Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng Rau
Chương 4: ** Thiên tài Diệp Thần tìm tới cửa

Cập nhật lúc: 2026-05-09 13:02:18 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 4: THIÊN TÀI DIỆP THẦN TÌM TỚI CỬA**

Ánh nắng ban mai xuyên qua lớp sương mù nhàn nhạt bao phủ Dược Viên phía sau Thanh Vân Tông, hắt lên bóng dáng gầy gò của Diệp Phi. Hắn đang khom lưng, tỉ mỉ dùng ngón tay xới nhẹ lớp đất xung quanh một mầm cây nhỏ xíu, trông như đang chăm sóc một sinh mệnh mong manh nhất thế gian.

Nếu có vị đại năng nào dùng nhãn thuật cấp cao nhìn vào, họ chắc chắn sẽ chết khiếp mà nhận ra rằng cái mầm cây xanh mướt kia không phải là cỏ dại, mà là "Kiếm Ý Thảo" — loại linh dược chỉ mọc ở những nơi Kiếm đạo đạt đến đỉnh phong, mỗi chiếc lá đều ẩn chứa một tia kiếm khí xé rách hư không.

Nhưng trong mắt Diệp Phi, đó chỉ là một cây hành lá hơi khác biệt một chút.

"Tưới thêm một chút nước Cam Lộ pha loãng nào… Cố lên nhé hành nhỏ, mau lớn để ta còn làm món trứng chiên hành."

Diệp Phi lẩm bẩm, tay cầm chiếc bình tưới nước gỉ sét — thứ vốn là "Tịnh Thế Thủy Bình" trong truyền thuyết, có khả năng chứa cả một biển linh dịch. Hắn vẩy nhẹ vài giọt.

**[Ding! Bạn đã chăm sóc Kiếm Ý Thảo thành công. Thọ nguyên +3 ngày, Thuộc tính Kiếm đạo +1. Tu vi hiện tại: Đại Thừa cảnh tầng 9 (Ngụy trang: Luyện Khí tầng 3).]**

Tiếng thông báo của hệ thống vang lên trong đầu êm ái như tiếng suối chảy. Diệp Phi thở phào một cái, hài lòng lau mồ hôi trên trán. Hắn đã "cẩu" ở cái xó xỉnh này mười năm rồi. Mười năm không bước ra khỏi tông môn nửa bước, mười năm chỉ quanh quẩn với phân bón và hạt giống.

Trong khi những đệ tử cùng lứa đang mải mê tranh giành địa vị, tranh đoạt tài nguyên, rồi bị đánh đến mức cha mẹ nhận không ra, hoặc xui xẻo hơn là bỏ mạng trong bí cảnh nào đó, thì Diệp Phi lại sống vô cùng vui vẻ. Tu vi của hắn đã đạt đến đỉnh cao nhất của Thương Lam giới, chỉ cần tiến thêm một bước nữa là có thể cảm nhận Thiên kiếp, nhưng hắn luôn đè ép nó xuống.

Đùa sao? Độ Kiếp à? Nghe thôi đã thấy nguy hiểm. Thiên lôi đánh xuống đầu không chết cũng mất lớp da, lỡ như có ai đó thừa cơ đánh lén lúc hắn suy yếu thì sao? Phương châm của Diệp Phi là: Tuổi thọ càng dài, thực lực càng mạnh, nhưng sự tồn tại thì phải càng mờ nhạt.

"Gâu!"

Nhị Cẩu — con chó vàng gầy nhom đang nằm dưới gốc cây dưa hấu — đột ngột vểnh tai lên, lười biếng kêu một tiếng. Ánh mắt nó nhìn về phía con đường mòn dẫn vào Dược Viên với vẻ khinh bỉ sâu sắc.

