Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng Rau
Chương 5: ** Bãi nước tiểu của Nhị Cẩu

Cập nhật lúc: 2026-05-09 13:03:09 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 5: BÃI NƯỚC TIỂU CỦA NHỊ CẨU**

Đêm ở ngoại môn Thanh Vân Tông yên tĩnh đến lạ thường, chỉ có tiếng côn trùng kêu râm ran trong những bụi cỏ dại. Thế nhưng, trong khu vườn nhỏ ở phía Tây thung lũng, bầu không khí lại đặc quánh sự tang thương.

Diệp Phi ngồi xổm dưới đất, đôi mắt đờ đẫn nhìn chằm chằm vào một cây mầm bé xíu vừa bị dẫm nát đến mức biến dạng, nhựa xanh rỉ ra hòa vào bùn đất. Đối với kẻ khác, đây chỉ là một mầm cây vô danh, nhưng với Diệp Phi, đây chính là "Băng Tâm Linh Cải" mà hắn đã phải tốn ba tháng trời dùng nước Cam Lộ pha loãng để ươm mầm.

Một cây mầm này, thu hoạch xong có thể đổi được 5 điểm thuộc tính và 2 năm tuổi thọ!

“Trời đánh thánh đâm cái tên Diệp Thần kia…” Diệp Phi nghiến răng, lẩm bẩm trong cổ họng. “Ngươi dẫm nát không chỉ là cái cây, mà là hai năm thanh xuân của ta đấy có biết không?”

Hắn thận trọng dùng ngón tay nâng nhẹ xác cây mầm lên, thở dài một tiếng rồi lôi từ trong ngực áo ra một đồng xu đồng cũ kỹ. Trước khi làm bất cứ việc gì, quy tắc sắt đá của Diệp Phi là phải bói quẻ.

Hắn lắc đồng xu ba lần, gieo xuống mặt đất.

"Cát. Đại cát?" Diệp Phi sững người.

Hắn nhíu mày nhìn quẻ tượng. Lẽ ra theo tính toán của hắn, việc bị thiên tài ngoại môn Diệp Thần ghi hận phải là điềm báo của "Huyết quang tai ương" mới đúng. Tại sao lại là đại cát? Chẳng lẽ do mình hôm nay quên thắp hương cho Thần Nông đại đế?

Diệp Phi không tin, hắn lại lấy ra một bộ quẻ bài bằng thẻ trúc, xóc mạnh. Kết quả vẫn như cũ: Một điềm báo vô cùng thuận lợi, thậm chí còn ám chỉ sẽ có "quý nhân" giúp hắn trừ khử phiền phức.

“Lạ thật, mình đào hang sâu thêm 3 mét nữa cho chắc.”

Diệp Phi đứng dậy, cầm lấy chiếc cuốc gỉ sắt tựa bên vách nhà lá. Trong mắt người ngoài, đó là vật dụng bỏ đi, nhưng nếu có một vị Luyện Khí sư bậc thầy ở đây, chắc chắn sẽ phát điên mà nhận ra cái cuốc này ẩn chứa những đạo văn kinh khủng đến mức có thể xới tung cả không gian.

Diệp Phi đào đào xới xới một lúc, mồ hôi đầm đìa nhưng thần sắc vẫn vô cùng cẩn trọng. Hắn bố trí thêm ba tầng "Ẩn Linh Trận" xung quanh căn nhà, sau đó lại treo thêm một cái bùa "Tỵ Họa" lên cửa sổ. Sau khi chắc chắn rằng dù có tu sĩ Trúc Cơ đi ngang qua cũng chỉ thấy đây là một nơi nghèo nàn tiêu điều, hắn mới an tâm vào phòng.

Lúc này, trên chiếc phản gỗ mục nát, một con chó vàng gầy gò, lông lá lổm chổm đang nằm dài, một chân sau còn gác lên khúc gỗ, đôi mắt lim dim ra vẻ đang ngủ say. Đó chính là Nhị Cẩu.

