Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng Rau
Chương 6: ** Lý Trưởng Lão sang chơi

Cập nhật lúc: 2026-05-09 13:03:58 | Lượt xem: 2

Sáng sớm, sương mù trên đỉnh Thanh Vân còn chưa kịp tan, trong thung lũng hẻo lánh phía sau dược viên ngoại môn đã vang lên tiếng "cộc… cộc…" đều đặn.

Diệp Phi mặc một bộ áo vải thô sờn cũ, hai ống quần xắn cao tới đầu gối, chân trần dẫm trên lớp đất mềm xốp. Hắn cầm chiếc cuốc gỉ, từng nhát một xới đất rất tỉ mỉ. Nếu có một vị đại năng kiếm đạo nào đứng đây, chắc chắn sẽ phải kinh hãi đến mức rụng rời chân tay. Bởi mỗi một nhát cuốc của Diệp Phi thoạt nhìn thì vụng về, nhưng thực chất lại ẩn chứa một loại vận luật huyền diệu, xé toạc không khí mà không gây ra một tiếng động nhỏ nào, cứ như thể hắn đang dùng trời đất làm giấy, dùng chiếc cuốc làm bút mà vẽ nên quy luật vạn vật.

"Haiz, dạo này sâu bọ nhiều quá, phải tăng cường thêm trận pháp đuổi chim mới được."

Diệp Phi quệt mồ hôi trên trán, lẩm bẩm một mình. Ánh mắt hắn nhìn về phía mấy luống dưa chuột xanh mướt vừa mới ra quả. Những quả dưa dài, xanh mọng, trên thân lấm tấm những chiếc gai nhỏ li ti và phủ một lớp phấn trắng mỏng. Đối với người thường, đây là dưa chuột. Đối với Diệp Phi, đây là điểm thuộc tính và tuổi thọ. Nhưng nếu là một tu sĩ cấp cao nhìn vào, họ sẽ thấy bên trong mỗi quả dưa kia là linh dịch cô đặc đến mức hóa thành thực thể, tỏa ra đạo vận nồng đậm đến mức nghẹt thở.

Nhị Cẩu đang nằm bò dưới gốc cây đào lâu năm, cái đuôi gầy trơ xương thi thoảng lại vẫy một cái đuổi ruồi. Đôi tai nó bỗng vểnh lên, mắt chó lim dim chợt mở ra một khe nhỏ, khinh bỉ nhìn về phía lối vào thung lũng.

"Lại là lão già nát rượu kia." – Nhị Cẩu hừ lạnh trong lòng, rồi lại nhắm mắt giả chết.

Từ xa, một bóng người loạng choạng bước tới. Đó là một lão già râu tóc bạc phơ, quần áo xộc xệch, trên tay xách một bầu rượu đã vơi quá nửa. Đây chính là Lý trưởng lão, một nhân vật kỳ cựu ở ngoại môn Thanh Vân Tông. Nghe đồn lão từng là một thiên tài, nhưng vì xung đột lợi ích giữa các dòng họ trong tông môn nên bị đẩy về đây canh giữ linh dược thực chất là để "dưỡng già".

Lý trưởng lão nấc một cái rõ to, bước chân lảo đảo, nhưng khi vừa bước chân vào phạm vi của vườn rau, đồng tử lão đột nhiên co rụt lại, men rượu tan biến đi vài phần.

Lão khẽ rùng mình. Không hiểu sao, mỗi lần bước vào khu vực này, lão đều có cảm giác như mình đang bước vào một thế giới hoàn toàn khác. Linh khí bên ngoài loãng bao nhiêu, thì bên trong này lại uẩn nhưỡng và tinh thuần bấy nhiêu. Kỳ quái nhất là, dù lão đã cố ý dò xét nhiều lần, vẫn không thấy bất kỳ dao động trận pháp nào.

"Diệp lão đệ! Diệp đạo hữu! Đang bận rộn đấy à?" – Lý trưởng lão cất giọng khàn khàn, cố gắng giữ vẻ tự nhiên nhất có thể.

Diệp Phi nghe tiếng, vội vàng dừng cuốc, lộ ra nụ cười thật thà của một tiểu nông dân: "Ối, Lý trưởng lão! Cơn gió nào thổi ngài tới chỗ hẻo lánh của đệ thế này? Ngài ngồi chơi, để đệ đi lấy nước."

