Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng Rau
Chương 2: ** Thu hoạch đầu mùa: Củ cải tăng lực

Cập nhật lúc: 2026-05-09 13:00:32 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 2: THU HOẠCH ĐẦU MÙA – CỦ CẢI TĂNG LỰC**

Gió chiều thổi qua thung lũng hẻo lánh của Thanh Vân Tông, mang theo mùi ngai ngái của đất ẩm và hương thơm thanh khiết lạ lùng từ mảnh vườn nhỏ. Lý Trưởng Lão, một người dành nửa đời mình để chăm sóc linh dược, lúc này đang đứng ngây người như phỗng. Đôi mắt lão già nua híp lại, nhìn chằm chằm vào những phiến lá củ cải đang rung rinh trong gió.

Tại sao một thứ rau củ phàm trần lại có thể tỏa ra linh韵 (linh vận) nồng đậm đến mức này?

Diệp Phi đứng đó, tay vẫn cầm chiếc bình tưới nước gỉ sét, mồ hôi hột bắt đầu lấm tấm trên trán. Trong đầu hắn, các dây thần kinh đang căng lên như dây đàn. "Hỏng rồi, hỏng thật rồi! Vạn nhất lão già này nhìn ra điều gì, chắc chắn hắn sẽ bắt mình về nghiên cứu. Có khi còn bị mổ bụng ra xem có bảo vật gì không? Tu tiên giới này, người ăn thịt người còn không nhả xương, mình phải bình tĩnh!"

Hít một hơi sâu, Diệp Phi cố gắng nặn ra một nụ cười ngây ngô, đúng chuẩn một tên đệ tử tạp dịch có tư chất hạng bét, vừa chậm chạp vừa thật thà. Hắn vội vàng tiến lên hai bước, khúm núm cúi đầu:

"Lý… Lý Trưởng Lão! Sao ngài lại hạ cố đến nơi thâm sơn cùng cốc này? Tiểu nhân… tiểu nhân không kịp chuẩn bị tiếp đón, thật là đắc tội!"

Lý Trưởng Lão thu hồi ánh mắt kinh ngạc, lão nhìn thiếu niên gầy gò trước mặt. Trong trí nhớ của lão, Diệp Phi là một kẻ ngũ hành linh căn hỗn loạn, tu luyện mười năm vẫn dậm chân tại Luyện Khí tầng 3, thuộc loại "rác rưởi" không thể cứu vãn. Thế nhưng, tại sao cái vườn của tên rác rưởi này lại tràn đầy sinh cơ như vậy?

"Tiểu hữu, ngươi… trồng loại giống gì thế này?" Lý Trưởng Lão chỉ tay vào đám củ cải trắng muốt đang trồi phân nửa lên mặt đất, giọng run rẩy hỏi.

Diệp Phi giả vờ ngơ ngác, gãi gãi đầu: "Dạ, bẩm Trưởng lão, chỉ là củ cải trắng mua từ dưới phố chợ phàm trần thôi ạ. Tại tiểu nhân nghèo quá, không có linh thạch mua đan dược, nên đành trồng ít rau để cải thiện bữa ăn. Có lẽ do thung lũng này yên tĩnh, ít người qua lại nên chúng mọc hơi… tươi tốt một chút?"

"Tươi tốt một chút?" Lý Trưởng Lão suýt nữa thì thốt ra tiếng chửi thề. Lão bước tới gần hàng rào tre, định tiến vào xem kỹ hơn.

*Cạch!*

Một tiếng động nhỏ vang lên dưới chân Lý Trưởng Lão. Một cảm giác lạnh lẽo bất chợt chạy dọc sống lưng lão, giống như chỉ cần lão bước thêm một bước nữa, sẽ có ngàn vạn mũi tên vô hình xuyên tâm. Lão khựng lại, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. Ánh mắt lão quét qua những cành cây khô héo cắm quanh vườn.

Trong mắt người thường, đó là những hàng rào lỏng lẻo để đuổi gà, nhưng trong mắt một tu sĩ dày dạn kinh nghiệm như Lý Trưởng Lão, đây dường như là một trận pháp vô cùng huyền ảo. Càng nhìn sâu, lão càng thấy đầu óc quay cuồng, linh hồn như muốn bị hút vào cái mê cung bằng tre nứa kia.

Diệp Phi thấy sắc mặt lão biến đổi liên tục, tim muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Hắn vội vàng hô lên: "Trưởng lão cẩn thận! Hàng rào đó có nhiều gai lắm, tiểu nhân chưa kịp dọn dẹp, ngài đứng ngoài là được rồi!"