Diệp Phi đi tới, vỗ vào cái bụng hóp của nó: “Nhị Cẩu, tối nay tỉnh táo một chút. Tên họ Diệp kia chắc chắn sẽ không bỏ qua đâu. Ngươi giữ cửa, nếu thấy ai lạ mặt bò vào vườn thì cứ sủa thật to, ta sẽ dùng đường hầm rút lui trước, sau đó sẽ vòng lại đón ngươi.”

Nhị Cẩu hơi mở một con mắt ra, liếc nhìn chủ nhân của mình với ánh mắt đầy vẻ khinh bỉ.

*“Đồ nhát chết. Một con kiến hôi Luyện Khí tầng 7 cũng làm ngươi sợ thành ra thế này?”* — Nhị Cẩu nghĩ thầm trong đầu, nhưng miệng lại chỉ phát ra tiếng rên hừ hừ lấy lệ rồi lại nhắm mắt ngủ tiếp.

Diệp Phi thở dài, xoa đầu nó: “Ngoan, mai ta làm cho ngươi bát cơm trộn nước canh Linh Đào. Ngủ đi.”

Khi hơi thở của Diệp Phi dần trở nên đều đặn, đi vào trạng thái giả chết (một loại công pháp bế khí mà hắn luyện tới mức đại thành), Nhị Cẩu bỗng nhiên bật dậy.

Ánh mắt nó trong đêm tối không hề đờ đẫn mà sắc lẹm như lưỡi kiếm, khí tức gầy gò héo hon hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một loại uy áp thiên địa thầm kín nhưng vô cùng đáng sợ. Nó quay đầu nhìn chủ nhân mình đang trùm chăn kín mít, trong lòng hừ lạnh.

*“Dẫm nát linh dược mà bản tọa dùng để lót dạ hằng ngày, còn làm hỏng giấc ngủ của chủ nhân ta? Diệp Thần? Cái tên này cũng xứng dùng họ của tên nhát gan kia sao?”*

Nhị Cẩu nhẹ nhàng bước xuống giường, móng vuốt của nó chạm vào mặt đất không phát ra một tiếng động nhỏ nào. Nó xuyên qua lớp cửa gỗ, đi thẳng qua mười mấy tầng trận pháp mà Diệp Phi vừa thiết lập một cách nhẹ nhàng như đi dạo trong sân nhà. Thậm chí, những linh văn hộ trận còn chủ động dạt sang hai bên như thể đang nghênh đón tổ tiên trở về.

Nó ra đến cổng thung lũng, dừng lại một chút, khịt khịt mũi vào không trung để tìm kiếm mùi vị của "kẻ dẫm rau". Một tia linh quang xẹt qua đôi mắt vàng rực của nó.

Chỉ trong một cái chớp mắt, bóng dáng con chó gầy đã biến mất, hòa tan vào bóng đêm.

***

Tại trung tâm khu cư xá đệ tử ngoại môn, một gian lầu gác trang nhã hơn hẳn những nơi khác là địa bàn của Diệp Thần.

Diệp Thần lúc này đang ngồi xếp bằng trên bồ đoàn thượng hạng, trên mặt lộ ra vẻ đắc ý vô cùng. Hắn vừa nhận được một lọ "Bồi Nguyên Đan" phẩm chất thượng giai từ vị ca ca là đệ tử nội môn gửi về.

“Hừ, Diệp Phi cái tên phế vật kia, chiếm cứ thung lũng có linh khí tốt nhất ngoại môn mà chỉ để trồng mấy thứ rau củ thối tha. Chờ ta đột phá Luyện Khí tầng 8, ta sẽ tìm cách đuổi hắn đi để lấy nơi đó làm động phủ riêng.”

Hắn lấy ra một chiếc chén ngọc tinh xảo, rót vào đó một chút nước suối linh thuần để chuẩn bị dùng đan dược. Theo lời chỉ dẫn, đan dược này khi uống cùng linh tuyền vào nửa đêm sẽ phát huy hiệu lực tối đa.