Diệp Phi lập tức cảnh giác. Hắn vội vàng vơ lấy chiếc cuốc gỉ, thu hồi lại khí tức, khuôn mặt đang hồng nhuận bỗng chốc trở nên xám xịt, hô hấp dồn dập, ra vẻ một đệ tử tạp dịch thiếu ăn lâu ngày, tu vi Luyện Khí tầng 3 không vững vàng dao động liên tục.

Hắn lẩm nhẩm: "Quy tắc sinh tồn số 17: Khi có người lạ đến, phải lập tức thể hiện sự nghèo nàn và yếu đuối. Chỉ có kẻ vô dụng mới không bị đố kỵ."

Một lát sau, tiếng bước chân kiêu ngạo vang lên.

Dẫn đầu là một nam tử trẻ tuổi mặc đạo bào thêu sợi chỉ bạc của nội môn đệ tử. Hắn ta có khuôn mặt tuấn tú nhưng đầy vẻ ngạo mạn, tay cầm một chiếc quạt lông vũ, dáng vẻ thanh cao như thể đi vào chốn bẩn thỉu nhất thế giới. Đi theo sau hắn là hai tên đệ tử ngoại môn mặt mày nịnh bợ.

Người này chính là Diệp Thần — thiên tài trẻ tuổi nhất ngoại môn, vừa tròn mười tám tuổi đã đạt tới Luyện Khí tầng 9, được coi là mầm non quý giá của Thanh Vân Tông.

Diệp Thần bước vào vườn, vừa che mũi vừa nhíu mày nhìn đám rau xanh tươi tốt xung quanh.

"Đệ tử tạp dịch Diệp Phi, nhìn thấy Diệp sư huynh mà còn không mau quỳ xuống bái kiến?" Một tên đệ tử đi theo lên tiếng quát lớn.

Diệp Phi lập tức buông cuốc, vẻ mặt "hốt hoảng" chạy lại, lưng còng xuống, run rẩy nói: "Vãn… vãn bối Diệp Phi, bái kiến Diệp sư huynh thiên tài. Không biết ngài đại giá quang lâm chốn thấp kém này có việc gì chỉ bảo?"

Diệp Thần không nhìn Diệp Phi lấy một cái, ánh mắt hắn đảo quanh vườn rau. Lạ thật, linh khí ở đây tuy mỏng manh nhưng cây cối sao lại xanh tốt lạ thường như vậy? Hắn cảm thấy có một hơi thở rất thoải mái, mỗi hơi thở hít vào đều khiến linh lực trong cơ thể chuyển động trơn tru hơn một chút.

"Ta nghe nói ngươi ở cái xó xỉnh này trồng được ít linh thực chất lượng cao?" Diệp Thần mở quạt, nhàn nhạt hỏi. "Trưởng lão quản lý nói, ngươi chăm sóc Dược Viên mười năm, mỗi năm nộp đủ sản lượng nhưng lại chẳng bao giờ thấy có phần 'tặng riêng' cho sư huynh đệ. Ngươi có biết quy tắc của Thanh Vân Tông là gì không?"

Diệp Phi trong lòng mắng thầm: *Quy tắc cái đầu ngươi! Đây là vườn rau ta tự khai hoang sau khi đã nộp đủ phần cho tông môn.* Nhưng ngoài mặt, hắn vẫn lộ vẻ sợ hãi: "Diệp sư huynh đại nhân đại lượng, vãn bối thật sự chỉ trồng mấy loại rau cải, hành tỏi để ăn qua ngày thôi ạ. Linh khí ở đây nghèo nàn, lấy đâu ra linh thực cấp cao cơ chứ?"

"Láo xược!" Tên đệ tử bên cạnh Diệp Thần quát lên, hắn bước tới định đá vào giỏ rau cạnh đó, nhưng đột nhiên rùng mình một cái, cảm giác như có một đôi mắt tử thần đang nhìn vào gáy mình. Hắn quay đầu nhìn thì chỉ thấy con chó vàng gầy gò đang ngáp dài dưới gốc cây dưa hấu.

