Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp Hóa
Chương 198: ** Đám cưới của Diệp Trần và Thanh Loan

Cập nhật lúc: 2026-05-08 18:26:02 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 198: ĐẠI HỶ VẠN GIỚI, THIÊN ĐẠI NHÂN DUYÊN**

Vân Hải Thành hôm nay không còn là một thành thị biên cương hẻo lánh của Đông Nhất Lục nữa. Kể từ khi Tiệm Tạp Hóa Bình An của Diệp Trần thăng cấp thành một tòa thành trì bay lơ lửng giữa tầng mây, nơi này đã trở thành thánh địa trung tâm của toàn bộ Cửu Tiêu Linh Giới.

Nhưng hôm nay, bầu không khí còn cuồng nhiệt hơn gấp vạn lần ngày thường.

Ngay từ khi tia nắng đầu tiên của buổi sớm mai xuyên qua lớp mây mù, hàng vạn luồng độn quang từ bốn phương tám hướng đã cấp tập đổ về phía Vân Hải Thành. Những chiếc phi thuyền khổng lồ của các siêu cấp tông môn, những con yêu thú cấp cao chở theo các lão quái vật quanh năm bế quan, tất cả đều tề tựu. Trên bầu trời, hàng ngàn chiếc "Flycam Linh Thức" của Vạn Bảo Các bay lượn như bướm, thực hiện nhiệm vụ phát sóng trực tiếp sự kiện trọng đại này đến từng chiếc Smartphone Tiên Hiệp trên khắp Ngũ Hành Đại Lục.

Hôm nay là ngày Diệp Trần, chủ nhân của Vạn Giới Tạp Hóa Điếm, chính thức rước Thanh Loan – vị "Tiểu nhị" trung thành nhất và cũng là Thánh nữ của Tiên giới năm xưa – về dinh.

Tiệm tạp hóa hôm nay được trang hoàng theo một phong cách "hỗn hợp" chưa từng thấy. Những dải lụa đỏ rực rỡ của phong tục cổ truyền Tiên giới đan xen với những dây đèn LED nhấp nháy đa sắc màu từ hệ thống cung cấp. Phía trước cửa tiệm, thay vì đôi câu đối tu tiên thông thường, Diệp Trần cho treo một bảng hiệu Neon lớn: *"Cửa Hàng Nghỉ Bán – Đi Lấy Vợ. Khuyến Mãi 100% Niềm Vui"*.

Tại quảng trường trung tâm của thành phố bay, hàng ngàn bàn tiệc đã được bày biện. Mùi hương tỏa ra không phải chỉ là linh dược nồng nặc mà là một tổ hợp hương thơm kỳ lạ khiến các vị tu sĩ phải nuốt nước miếng ừng ực: mùi gà rán KFC giòn rụm, mùi lẩu bò chua cay bốc khói nghi ngút, và đặc biệt là hương vị của loại rượu Mao Đài thượng hạng được Diệp Trần đặt hàng riêng từ kho của Hệ thống.

"Lão Trần, ông nhìn xem, đó có phải là Bắc Huyền Băng Chủ không?"

Trần Huyền Tử – lúc này đã là đại công thần, tay cầm một lon Coca-Cola mát lạnh, hất hàm hỏi.

Người đứng bên cạnh lão là Cửu U Ma Tôn, hôm nay lão Ma Tôn không mặc bộ giáp đen ngầu lòi thường ngày mà diện một bộ Tuxedo phương Tây màu đen do Diệp Trần "tặng riêng", dù cái cà vạt thắt có hơi lệch. Ma Tôn hừ lạnh một tiếng:

"Băng Chủ thì đã sao? Gặp ta còn phải xếp hàng bên kia kìa. Hôm nay ta là Trưởng ban an ninh, đứa nào dám gây chuyện trong đám cưới ông chủ, ta dùng củi Ma hỏa nướng chín nó!"

Trần Huyền Tử cười khà khà: "Thôi bớt nóng, ăn miếng xúc xích bò cho hạ hỏa. Nhìn kìa, 'xe hoa' tới rồi!"

Mọi ánh mắt đồng loạt hướng về phía chân trời. Từ phía Cổng Không Gian, một dàn "siêu xe" mười hai chiếc Lamborghini màu vàng kim loại… bay lơ lửng trên mây xuất hiện. Đây là đạo cụ đặc biệt mà Diệp Trần đã tiêu tốn hàng tỷ điểm danh vọng để hệ thống mô phỏng và cải tiến thành pháp bảo bay.

Tiếng động cơ gầm rú vang dội như tiếng rồng ngâm, nhưng thay vì xả khói đen, đuôi xe lại phun ra những dải linh khí ngũ sắc hóa thành hình chim phượng hoàng rực rỡ.

Ở chiếc xe dẫn đầu, Diệp Trần ngồi trong khoang lái. Anh không còn mặc áo thun trắng hay quần lửng dép tổ ong lôi thôi thường ngày. Hôm nay, Diệp Trần mặc một bộ trường bào màu đỏ thẫm thêu hình kim long ẩn hiện bằng sợi chỉ vàng của thần thú. Mái tóc ngắn hiện đại được vuốt sáp tỉ mỉ, trông anh vừa có nét phong trần của người hiện đại, vừa có khí chất bất phàm của một vị Chí Tôn đang nắm giữ vận mệnh thế giới.