Diệp Thần đặt chiếc chén lên bàn gỗ ngay cạnh cửa sổ, sau đó bắt đầu vận chuyển công pháp, điều chỉnh trạng thái cơ thể đến mức đỉnh phong.

Hắn không hề hay biết, ngay tại bậu cửa sổ phía sau lưng mình, một đôi mắt vàng khè đang lặng lẽ quan sát.

Nhị Cẩu khinh thường nhìn tên tu sĩ trước mặt. Trong mắt nó, khí tức của Diệp Thần vừa hỗn tạp vừa yếu ớt, giống như một mớ rác rưởi được nhồi nhét linh khí vào. Nó nhìn chằm chằm vào cái chén ngọc đựng linh tuyền kia, cái đuôi gầy guộc hơi vẫy vẫy.

*“Ngươi muốn uống linh dịch để đột phá? Được, bản tọa ban cho ngươi một chút ‘thần dịch’ đích thân tinh chế.”*

Nhị Cẩu nhẹ nhàng nhảy lên mặt bàn, nhanh đến mức không khí cũng không kịp rung động. Nó đứng cạnh chiếc chén ngọc, sau đó hơi nhấc một chân sau lên.

*Róc rách… róc rách…*

Một dòng chất lỏng vàng óng, ẩn chứa những tia sáng l li ti như tinh tú trong dải ngân hà, chảy thẳng vào chén ngọc. Mùi vị của nó… thật kỳ lạ, vừa có mùi hương thanh khiết của linh quả, lại vừa có một chút vị nồng nặc khó tả của bản năng loài chó.

Linh tuyền vốn trong suốt ngay lập tức biến thành một loại dịch thể màu vàng nhạt, hơi bốc lên một làn khói mỏng.

Xong việc, Nhị Cẩu dùng móng vuốt gạt chiếc chén ngọc về vị trí cũ một cách hoàn hảo, không lệch lấy một phân. Nó quay đầu lại, nhìn cái gáy của Diệp Thần lần cuối rồi khịt mũi một cái đầy chế nhạo trước khi biến mất vào màn đêm như thể chưa từng xuất hiện.

***

Nửa canh giờ sau, Diệp Thần mở mắt ra, một tia tinh quang bắn ra từ đồng tử. Hắn cảm thấy trạng thái của mình đã cực tốt.

“Đến lúc rồi!”

Hắn cầm viên Bồi Nguyên Đan ném vào miệng, sau đó chộp lấy chén ngọc bên cạnh, ngửa cổ uống cạn một hơi sạch bách.

“Khụ… mùi vị gì thế này?” Diệp Thần hơi nhăn mặt. Hắn cảm thấy nước suối linh thuần hôm nay dường như hơi đậm đặc quá mức, lại có chút vị chát nồng, thậm chí còn hơi… khai khai?

Nhưng ngay sau đó, sắc mặt hắn đại biến!

Một nguồn năng lượng cuồng bạo chưa từng có, giống như một con cự long thức tỉnh ngay trong thực quản, điên cuồng lao xuống đan điền của hắn. Năng lượng đó tinh thuần đến mức kinh người, nhưng cũng dữ dội đến mức dường như muốn xé toạc tất cả kinh mạch của hắn ra.

“Trời ạ! Đây… đây là dược hiệu của Bồi Nguyên Đan sao?” Diệp Thần run rẩy, mặt đỏ bừng như gà chọi. “Không đúng! Dược hiệu này vượt xa dự kiến của mình ít nhất trăm lần! Chẳng lẽ ca ca gửi cho mình Tiên đan trà trộn vào?”

Hắn lập tức nhắm mắt, cố gắng hết sức để dẫn dắt luồng năng lượng "vàng óng" kia chạy theo quỹ đạo công pháp.

Thế nhưng, bãi nước tiểu của một con Thôn Phệ Thần Thú dù chỉ là một phần tỷ sức mạnh, cũng đâu phải một tên Luyện Khí tầng 7 có thể tiêu hóa được?