"Nước nôi gì, ta có rượu đây rồi!" – Lý trưởng lão vẫy vẫy bầu rượu, nhưng mắt lại không tự chủ được mà dán chặt vào luống dưa chuột. Lão lẩm bẩm: "Kỳ lạ, thực sự quá kỳ lạ. Lão phu ở Thanh Vân Tông sáu mươi năm, chưa từng thấy loại dưa nào lại… trông đầy sức sống đến thế này."

Lý trưởng lão tiến lại gần hàng rào tre. Trong mắt lão, hàng rào tre này chỉ là mấy cành tre già buộc lại với nhau bằng dây leo. Nhưng không biết tại sao, khi lão vô tình định vươn tay định chạm vào, một luồng khí lạnh lẽo thấu xương chợt thoáng qua gáy, khiến toàn bộ chân nguyên trong người lão trì trệ hẳn lại. Lão rụt tay như chạm vào lửa, đổ mồ hôi hột.

"Ảo giác sao?" – Lý trưởng lão kinh nghi bất định. Lão nhìn sang con chó vàng gầy gò đang nằm kia. Con chó vẫn nằm im, nhưng dường như nó vừa mới liếc lão một cái đầy cảnh cáo.

Diệp Phi phủi bụi trên tay, đi tới: "Lý trưởng lão, ngài cứ nhìn luống dưa của đệ làm gì. Rau cỏ tầm thường, trồng để ăn qua ngày thôi mà. Ngài xem, Thanh Vân Tông chúng ta linh khí suy kiệt, trồng mãi mới được mấy quả ra hồn."

Lý trưởng lão cười khổ trong lòng: *Ngươi nói đây là rau cỏ tầm thường? Ngươi có biết đám đệ tử nội môn đang tranh nhau đến sứt đầu mẻ trán vì một viên Linh Đan loại hạ phẩm không? Linh khí tỏa ra từ quả dưa này còn tinh thuần hơn cả mười viên Linh Đan cộng lại!*

Tuy nhiên, với kinh nghiệm "não bổ" thượng thừa, Lý trưởng lão lập tức nghĩ đến một khả năng: *Phải rồi! Diệp đạo hữu đây là đang 'hóa phàm'. Đại năng chuyển thế thường có những sở thích quái dị, họ thích đóng vai người thường để rèn luyện tâm tính. Nếu ta vạch trần ngài ấy, có khi ngài ấy nổi giận một chưởng tiễn ta về Tây Thiên mất.*

Nghĩ đến đây, Lý trưởng lão lập tức đổi vẻ mặt kính cẩn hơn một chút, dù vẫn cố làm ra vẻ phóng khoáng: "Ha ha, đúng là đạo hữu nói phải. Đời người tu tiên, cuối cùng cũng chỉ là mong tìm về sự bình dị. Ta thấy mấy quả dưa này tươi xanh quá, không biết có thể… khụ khụ… nếm thử một chút không?"

Diệp Phi nghe vậy thì vui vẻ ngay: "Có gì đâu! Ngài quý đệ mới sang chơi, dưa chuột trong vườn đầy ra đó, ngài chờ chút."

Hắn bước vào luống rau, tùy ý chọn một quả to nhất, nhẵn nhụi nhất. Diệp Phi cầm chiếc cuốc gỉ, tiện tay gõ nhẹ vào cuống dưa. "Cạch" một tiếng, quả dưa rụng xuống, nhưng không hề chạm đất mà như có một lực đạo vô hình nâng đỡ, rơi gọn vào tay hắn.

Diệp Phi mang quả dưa ra cái chum nước cạnh đó, múc một gáo nước tưới lên.

Lý trưởng lão đứng cạnh đó suýt chút nữa thì quỳ sụp xuống. Lão trố mắt nhìn gáo nước kia. *Đây là nước giếng? Ngươi đùa ta à? Đây rõ ràng là Linh Dịch được tinh lọc đến mức cực độ! Ngươi dùng Linh Dịch để… rửa dưa chuột?!*

Lòng lão đau như cắt. Ở bên ngoài kia, người ta phải dùng hàng trăm viên linh thạch mới đổi được một lọ nhỏ loại Linh Dịch này để đột phá cảnh giới. Vậy mà ở đây, nó được dùng như nước lã để rửa bụi đất.

