Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng Rau
Chương 7: ** Ngộ đạo từ… quả dưa chuột

Cập nhật lúc: 2026-05-09 13:04:50 | Lượt xem: 2

Chương 7: Ngộ đạo từ… quả dưa chuột

Sương mù sáng sớm ở Thanh Vân Tông tựa như một dải lụa mỏng, lững lờ trôi qua những vách núi dựng đứng, bao phủ lấy thung lũng Dược Viên ngoại môn. Đây là nơi hẻo lánh nhất của tông môn, linh khí loãng đến mức ngay cả những đệ tử tạp dịch cũng chẳng buồn ghé thăm. Nhưng trong mắt Diệp Phi, đây lại là một mảnh phong thủy bảo địa tuyệt vời để “cẩu” qua ngày tháng.

“Cạch… cạch…”

Tiếng cuốc đất đều đặn vang lên trong không gian tĩnh mịch.

Diệp Phi mặc bộ đồ vải thô đã sờn rách, tay cầm chiếc cuốc gỉ sét, mồ hôi nhễ nhại trên trán. Nhìn bên ngoài, hắn chẳng khác gì một gã nông phu trần thế không có chút tu vi nào, cùng lắm là một kẻ luyện khí tầng ba lẹt đẹt. Nhưng thực tế, sau mỗi nhát cuốc của hắn, các vết rãnh trên mặt đất đều mang một loại vận luật kỳ dị, nếu một vị đại năng tinh thông trận pháp ở đây, hẳn sẽ phải kinh hãi rụng rời vì mỗi đường cuốc đều khớp hoàn toàn với bát quái sơ đồ, thậm chí ẩn chứa một loại thiên địa pháp tắc vô hình.

“Hệ thống, hôm nay gieo bao nhiêu hạt giống rồi?” – Diệp Phi thầm hỏi trong lòng.

Một bảng điều khiển ảo hiện ra trước mắt:
[Ký chủ đã gieo 120 hạt giống Dưa Chuột Thần Linh. Dự kiến thu hoạch sau 12 giờ. Điểm thuộc tính nhận được khi trưởng thành: +20 Sức bền, +10 Ngộ tính.]

Diệp Phi thở phào, chống cuốc nhìn về phía vạt rau xanh mướt. Hắn xuyên không đến đây đã mười năm. Trong mười năm qua, khi đồng môn còn mải mê tranh giành linh thạch, cắn thuốc để thăng cấp, thì hắn chỉ lẳng lặng trồng rau. Tu vi của hắn đã thăng tiến tới mức chính hắn cũng không biết mình mạnh cỡ nào, chỉ biết rằng cách đây vài ngày, khi một con Ma Lang cấp sáu vô tình đi lạc vào vườn, Nhị Cẩu chỉ cần khẽ hắt hơi một cái là con lang kia đã hóa thành bụi phấn.

Nói về Nhị Cẩu, lúc này nó đang nằm dài dưới bóng mát của cây linh thụ vạn năm (mà Diệp Phi luôn nghĩ là một cây đại thụ bình thường do hắn tưới nhiều nước quá đà). Con chó vàng gầy gò ấy nhắm nghiền mắt, tai thi thoảng vểnh lên nghe ngóng. Nếu ai nhìn kỹ, sẽ thấy nhịp thở của nó khiến cho không gian xung quanh khẽ rung động theo một chu kỳ cực kỳ ổn định.

“Nhị Cẩu, trông vườn cho cẩn thận. Tao đi tưới nước.”

Nhị Cẩu rên ư ử một tiếng coi như đáp lời, cái đuôi gõ gõ xuống đất lộ ra vẻ lười biếng.