“Ách… ặc!”

Bụng của Diệp Thần bắt đầu phình to lên một cách kỳ lạ. Những tiếng kêu *ùng ục* vang lên dữ dội trong bụng hắn như có sấm sét đánh bên trong. Cùng với đó là một cảm giác nóng rát chạy dọc từ bụng dưới ra phía sau "cửa hậu".

Mồ hôi lạnh của Diệp Thần chảy ròng ròng. Hắn đang ở vào thời khắc quan trọng của sự đột phá. Nếu buông tay lúc này, hắn sẽ bị phản phệ mà chết; nhưng nếu tiếp tục nhịn… hắn sợ mình sẽ phá vỡ "đạo tâm" ngay tại đây.

“Nhịn! Ta phải nhịn! Ta là thiên tài!” Diệp Thần rống lên trong lòng, gương mặt vặn vẹo đến mức dị dạng.

Nhưng dòng "thần dịch" của Nhị Cẩu không chỉ mang lại linh khí, mà nó còn mang theo một quy luật đào thải cực mạnh của thần thú thượng cổ. Nói một cách đơn giản: Cái gì không thuộc về cơ thể, nó sẽ bị tống khứ ra ngoài một cách tàn bạo nhất.

*Phụt!*

Một tiếng động vang dội phát ra từ phía dưới bồ đoàn. Cả gian phòng lập tức tràn ngập một mùi vị "kinh thiên động địa".

Cùng lúc đó, linh lực cuồng bạo không có chỗ xả, bắt đầu lao ngược lên não bộ của hắn. Diệp Thần trợn ngược mắt, toàn thân run rẩy như bị điện giật.

“Aaa!”

Hắn thét lên một tiếng thất thanh rồi ngã nhào từ trên bồ đoàn xuống sàn nhà. Tu vi trên người hắn bắt đầu trồi sụt không ổn định, từ Luyện Khí tầng 7 tụt xuống tầng 6, rồi lại vọt lên tầng 8, rồi lại rớt xuống tầng 4.

Đây chính là dấu hiệu điển hình của tẩu hỏa nhập ma!

Chưa dừng lại ở đó, cơn "tiêu chảy" bộc phát từ bãi nước tiểu của Nhị Cẩu bắt đầu phát huy tác dụng ở mức cao nhất. Diệp Thần chỉ kịp lết đến gần cửa thì cảm thấy đất trời sụp đổ.

Cả đêm đó, khu lầu gác vốn thanh tĩnh của thiên tài ngoại môn phát ra những tiếng la hét đau đớn xen lẫn những tiếng động "khó nói" mà mãi về sau, các đệ tử quanh đó vẫn còn cảm thấy rùng mình khi nhắc lại.

***

Sáng sớm hôm sau.

Diệp Phi thức dậy theo thói quen của một người nông dân thực thụ. Hắn vươn vai, hít hà không khí trong lành của thung lũng rồi quay sang nhìn Nhị Cẩu.

Con chó vàng vẫn đang ngủ nướng, mồm chảy cả dãi ra tấm phản gỗ, trông hèn mọn và vô hại đến cực điểm.

“Con chó lười này, đêm qua chắc lại lẻn ra bờ suối tìm xương rồi.” Diệp Phi lẩm bẩm, sau đó cầm bình tưới nước đi ra vườn rau.

Hắn kiểm tra lại những cây mầm, lòng vẫn hơi đau xót vì cái cây bị dẫm nát hôm qua. Hắn lấy một chút nước suối Cam Lộ, tưới lên gốc cây bị nát với hy vọng mong manh. Kỳ lạ thay, cây mầm dường như có dấu hiệu hồi sinh thần kỳ, những phiến lá vốn dĩ nát bấy đang bắt đầu từ từ khép lại.

