên xe đi!" Chàng thanh niên tài xế – thực chất là một tán tu Luyện Khí kỳ – giọng rổn rảng.

Trần Huyền Tử lụp cụp leo lên phía sau, tay bám chặt lấy vai anh tài xế: "Nhanh lên nhé, lão phu sắp trễ giờ hẹn 'leo rank' cùng các đạo hữu rồi. Mà này, nhớ lái chậm thôi, hôm qua lão phu đi xe ôm của đồng nghiệp ngươi, hắn phóng nhanh quá làm linh lực của lão phu bị… xáo trộn."

Chàng tài xế cười hắc hắc: "Yên tâm, tôi có bằng lái phi hành cấp 4. Đi thôi!"

Chiếc xe máy nổ máy, nhưng thay vì chỉ chạy dưới đất, bánh xe bắt đầu tỏa ra ánh sáng phù văn, nhấc bổng cả người lẫn xe lên không trung khoảng 2 mét, lao vút đi giữa dòng người.

Diệp Trần nhìn theo, cười khổ: "Đến cả lão tổ cũng bắt đầu chuộng đi Grab rồi. Đúng là lười biếng là liều thuốc thúc đẩy văn minh."

Ở một góc khác của phố chính, không khí lại mang đậm chất thanh xuân học đường. Một nhóm sinh viên của "Học viện Khoa học Kỹ thuật Tiên Pháp" – ngôi trường vừa được thành lập dựa trên giáo trình của Diệp Trần – đang ồn ào kéo nhau đi học.

"Ê, chạy nhanh lên, sắp đến giờ của giáo sư Ma Tôn rồi! Muộn là ông ấy cho chẻ củi cả tháng đấy!" Một nam sinh hét lớn.

Cậu ta không đi bộ, cũng không đi xe ôm, mà rút trong túi ra một món đồ giống như ván trượt nhưng lại có phù văn lấp lánh. Cậu ta nhảy lên, chiếc ván trượt hóa thành một vệt sáng nhỏ, luồn lách cực nhanh qua các ngõ ngách. Đằng sau cậu là một nữ sinh, dáng vẻ thanh tú, đang cưỡi trên một thanh phi kiếm màu hồng phấn có gắn… biển số xe và gương chiếu hậu.

"Tránh đường! Tránh đường! Phi kiếm đời mới 2024, phanh đĩa linh lực cực nhạy đây!" Cô gái bấm một chiếc chuông gắn trên chuôi kiếm, kêu "kính coong" nghe rất vui tai.

Hai thế giới, hai nền văn hóa cứ thế va chạm và hòa quyện vào nhau tại Vân Hải Thành. Những tu sĩ vốn dĩ cao ngạo, sống trên mây xanh, giờ đây lại ngồi xổm ở lề đường cùng đám sinh viên người phàm để chờ mua… trà sữa trân châu.

Bỗng nhiên, từ trên cao có một tiếng loa phóng thanh vang lên, âm thanh mang theo uy áp của bậc cao thủ:

"Căn cứ Điều 15 Luật Giao thông Hư không, phi kiếm số hiệu XV-9988 chạy quá tốc độ cho phép trong khu vực dân cư. Đề nghị chủ phương tiện dừng lại vào lề đường để kiểm tra giấy phép bay và nộp phạt linh thạch!"

Mọi người ngước lên, thấy một vị chấp pháp giả của Thiên Đạo Minh đang cưỡi trên một con diều hâu máy chạy bằng pin năng lượng mặt trời linh thạch, trên tay cầm một chiếc máy "bắn tốc độ" bằng thấu kính ma pháp. Cô nữ sinh đi phi kiếm hồng phấn mặt mũi tái mét, ngoan ngoãn hạ xuống đất.

Thanh Loan đứng bên cạnh Diệp Trần, không nhịn được mà bật cười: "Cái 'Luật Giao thông' mà ông chủ soạn ra thực sự có hiệu quả quá mức. Từ khi áp dụng, số vụ va chạm giữa phi kiếm và phi thuyền đã giảm hẳn."

Diệp Trần thở ra một làn khói cà phê: "Quy tắc là thứ giữ cho thế giới này không sụp đổ khi mọi người quá tự do. Nhìn kìa, 'ông già' lại đến rồi."

"Ông già" mà Diệp Trần nói chính là Cửu U Ma Tôn.

Hôm nay, vị Ma Tôn khét tiếng Ma giới lại đang khoác trên mình chiếc tạp dề màu hồng có in hình gấu nhỏ – đồng phục bán thời gian tại "Quầy Gà Rán Ma Công" cạnh tiệm tạp hóa. Lão đang cầm một chiếc kẹp, đảo những miếng cánh gà trong chảo dầu sôi sùng sục.

"Đến đây, gà rán tẩm bột linh thảo, giòn tan đến tận linh hồn! Mua hai phần tặng một ly Coca-Cola bản giới hạn!" Tiếng hô của Ma Tôn mang theo Ma công khuếch tán, khiến bất cứ ai đi ngang qua cũng cảm thấy bụng đói cồn cào, vô thức rút ví.

