Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng Rau
Chương 8: ** \”Diệp tiểu hữu là đại năng chuyển thế!\”
CHƯƠNG 8: DIỆP TIỂU HỮU LÀ ĐẠI NĂNG CHUYỂN THẾ!
Sương mù buổi sớm tại ngoại môn Thanh Vân Tông tựa như những dải lụa mỏng manh, lững lờ trôi qua những vách đá rêu phong. Trong khi các đệ tử khác đang vất vả hô hấp thổ nạp, cố gắng tranh đoạt từng tia linh khí mỏng manh của buổi bình minh, thì ở một góc hẻo lánh nhất của Dược viên, Diệp Phi đang thực hiện một nghi thức quan trọng hơn nhiều: Ủ phân.
"Nhị Cẩu, xê ra một chút. Mày cứ quẩn quanh chân tao, tí nữa văng bẩn vào lông lại bắt tao đi tắm cho, tốn nước lắm biết không?"
Diệp Phi vừa nói vừa vung chiếc cuốc gỉ, lật giở đống cỏ khô và chất thải thực vật trong góc vườn. Mỗi nhát cuốc của hắn trông cực kỳ bình thường, thậm chí là có phần vụng về của một lão nông chân lấm tay bùn. Thế nhưng, nếu có một vị Đại thừa kỳ cao thủ nào ở đây, chắc chắn sẽ kinh hãi đến mức rụng rời chân tay. Bởi lẽ, mỗi đường cuốc ấy đi qua đều xé toạc không gian theo một quỹ đạo huyền bí, vô tình hay hữu ý mà dẫn dắt thiên địa linh khí vận hành theo quy luật của Thái Cổ.
Nhị Cẩu hừ hừ một tiếng, cái đuôi vàng xơ xác vẫy nhẹ, lững thững đi tới nằm bẹp dưới gốc cây cổ thụ lớn nhất trong vườn. Nó hé mắt nhìn chủ nhân mình với ánh mắt đầy khinh bỉ: *Cái lão này, tu vi rõ ràng đã sắp độ kiếp đến nơi mà suốt ngày chỉ lo chuyện phân tro, đúng là uổng phí thiên phú.* Nghĩ đoạn, nó lại ngáp dài một cái, nuốt trọn một tia linh khí tím rịm (Tử Khí Đông Lai) vừa lướt ngang qua mũi mình.
"Diệp tiểu hữu? Ngươi có nhà không?"
Một giọng nói hơi khàn, mang theo chút mệt mỏi nhưng cực kỳ cung kính vang lên từ phía hàng rào tre cũ kỹ.
Diệp Phi dừng cuốc, lau mồ hôi trên trán, gương mặt vốn đang bình thản lập tức biến thành một nụ cười khổ. Hắn thầm nghĩ: *Lại tới rồi! Cái lão hàng xóm này sao mà dai như đỉa đói vậy không biết? Mình đã cố tình chọn giờ này để làm việc rồi mà vẫn không thoát.*
"A, là Lý trưởng lão đó sao? Ngài tới thật đúng lúc, tôi đang định pha trà." Diệp Phi cố gắng nặn ra vẻ mặt niềm nở nhất của một đệ tử Luyện khí tầng ba khi gặp trưởng lão.
Lý Trưởng lão – Lý Đạo Huyền, một cường giả Trúc Cơ đỉnh phong (thực tế lão vừa đột phá nhờ… hít khói từ bếp nhà Diệp Phi chương trước) – run rẩy bước vào. Lão nhìn thấy Diệp Phi đang cầm chiếc cuốc gỉ, đứng giữa đống bùn đất, lòng không khỏi dâng lên một sự xúc động mãnh liệt.
Trong mắt kẻ thường, Diệp Phi là một kẻ lười biếng, tư chất kém cỏi, mười năm không thăng nổi một tầng tu vi. Nhưng trong mắt Lý Đạo Huyền lúc này, bóng lưng ấy cao lớn như ngọn núi vạn trượng, mỗi hơi thở của hắn đều đồng nhịp với mạch đập của đại địa.