Đang định bắt tay vào làm việc, bỗng nhiên có tiếng bước chân dồn dập từ phía xa vọng lại. Diệp Phi ngay lập tức biến sắc, nhanh như cắt vứt chiếc bình tưới vào lùm cỏ, sau đó nằm bò ra đất, lấy bùn trét lên mặt cho ra vẻ một gã tạp dịch nghèo nàn, tu vi hạ xuống mức Luyện Khí tầng 3 cực kỳ mỏng manh.

“Diệp sư đệ! Diệp sư đệ có nhà không?”

Một vị đệ tử ngoại môn quen mặt, tên là Vương Bình, vừa chạy vừa thở hổn hển lao vào thung lũng.

Diệp Phi giả vờ sợ hãi, run rẩy đứng dậy: “Vương huynh… huynh tìm đệ có việc gì? Có phải Diệp Thần sư huynh… lại đến đòi thu linh thạch không? Đệ thực sự không còn viên nào đâu!”

Vương Bình dừng lại, xua tay lia lịa, trên mặt là một vẻ vừa bàng hoàng vừa hưng phấn không thể giấu giếm:

“Không phải! Không phải đòi linh thạch! Diệp Thần… Diệp Thần hắn xảy ra chuyện lớn rồi!”

Diệp Phi giả vờ kinh ngạc, đôi mắt mở to: “Chuyện lớn? Diệp sư huynh thiên tài như thế, chẳng lẽ… hắn đột phá thành công Trúc Cơ sao?”

“Trúc Cơ cái gì chứ!” Vương Bình hạ thấp giọng, vẻ mặt kỳ bí nói: “Đêm qua không biết hắn uống nhầm cái gì, hay là tu luyện công pháp tà môn nào đó, mà tẩu hỏa nhập ma ngay trong lầu. Sáng nay người ta phát hiện ra hắn nằm ngất bên đống… khụ khụ… đống chất thải của chính mình. Tu vi đại tổn, hiện giờ chỉ còn lại Luyện Khí tầng 3, ngang hàng với đệ rồi!”

Diệp Phi trợn mắt: “Cái gì? Có chuyện đó sao?”

“Còn hơn thế nữa!” Vương Bình tiếp tục "buôn dưa lê": “Trưởng lão chấp pháp Lâm Hải đích thân đến kiểm tra, nói rằng linh khí trong cơ thể Diệp Thần vô cùng hỗn loạn, giống như bị một loại năng lượng thượng cổ nào đó đánh phá. Giờ hắn bị cấm túc để điều tra xem có phải do dùng tà dược không. Đệ nói xem, có phải là báo ứng không? Hôm qua hắn vừa bắt nạt đệ, hôm nay đã thành phế vật!”

Diệp Phi trong lòng dậy sóng, nhưng bề ngoài vẫn lộ ra vẻ sợ hãi: “Ôi trời, tu tiên thực sự là nguy hiểm quá. May mà đệ chỉ trồng rau, trồng rau cho nó lành. Chứ tu luyện đỉnh cao thế này thì… đáng sợ quá!”

Vương Bình gật gù: “Đúng đấy, nhìn đệ thế này mà chắc. Thôi ta đi thông báo cho mấy người nữa đây, chuyện này đúng là trò cười lớn nhất Thanh Vân Tông năm nay!”

Sau khi Vương Bình đi khuất, Diệp Phi đứng lặng hồi lâu giữa vườn rau.

Hắn lẩm bẩm: “Quẻ tượng nói là ‘Đại cát’, hóa ra là như thế này? Nhưng tại sao hắn lại tẩu hỏa nhập ma được? Chẳng lẽ khí vận của mình thực sự bá đạo đến mức khiến kẻ thù tự lăn ra chết?”

Hắn quay đầu nhìn vào gian nhà lá, Nhị Cẩu đã thức dậy, đang đứng ở bậc cửa vươn vai một cái thật dài, sau đó nhìn Diệp Phi bằng đôi mắt "vô tội".

“Nhị Cẩu, lại đây.”

