Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp Hóa
Chương 197: ** Thiên Đạo (đã cải tà) làm bảo vệ cổng không gian.
**CHƯƠNG 197: KHI "ÔNG TRỜI" ĐI LÀM BẢO VỆ CỔNG**
Sáng sớm tại Vân Hải Thành, không khí không còn đặc quánh linh khí vạn năm như trước, mà thay vào đó là một thứ hỗn hợp kỳ lạ: mùi thơm của bánh mì nướng bơ tỏi quyện lẫn với hương trà nhài thanh khiết, cộng thêm chút hơi nước mát lạnh từ những chiếc máy điều hòa không khí chạy bằng linh thạch cực phẩm.
Tiệm tạp hóa Vạn Giới bây giờ đã không còn là một gian hàng nhỏ lụp xụp. Sau cuộc "Cải tổ Thiên đạo" vĩ đại, nó đã trở thành một tòa tháp bay khổng lồ lơ lửng ngay chính giữa ranh giới giữa ba cõi: Tiên – Nhân – Ma. Người ta gọi đó là "Trung tâm thương mại Thái Hư".
Diệp Trần nằm trên chiếc ghế tựa bọc da bò nhập khẩu từ hệ thống, đôi dép tổ ong màu vàng rực rỡ gác chéo lên nhau. Anh cầm một chiếc máy tính bảng, lười biếng lướt xem báo cáo doanh thu từ các chi nhánh "Trà sữa Tiên nhân" ở Bắc Huyền Lục.
"Ông chủ, hôm nay có khách hàng lớn từ hạ giới đi qua Cổng Không Gian, có cần chuẩn bị hàng cao cấp không?" – Thanh Loan, giờ đây là Tổng giám đốc điều hành của tập đoàn Tạp Hóa Bình An, nhẹ nhàng bước tới. Nàng diện một bộ đồ công sở tối màu cực kỳ chuyên nghiệp, nhưng khí chất Thánh nữ băng thanh ngọc khiết vẫn khiến các đại lão đứng xa hàng dặm cũng phải cúi đầu.
Diệp Trần ngáp một cái, mắt vẫn không rời màn hình: "Cứ theo đúng quy trình mà làm. Không có hộ chiếu tiên giới và thẻ CCCD gắn chip linh lực thì không cho nhập cảnh. À mà thôi, để ta xuống xem lão bảo vệ mới làm ăn thế nào."
Thanh Loan mỉm cười. "Lão bảo vệ" mà Diệp Trần nhắc tới, chính là cựu thực thể đáng sợ nhất vũ trụ – Thiên Đạo Mục Nát.
Tại khu vực Cổng Không Gian Thái Hư, một cái cổng hình vòm phát ra ánh sáng xanh lam huyền ảo, hàng nghìn tu sĩ và thương nhân đang rồng rắn xếp hàng. Trước kia, việc xuyên không gian là chuyện sinh tử, trăm người đi chỉ một người về. Nhưng bây giờ, nó dễ dàng như đi tàu điện ngầm, chỉ cần có đủ tiền và… không vi phạm nội quy của tiệm tạp hóa.
Đứng ngay cạnh bốt bảo vệ là một người đàn ông trung niên, gương mặt vô cảm, đôi mắt sâu hoắm như chứa đựng cả một dải ngân hà. Lão mặc một bộ đồng phục bảo vệ màu xanh đậm, cánh tay đeo băng rôn đỏ có dòng chữ: "Trật tự viên Thiên đạo".
Đây chính là ý chí của trời đất, là quy tắc tối cao từng suýt nữa hủy diệt cả kỷ nguyên Mạt Pháp. Giờ đây, vì để trả món nợ "vô tình làm hỏng cửa tiệm" và "âm mưu diệt chủng", lão bị hệ thống của Diệp Trần ép ký hợp đồng lao động 100 vạn năm.
"Hành lý có gì không?" – Lão Thiên Đạo nhàn nhạt hỏi vị tu sĩ trước mặt.
Vị tu sĩ này là một cường giả Kim Đan kỳ tới từ một hành tinh xa xôi, toàn thân run rẩy. Hắn nhìn thấy lão bảo vệ, bản năng mách bảo đây là một thực thể mà chỉ cần thổi một hơi là hắn tan thành mây khói. Hắn vội vàng dâng lên một cái túi túi trữ vật, lắp bắp:
"Báo… báo cáo Thượng tiên, tiểu nhân mang theo vài cân Linh Sâm và một ít khoáng thạch thô ạ."