Hắn bực tức quay lại nhìn Diệp Phi: "Diệp sư huynh sắp đột phá Trúc Cơ, cần một lượng lớn linh dược chứa thuộc tính Mộc để gia cố nền móng. Ta thấy cái mầm xanh kia của ngươi… có chút đặc biệt."

Hắn chỉ tay vào mầm "Kiếm Ý Thảo" mà Diệp Phi vừa chăm sóc.

Tim Diệp Phi thót một cái. Không phải hắn sợ bọn này cướp cây, mà là hắn sợ cây đó sẽ… giết bọn này. Nếu Kiếm Ý Thảo bị chạm vào một cách thô bạo, kiếm khí bên trong sẽ bộc phát, lúc đó cái đầu của Diệp Thần chắc chắn sẽ bay lên trời như pháo hoa. Khi ấy, tông môn sẽ điều tra, trưởng lão chấp pháp sẽ đến, và sự bình yên của hắn sẽ chấm dứt.

"Không được, Diệp sư huynh! Cái đó… cái đó không phải linh dược gì đâu, đó là… là 'Cỏ Đoạn Trường' đấy!" Diệp Phi hét lên, vẻ mặt đầy sự lo lắng chân thành. "Ta trồng nó để diệt chuột. Ngài chạm vào là trúng độc ngay lập tức!"

Diệp Thần cười lạnh, vẻ mặt khinh miệt: "Dùng độc dọa ta? Ngươi tưởng ta là đứa trẻ ba tuổi sao? Ta thấy đây rõ ràng là một loại biến dị của linh thảo."

Nói đoạn, Diệp Thần bước tới, vung quạt định hái mầm cây.

Diệp Phi đổ mồ hôi hột. Hắn nhìn sang Nhị Cẩu, khẽ ra hiệu bằng ánh mắt: *"Giải quyết gọn gàng, đừng để bọn chúng chết ở đây."*

Nhị Cẩu hơi lim dim mắt, một luồng sóng linh lực nhỏ đến mức ngay cả Diệp Thần đứng cạnh cũng không nhận ra được truyền vào lòng đất.

Đúng lúc tay của Diệp Thần chỉ còn cách mầm Kiếm Ý Thảo vài tấc, mặt đất dưới chân hắn bỗng dưng… sụt lún một cách vô cùng tự nhiên.

"A!"

Diệp Thần mất đà, ngã sấp mặt xuống đống phân bón (vừa được Diệp Phi ủ bằng chất thải của Nhị Cẩu — thứ phân chứa độc tính ăn mòn của Thần thú). Đầu hắn cắm thẳng vào cái xô phân hôi hám.

"Sư huynh!" Hai tên đệ tử đi theo kinh hoàng lao lại đỡ.

Khi Diệp Thần ngẩng đầu lên, khuôn mặt tuấn tú kia đã dính đầy thứ chất lỏng màu vàng xám bốc mùi kinh hoàng. Mùi hôi thối này không phải mùi phân bình thường, mà là mùi thối của hỗn hợp linh khí tạp chất bị Nhị Cẩu thải ra, nó ám vào da thịt thì ngay cả nước suối tiên cũng không rửa sạch trong ba tháng.

"Ngươi… ngươi dám ám hại ta?" Diệp Thần điên tiết, mắt đỏ ngầu nhìn Diệp Phi. Hắn cảm nhận được danh dự của "thiên tài" bị chà đạp nghiêm trọng. Hắn gầm lên, lòng bàn tay tụ lại một ngọn lửa — Hỏa Cầu Thuật.

Lửa đỏ rực bốc lên, không gian xung quanh nóng rực.