Con chó vàng lon ton chạy tới, vẫy đuôi mừng rỡ như một con chó bình thường. Diệp Phi nhíu mày, xoa cằm nhìn nó từ trên xuống dưới.

“Tối qua ngươi đi đâu?”

Nhị Cẩu nghiêng đầu, sủa một tiếng "Gâu!" vô cùng ngắn gọn và dứt khoát.

Diệp Phi thở dài, xoa đầu nó: “Thôi, hỏi ngươi cũng như không. Dù sao thì phiền phức cũng qua đi rồi. Để ăn mừng, tối nay ta làm lẩu cải bắp cho ngươi.”

Nhị Cẩu mắt sáng rực, nhảy cẫng lên. Nhưng trong lòng nó thì lại đang cười khẩy.

*“Nếu lão tử không cho hắn nếm mùi vị đặc biệt đó, làm sao ngươi có thể yên ổn trồng rau được? Đồ chủ nhân ngốc nghếch.”*

Thế nhưng, niềm vui của Diệp Phi chưa kéo dài được bao lâu thì từ phía cổng thung lũng, một luồng uy áp lạnh lẽo hơn gấp bội Diệp Thần bỗng dưng giáng xuống.

Lần này không phải là một đệ tử cấp thấp, mà là một đạo hồng quang rực rỡ mang theo khí tức của tu sĩ Trúc Cơ hậu kỳ.

Diệp Phi lập tức cứng người. Quy tắc số 2: Một rắc rối lớn vừa biến mất, thường sẽ là sự khởi đầu cho một đại họa lớn hơn gấp mười lần.

Hắn nhìn lên bầu trời, đạo hồng quang kia đang đáp xuống ngay trước lối vào vườn rau. Một nam tử trung niên mặc trường bào chấp pháp, mặt dài như mặt ngựa, đôi mắt sắc lạnh như diều hâu.

Đó chính là Lâm Hải — Trưởng lão chấp pháp ngoại môn, và cũng chính là kẻ chống lưng cho Diệp Thần!

Lâm Hải vừa hạ xuống đã quét mắt một vòng quanh thung lũng, cuối cùng dừng lại trên người Diệp Phi. Hắn cảm nhận được một sự bất thường. Diệp Thần đột ngột xảy ra chuyện sau khi từ chỗ này trở về, dù không có bằng chứng, nhưng bản năng của một tu sĩ lâu năm cho hắn thấy nơi này có điều gì đó không đúng.

“Ngươi chính là Diệp Phi?” Giọng nói của Lâm Hải lạnh như băng, mang theo áp lực linh hồn khiến mặt đất xung quanh Diệp Phi bắt đầu rạn nứt.

Diệp Phi lập tức "bật" chế độ diễn xuất, hai chân run cầm cập, cái bình tưới nước trên tay rơi bộp xuống đất:

“Trưởng… Trưởng lão đại nhân! Đệ tử chính là Diệp Phi… không biết đại nhân hạ cố tới thung lũng hẻo lánh này có việc gì chỉ giáo?”

Nhị Cẩu lúc này lại chui tọt vào trong bụi hành lá, lặng lẽ nấp kín, chỉ để lộ đôi mắt sắc lạnh nhìn cái gót chân của Lâm Hải.

*“Lại thêm một cái chén ngọc nữa sắp cần được 'ban ơn' sao?”* — Nhị Cẩu thầm tính toán.

Nhưng lần này, Diệp Phi biết mình không thể dựa vào "may mắn" nữa. Hắn âm thầm sờ vào chiếc cuốc gỉ sắt đang giắt ở thắt lưng, lòng thầm nghĩ:

“Nếu lão già này định dẫm thêm một cây rau nào của mình, mình có nên đào hố chôn lão luôn dưới gốc cây đào không nhỉ?”

Cuộc đối đầu giữa một "Cẩu đạo" đỉnh phong và một vị Trưởng lão đầy mưu mô chính thức bắt đầu ngay tại vườn rau xanh ngắt này.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8