Diệp Phi xách chiếc bình tưới nước màu đen xỉn lên. Chiếc bình này trông tầm thường nhưng bên trong chứa đầy nước Cam Lộ tinh khiết mà hắn thu thập được từ nhiệm vụ hằng ngày của hệ thống. Hắn vừa tưới, vừa lầm bầm: “Sống trong giới tu tiên này đúng là đáng sợ. Hôm qua nghe nói Lý trưởng lão lại hộc máu vì bế quan không thành công. Haiz, tu tiên làm cái gì cho cực, cứ trồng rau như ta có phải khỏe người không?”

Ở cách thung lũng không xa, Lý trưởng lão – vị trưởng lão ngoại môn phụ trách quản lý vật tư – đang lết từng bước chân nặng nề trên con đường mòn.

Khuôn mặt lão xám xịt như tro tàn, ánh mắt đờ đẫn, khóe miệng vẫn còn vệt máu khô chưa kịp lau. Lý trưởng lão đã kẹt ở Trúc Cơ kỳ tầng thứ chín suốt hai mươi năm. Thọ nguyên của lão sắp cạn, nếu không thể đột phá Kim Đan, trong vòng nửa năm nữa lão sẽ hóa thành một nắm cát bụi giữa dòng thời gian.

Đêm qua, lão đã liều mình cưỡng ép đột phá, kết quả là tâm ma bộc phát, linh lực đảo ngược, suýt chút nữa là thần hình câu diệt.

“Trời muốn diệt ta… Chẳng lẽ Lý mỗ ta cả đời tận tâm vì Thanh Vân Tông, cuối cùng lại nhận lấy kết cục tiêu tán sao?”

Lão lang thang trong vô định, vô tình thế nào lại bước vào khu vực thung lũng của Diệp Phi. Mùi hương thanh mát của đất, của cây cỏ bỗng nhiên sộc vào mũi lão, khiến tâm hồn đang dậy sóng của lão khẽ bình lặng lại một chút.

“Ơ? Diệp tiểu hữu?” – Lý trưởng lão nheo mắt nhìn về phía bóng dáng thanh niên đang còng lưng tưới rau phía trước.

Diệp Phi nghe tiếng gọi, trong lòng thầm than khổ: *Lại là lão già này. Lão mà biết mình đang giấu tu vi thì phiền phức to. Phải cẩn thận, phải diễn cho thật đạt!*

Diệp Phi lập tức thay đổi khí thế, hai vai hơi chùng xuống, vẻ mặt hiện lên sự cung kính và nụ cười chất phác của một tiểu tu sĩ luyện khí tầng thấp: “A, Lý trưởng lão! Cơn gió nào thổi ngài tới cái thung lũng chim không buồn hót này thế?”

Lý trưởng lão tiến lại gần, nhìn thấy vẻ mặt vui tươi không chút vướng bận của Diệp Phi, lão không khỏi thở dài một tiếng: “Diệp tiểu hữu, ta thật ngưỡng mộ cái tâm cảnh này của ngươi. Trần đời tu sĩ, ai ai cũng tranh, ai ai cũng cướp, chỉ có ngươi là an nhiên với mảnh vườn này. Tiếc là… lão phu không có duyên hưởng cái thú vui ấy nữa rồi.”

Diệp Phi nhìn thấy sắc mặt của Lý trưởng lão, trong lòng nhủ thầm: *Lão già này sắp xong đời rồi. Khí tức hỗn loạn, đan điền đầy đẫy đan độc, nhìn thế kia là biết đột phá thất bại, linh căn sắp nát.*

Theo bản năng của một kẻ thích “công việc thiện nguyện” (vì hệ thống hứa nếu giúp người sẽ tặng hạt giống hiếm), Diệp Phi đưa mắt nhìn sang giàn dưa chuột bên cạnh. Ở đó, có một quả dưa chuột dài khoảng một gang tay, vỏ ngoài xanh đến mức bóng loáng, bên trên có vài chiếc gai nhỏ li ti. Đây chính là quả dưa chín sớm nhất, chứa đựng linh khí nồng đậm mà hệ thống vừa báo cáo là “Hàng kém phẩm chất” vì nó mọc hơi cong.