*Thật là cảnh giới cao thâm!* – Lý Đạo Huyền tự não bổ – *Đại năng thực sự là đây. Trả nợ cho thiên địa bằng cách bón phân, lấy đất mẹ làm gốc, không màng danh lợi. Ta sống mấy trăm năm, tu hành cực khổ, hóa ra cũng không bằng một nhát cuốc của ngài ấy.*
"Diệp tiểu hữu khách khí quá, gọi ta lão Lý là được rồi. Trưởng lão cái gì chứ, trước mặt… à, trước mặt vẻ thanh tịnh này, chức danh chỉ là hư ảo." Lý Đạo Huyền cười gượng, hai tay xoa vào nhau, ánh mắt không tự chủ được mà liếc nhìn về phía luống hành lá bên cạnh.
Tầm mắt lão vừa chạm vào những cây hành lá xanh mướt, trong đầu lập tức vang lên một tiếng "Oong". Từng ngọn hành thẳng tắp, bén ngót, tản ra một loại kiếm ý khiến linh hồn lão run rẩy. Lão có cảm giác nếu mình lỡ tay chạm vào một cây hành đó, cả vạn đạo kiếm khí sẽ chém lão thành bụi mịn ngay lập tức.
"Ngài lại nhìn mấy cây hành này rồi." Diệp Phi thở dài, nghĩ thầm lão già này chắc là thiếu rau xanh trầm trọng, "Nhà nghèo chẳng có gì quý giá, chỉ có chút rau củ tự trồng. Nếu lão không chê, lát nữa tôi nhổ cho một nắm mang về mà nấu canh. Hành năm nay cay lắm đấy."
*Cay lắm?*
Lý Đạo Huyền run lên một cái. Lão thầm dịch câu nói đó trong đầu: *"Cay lắm" có nghĩa là kiếm ý vô cùng mãnh liệt, tiểu tu sĩ như ngươi phải cẩn thận kẻo đứt tay!*
"Không dám, không dám nhận đồ quý của tiểu hữu." Lý Đạo Huyền vội vàng từ chối, nhưng nước miếng vẫn cứ tiết ra. Lão tìm một phiến đá sạch (thực chất là một khối Thiên Ngoại Vẫn Thạch mà Diệp Phi dùng để kê chân) rồi ngồi xuống. "Diệp tiểu hữu, hôm qua ta về nghiền ngẫm lời nói của ngươi về việc 'Trồng rau phải biết chọn mùa', quả thực là lời vàng ý ngọc. Ta cảm thấy dường như đã chạm được tới ngưỡng cửa của Kim Đan, nhưng… nhưng luôn thấy thiếu một chút gì đó gọi là 'nhân quả'."
Diệp Phi nghe mà ngơ ngác. Lời vàng ý ngọc gì chứ? Hôm qua hắn chỉ cằn nhằn về việc trái mùa thì sâu bệnh nhiều thôi mà.
*Khổ quá, cái lão già này lại bắt đầu triết lý hóa cuộc đời rồi. Muốn đuổi lão đi sớm thì phải nói gì đó nghe cho cao siêu một chút.*
Nghĩ là làm, Diệp Phi buông cuốc, cầm chiếc bình tưới nước đi tới chỗ luống cà chua. Hắn vừa tưới nước vừa bâng quơ nói:
"Lão Lý à, ngài lo lắng về nhân quả làm gì? Trồng cây thì chỉ cần chăm sóc đất, bón phân, tưới nước. Còn nó ra quả lúc nào, quả to hay nhỏ, ngọt hay chua, đó là chuyện của chính cái cây. Ngài ép nó chín sớm, nó sẽ chát. Ngài bỏ mặc nó, nó sẽ héo. Cứ thuận theo tự nhiên thôi, cưỡng cầu cũng chẳng được gì. Tu tiên ấy mà, cũng giống như trồng rau, đừng có mong đợi thu hoạch trước khi gieo hạt."
Câu nói vừa dứt, một tia sét ngầm như xẹt ngang qua linh đài của Lý Đạo Huyền.