Vừa nói, hắn vừa bí mật đạp nhẹ vào một hòn đá nhỏ cạnh chân. "Phù", trận pháp bảo vệ bí mật đã được tắt đi một phần.

Lý Trưởng Lão bừng tỉnh, lão thở hổn hển, nhìn Diệp Phi với ánh mắt đầy thâm ý. Lão nghĩ thầm: *“Đứa trẻ này… chẳng lẽ là đại năng chuyển thế? Hay là đệ tử chân truyền của một vị ẩn sĩ nào đó? Những hàng rào kia nhìn thì đơn giản, nhưng ẩn chứa thiên cơ vạn biến. Lời nói của hắn chắc chắn là đang nhắc nhở mình không được vượt quá giới hạn.”*

Nghĩ đến đây, thái độ của Lý Trưởng Lão thay đổi hẳn. Lão không còn vẻ kiêu ngạo của một Trưởng lão mà thu liễm khí tức, mỉm cười hiền từ:

"Diệp tiểu hữu quả là người có tâm cảnh thanh tịnh. Trồng rau cũng là một loại tu hành, đại đạo giản đơn, có lẽ ta đã quá chấp niệm vào linh dược thượng phẩm rồi."

Diệp Phi nghe xong thì nghệch mặt ra. Lão già này đang nói cái quái gì thế? Hắn chỉ là sợ thỏ hoang vào ăn trộm cải nên mới bày đại mấy cái trận pháp sơ cấp (trong mắt hắn là sơ cấp, nhưng thực chất là tiên trận do hệ thống cung cấp) mà thôi. Hắn vội vàng xua tay:

"Trưởng lão quá lời rồi! Tiểu nhân chỉ là kẻ hèn mọn, muốn ăn no mặc ấm là mừng rồi ạ."

Lý Trưởng Lão càng nghe càng tin rằng Diệp Phi đang giả vờ để "rèn luyện hồng trần". Lão không dám làm phiền thêm, vội vàng rút ra một túi linh thạch nhỏ ném cho Diệp Phi:

"Đây là một ít thù lao, coi như ta mượn linh khí nơi này để khai thông đầu óc. Khi nào lứa rau này chín, nhớ báo cho lão già này một tiếng nhé!"

Nói xong, Lý Trưởng Lão không dám ở lại lâu, lập tức đạp thanh vân kiếm bay thẳng lên trời, bóng dáng vội vã như sợ bị cao nhân đổi ý đuổi giết.

Diệp Phi đứng ngẩn ngơ cầm túi linh thạch. "Lão già này bị khùng sao? Tự dưng mang tiền đến cho mình?"

Hắn thở phào một hơi dài, đặt túi linh thạch vào hốc cây cổ thụ, rồi vỗ vỗ ngực: "Nguy hiểm quá, suýt chút nữa là lộ tẩy. Lần sau phải trồng thêm mấy bụi gai che mắt lại mới được. Ra đường đúng là dễ bị để ý mà!"

Hắn quay sang nhìn con chó vàng đang nằm phơi thây dưới nắng. Nhị Cẩu he hé một con mắt, nhìn Diệp Phi với vẻ khinh bỉ cực độ. Ánh mắt nó như muốn nói: *"Chủ nhân, ngươi có thể nhát gan hơn được nữa không? Lão già đó ta chỉ cần hắt hơi một cái là tan xác, ngươi việc gì phải đóng kịch khổ sở vậy?"*

Diệp Phi thấy ánh mắt của Nhị Cẩu thì tức mình, đá nhẹ vào mông nó: "Cẩu tử, ngươi còn nhìn cái gì? Lo mà canh cổng đi, nếu có kẻ nào dám bén mảng tới lần nữa, ta sẽ cắt khẩu phần cơm tối của ngươi!"

Nhị Cẩu hừ lạnh một tiếng, xoay người lại, tiếp tục giấc ngủ của "Thôn Phệ Thần Thú".

Đúng lúc này, trong đầu Diệp Phi vang lên một tiếng thông báo điện tử khô khốc:

【 Đinh! Củ cải trắng Bạch Ngọc đã đạt đến độ chín 100%. Nhiệm vụ "Thu hoạch đầu mùa" hoàn thành. Mời ký chủ thu hoạch! 】

Mắt Diệp Phi sáng lên. Đây rồi! Sau ba tháng vất vả gánh nước Cam Lộ, bón phân phân từ rác thải linh dược, cuối cùng cũng đến lúc gặt hái thành quả.