“Lý trưởng lão đừng nói gở. Ngài là người tốt, trời không phụ người tốt đâu.” – Diệp Phi cười hì hì, tiện tay vặt quả dưa chuột đó xuống, lau vào vạt áo mấy cái rồi chìa ra – “Sáng sớm ra đây chắc ngài khát rồi. Nào, cây nhà lá vườn, ngài ăn tạm quả dưa này cho mát dạ. Đồ tôi trồng hoàn toàn tự nhiên, không phân bón hóa học đâu!”

Lý trưởng lão ngẩn người nhìn quả dưa chuột trên tay Diệp Phi. Trong thâm tâm lão, đây chỉ là một quả thực vật tầm thường. Lão đang là đại tu sĩ Trúc Cơ kỳ, ai lại đi ăn loại rau cỏ này? Thế nhưng, nhìn ánh mắt thành khẩn (thực ra là muốn tống khứ quả dưa hỏng đi) của Diệp Phi, lão không nỡ từ chối.

“Được… được, đa tạ tiểu hữu.”

Lý trưởng lão cầm quả dưa lên, khẽ cắn một miếng.

“Rắc!”

Âm thanh giòn tan vang lên. Ngay khi miếng dưa vừa chạm vào đầu lưỡi, một cảm giác mát lạnh thấu tận tâm can đột nhiên nổ tung trong miệng Lý trưởng lão. Cảm giác này không giống như uống linh dịch, cũng chẳng giống ăn tiên đơn. Nó là một loại năng lượng thuần khiết tới mức không có một chút tạp chất nào, chảy xuôi vào cổ họng rồi thấm thấu thẳng vào lục phủ ngũ tạng.

Đôi mắt Lý trưởng lão đột nhiên trợn trừng, đồng tử co rút lại.

“Cái… cái gì thế này?”

Lão thấy trong đan điền đang héo úa của mình, những mảng đan độc đen ngòm – tích lũy qua nhiều năm uống đan dược kém phẩm chất – bắt đầu bị dòng linh khí mát lạnh này cuốn trôi. Chúng tan chảy nhanh như tuyết dưới ánh mặt trời. Không chỉ có vậy, linh lực đang hỗn loạn suýt làm nổ mạch máu của lão đột ngột trở nên dịu hiền như nước chảy trôi xuôi, ngoan ngoãn quay về quỹ đạo cũ.

Lý trưởng lão rung rẩy cầm quả dưa, không màng đến hình tượng trưởng lão nữa, lão cắm cúi ăn lấy ăn để. Càng ăn, ánh mắt lão càng trở nên sáng rực.

Trong vô thức, Lý trưởng lão cảm thấy thế giới xung quanh bỗng nhiên thay đổi. Tiếng gió thổi, tiếng dế kêu, cả tiếng nước chảy từ bình của Diệp Phi dường như đang kể về một loại chân lý thượng cổ. Lão nhìn vào những đường vân li ti trên vỏ quả dưa, thấy chúng đan xen vào nhau tạo thành một chữ: “Đạo”.

“Phản phác quy chân! Đây chính là phản phác quy chân!” – Tâm thần Lý trưởng lão chấn động dữ dội.

Lão nhận ra bấy lâu nay lão quá cố chấp vào sức mạnh bên ngoài, quá phụ thuộc vào đan dược mà quên đi bản chất của tu hành là sự giao hòa với thiên nhiên. Quả dưa này không chỉ là thực phẩm, nó là sự chắt lọc của linh khí đất trời dưới bàn tay của một vị thần nhân!

*Rầm rầm!*

Đột nhiên, phía trên bầu trời thung lũng, mây đen bắt đầu kéo đến từ hư không. Tiếng sấm rền vang lạch bạch.

Diệp Phi ngẩng đầu nhìn trời, mặt mày biến sắc: “Chết tiệt! Đang yên đang lành lại sắp mưa? Phải vào trú thôi, không là ướt hết cả người bây giờ!”