*Đúng rồi! Cứ thuận theo tự nhiên!*
Lão vốn dĩ suốt đời theo đuổi sự hoàn mỹ, luôn muốn nắm giữ vận mệnh, nhưng lại quên mất rằng bản thân mình cũng chỉ là một hạt giống trong thiên hạ. Lão ép mình phải đột phá, chính là "ép chín sớm".
"Đừng mong đợi thu hoạch trước khi gieo hạt…" – Lý Đạo Huyền lẩm bẩm, hai mắt dần trở nên vô hồn, sau đó là bừng sáng rực rỡ.
Xung quanh lão, linh khí đột ngột bị khuấy động. Một vòng xoáy vô hình bắt đầu hình thành, hút lấy những tàn dư linh khí cực phẩm tản ra từ cái bình tưới nước của Diệp Phi.
Diệp Phi đang tưới rau, thấy trời đất đột nhiên nổi gió, bụi bay mù mịt thì giật mình:
"Kìa lão Lý! Ngài làm sao vậy? Đừng có lên cơn co giật ở đây nha, tôi không có tiền đền mạng đâu đấy!"
Nhưng Lý Đạo Huyền không nghe thấy gì nữa. Lão đang ở trong trạng thái Thiên Nhân Hợp Nhất. Trong linh hải của lão, một hạt nhân màu vàng óng ánh đang dần kết tụ. Đó là Kim Đan! Kim Đan của một tu sĩ mà cả đời vốn tưởng đã hết hy vọng tiến thêm bước nữa.
Đúng lúc này, từ trong bụi rậm bên rìa thung lũng, một đôi mắt hẹp dài đầy tham lam đang quan sát toàn bộ sự việc.
Đó là Lâm Hải – Trưởng lão chấp pháp ngoại môn. Lão vốn nghi ngờ Diệp Phi từ lâu. Một thằng nhóc Luyện khí tầng ba sao có thể trụ vững ở cái thung lũng đầy "âm khí" này suốt 10 năm? Khi nhìn thấy Lý Đạo Huyền đang ngồi thiền định ngay trong cái vườn rau bẩn thỉu đó, Lâm Hải liền sững sờ.
*Cái gì? Lý Đạo Huyền lão già đó đang kết đan? Chẳng lẽ tin đồn là thật? Trong vườn rau này có tiên dược vạn năm?*
Lâm Hải nuốt nước miếng một cái, tâm trí bị lòng tham làm cho mờ mắt. Lão không nhận ra sự đáng sợ của những ngọn hành lá, lão chỉ thấy khí tức Kim Đan đang hình thành. Nếu lão có thể đoạt được bảo vật đã giúp Lý Đạo Huyền đột phá, lão sẽ trở thành nhân vật số một tại Thanh Vân Tông này!
Diệp Phi lúc này vẫn đang đứng cạnh Lý Đạo Huyền, mặt đầy lo lắng: "Lão Lý? Lão Lý? Ngài có sao không? Nhị Cẩu, mau lại đây coi xem lão ấy còn thở không!"
Nhị Cẩu lười biếng liếc nhìn, khẽ gầm gừ một tiếng trong cổ họng như muốn nói: *Thở cái gì mà thở, lão ấy đang biến thái (tiến hóa) đấy, đừng có phá.*
Bỗng nhiên, một luồng kình phong mạnh mẽ lao ra từ trong bóng tối.
"Tránh ra, tiểu súc sinh!"
Lâm Hải không nhịn được nữa, lão lao tới như một con diều hâu, mục tiêu không phải Diệp Phi mà là luống rau cải đang tỏa ra ánh huỳnh quang mờ ảo ngay sau lưng hắn. Với lão, Diệp Phi chỉ là một hạt cát không đáng để mắt tới.
Diệp Phi giật nảy mình. *Cái quái gì vậy? Sao lại có kẻ tập kích?*
Phản ứng tự nhiên của một kẻ nhát gan số một Tiên giới chính là… trượt chân. Hắn lùi lại một bước, nhưng vì đất ẩm do vừa tưới nước nên hắn vấp phải cái cuốc gỉ, thân hình loạng choạng đổ về phía trước.