Lão Thiên Đạo cầm lấy một thiết bị giống như máy quét mã vạch ở siêu thị, quét ngang qua túi trữ vật. Một tiếng "tít" vang lên, màn hình hiện đỏ lự.
"Linh Sâm chưa qua kiểm dịch, có dấu hiệu mang theo sâu bệnh từ dị giới. Tịch thu!" – Lão Thiên Đạo lạnh lùng tuyên bố.
"Thượng tiên! Đó là gia tài cả đời của tiểu nhân…" – Vị tu sĩ khóc không ra nước mắt.
Lão Thiên Đạo liếc mắt nhìn hắn, một luồng áp lực thiên uy thoáng hiện rồi biến mất khiến cả khu vực trở nên lạnh ngắt: "Đạo pháp tự nhiên, nội quy là quy tắc. Ngươi muốn trái lệnh trời sao? Hay là muốn ta dùng 'Lôi phạt bốt bảo vệ' tiễn ngươi đi?"
Vị tu sĩ sợ tới mức suýt vỡ mật, vội vàng bỏ lại bao đồ rồi chạy bán sống bán chết vào trong khu vực cách ly.
Đúng lúc đó, Diệp Trần thong dong đi tới, chân đi dép lê phát ra tiếng "loẹt xoẹt" quen thuộc trên nền đá cẩm thạch.
"Lão Thiên à, làm việc năng suất đấy chứ?" – Diệp Trần cười híp mắt.
Lão Thiên Đạo quay sang, vẻ mặt vô cảm bỗng chốc trở nên… tủi hổ. Lão thở dài, thanh âm vang vọng như sấm rền nhưng lại đầy ai oán: "Chủ quán, ta vốn là người lập ra quy tắc của cả vũ trụ này, giờ ngươi bắt ta đi soát vé, lại còn phải kiểm tra cả tã lót của trẻ con tiên tộc… Ngươi có thấy quá đáng lắm không?"
Diệp Trần vỗ vỗ vai lão "già" có tuổi thọ bằng cả vũ trụ: "Ông nói xem, trước đây ông quản lý thế giới kiểu gì? Linh khí cạn kiệt, tu sĩ giết nhau, đạo đức suy đồi. Giờ xem đi, nhờ có tôi mà ông được trải nghiệm cuộc sống thực tế. Đây gọi là 'vi hành', hiểu không? Hơn nữa, lương của ông cũng cao mà, mỗi tháng một thùng mì tôm Hảo Hảo đặc biệt, lại thêm ba suất gà rán KFC. Ở Tiên giới này, đại lão nào có phúc lợi tốt như ông?"
Lão Thiên Đạo liếc nhìn thùng mì tôm để góc bốt bảo vệ, khóe miệng khẽ giật giật. Đúng là… mì ngon thật. Cái vị chua cay nồng nàn ấy khiến ý chí lạnh lẽo của lão bỗng thấy ấm áp lạ kỳ.
Đúng lúc này, từ phía Cổng Không Gian bỗng nhiên chấn động mãnh liệt. Một luồng hào quang rực rỡ tỏa ra, đi kèm với đó là tiếng cười cao ngạo lấn át cả tiếng loa thông báo của tiệm tạp hóa.
"Hahaha! Vùng đất Mạt Pháp này thế mà lại có một thông đạo không gian ổn định đến vậy? Tuyệt vời! Từ hôm nay, nơi này sẽ thuộc quyền sở hữu của Thiên La Giới chúng ta!"
Ba vị tu sĩ mặc trường bào màu vàng kim, cưỡi trên một con Thanh Long to lớn hiên ngang tiến ra từ cổng. Khí thế của họ mạnh mẽ vô cùng, trực tiếp đạt tới Đại Thừa kỳ đỉnh phong, chỉ thiếu một bước là phi thăng thành Thần. Sức mạnh này đủ để đè bẹp bất kỳ tông môn nào ở Ngũ Hành Đại Lục.
Đám đông tu sĩ đang xếp hàng hoảng sợ dạt sang hai bên. Đám người Thiên La Giới nhìn xuống khu mua sắm sầm uất phía dưới với vẻ khinh thường.
"Thứ gì thế này? Tiên nhân mà lại cầm những cái miếng nhựa màu đen (Smartphone) rồi cười ngu ngốc? Còn kia nữa, một tòa tháp bay chứa toàn những thứ tạp vật phàm trần? Rác rưởi!" – Kẻ dẫn đầu cầm đầu hất hàm, ánh mắt hắn dừng lại ở Diệp Trần và lão bảo vệ đang đứng ở bốt.