Một vài tu sĩ trẻ mới đến thành chưa lâu, nhìn thấy Ma Tôn thì sợ đến mức chân tay rụng rời, lắp bắp: "Đó… đó chẳng phải là đại ma đầu…"

Một người dân bản địa gần đó vỗ vai họ, cười bảo: "Đừng sợ, Ma Tôn ở đây chỉ là ông chủ tiệm gà rán thôi. Muốn gặp ông ấy mà không mua gà thì ông ấy mới dọa cho xanh mặt. Mua đi, ngon lắm!"

Cửu U Ma Tôn nhìn thấy Diệp Trần đang quan sát mình, liền giơ cái kẹp lên chào, giọng đầy hào sảng: "Tiểu tử Diệp Trần! Tối nay sang bên ta làm vài lon bia nhé? Ta vừa mới sáng tạo ra món 'Chân gà quái thú' cay xé lưỡi, đảm bảo mấy lão già Thanh Vân Môn ăn xong là đột phá luôn cả khướu giác!"

Diệp Trần giơ ly cà phê lên đáp lễ: "Được, nhớ chuẩn bị thêm đá lạnh đấy!"

Giữa không khí nhộn nhịp đó, Diệp Trần bất chợt cảm thấy một chút rung động trong không gian. Anh quay vào trong tiệm.

Tiếng chuông điện tử reo lên: "Ding! Nhiệm vụ hàng tuần đã hoàn thành. Hệ thống nâng cấp thành công quy trình giao thương xuyên biên giới."

Anh nhìn vào chiếc máy tính bảng đặt trên bàn thu ngân. Trên màn hình hiển thị ứng dụng "Vạn Giới Shopee". Đã bắt đầu có những đơn hàng từ các lục địa xa xôi gửi về. Một vị Lão tổ ở Bắc Huyền Lục đặt mua… một thùng mì Hảo Hảo chua cay. Một vị yêu nữ ở Nam Ly Lục lại đặt một bộ mỹ phẩm Sk-II để dưỡng da sau khi luyện công hỏa hệ.

Thanh Loan bước đến bên cạnh anh, nhìn vào màn hình và khẽ thở dài: "Thế giới này thay đổi nhanh quá. Đôi khi em cứ ngỡ mình đang sống trong một giấc mơ."

Diệp Trần đặt ly cà phê xuống, ánh mắt trở nên thâm trầm nhưng dịu dàng: "Đây không phải là giấc mơ, Thanh Loan. Đây là cuộc sống. Tu tiên không nhất thiết phải là cô độc và giết chóc. Khi người ta có cơm ngon để ăn, có phim hay để xem, có wifi để kết nối, thì mong muốn đi gây hấn với người khác sẽ tự khắc giảm đi."

Nàng gật đầu, nhìn ra ngoài cửa sổ.

Nơi đó, một sinh viên người phàm đang tận tình chỉ cho một vị đại lão Hóa Thần cách… quét mã QR để thanh toán tiền xe ôm. Vị đại lão thì gật gù đắc ý, vẻ mặt như vừa ngộ ra một tầng đại đạo mới. Một con mèo nhỏ linh lực đang nằm sưởi nắng cạnh một chiếc loa bluetooth đang phát nhạc lofi cực chill.

Vân Hải Thành, nơi mà tiên nhân và người phàm, pháp thuật và công nghệ, cổ xưa và hiện đại giao thoa mạnh mẽ nhất, đang rực rỡ dưới ánh nắng ban mai.

Diệp Trần lại nằm xuống ghế, tay đan sau gáy, đôi dép tổ ong đung đưa theo nhịp nhạc. Anh không cần làm bá chủ, không cần phi thăng thực sự. Bởi vì lúc này, ở ngay tiệm tạp hóa này, anh đã có cả thế giới trong tầm tay.

"Tiểu nhị," Diệp Trần gọi khẽ.

"Dạ, ông chủ?"

"Lấy cho ta thêm một gói xúc xích bò. Hôm nay trời đẹp, ta muốn đãi Tiểu Hắc một bữa thịnh soạn."

Dưới chân Diệp Trần, con chó đen nhỏ vẫy đuôi rối rít, mắt long lanh chờ đợi. Nó biết, ở nơi này, hạnh phúc không nằm ở vị trí cao nhất của thiên hạ, mà nằm ở vị trí gần nhất với lòng người… và cái bao tử.

Chương truyện khép lại trong tiếng cười vang của Ma Tôn ở tiệm gà bên cạnh, tiếng nổ máy của những chiếc GrabTiên bắt đầu ngày làm việc mới, và tiếng gió thổi rì rào qua những tán linh thụ đã bắt đầu biết "nghe" nhạc trẻ hiện đại. Cuộc cách mạng văn hóa của Diệp Trần chỉ mới bắt đầu, nhưng nó đã kịp thay đổi hoàn toàn định nghĩa về "Tiên giới" trong lòng mỗi sinh linh nơi đây.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8