Chiếc xe dừng lại giữa quảng trường. Diệp Trần bước xuống, tay cầm một bó hoa không phải là hoa hồng thông thường, mà là "Cửu Phẩm Tâm Liên" – mỗi cánh hoa đều tỏa ra ánh sáng thanh khiết có thể giúp tu sĩ thanh tẩy tâm ma.

Đúng lúc này, từ trong tòa tháp trung tâm, Thanh Loan bước ra.

Toàn trường lặng đi trong giây lát. Những vị tiên tử vốn tự phụ về nhan sắc cũng phải cúi đầu trước vẻ đẹp lúc này của cô. Thanh Loan mặc một bộ váy cưới là sự kết hợp hoàn mỹ giữa tà áo dài truyền thống Việt Nam và bộ váy soiree lộng lẫy của phương Tây, được dệt bằng tơ tuyết vạn năm. Những viên kim cương tinh thể gắn trên váy lấp lánh dưới ánh mặt trời Tiên giới, tạo thành một quầng hào quang mềm mại quanh người cô.

Đôi mắt lãnh đạm của vị Thánh nữ năm xưa giờ đây tràn ngập nước mắt hạnh phúc. Cô nhớ lại ngày đầu tiên ngã gục trước cửa tiệm tạp hóa, nhớ chai nước khoáng Lavie đã cứu mạng mình, nhớ những lần cùng Diệp Trần ngồi dưới hiên nhà ăn mì tôm ngắm trăng.

Diệp Trần bước đến, chìa tay ra, mỉm cười dịu dàng:

"Thanh Loan, đi thôi. Từ nay về sau, không chỉ có tiệm tạp hóa này, mà cả thế giới này đều là của chúng ta."

Thanh Loan đặt bàn tay nhỏ nhắn vào lòng bàn tay ấm áp của anh, khẽ gật đầu: "Vâng, chủ nhân… không, Diệp Trần."

Dưới sự chứng kiến của vạn giới, hai người cùng bước lên lễ đài cao nhất.

Bỗng nhiên, không gian rung động. Một âm thanh cơ khí quen thuộc vang lên trong đầu Diệp Trần mà chỉ mình anh nghe thấy:

【 Đinh! Chúc mừng ký chủ hoàn thành nhiệm vụ ẩn: "Thành gia lập nghiệp". Độ hảo cảm của nữ chính đạt 100%. Mở khóa vật phẩm cuối cùng: Nhẫn Cửu Tiêu Định Tình. 】

Hai chiếc nhẫn đơn giản, không cầu kỳ nhưng chứa đựng lực lượng của Thiên Đạo mới hiện ra trên tay Diệp Trần. Anh lồng nhẫn vào ngón tay Thanh Loan. Ngay lập tức, một luồng ánh sáng hồng thắm lan tỏa từ trung tâm Vân Hải Thành, nhanh chóng bao phủ cả Ngũ Hành Đại Lục.

Vết nứt của kỷ nguyên Mạt Pháp trong khoảnh khắc đó hoàn toàn biến mất. Những vùng đất khô cằn bỗng chốc cỏ cây tươi tốt, những tu sĩ đang gặp bình cảnh bỗng cảm thấy tâm cảnh thông suốt. Đây không chỉ là một đám cưới, mà là sự giao hòa giữa quy tắc mới và thế giới cũ.

"Bái thiên địa!" – Trần Huyền Tử dõng dạc hô to, tiếng vang xuyên thấu mây xanh.

Hai người cùng hướng về phía trời đất hành lễ. Lúc này, lão Thiên Đạo – lúc này đang đóng vai một vị khách mời bình thường, đang ngồi bóc hạt hướng dương – cũng mỉm cười, khẽ gật đầu đầy mãn nguyện.

"Phu thê giao bái!"

Khi Diệp Trần và Thanh Loan cúi đầu hướng về nhau, từ trên bầu trời, hàng triệu cánh hoa từ hư không rơi xuống. Đây là "Thiên Hoa Loạn Trình", một dị tượng chỉ xuất hiện khi có bậc Đại Thánh ra đời, nhưng hôm nay, nó xuất hiện chỉ để chúc phúc cho một đôi trẻ.

"Đưa vào động phòng!" – Tiếng hô cuối cùng vừa dứt, Ma Tôn Cửu U lập tức bắn "Pháo linh lực" lên không trung.

Thay vì những quả cầu lửa giết chóc, hàng vạn luồng ma lực bùng nổ thành hình ảnh của gói mì tôm Hảo Hảo, chai Sting dâu và chiếc dép tổ ong thần thánh trên nền trời đêm vừa buông xuống. Đó là những biểu tượng đã tạo nên huyền thoại của Diệp Trần.

Bữa tiệc chính thức bắt đầu.