"Này, tên bảo vệ kia! Ngươi là người đứng đầu chỗ này sao? Mau quỳ xuống dâng lên sổ sách và kho tàng, nếu không…"
Lão Thiên Đạo chớp chớp mắt, quay sang nhìn Diệp Trần: "Chủ quán, loại này xử lý thế nào? Theo quy tắc của ta ngày xưa, kẻ dám làm loạn trật tự thiên giới là phải chịu chín tầng linh lôi, hồn bay phách tán."
Diệp Trần gãi gãi đầu: "Ôi dào, lão đừng nóng. Thời đại văn minh rồi, ai lại dùng sấm sét giết người. Như thế vừa tốn linh lực, vừa làm bẩn nền gạch tôi mới lau."
Hắn tiến lên phía trước, ngước nhìn ba vị khách lạ lẫm: "Này ba vị đồng chí, các vị có visa nhập cảnh không? Nếu không có thì mời quay lại cổng, đóng 500 linh thạch tiền phí làm hỏng cảnh quan rồi về."
"Hỗn xược! Chết đi!" – Một tên tu sĩ Thiên La Giới phất tay, một đạo kiếm khí khổng lồ rộng hàng trăm trượng xé toạc hư không, nhắm thẳng đỉnh đầu Diệp Trần mà chém xuống.
Đám đông la hét. Nhưng Diệp Trần vẫn đứng đó, ngoáy ngoáy lỗ tai.
Kiếm khí oai hùng kia khi chỉ còn cách Diệp Trần chưa đầy một mét bỗng nhiên… "phụp" một tiếng, giống như một tia lửa gặp nước, trực tiếp tan biến không còn một dấu vết.
Trong phạm vi của tiệm tạp hóa, Diệp Trần chính là luật pháp tối cao.
Khuôn mặt của ba vị đại năng Thiên La Giới lập tức cứng đờ. Con Thanh Long đang gầm thét cũng bỗng dưng cụp đuôi, run rẩy nằm rạp xuống đất như gặp phải thiên địch đáng sợ nhất.
Diệp Trần thở dài: "Lão Thiên, thấy chưa? Không có giáo dục thì thật đáng sợ. Cho bọn họ thấy sự chuyên nghiệp của bảo vệ tiệm chúng ta đi."
Lão Thiên Đạo gật đầu, thở ra một hơi nhẹ nhõm. Lão đã nhịn cái vị trí soát vé này cả buổi sáng rồi.
Lão không dùng pháp thuật, không dùng thần thông. Lão chỉ đơn giản là cầm chiếc gậy điện (đồ chơi hệ thống tặng cho bảo vệ) bước ra. Mỗi bước đi của lão, bầu trời Vân Hải Thành bỗng chốc tối sầm lại. Những tầng mây đen cuồn cuộn kéo tới, sấm sét tím lịm như những con rồng điên cuồng gào thét trên không trung.
Cái khí tức ấy, không phải là của tu sĩ, mà là khí tức của cả một Thế Giới đang phẫn nộ.
"Hóa… Hóa ra là Thiên đạo hóa thân?!" – Kẻ cầm đầu Thiên La Giới rú lên một tiếng thảm thiết, cả người ngã khỏi lưng rồng, run lẩy bẩy trên sàn. Hắn dù có là Đại Thừa kỳ thì cũng chỉ là sâu kiến trước mặt ý chí của trời đất.
Lão Thiên Đạo đứng trước mặt ba kẻ đó, chiếc mũ bảo vệ hơi lệch sang một bên, tạo nên một vẻ ngông nghênh kỳ quặc. Lão gõ nhẹ gậy điện lên lòng bàn tay: "Đến tiệm tạp hóa của ông chủ Diệp mà không chào hỏi, lại còn đòi cướp bóc? Các ngươi coi 'Thiên đạo' này là đồ trang trí à?"
"Tiền bối… đại lão… chúng con sai rồi! Chúng con xin cút ngay!" – Ba vị đại năng lúc này chỉ muốn tìm một cái hố để chui xuống.
Diệp Trần từ phía sau nói vọng lại: "Ấy, đã đến rồi thì đừng đi vội. Tiệm chúng ta đang thiếu người làm ở khu vận chuyển rác thải không gian phía sau. Lão Thiên, tịch thu hết công lực của bọn chúng, phát cho mỗi đứa một chiếc chổi linh năng, bắt lao động công ích ba năm để cải tạo nhân cách."