Trong lúc ngã, bàn tay Diệp Phi quơ đại lấy chiếc bình tưới nước, nước trong bình văng tung tóe ra ngoài.
Nhưng trong mắt của Lâm Hải, mọi chuyện lại hoàn toàn khác.
Lão thấy Diệp Phi nhấc chân lên một cái, bước chân đó dường như bước qua cả thời gian và không gian, nhẹ nhàng tránh thoát toàn bộ uy áp của một tu sĩ Trúc Cơ đỉnh phong như lão. Sau đó, Diệp Phi "vô tình" vung chiếc bình tưới nước ra.
Những giọt nước bình thường đó, khi bay vào không trung, đột ngột biến thành vạn trượng lôi đình! Mỗi giọt nước nặng như vạn quân, mang theo sức nặng của cả một đại dương đổ xuống đầu Lâm Hải.
"A!"
Lâm Hải hét lên một tiếng thảm thiết, toàn bộ hộ thể linh lực bị đánh tan nát chỉ trong một hơi thở. Lão cảm thấy mình không phải bị nước bắn trúng, mà là bị hàng vạn ngọn núi ép nát. Toàn thân lão bay ngược ra xa, đập mạnh vào hàng rào tre rồi lăn lộn trên mặt đất như một con chó chết.
Lúc này, Lý Đạo Huyền cũng bị tiếng động làm cho thức tỉnh. Luồng khí tức Kim Đan trong người lão đã hoàn toàn ổn định. Lão mở mắt ra, đúng lúc nhìn thấy cảnh tượng Diệp Phi đang "vụng về" bò dậy từ vũng bùn, tay vẫn cầm chiếc bình tưới nước rỗng.
Lý Đạo Huyền nhìn sang phía hàng rào, nơi Lâm Hải đang nằm thoi thóp, rồi lại nhìn Diệp Phi. Một nỗi sợ hãi từ sâu trong linh hồn bủa vây lấy lão.
*Trời đất ơi! Một tu sĩ Trúc Cơ đỉnh phong như Lâm Hải, ngay cả một chiêu 'vẩy nước' của tiền bối cũng không đỡ nổi sao? Ngài ấy vẫn đang đóng kịch! Ngài ấy giả vờ vấp ngã để hóa giải đòn tấn công của đối thủ một cách kín đáo nhất, để không làm hỏng sự thanh tịnh của vườn rau!*
Lý Đạo Huyền vội vàng nhảy dựng lên, lao đến trước mặt Diệp Phi, dập đầu một cái "Rầm":
"Đa tạ tiền bối ra tay cứu mạng! Đa tạ tiền bối ban cho đại cơ duyên!"
Diệp Phi vừa đứng dậy, mặt mũi dính đầy bùn, cầm chiếc bình không, nghẹn ngào nói: "Cái gì mà cứu mạng? Cái gì mà cơ duyên? Tôi… tôi vừa trượt chân thôi mà. Kìa, lão Lý, ngài đứng lên đi, sao lại lạy tôi?"
Diệp Phi run rẩy. Hắn nhìn thấy Lâm Hải nằm đó, máu me đầy mặt, lòng thầm gào thét: *Xong rồi! Mình lỡ tay (hay đúng hơn là cái bình lỡ tay) làm trọng thương một vị Trưởng lão rồi! Phen này chắc chắn bị đuổi khỏi tông môn, bị truy sát, bị bắt đi làm thí nghiệm cho xem! Ôi trời ơi, ta chỉ muốn trồng rau thôi mà!*
Lý Đạo Huyền càng nhìn thấy Diệp Phi lúng túng, lão càng chắc chắn: *Đại năng! Chắc chắn là đại năng chuyển thế đang ẩn cư. Ngài ấy sợ bị bại lộ thân phận nên mới giả vờ hốt hoảng như vậy. Ta phải biết điều, ta phải giúp ngài ấy che đậy!*
Lý Đạo Huyền lập tức đứng dậy, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc, quay sang nhìn Lâm Hải vẫn đang nằm đó. Lão lớn tiếng:
"Lâm Hải! Ngươi to gan lớn mật, dám lẻn vào Dược viên làm loạn, quấy rầy sự thanh tịnh của… của Diệp tiểu hữu! May mà hôm nay có 'ông trời' phù hộ, mây mưa vần vũ khiến ngươi tự ngã trọng thương. Nếu còn không cút, ta sẽ băm vây ngươi giao cho Tông chủ xử lý!"