Hắn tiến đến gần hàng củ cải. Những củ cải này dài bằng bắp tay, vỏ trắng bóng như ngọc bích, xung quanh còn lờ mờ những vòng khí lành luân chuyển. Diệp Phi hít một hơi thật sâu, dùng tay nắm lấy phần lá xanh tốt, dùng sức nhổ mạnh.

*Pực!*

Một đạo ánh sáng trắng bạc bắn lên trời cao, nhưng ngay lập tức bị trận pháp che giấu của vườn rau dập tắt. Một củ cải mập mạp, chắc nịch nằm gọn trong tay Diệp Phi. Cảm giác cầm nó rất nặng, như thể đang cầm một thỏi kim loại nguyên khối chứ không phải một loại rau.

【 Đinh! Thu hoạch thành công 01 củ "Củ cải Bạch Ngọc". 】
【 Phần thưởng: +10 điểm thuộc tính Sức mạnh (Vĩnh viễn). +1 năm thọ nguyên. 】
【 Tích lũy: Hiện tại sức mạnh của bạn đã tương đương với Luyện Khí tầng 6 về mặt cơ bắp, mặc dù tu vi hiển thị vẫn là tầng 3. 】

Diệp Phi cảm thấy một luồng nhiệt chạy dọc từ tay vào xương tủy. Hắn nghe thấy tiếng xương cốt mình kêu lên những tiếng "răng rắc" giòn tan. Cơ bắp của hắn không nở to ra một cách thô kệch, nhưng hắn cảm nhận được một sức mạnh tiềm tàng cực kỳ khủng khiếp đang ẩn chứa trong từng thớ thịt. Hắn thử bóp nhẹ tay vào chiếc bình tưới nước bằng sắt, cái bình lập tức bẹp dí như một tờ giấy.

"Vãi cả chưởng! Chỉ một củ cải mà đã tăng 10 điểm sức mạnh?" Diệp Phi run rẩy. "Nếu mình trồng thêm vài vạn củ, chẳng lẽ sau này mình có thể dùng tay không đấm nát cả Tiên giới sao?"

Nhưng ngay sau đó, chứng sợ hãi của hắn lại trỗi dậy. Hắn vội vàng nhìn quanh, thấy không có ai, mới thở phào: "Không được, không được! Sức mạnh tăng nhanh quá sẽ khó kiểm soát khí tức. Nếu để người khác biết một tên trồng rau lại có sức mạnh nghìn cân, mình sẽ bị nghi ngờ là quái vật mất!"

Hắn lập tức tập trung tinh thần, vận dụng "Mệnh cách người qua đường" để đè nén sức mạnh mới nhận được xuống sâu trong tế bào. Trong thoáng chốc, khí thế mạnh mẽ vừa rồi biến mất hoàn toàn, Diệp Phi lại trở về dáng vẻ một tên tạp dịch yếu ớt, sắc mặt hơi xanh xao.

Diệp Phi tiếp tục nhổ thêm chín củ cải nữa. Sau mỗi lần nhổ, thông báo hệ thống lại vang lên:

*+10 Sức mạnh… +10 Sức mạnh… +1 năm thọ nguyên…*

Tổng cộng, sau lứa đầu tiên này, hắn đã tích lũy được 100 điểm sức mạnh. Diệp Phi có cảm giác hiện giờ nếu có một con Trâu Yêu cấp 1 lao tới, hắn chỉ cần búng tay một cái là nó có thể bay lên tận chín tầng mây.

Hắn hài lòng xếp củ cải vào một chiếc giỏ mây, dự định tối nay sẽ hầm một nồi canh linh thực để tự thưởng cho mình. Thế nhưng, đời không như là mơ. Khi hắn vừa định mang rau vào bếp, một giọng nói ngang tàng, ngạo mạn vang lên từ phía cổng thung lũng:

"Họ Diệp kia! Có nhà không đấy? Đến giờ nộp tô rồi!"

Diệp Phi giật mình, sắc mặt lập tức thay đổi. Hắn vội vàng ném giỏ củ cải vào bụi cỏ, rồi dùng một nắm lá khô phủ lên để che giấu linh khí tỏa ra từ chúng. Hắn ra hiệu cho Nhị Cẩu giữ im lặng, còn mình thì lật đật chạy ra cổng.