Hắn hoàn toàn không nhận ra rằng đây không phải mây mưa bình thường, mà là Kim Đan Thiên Kiếp! Lý trưởng lão đang trong trạng thái ngộ đạo cực độ, linh khí trong cơ thể bộc phát, đã chạm tới ngưỡng cửa của Kim Đan cảnh!

Lúc này, Lý trưởng lão hoàn toàn chìm đắm trong cảnh giới huyền ảo. Toàn thân lão bắt đầu phát ra ánh hào quang vàng nhạt, một hơi thở uy nghiêm từ từ lan tỏa.

“Trời ơi, nếu Kim Đan kiếp hạ xuống đây, vườn rau của mình nát bét mất!” – Diệp Phi thầm kêu gào trong lòng. Hắn không sợ sét đánh trúng mình, hắn sợ sét đánh hỏng đám dưa chuột vừa mới nảy mầm. Cái vườn này là mạng sống của hắn, là nguồn thu nhập thuộc tính duy nhất của hắn.

Diệp Phi nhìn Lý trưởng lão đang đứng ngây như phỗng với cái quả dưa cụt ngủn trên tay, khí tức trên người lão đang bốc lên ngùn ngụt như một ngọn lửa.

“Này lão Lý, ngài làm sao thế? Sốt à?” – Diệp Phi giả vờ hoảng hốt, chạy tới bên cạnh.

Hắn phải dập tắt cái “ngọn lửa” này ngay lập tức. Trong mắt Diệp Phi, Lý trưởng lão chỉ đang bị tẩu hỏa nhập ma khiến nhiệt độ cơ thể tăng cao.

Tiện tay, Diệp Phi nhấc chiếc xô nước cạnh chân lên. Bên trong là nước giếng pha lẫn một ít dịch tinh chất lá trà – loại nước mà hắn dùng để tưới những cây hoa dại cho đẹp mắt. Không ai biết rằng, loại nước này đối với giới tu tiên chính là “Vạn Năm Linh Dịch” có tác dụng tịnh hóa tâm ma cực mạnh.

“Tránh ra nào, để tôi hạ hỏa cho ngài!”

*Ào!*

Một gáo nước đầy lạnh ngắt dội thẳng từ đầu tới chân Lý trưởng lão.

Hành động này của Diệp Phi trông thì thô lỗ, nhưng kỳ tích đã xảy ra. Khi nước thấm vào người Lý trưởng lão, toàn bộ khí tức bạo liệt của thiên kiếp trên bầu trời đột ngột khựng lại. Nước từ xô của Diệp Phi dường như chứa đựng một sức mạnh thiên đạo cao hơn cả thiên kiếp, nó dễ dàng bao phủ lấy linh khí của Lý trưởng lão, khóa chặt lại không để lộ ra ngoài dù chỉ một sợi tơ.

Bầu trời đang u ám bỗng nhiên mây tan khói tạnh, nắng lại bừng lên như chưa hề có chuyện gì xảy ra.

Nhị Cẩu ở gốc cây khẽ mở mắt, khinh bỉ nhìn chủ nhân một cái rồi lại ngủ tiếp. Nó thừa biết lão chủ nhân này đang “giết gà dùng dao mổ trâu”, lấy cả nước tẩy tủy thượng cổ để đi tưới người, đúng là phí của trời.

Lý trưởng lão bị dội nước tỉnh táo hẳn lại. Lão rùng mình một cái, cảm nhận được sự thay đổi long trời lở đất trong cơ thể mình.

Đan điền vốn khô héo nay đã hình thành một viên đan hoàn tròn trịa, phát ra ánh sáng hoàng kim rực rỡ. Kim Đan! Lão đã đột phá Kim Đan kỳ! Hơn nữa còn là loại Kim Đan hoàn mỹ nhất, không có một vết nứt, linh lực cuồn cuộn như biển cả bao la.