Diệp Phi thu mình lại, mặt cắt không còn giọt máu, miệng lắp bắp: "Oan uổng quá sư huynh! Đất này do dạo này mưa nhiều nên hơi nhão… Ta đã bảo là độc mà ngài không tin…"

Trong đầu Diệp Phi, hệ thống đang điên cuồng thông báo:

**[Cảnh báo: Diệp Thần chuẩn bị phá hủy vườn rau. Bạn có 3 phương án:]**
*1. Bộc lộ tu vi, một chiêu tiễn đối phương về nơi chín suối. (Phần thưởng: Tiên kiếm của Tiên Đế, Nhược điểm: Bị toàn tông môn truy sát).*
*2. Dùng Khoai Tây Nổ hất văng đối phương. (Phần thưởng: Công pháp Địa cấp, Nhược điểm: Để lại dấu vết linh lực).*
*3. Tiếp tục giả vờ vô hại, mượn ngoại lực giải quyết. (Phần thưởng: Điểm 'Cẩu Đạo' +1000, 10 bao phân bón Thần cấp).*

Hắn không do dự chọn phương án 3.

Khi ngọn lửa của Diệp Thần định ném xuống, đột nhiên từ phía rừng rậm bên cạnh vang lên một tiếng rống của lợn rừng.

Một con lợn rừng da dầy thịt béo, nhưng mắt đỏ lừ, từ trong bụi rậm lao ra như điên như dại. Con lợn này chẳng biết ăn phải thứ gì (thực tế là vừa bị Nhị Cẩu ném một mẩu hạt tiêu Thần cấp vào mông), nó lao thẳng vào vườn rau, không nhắm vào Diệp Phi, mà nhắm ngay vào cái mông của Diệp Thần đang quay ra ngoài.

"Uỵch!"

Cú húc mạnh như một chiếc xe tải lao dốc khiến Diệp Thần cùng quả cầu lửa bay vọt lên không trung. Ngọn lửa trên tay hắn không ném vào vườn rau, mà ném trúng vào… chính hai tên đệ tử đi cùng.

"Cháy! Cháy rồi!"

Ba tên "thiên tài" nội ngoại môn quấn lấy nhau, một đứa bốc mùi thối, hai đứa bốc cháy, bị con lợn rừng điên cuồng đuổi theo ra tận khỏi ranh giới Dược Viên. Tiếng la hét thảm thiết vang vọng cả một vùng núi.

Dược Viên trở lại vẻ yên tĩnh.

Diệp Phi đứng dậy, phủi bụi trên áo, vẻ mặt sợ hãi vừa nãy biến mất không còn dấu vết, thay vào đó là sự lạnh nhạt đến đáng sợ. Hắn nhìn về hướng ba kẻ kia biến mất, lắc đầu thở dài:

"Đã bảo là nguy hiểm mà cứ thích xông vào. Haiz, giới trẻ bây giờ thiếu sự cẩn trọng quá."

Hắn bước đến chỗ mầm Kiếm Ý Thảo, thấy nó vẫn bình an vô sự mới nhẹ lòng. Nếu ngọn lửa kia lỡ chạm vào đây, kiếm khí bộc phát thì cả cái ngọn núi này cũng đừng hòng giữ được, lúc đó hắn chạy sao kịp?

"Nhị Cẩu, làm tốt lắm. Tí nữa cho thêm một miếng vỏ dưa hấu."

Nhị Cẩu nằm dưới gốc cây, lười biếng vẫy đuôi như muốn nói: *"Chủ nhân, lần sau mấy loại rác rưởi này đừng bắt ta ra tay, bẩn chân lắm."*

Diệp Phi ngồi xuống ghế tre, tự rót cho mình một chén nước trà. Đây là trà "Ngộ Đạo" mà hắn trồng năm ngoái. Uống một ngụm có thể giúp tu sĩ bình thường tăng thêm năm mươi năm tu vi, nhưng hắn chỉ coi nó là nước giải khát hạ hỏa.

Hắn bắt đầu suy ngẫm về sự cố vừa rồi.

"Diệp Thần là người của nội môn, đằng sau hắn hình như là Lâm Hải Trưởng lão — người đang quản lý các vấn đề tạp dịch. Tên Lâm Hải này cực kỳ tham lam và độc ác. Diệp Thần về báo cáo chắc chắn lão sẽ nghi ngờ nơi này."