Đứng ở cổng là một thanh niên mặc y phục đệ tử ngoại môn của Thanh Vân Tông, thêu hoa văn mây trắng rất đẹp. Đây là Diệp Thần – một thiên tài ngoại môn, người luôn tự cho mình là anh em cùng họ với Diệp Phi nhưng thực chất chỉ coi Diệp Phi là một cái bao cát để trút giận và một kho chứa linh thạch miễn phí.

Diệp Thần kiêu ngạo đứng đó, tay cầm một chiếc quạt xếp, ánh mắt khinh khỉnh nhìn căn nhà lá tồi tàn của Diệp Phi. Đi cùng hắn là hai tên đàn em mặt mũi bặm trợn.

"Diệp lão đệ, lâu rồi không gặp, nhìn ngươi vẫn… thảm hại như ngày nào nhỉ?" Diệp Thần cười khẩy, giọng đầy châm chọc.

Diệp Phi cúi người thật thấp, giọng run rẩy (giả vờ): "Bẩm… bẩm Diệp ca ca, sao hôm nay ngài lại có nhã hứng đến thăm tệ xá thế này? Tiểu đệ quả thật không có linh thạch, tháng trước vừa mua mấy hạt giống rau đã cạn túi rồi…"

"Hừ, bớt lý do đi!" Một tên đàn em quát lên. "Diệp ca hôm nay sắp đột phá Luyện Khí tầng 7, cần một ít linh thực thanh khiết để bồi bổ chân khí. Ngươi nghe nói đang quản lý cái vườn này mát tay lắm, có thứ gì tốt thì nộp ra ngay, nếu không chúng ta sẽ dỡ bỏ cái ổ chó này của ngươi!"

Diệp Phi trong lòng chửi thầm: *“Mẹ kiếp, Luyện Khí tầng 7 mà cũng đòi xưng thiên tài? Ta đây chỉ cần nhấc một ngón tay là dìm chết cả tông môn nhà ngươi rồi.”* Nhưng ngoài mặt, hắn vẫn run như cầy sấy, vội vàng chạy vào góc vườn, nhặt mấy cây cải thảo bị sâu đục lá và vài củ khoai tây héo rũ, đưa ra bằng hai tay run rẩy:

"Dạ… đây là tất cả những gì tiểu đệ có. Mùa màng thất bát, sâu bệnh nhiều quá, mong các vị thông cảm cho…"

Diệp Thần nhìn đống rau héo rũ, mặt mũi tối sầm lại. Hắn dùng quạt hất văng đám rau ra mặt đất, rồi dẫm một chân lên:

"Ngươi dám lấy đống rác này lừa ta sao? Đừng tưởng ta không biết, nãy ta thoáng ngửi thấy một mùi hương rất đặc biệt từ phía thung lũng. Ngươi giấu cái gì tốt ở đây đúng không?"

Ánh mắt Diệp Thần bắt đầu lướt quanh vườn rau. Tim Diệp Phi đập nhanh liên hồi. "Nguy to, đám ruồi nhặng này bắt đầu làm phiền rồi. Nếu để chúng tìm thấy củ cải Bạch Ngọc, thế nào chúng cũng lôi cả bang hội đến đây chiếm vườn."

Đúng lúc Diệp Thần định bước vào trong vườn để khám xét, Nhị Cẩu vốn đang nằm giả chết bên hiên nhà bỗng nhiên đứng dậy. Nó thong thả bước tới gần chân Diệp Thần, sau đó… nhấc một chân lên và tưới một bãi "nước thánh" vào chiếc giày sang trọng của vị thiên tài này.

"Ái chà chà! Con súc vật này!" Diệp Thần giật nảy mình, hét lên kinh hãi. Mùi nước tiểu của Nhị Cẩu nồng nặc và… kỳ lạ vô cùng, khiến Diệp Thần cảm thấy buồn nôn tức khắc.

Nhị Cẩu hất mặt lên, nhìn Diệp Thần với vẻ đầy thách thức, sau đó ung dung quay mông bỏ đi.

"Khốn khiếp! Ta sẽ giết con chó này!" Diệp Thần giận quá hóa dại, rút ra một thanh đoản kiếm, định chém về phía Nhị Cẩu.

Diệp Phi vội vàng lao ra ôm lấy chân Diệp Thần: "Diệp ca ca bớt giận! Con chó này nó bị bệnh dại đấy, máu nó có độc, chạm vào là thối rữa cả chân tay. Ngài là người cao quý, đừng chấp loại súc sinh này. Để tiểu đệ về lấy mấy miếng vàng phàm trần tiểu đệ tích cóp bấy lâu nộp cho ngài được không?"