Lão sờ lên mặt, vẫn còn ướt nước. Lão nhìn Diệp Phi đang đứng đó với cái gáo trên tay, khuôn mặt Diệp Phi hiện lên vẻ lo lắng giả tạo: “Ngài thấy đỡ hơn chưa? May mà tôi dội kịp, không thì ngài cháy thành than mất.”

Lý trưởng lão run rẩy, trong lòng nổi lên sóng cuộn dữ dội.

*Đây… đây là vị đại năng phương nào? Ngài ấy dùng một quả dưa chuột đưa mình vào ngộ đạo, rồi chỉ cần một gáo nước bình thường mà có thể xua tan Thiên Kiếp, ép cả quy tắc của Thiên Đạo phải rút lui? Ngài ấy dùng loại thủ đoạn này để giúp mình đột phá một cách âm thầm, không để bất kỳ kẻ nào trong tông môn phát hiện ra…*

Lý trưởng lão nhìn xuống gáo nước còn đọng lại vài giọt, chỉ ngửi qua thôi lão cũng cảm thấy tinh thần minh mẫn, thọ nguyên vốn dĩ sắp cạn giờ đây đột nhiên kéo dài thêm tận ba trăm năm!

*Trời ạ! Một gáo nước này giá trị bằng cả trăm viên Thọ Nguyên Đan cực phẩm!*

“Diệp… Diệp đại… Diệp đạo hữu…” – Lý trưởng lão định quỳ xuống lạy lục, nhưng ngay lập tức lão thấy một tia cảnh báo trong mắt Diệp Phi.

Thực tế, Diệp Phi chỉ đang lo lắng: *Chết rồi, lão già này nhìn mình lạ lắm. Chẳng lẽ lão phát hiện ra nước mình dùng là đồ xịn sao? Không được, phải lấp liếm ngay.*

“Lý trưởng lão, ngài đừng nhìn tôi thế.” – Diệp Phi vội ngắt lời – “Chỉ là nước giếng pha chút đường thôi mà. Ngài khỏe rồi thì về đi, vườn rau của tôi cũng bận rộn lắm, không có thời gian tiếp chuyện ngài đâu.”

*“Đường thôi sao?”* – Lý trưởng lão cười khổ trong lòng. *Ngài nói dối cũng phải có tâm chút chứ! Đường nào mà khiến Kim Đan cường giả cũng phải run rẩy thế này?*

Nhưng lão lập tức nhớ lại câu nói của mình trước đó về sự “an nhiên” và “phản phác quy chân”. Lão chợt ngộ ra: Vị đại năng này đang đóng vai một tu sĩ cấp thấp để rèn luyện tâm tính, ngài ấy không muốn bất cứ ai làm phá hỏng cuộc sống bình dị này. Nếu mình tiết lộ thân phận của ngài ấy, hoặc tỏ ra quá tôn kính trước mặt người ngoài, e rằng mình sẽ khiến ngài ấy nổi giận.

Lý trưởng lão hít sâu một hơi, cố gắng giữ cho giọng nói bình thản nhất có thể, mặc dù đôi chân lão vẫn còn hơi run: “Đúng… đúng rồi. Là lão phu thất lễ. Cảm ơn quả dưa chuột và… gáo nước của Diệp tiểu hữu. Lão phu cảm thấy khỏe hơn nhiều rồi. Cảm giác như… vừa được sinh ra một lần nữa vậy.”

“Thế là tốt rồi.” – Diệp Phi phủi tay, quay lại cuốc đất tiếp – “Hôm nào rảnh lại sang đây, tôi cho ít rau mang về mà nấu canh. Chứ đừng có hở chút là đòi đột phá với chả tu luyện, mệt người lắm.”

Mỗi lời Diệp Phi nói ra, đối với Lý trưởng lão lúc này đều là chân lý chí lý.