Quy tắc sinh tồn số 4: *Nếu kẻ thù mạnh hơn có khả năng tìm đến, hãy chuẩn bị sẵn một cái bẫy còn lớn hơn, hoặc… ngụy trang cho nơi này thành một bãi rác thực thụ.*

Diệp Phi lập tức hành động. Hắn không dùng pháp thuật to tát, mà chỉ cần thay đổi vị trí của vài tảng đá xung quanh vườn. Đây chính là "Tuyệt Diệt Thiên Đạo Trận" nhưng được hắn tinh giản thành "Thất Tinh Che Mắt Trận". Trong mắt người ngoài, vườn rau của hắn từ giờ trở đi sẽ trông cực kỳ tồi tàn, héo úa, linh khí kiệt quệ đến mức con kiến cũng không muốn bò vào.

Nhưng bên dưới lớp ngụy trang đó, mỗi tấc đất đều là linh điền Thần cấp.

"Còn một việc nữa…" Diệp Phi lẩm bẩm. Hắn đi vào gian nhà lá, lôi ra một củ cà rốt to tướng đỏ rực. Đây không phải cà rốt bình thường, mà là "Bất Diệt Linh Sâm" có thể hồi sinh người chết. Hắn cầm con dao bếp thường ngày, chẻ củ cà rốt ra thành trăm mảnh vụn.

"Mấy mảnh này lát nữa rải ra ngoài lối đi, tạo ấn tượng là con lợn rừng khi nãy vào đây cắn phá, hỏng hết 'linh dược quý giá' của ta. Khi Lâm Hải đến, ta sẽ than khóc đòi bồi thường vì mất mát lớn, làm cho lão thấy chỗ này không có gì để lợi dụng, thậm chí còn sợ bị ta đòi linh thạch."

Sự tỉ mỉ của Diệp Phi khiến chính hắn cũng thấy tự hào. Ở cái thế giới mà một kẻ Luyện Khí có thể bị nổ tung chỉ vì một lời nói đùa, thì sự cẩn thận không bao giờ là thừa.

Nửa canh giờ sau.

Tại Nội môn, Lâm Hải Trưởng lão — một lão già với khuôn mặt dài như mặt ngựa, đang bịt mũi nhìn đệ tử thiên tài Diệp Thần. Diệp Thần vừa được tắm rửa bằng linh dịch nhưng mùi thối vẫn bốc lên nồng nặc đến mức các đệ tử khác phải đứng cách xa mười mét.

"Ngươi nói sao? Một tên Luyện Khí tầng 3 lại để lợn rừng húc ngươi?" Lâm Hải quát lên, giọng đầy hoài nghi.

"Sư… sư tôn… thật sự là sụt đất ạ! Con chó kia rất quái dị, và cái vườn đó… con thấy rất nhiều linh khí…" Diệp Thần vừa nói vừa run, nước mắt chảy dài.

Lâm Hải nheo mắt lại. Lão không tin vào chuyện linh khí của một đệ tử tạp dịch, nhưng lão rất quan tâm đến danh tiếng của đồ đệ mình. Quan trọng hơn, lão đang cần một mảnh đất trống để mở rộng khu vực trồng trọt của tư gia, cái Dược Viên phía sau kia tuy hẻo lánh nhưng địa thế rất tốt.

"Thôi được rồi, đi xuống nghỉ ngơi đi. Ngày mai ta sẽ đích thân tới đó xem xem. Nếu tên tiểu tử kia dám dùng thủ đoạn bẩn thỉu ám hại đồ đệ ta, ta sẽ khiến hắn biết thế nào là sống không bằng chết."

Trong bóng tối, đôi mắt của Lâm Hải lóe lên sự tham lam tàn nhẫn.

Cùng lúc đó, tại Dược Viên hẻo lánh.