Nghe thấy từ "vàng" và nhìn bộ dạng nhát gan của Diệp Phi, cộng thêm mùi nước tiểu chó kỳ quái đang làm hỏng tâm trạng tu luyện, Diệp Thần hừ lạnh một tiếng: "Được rồi! Mau mang vàng ra đây rồi xéo cho khuất mắt ta. Lần sau nếu còn để con chó dơ bẩn kia chạm vào người ta, ta sẽ đốt trụi cái vườn này!"

Diệp Phi lật đật chạy vào nhà, lấy ra một ít vụn vàng nhỏ nộp cho chúng. Diệp Thần cầm vàng, khinh bỉ ném lại một câu "đồ phế vật" rồi cùng đám đàn em bỏ đi nhanh như chạy giặc, chủ yếu là vì không chịu nổi cái mùi trên đôi giày của mình.

Đợi bọn chúng đi khuất, vẻ mặt sợ sệt của Diệp Phi lập tức biến mất, thay vào đó là một vẻ âm trầm. Hắn nhìn xuống vết chân của Diệp Thần dẫm lên mầm cây cải bắp của mình, lạnh giọng nói:

"Nhị Cẩu, tên kia sắp đột phá đúng không?"

Nhị Cẩu lại gần, gật gật đầu, trong mắt lóe lên tia sáng ranh mãnh.

"Tốt. Trong bãi nước tiểu vừa rồi của ngươi có chứa linh khí rối loạn mà ta vừa mới tưới nước Cam Lộ đúng không? Hắn mang thứ đó về, tối nay lúc đột phá, linh lực sẽ đi ngược kinh mạch. Hừ, để xem vị 'thiên tài' này làm sao mà ngồi vững được."

Nhị Cẩu sủa một tiếng "Gâu", đuôi vẫy tít mù. Hai thầy trò nhìn nhau, rồi cùng quay lại vườn rau tiếp tục công việc của mình.

Màn đêm buông xuống, thung lũng trở lại vẻ tĩnh lặng vốn có. Diệp Phi ngồi bên bếp lửa nhỏ, nồi canh củ cải Bạch Ngọc đang sôi sùng sục, tỏa ra mùi thơm lan tỏa khắp gian nhà lá. Hắn gắp một miếng củ cải cho vào miệng.

Cảm giác đầu tiên là củ cải tan ngay trên đầu lưỡi, ngọt thanh và ấm áp. Một dòng năng lượng tinh khiết tuôn chảy vào đan điền, lan ra khắp các huyệt đạo. Sức mạnh của hắn lại âm thầm tăng thêm một bậc.

"Ngon quá!" Diệp Phi cảm thán. "Tu tiên để làm gì chứ? Để sống thọ, để ăn ngon, và để không ai làm phiền mình trồng rau. Đó mới là chân lý."

Phía ngoài cửa sổ, Nhị Cẩu cũng đang hì hục gặm một đoạn củ cải, thi thoảng nó nhìn về phía đỉnh núi của ngoại môn, nơi vừa phát ra một tiếng hét thảm thiết của Diệp Thần khi đang cố gắng đột phá nhưng bị tẩu hỏa nhập ma.

Dưới ánh trăng thanh bình, Diệp Phi chậm rãi lật lại cuốn bói toán, gieo ba quẻ. "Quẻ thứ nhất: Bình an. Quẻ thứ hai: Đại cát. Quẻ thứ ba: Cẩn thận người lạ."

"Người lạ?" Diệp Phi nhíu mày. "Chẳng lẽ là cô nàng Băng sơn nữ thần Tô Thanh Tuyết sắp lạc tới đây theo đúng kịch bản tiểu thuyết? Thôi kệ, ai đến cũng được, nhưng muốn ăn rau thì phải trả giá đắt đây!"

Hắn thổi tắt đèn, nằm lên giường tre, bắt đầu một giấc ngủ bình yên, trong lòng vẫn thầm nhẩm tính xem ngày mai nên trồng thêm loại hành lá nào để sau này có thể chém đứt núi sông nếu có kẻ dám động vào giấc ngủ của hắn.

Thương Lam Giới vẫn đầy rẫy sóng gió, các tông môn vẫn chém giết nhau vì một mỏ linh thạch nghèo nàn, nhưng ở nơi thung lũng này, chỉ có một anh nông dân sợ chết đang thong dong tận hưởng thành quả của "Nông Đạo" trường sinh.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8