Lão tổ của Thanh Vân Môn cầm bát lẩu, vừa húp sụp soạt vừa khóc ròng: "Trời ơi, ngon quá! Ăn cái này vào, lão phu cảm thấy tuổi thọ như tăng thêm trăm năm vậy. Đám cưới này, trăm vạn năm có một!"

Ở bàn bên cạnh, Dương Phong – thiếu chủ kiêu ngạo năm nào – đang thi uống Coca với một vị Ma tu cấp cao. Cả hai không còn tranh chấp chính ma, chỉ còn tranh nhau xem ai ợ hơi to hơn.

Dưới gốc cây đại thụ gần tiệm, con chó đen Tiểu Hắc đang bận rộn… tiếp đón bạn gái. Đó là một con Thiên Long yêu hồ xinh đẹp vừa được Diệp Trần dùng một xâu xúc xích để "dụ dỗ" về cho nó. Tiểu Hắc hếch mũi tự đắc, thỉnh thoảng lại vẫy đuôi ra hiệu cho các nhân viên hệ thống mang thêm gà rán KFC loại cực đại ra.

Trong căn phòng tân hôn được bài trí tinh tế, Diệp Trần và Thanh Loan ngồi bên cạnh nhau trên chiếc giường đệm lò xo cao cấp của hệ thống. Ánh nến lung linh hắt lên khuôn mặt đỏ hồng của tân nương.

Thanh Loan khẽ tựa đầu vào vai Diệp Trần, giọng nói ngọt ngào:

"Diệp Trần, anh nói xem… đây có phải là một giấc mơ không?"

Diệp Trần nắm lấy tay cô, cảm nhận hơi ấm chân thực nhất: "Nếu là mơ, anh nguyện sẽ không bao giờ tỉnh lại. Nhưng Thanh Loan à, đây là thật. Từ một kẻ thất nghiệp ở thế giới kia, đến khi gặp em tại đây, tất cả đều là duyên phận được định sẵn."

Anh lấy ra hai ly rượu giao bôi, nhưng không phải rượu thường, mà là loại rượu nho được ướp lạnh hoàn hảo.

"Cạn ly vì tương lai của chúng ta."

"Vâng."

Hai ly rượu chạm vào nhau, tiếng kêu thanh thúy vang vọng trong gian phòng.

Lúc này, Hệ thống lại đột ngột lên tiếng, giọng điệu có phần lém lỉnh hơn mọi ngày:

【 Đinh! Quà cưới từ Hệ thống dành cho ký chủ: Kể từ đêm nay, phạm vi "Vô Địch Lĩnh Vực" của ký chủ chính thức mở rộng ra toàn bộ Cửu Tiêu Linh Giới. Ký chủ có thể dắt vợ đi du lịch bất cứ đâu mà không sợ bị trầy da hay hỏng dép tổ ong. Ngoài ra, gói "Nâng cấp Phòng Trẻ Em" đã sẵn sàng, ký chủ có muốn tìm hiểu không? 】

Diệp Trần sặc ngụm rượu, mặt đỏ bừng lên. Anh lẩm bẩm trong đầu: "Cái hệ thống này… bớt hóng hớt một chút đi được không?"

Thanh Loan thấy anh có biểu hiện lạ, lo lắng hỏi: "Anh sao thế?"

Diệp Trần nhìn sâu vào mắt cô, nụ cười đầy gian xảo: "Không có gì, chỉ là hệ thống vừa nhắc anh… chúng ta cần làm việc chăm chỉ để mở khóa thêm một 'mặt hàng' mới cho tiệm tạp hóa này."

"Mặt hàng gì ạ?" – Thanh Loan ngây thơ hỏi.

Diệp Trần bế bổng cô lên, nhẹ nhàng đặt xuống nệm: "Một đứa nhỏ… hoặc là hai đứa."

Tiếng cười ấm áp của Diệp Trần hòa lẫn với tiếng pháo hoa nổ vang trời bên ngoài. Cả Tiên giới đêm ấy không ngủ. Những ánh đèn điện lung linh tỏa sáng từ các thành phố xa xôi, những tu sĩ ngồi bên màn hình Smartphone bàn luận về độ hoành tráng của đám cưới.

Kỷ nguyên cũ của những cuộc chém giết tranh giành tài nguyên đã thực sự khép lại. Một kỷ nguyên mới mở ra – Kỷ nguyên của sự kết nối, của hòa bình, và của những bát mì tôm nóng hổi giữa tiết trời đông giá rét.

Diệp Trần nằm xuống bên cạnh Thanh Loan, nhìn qua cửa sổ thấy ánh trăng dịu dàng. Anh nhận ra rằng, dù ở hiện đại hay Tiên giới, đỉnh cao nhất của cuộc đời không phải là sức mạnh tuyệt đối, mà là có một mái nhà để về, có một người để yêu, và có một tiệm tạp hóa nhỏ luôn sẵn sàng đón chào bất kỳ ai cần một chút ấm áp giữa cuộc đời tu tiên lạnh lẽo.

Vạn giới hôm nay rực rỡ, Thiên Đạo hôm nay mỉm cười. Một chương mới của huyền thoại Tiệm Tạp Hóa, giờ mới thực sự bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8