Diệp Phi đột nhiên hắt xì một cái. Hắn xoa mũi, vẻ mặt lo lắng nhìn trời: "Ai lại nhắc mình rồi? Chắc chắn là điềm hung. Để xem quẻ… Ồ, quẻ Đại Cát trong thế Đại Hung. Tức là kẻ địch sẽ mang quà đến tặng mình sao?"

Hắn nhìn ra phía ngoài hàng rào, nơi những "mảnh vỡ" của Bất Diệt Linh Sâm đang phát ra ánh sáng hồng lờ mờ dưới lớp bùn. Một cái bẫy hoàn hảo đã được giăng sẵn.

Bên cạnh hắn, Nhị Cẩu thở dài, liếc nhìn chủ nhân của mình với ánh mắt bất lực.

*Chủ nhân ơi là chủ nhân, ngài rõ ràng có thể một cái tát thổi bay cả tông môn này, tại sao lại phải diễn kịch mệt mỏi thế này chứ? Thật là… khổ thân cái tên Lâm Hải sắp tới.*

Diệp Phi thì không nghĩ thế. Hắn lẩm nhẩm bài hát "Em là bông hoa nhỏ", tay xới đất trồng nốt đám hành.

Dưới lớp đất sâu một vạn trượng, nơi "Vạn Cổ Mộ" tọa lạc, các vị thần linh thời cổ đại bị trấn áp bên trong đang run rẩy. Mỗi khi cái cuốc của Diệp Phi nện xuống đất, những pháp tắc vĩnh hằng mà họ để lại đều bị chấn động đến mức sắp vỡ vụn. Họ hận không thể hét lên: "Tiên nhân đại gia, xin ngài cuốc nhẹ tay một chút, bọn ta sắp bị ngài xới bay hồn phách rồi!"

Nhưng Diệp Phi không biết. Hắn chỉ đơn thuần nghĩ rằng, đất hôm nay hơi cứng, chắc phải dùng thêm phân bón hóa học (loại hắn chế từ cốt của Thiên Ma) cho tơi xốp hơn.

Một đêm không ngủ, giới tu tiên bên ngoài vẫn đầy dẫy tranh đấu, nhưng tại góc nhỏ này, Diệp Phi vẫn đang tận hưởng niềm vui thuần khiết nhất của một người nông dân: "Ăn rau của mình, mặc kệ đời đưa đẩy."

Đêm đó, một đạo thanh quang hạ xuống bên rìa thung lũng.

Tô Thanh Tuyết — đệ nhất thiên kiêu của Thanh Vân Tông, Băng Sơn nữ thần trong mắt vạn người, đang đứng đó với vết máu đọng nơi khóe miệng. Cô đang bị người của Ma môn truy sát, trong tay ôm một viên đá đen kỳ quái.

Cô nhìn về phía ngôi nhà lá lụp xụp của Diệp Phi, đôi mắt mệt mỏi lóe lên một tia hy vọng cuối cùng.

"Đó là… nơi trú ẩn của vị cao nhân sao?"

Cô ngã xuống ngay trước cổng vườn rau của Diệp Phi, đúng chỗ mẩu cà rốt mà hắn vừa vứt bỏ.

Nghe tiếng "bộp" trước cửa, Diệp Phi đang chuẩn bị đi ngủ thì giật thót mình, nhảy vọt lên xà nhà, tay lăm lăm hai củ "Khoai Tây Nổ" (loại có thể hủy diệt cả một tòa thành):

"Xong rồi, quy tắc số 1: Tai họa từ trên trời rơi xuống chính là phụ nữ đẹp. Nhị Cẩu, mau tắt đèn! Giả vờ không có ai ở nhà!"

Nhưng dường như định mệnh không cho hắn "cẩu" yên ổn như vậy. Mùi máu tươi và khí tức Ma môn từ xa đang rầm rập kéo đến. Một rắc rối lớn hơn Diệp Thần gấp trăm lần đang bắt đầu…_

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8