Lâm Hải vốn đã gãy nửa số xương sườn, nghe vậy thì kinh hoàng. Lão không phải kẻ ngu. Giọt nước lúc nãy mang theo ý chí của Thiên đạo, làm sao có thể là sự trùng hợp? Lão nhìn thanh niên đang đứng ngây ngô kia, trong mắt chỉ còn sự sợ hãi cực hạn.
*Diệp Phi… Diệp Phi không phải là rác rưởi, hắn là Thần tiên hạ phàm!*
Lâm Hải không nói thêm được lời nào, cố gắng lê lết tấm thân tàn tạ chạy khỏi thung lũng như bị ma đuổi.
Diệp Phi vẫn đứng đó, mặt đờ đẫn ra: "Hả? Lão Lý, lão bảo là ông trời phù hộ à?"
Lý Đạo Huyền quay lại, nháy mắt với Diệp Phi một cái đầy ẩn ý: "Phải, phải! Diệp tiểu hữu đức độ hơn người, 'trời' nào mà chẳng giúp? Tiểu hữu cứ yên tâm, chuyện hôm nay lão Lý ta đã ghi nhớ. Từ nay về sau, thung lũng này là vùng cấm của ngoại môn, ai dám bước chân vào nửa bước không có sự đồng ý của tiểu hữu, lão phu sẽ chém kẻ đó trước!"
Diệp Phi toát mồ hôi hột. Hắn nghe câu này mà thấy rợn tóc gáy. Vùng cấm? Càng nổi tiếng chẳng phải càng dễ chết sao?
"Ấy, lão Lý, ngài đừng làm thế. Tôi chỉ muốn sống yên ổn, ngài làm quá lên là tôi… tôi mất ngủ đấy." Diệp Phi cố nài nỉ.
Lý Đạo Huyền trong đầu lại lập tức nảy ra một suy luận khác: *Tiền bối nói 'mất ngủ' nghĩa là ngài ấy không muốn bị thế gian quấy rầy việc tu hành nhân gian đạo. Ngài ấy muốn một sự tĩnh lặng tuyệt đối. Hiểu rồi, ta đã hiểu rồi!*
"Tiểu hữu nói chí lý, tĩnh lặng chính là tâm cảnh. Ta đi đây, ta phải về củng cố tu vi. Những hạt giống tiểu hữu nhờ tìm, ngày mai ta sẽ mang tới loại tốt nhất thế gian này!"
Lý Đạo Huyền chào một cách trịnh trọng, sau đó phi thân biến mất, để lại một làn khói bụi và một đệ tử Luyện khí tầng ba đang đứng ngẩn ngơ giữa vườn rau đầy phân và bùn đất.
Khi thung lũng trở lại vẻ tĩnh mịch, Nhị Cẩu mới chậm rãi đứng dậy. Nó đi tới chỗ luống rau bị Lâm Hải định chạm vào, nhếch mép cười một cái đầy vẻ người. Sau đó, nó vươn cổ, khẽ phun một bãi nước bọt vào cái chỗ Lâm Hải vừa ngã. Một đám cỏ dại nơi đó ngay lập tức héo rũ, hóa thành tro bụi đen kịt vì không chịu nổi độc tính kinh khủng từ một kẻ "giả vờ là chó vàng".
Diệp Phi thở dài thườn thượt, ngồi thụp xuống đất:
"Nhị Cẩu ơi là Nhị Cẩu, tao khổ quá. Tao đã bảo là không được phô trương rồi mà. Lão Lý kết đan, lão Lâm trọng thương, tất cả đều xảy ra trong vườn của tao. Phen này 'Cẩu đạo' của tao sắp sập tiệm rồi."