"Này, mời Lý trưởng lão. Đệ vừa rửa xong, mát lắm." – Diệp Phi đưa quả dưa chuột còn vương những hạt nước lấp lánh cho lão.

Lý trưởng lão run rẩy đón lấy. Quả dưa trên tay nặng trĩu, khí lạnh mát mẻ truyền từ lòng bàn tay thẳng vào kinh mạch, khiến nỗi mệt mỏi của tuổi già như tan biến đi một nửa. Lão không kìm lòng được nữa, há miệng cắn một miếng lớn.

"Rắc!"

Một tiếng giòn tan vang lên.

Ngay giây phút miếng dưa chuột chạm vào đầu lưỡi, Lý trưởng lão cảm thấy một luồng sức mạnh khủng khiếp bùng nổ trong khoang miệng. Không phải là sự bùng nổ bạo liệt của linh dược, mà là một luồng linh khí ôn hòa như nước chảy, thấm sâu vào từng tế bào, từng lỗ chân lông.

Vết thương cũ ở đan điền do cuộc chiến ba mươi năm trước để lại, vốn dĩ là cái dằm trong tim khiến lão không bao giờ tiến bước được nữa, vậy mà lúc này… nó đang lành lại với tốc độ mắt thường cũng thấy được!

*Trời ơi! Đây không phải là dưa chuột! Đây là Tiên Quả! Đây chắc chắn là Linh Thăng Đan trong truyền thuyết!* – Tâm hồn Lý trưởng lão gào thét.

Lão nhắm nghiền mắt, toàn thân tỏa ra một luồng sáng xanh mờ ảo. Những sợi tóc bạc của lão dường như có dấu hiệu chuyển sang màu đen xám. Xiềng xích của Trúc Cơ tầng năm đã kìm hãm lão hàng chục năm qua, lúc này bỗng "rắc" một tiếng, vỡ tan tành.

Trúc Cơ tầng sáu… Trúc Cơ tầng bảy…

Linh khí xung quanh thung lũng bắt đầu bị kéo về phía Lý trưởng lão, tạo thành một vòng xoáy nhỏ.

Diệp Phi đứng bên cạnh thấy vậy thì hốt hoảng. Hắn vội vàng lùi lại mấy bước, tay nắm chặt cán cuốc, lòng thầm nghĩ: *Thôi chết rồi! Có khi nào dưa này bị nhiễm thuốc trừ sâu loại mạnh quá không? Hay là do mình bón phân quá tay bằng xác của mấy con sâu linh cấp nên nó sinh độc? Nhìn lão Lý mặt đỏ tía tai, người run cầm cập thế kia, chẳng lẽ sắp nổ tung tại chỗ?*

Diệp Phi đổ mồ hôi lạnh: *Quy tắc số 15: Tuyệt đối không để khách chết trong vườn, sẽ thu hút chấp pháp đường tới điều tra! Phải cứu lão!*

Nghĩ là làm, Diệp Phi đưa tay ra, định vỗ vào vai Lý trưởng lão để "giải độc". Nhưng khi tay hắn vừa chạm vào vai lão, một luồng kình lực từ hệ thống Thần Nông âm thầm truyền sang, ngay lập tức trấn áp toàn bộ luồng linh khí đang loạn cuồng trong người Lý trưởng lão, bắt chúng phải ngoan ngoãn vận hành theo quỹ đạo hoàn hảo nhất.

Lý trưởng lão đang trong trạng thái nửa mê nửa tỉnh, cảm nhận được một bàn tay ấm áp đặt lên vai mình. Ngay lập tức, thế giới của lão như đứng yên lại. Luồng sức mạnh kinh thiên động địa đang hành hạ kinh mạch lão bỗng nhiên dịu dàng như gió xuân.

Lão mở choàng mắt, thấy khuôn mặt "lo lắng" của Diệp Phi ở ngay sát bên.

"Lý trưởng lão! Ngài sao thế? Có phải dưa không ngon không? Để đệ đổi quả khác!" – Diệp Phi hỏi dồn dập.

Lý trưởng lão nhìn Diệp Phi, môi run rẩy không thốt nên lời. Lão cảm nhận rõ ràng, tu vi của mình không những đã đột phá lên Trúc Cơ tầng bảy, mà nền móng còn vững chắc hơn bất cứ lúc nào. Toàn bộ độc tố của rượu và tạp chất trong cơ thể đã bị quét sạch sành sanh.