*“Đừng hở chút là đòi đột phá” – Phải rồi, ngài ấy đang nhắc nhở mình phải chú trọng nền tảng, không được tham nhanh, không được bị tham vọng che mờ mắt.*

Lý trưởng lão khom lưng hành lễ – không phải kiểu lễ tiết giữa trưởng bối và hậu bối, mà là kiểu lễ tiết của một đệ tử đứng trước sư phụ của mình: “Đa tạ lời dạy bảo của tiểu hữu. Lão phu xin cáo từ. Từ nay về sau, thung lũng này… bất luận là ai cũng không được phép quấy rầy.”

Lão bước đi, từng bước đi bây giờ nhẹ tênh như lướt trên gió. Nhưng khi vừa ra khỏi ranh giới của vườn rau, khuôn mặt Lý trưởng lão lập tức trở nên lạnh lùng và uy nghiêm đến cực điểm.

Kim Đan kỳ áp chế hoàn toàn tỏa ra trong chốc lát rồi biến mất.

Lão tự nhủ: *Diệp tiền bối đã cứu mạng và truyền đạo cho ta. Ngài ấy muốn làm một nông phu thầm lặng, vậy thì lão già này dù có phải tan xương nát thịt cũng phải bảo vệ bí mật này đến cùng.*

Trở lại thung lũng, Diệp Phi lau mồ hôi, nhìn bóng dáng Lý trưởng lão khuất dần.

“Hú hồn, cuối cùng cũng đuổi được lão đi. Lần sau nhất định phải bói thêm một quẻ trước khi ra khỏi nhà mới được. May mà hôm nay chỉ mất một quả dưa hỏng và một gáo nước giếng, nếu không chắc phiền phức to.”

Hắn nhìn xuống Nhị Cẩu: “Mày thấy không Nhị Cẩu? Tu tiên khổ thế đấy. Ăn miếng dưa mà cũng suýt chết cháy, đúng là dại dột. Vẫn là chúng ta sướng nhất, đúng không?”

Nhị Cẩu ngước lên, đôi mắt đen láy nhìn quả dưa chuột cong queo còn lại trên giàn, rồi lại nhìn cái ông chủ đang tự mãn của mình. Nó chỉ muốn nói một câu: *“Chủ nhân, ông mới là kẻ dại dột nhất cái thế giới này đấy!”*

Nhưng cuối cùng, nó chỉ kêu “Gâu” một tiếng, rồi quay đầu liếm láp bàn chân, tận hưởng dòng linh khí khủng khiếp đang cuộn trào trong cơ thể mình sau khi vô tình hít phải hơi sương tỏa ra từ quả dưa ban nãy.

Màn đêm dần buông xuống Thanh Vân Tông. Tuy nhiên, ở sâu trong hậu viện của Lý trưởng lão, một làn sóng dư chấn mãnh liệt đang chuẩn bị nổ ra khi vị trưởng lão này bắt đầu thi triển quyền lực mới có được của mình để bảo vệ cho một “tiểu tu sĩ luyện khí tầng ba”.

Và ở một góc khác của tông môn, Băng sơn nữ thần Tô Thanh Tuyết – người đang bị trọng thương và bị truy đuổi bởi kẻ thù – đang loạng choạng tiến gần về phía thung lũng nọ. Một định mệnh mới lại chuẩn bị gõ cửa vườn rau của Diệp Phi.

Còn Diệp Phi? Lúc này hắn đang nằm trên chiếc giường gỗ đơn sơ, tay cầm hạt giống mới mà hệ thống vừa thưởng: [Hạt giống Ớt Nổ Thần Thánh].

“Ớt nổ à? Chắc là ăn vào sẽ cay lắm đây.” – Hắn ngáp một cái rồi chìm vào giấc ngủ, hoàn toàn không biết rằng cái gọi là “Ớt nổ” đó, nếu ném ra ngoài, đủ sức san phẳng một nửa tông môn của hắn trong chớp mắt.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8