Hắn cầm chiếc cuốc gỉ lên, định đi sửa lại hàng rào tre bị hỏng. Nhưng vừa chạm tay vào cuốc, âm thanh quen thuộc của Hệ thống đột ngột vang lên trong đầu:
*【 Ting! Chúc mừng ký chủ hoàn thành sự kiện: "Dùng nước dập lửa lòng tham".】*
*【 Thưởng: Điểm thuộc tính +100, Tuổi thọ +50 năm.】*
*【 Nhận được hạt giống đặc biệt: "Khoai Tây Lôi Hỏa". Chú thích: Khi chín, vỏ có màu tím, nổ to hơn pháo hoa Thần giới, dùng để bón phân cho tâm hồn rất tốt.】*
Gương mặt Diệp Phi đang sầu khổ lập tức giãn ra.
"Ơ… thưởng nhiều thế? 100 điểm thuộc tính?"
Hắn mở bảng thuộc tính của mình ra.
*Họ tên: Diệp Phi*
*Tu vi (Hiển thị): Luyện khí tầng 3*
*Tu vi (Thực tế): Đỉnh phong Bán Tiên (Sắp đột phá)*
*Lực lượng: 99.999+*
*Phòng ngự: Vạn Pháp Bất Xâm*
*Kỹ năng: Cuốc Đất Thần Thông (Cấp Max), Tưới Nước Trầm Luân (Cấp Max), Khẩu nghiệp với Chó (Cấp Cực cao).*
"Vẫn còn một chút nữa là thành Tiên thật rồi à? Không được, không được! Thành Tiên thì sẽ có Thiên kiếp, Thiên kiếp giáng xuống thì vườn rau của ta nát bét sao? Ta phải kìm nén, phải 'cẩu' thêm nữa mới được!"
Diệp Phi cầm lấy hạt giống "Khoai Tây Lôi Hỏa" mới tinh, lẩm bẩm: "Trồng cái này sâu một chút, nhỡ nó nổ thật thì còn có đất che. Với lại, phải gia cố thêm mấy cái trận pháp đuổi quạ nữa, nhìn mấy lão già kia tao thấy còn nguy hiểm hơn quạ nhiều."
Sâu trong thung lũng, Diệp Phi lại tiếp tục công việc nông tang của mình, hoàn toàn không hay biết rằng ở ngoại môn Thanh Vân Tông lúc này, tin tức "Lý trưởng lão đột phá Kim Đan nhờ linh khí của thần nông Diệp Phi" đã bắt đầu lan truyền một cách bí mật qua những lời đồn đại đầy tính "não bổ" của chính Lý Đạo Huyền và nỗi sợ của Lâm Hải.
Một thế lực mới đang dần thành hình quanh vườn rau đơn sơ ấy, và cái danh hiệu "Đại năng ẩn mình" đã chính thức gắn chặt vào lưng Diệp Phi, dù hắn có muốn hay không.
Ở một phương trời khác, trên đỉnh núi tuyết lạnh lẽo nhất của Thanh Vân Tông, Tô Thanh Tuyết – đệ nhất thiên tài, Băng sơn mỹ nữ – đang nhìn vào tấm bản đồ tông môn. Những vết máu lấm tấm trên y phục trắng muốt của nàng trông như những đóa hoa đào rụng giữa trời đông.
Nàng lẩm bẩm: "Ngoại môn, phía Tây… Dược viên thung lũng… Chỗ đó linh khí mỏng nhất, chắc chắn kẻ thù sẽ không ngờ tới ta trốn ở đó. Mong rằng người giữ vườn không làm khó ta."
Nàng nào biết, nơi nàng sắp bước vào không phải là một nơi lánh nạn bình thường, mà là hang ổ của một vị "Tiên nhân trồng rau" đang bị mắc chứng ám ảnh cưỡng chế về sự an toàn và một con chó có thể nuốt chửng cả bầu trời.
Số phận của "nông dân" Diệp Phi, từ đây bắt đầu rẽ sang một hướng mà chiếc cuốc của hắn cũng không lường trước nổi.