Lão nhìn quả dưa chuột chỉ còn một nửa trên tay, rồi lại nhìn Diệp Phi – một đệ tử ngoại môn "Luyện Khí tầng ba" với ánh mắt sùng bái đến cực điểm.

*Giấu nghề! Đây mới chính là đỉnh cao của sự giấu nghề! Ngài ấy thấy ta đột phá gặp nguy hiểm, chỉ cần chạm nhẹ một cái đã hóa giải toàn bộ tai kiếp, giúp ta hoàn tất quá trình thăng cấp mà không gặp chút tác dụng phụ nào.*

Lý trưởng lão vội vàng buông quả dưa, chỉnh đốn trang phục, cung kính định cúi đầu hành lễ: "Diệp tiền bối… à không, Diệp đạo hữu… ơn này của ngài…"

Diệp Phi thấy lão định lạy mình thì sợ hãi vô cùng. *Hỏng rồi! Lão già này chắc chắn là ăn dưa xong bị sảng rồi! Lão mà lạy mình ở đây, chẳng phải là làm lộ sự tồn tại của mình sao? Nếu ai đó đi ngang qua thấy một Trưởng lão lạy một tạp dịch, mình xong đời mất!*

Diệp Phi lập tức giữ chặt tay Lý trưởng lão, không cho lão cúi xuống, miệng cười ha hả: "Ấy ấy, Lý trưởng lão, ngài say quá rồi! Chắc là do rượu của ngài có hậu kình mạnh quá đấy. Nào, để đệ dìu ngài ra gốc cây ngồi nghỉ. Rau dưa trong vườn chỉ là đồ ăn dân dã, ngài đừng làm trọng thế, đệ chịu không nổi đâu!"

Mỗi một câu nói của Diệp Phi đều mang theo một tầng ý nghĩa sâu xa trong tai Lý trưởng lão: *Hóa ra ngài ấy đang nhắc nhở ta phải giữ bí mật! Đúng vậy, đại năng giấu mình giữa hồng trần, ghét nhất là sự phô trương. Ngài ấy gọi là 'say rượu' chính là muốn cho ta một cái thang đi xuống, không muốn ta làm lộ thân phận của ngài.*

Lý trưởng lão lập tức hiểu ý, lão hít một hơi thật sâu, cố lấy lại vẻ tự nhiên nhưng ánh mắt vẫn không giấu được sự tôn kính: "Phải, phải… rượu của lão phu hôm nay đúng là có chút mạnh quá. Diệp lão đệ, thật ngại quá, đã khiến đệ chê cười rồi."

Lão cẩn thận gói nửa quả dưa còn lại vào trong vạt áo, nâng niu như thể đó là bảo vật vạn năm.

"Thôi, hôm nay tới đây thôi. Đa tạ đạo hữu đã chiêu đãi… 'món quà' này, lão phu sẽ ghi nhớ suốt đời." – Lý trưởng lão nói với giọng đầy ẩn ý.

Lão lảo đảo bước ra khỏi thung lũng, nhưng bước chân lần này lại vững chãi hơn bất cứ lúc nào. Mỗi bước chân của lão đều như mang theo khí thế của một thanh kiếm vừa được mài sắc.

Diệp Phi đứng nhìn theo bóng dáng Lý trưởng lão, thở phào nhẹ nhõm: "Hết hồn, tưởng lão nghẹn dưa mà chết thật chứ. May mà mình có học qua mấy chiêu sơ cứu hiện đại, bấm huyệt một cái là lão tỉnh táo ngay."

Hắn quay lại, thấy Nhị Cẩu đang nhìn mình với ánh mắt vô cùng kỳ quặc.

"Nhìn gì mà nhìn?" – Diệp Phi lườm nó một cái – "Tại mày đấy, hôm qua tao bảo bón phân ít thôi, chắc dưa nạp nhiều linh khí quá làm lão già kia bị 'ngộ độc linh năng'. Lần sau phải chú ý hơn."