Lão Thiên Đạo nhếch môi: "Rõ, thưa chủ quán."
Lão phất tay một cái, ba tiếng hét thảm vang lên. Ba vị cao thủ đứng đầu một giới diện lập tức biến thành phàm nhân, khuôn mặt trẻ trung trở nên già nua, bị hút thẳng vào khu vực kho hàng phía sau tháp bay.
Khu vực cửa ngõ lại trở lại vẻ yên bình. Các tu sĩ khác nhìn thấy cảnh này thì càng thêm kính sợ, ngoan ngoãn xếp hàng mua vé, không ai dám ho khan một tiếng.
Sau khi xong việc, Lão Thiên Đạo trở lại bốt bảo vệ, mặt lại bí xị như cũ. Lão cầm cái máy quét, tiếp tục công việc tẻ nhạt.
Diệp Trần thấy vậy, ra hiệu cho Thanh Loan. Một lúc sau, Thanh Loan mang ra một khay cơm nóng hổi: "Thiên tiền bối, đây là cơm trưa của ngài. Có sườn xào chua ngọt, canh rau cải và một lon Coca ướp lạnh."
Mắt Lão Thiên Đạo sáng lên. Lão đón lấy khay cơm, mùi thơm của hạt gạo linh tuyền hòa với nước sốt đậm đà lập tức đánh bại sự kiêu ngạo của một vị "Chúa tể".
Lão Thiên Đạo vừa và cơm vào miệng, vừa lẩm bẩm: "Ăn ngon… Thật ra, làm Thiên Đạo vạn năm lạnh lẽo, không bằng một bữa cơm này của Diệp tiểu tử. Quy tắc của hắn… hình như có lý hơn quy tắc của ta."
Diệp Trần đứng bên cạnh, nhìn cảnh tượng sầm uất phía xa. Những chiếc máy bay mini (phi hành khí hình dạng Drone) đang vận chuyển những đơn hàng "Shining Sun Trà Sữa" khắp thành phố. Dưới chân tháp, con chó đen Tiểu Hắc đang đùa giỡn với một con Thôn Phệ Thần Thú khác vừa được một khách hàng dắt đi dạo.
Ma Tôn Cửu U từ xa chạy tới, vai vác một bó củi lớn, hét lên: "Ông chủ! Lò nướng gà ở khu Food Court hết củi rồi! Cho tôi xin ít linh thạch để mua gas, hay là dùng lửa Ma đạo của tôi nướng đại cho nhanh?"
Diệp Trần liếc mắt: "Ma hỏa của ông nướng gà vị đắng lắm, khách chửi chết. Đi mà chặt thêm củi đi, chiều nay tôi cho phép ông dùng điểm tích lũy đổi một chiếc máy chơi game Switch đấy."
Ma Tôn vừa nghe thấy "Switch" thì mắt sáng rực, hừng hực khí thế quay về khu chặt củi.
Gió thổi qua tháp bay, mang theo tiếng nhạc lofi nhẹ nhàng phát ra từ loa hệ thống. Diệp Trần cảm nhận được một sự viên mãn mà cả hai kiếp người và tiên chưa bao giờ có được.
Tu tiên đỉnh phong để làm gì? Để trường sinh. Trường sinh để làm gì? Để hưởng thụ cuộc đời.
Mà hưởng thụ tuyệt vời nhất, chẳng phải chính là đứng giữa đỉnh cao nhất, rồi nhìn những kẻ kiêu ngạo nhất cũng phải xếp hàng mua cho mình một bát mì tôm sao?
Chương 197 khép lại với hình ảnh lão bảo vệ cao ngạo nhất vũ trụ đang hài lòng húp sạch nước súp mì tôm cuối cùng, còn vị chủ quán trẻ tuổi thì lại nằm xuống, kéo chiếc mũ lưỡi trai che kín mặt để tiếp tục giấc ngủ trưa giữa cái ồn ào đầy hạnh phúc của Tiên giới mới.
Phía trước Cổng Không Gian, ánh sáng xanh vẫn lung linh tỏa sáng, mở ra những cơ hội thương mại vạn giới mới. Thế giới này không còn linh khí dồi dào, nhưng tình người và… tình hàng hóa thì đang bùng nổ hơn bao giờ hết.