Nhị Cẩu rên hừ hừ trong cổ họng, ý tứ như muốn nói: *Chủ nhân, người mới là kẻ đáng sợ nhất cái thế giới này đấy.*

Nhị Cẩu lững thững đi tới bên chum nước, uống một ngụm "nước rửa dưa" còn sót lại, rồi quay sang liếc nhìn đống bùn đất dưới gốc cây đào. Ở đó, có một vài chiếc gai dưa chuột nhỏ bị Diệp Phi gạt ra khi rửa. Mỗi chiếc gai đó, lúc này đang tỏa ra một loại hàn quang đáng sợ, nếu ném ra ngoài, e rằng có thể dễ dàng xuyên thủng hộ thân linh lực của một tu sĩ Kim Đan.

Trong khi đó, ở một góc khác của Thanh Vân Tông.

Lý trưởng lão sau khi về đến động phủ của mình, lập tức đóng cửa, đặt nửa quả dưa chuột lên bàn thờ. Lão không dám ăn nốt, vì lão biết, cơ thể lão lúc này không thể hấp thụ thêm được nữa.

Lão ngồi xuống, bắt đầu ngẫm lại từng câu nói của Diệp Phi lúc sáng.

"Rau cỏ tầm thường… trồng để ăn qua ngày…"

"Chắc là do rượu của ngài có hậu kình mạnh quá đấy…"

Lý trưởng lão chợt bừng tỉnh, đập bàn cái "bộp": "Chí lý! Chí lý vô cùng! Tu tiên thực chất là tu tâm. 'Rau cỏ tầm thường' nghĩa là ngài ấy đã đạt tới cảnh giới 'phản phác quy chân', nhìn vạn vật đều như nhau. Còn câu 'say rượu', chẳng lẽ ngài ấy muốn nói rằng tu tiên thực chất cũng như một cơn say, nếu không có cái tâm tỉnh táo, ta sẽ bị sức mạnh mê hoặc mà dẫn tới bạo thể?"

Lão càng nghĩ càng thấy sợ hãi, càng nghĩ càng thấy sự uyên bác của Diệp Phi.

"Trời xanh có mắt! Không ngờ ở cái xó ngoại môn này lại có một vị Chân Tiên tọa trấn. Thanh Vân Tông ta sắp phát rồi!"

Lý trưởng lão lập tức lấy ra một tờ giấy, viết vội mấy chữ: *Linh thực vô thượng, đại năng tại thế. Tuyệt mật!*

Lão định gửi cho Tông chủ, nhưng rồi khựng lại.

*Không được! Diệp tiền bối đã dặn là phải 'Cẩu' (giấu mình). Nếu ta báo lên, tông chủ và đám lão già kia kéo tới quấy rầy sự thanh tịnh của ngài ấy, ngài ấy mà bỏ đi thì ta mất đi chỗ dựa lớn nhất sao?*

Lý trưởng lão xé nát tờ giấy, ánh mắt trở nên kiên định: "Diệp đạo hữu, ta hiểu rồi. Ta sẽ là người bảo vệ thầm lặng cho vườn rau của ngài. Bất kể kẻ nào dám đến gây rối, Lý mỗ dù liều mạng này cũng phải ngăn chúng lại!"

Lão không hề biết rằng, "người bảo vệ" như lão thực ra mới chính là thứ khiến Diệp Phi đau đầu nhất. Bởi vì mỗi hành động "bảo vệ" của lão đều vô tình tạo ra những tin đồn quái đản, thu hút đủ loại ánh mắt tò mò về phía vườn rau vốn dĩ rất bình yên của Diệp Phi.

Tại thung lũng, Diệp Phi đã hoàn thành việc xới đất. Hắn nhìn lên quẻ bói vừa gieo: *Trung Cát*.

"Cát là tốt rồi." – Hắn gật gù – "Nhưng Trung Cát thì vẫn còn 50% nguy hiểm. Nhị Cẩu, tối nay ngủ nhớ thức một mắt, tao thấy có điềm không lành. Tao phải đi đào thêm mấy cái bẫy chông bên dưới hàng rào nữa."

Nhị Cẩu ngáp một cái, gục đầu xuống chân.

Một ngày "bình thường" khác lại trôi qua trong thung lũng trồng rau của vị "cường giả" nhát chết nhất lịch sử tu tiên. Chỉ có điều, hương vị của trái dưa chuột kia đã bắt đầu tạo ra những con sóng ngầm không bao giờ dứt trong lòng Thanh Vân Tông.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8