Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng Rau
Chương 9: ** Rau muống có thể chém sắt
Thanh minh, tiết trời sương đọng trên lá.
Dược viên ngoại môn của Thanh Vân Tông vốn là một dải đất cằn cỗi, linh khí mỏng manh đến mức chim chóc cũng chẳng buồn ghé chân. Thế nhưng, tại góc thung lũng hẻo lánh này, có một túp lều tranh nằm giữa những luống rau xanh mướt đến lạ thường.
"Keng! Chúc mừng kí chủ đã hoàn thành gieo mầm 'Rau Muống Thái Cực' trên diện tích mười mét vuông."
"Phần thưởng: 50 điểm Thuộc tính tự do, 10 năm thọ nguyên."
"Thuộc tính tặng kèm của hạt giống: [Sắc bén – Vạn Vật Giai Trảm]. Ghi chú: Rau muống không chỉ để xào tỏi, nếu biết dùng, nó có thể chặt đứt nhân quả."
Diệp Phi ngồi xổm bên mép ruộng, trên tay vẫn còn dính chút bùn đất, nghe tiếng thông báo trong đầu thì khẽ thở phào một cái. Hắn nhìn bảng thuộc tính ảo chỉ mình mình thấy, ánh mắt hiện lên vẻ trầm ngâm của một kẻ… sợ chết đến tận cùng xương tủy.
"Điểm thuộc tính? Dồn hết vào [Phòng ngự] và [Tốc độ] cho ta. Sức tấn công để làm gì? Ra tay trước là kẻ ngu, sống sót sau cùng mới là chân lý."
Sau khi thao tác xong, Diệp Phi cảm thấy da thịt mình dường như dày thêm một chút, dù nhìn bên ngoài hắn vẫn là một gã đệ tử ngoại môn gầy gò, tu vi Luyện Khí tầng 3 "vững như bàn thạch" suốt mười năm không đổi.
Bên cạnh hắn, Nhị Cẩu — con chó vàng gầy nhom, lông lá lởm chởm — đang nằm gặm một củ cà rốt có màu tím thẫm. Nếu có một vị đại năng Hóa Thần nào đi ngang qua đây, chắc chắn sẽ thổ huyết mà chết. Bởi củ cà rốt kia tỏa ra linh khí nồng đậm tới mức sắp kết thành sương, rõ ràng là một gốc Thiên Linh Sâm vạn năm trong truyền thuyết!
Nhị Cẩu lim dim đôi mắt, cái đuôi cụt ngủn thi thoảng ngoáy một cái. Nó liếc nhìn đống rau muống vừa mới nhú mầm của chủ nhân bằng vẻ khinh bỉ: *Lại trồng thêm mấy thứ đồ chơi sắc lẻm này à? Đợt trước trồng ớt làm cháy sém cả mông ta, giờ định cắt cổ ta hay gì?*
Diệp Phi không rảnh để ý đến tâm tư của con chó. Hắn xách cái bình tưới nước rỉ sét lên, bên trong chứa thứ nước trong vắt mà thực chất là Cam Lộ được chắt lọc từ tinh hoa trời đất.
"Nhị Cẩu, ngươi trông chừng lối vào cho kỹ. Hôm nay ta bói quẻ thấy có điềm 'Hàm Linh Tiệm Động', có lẽ có kẻ rỗi hơi sắp đến quấy rầy sự yên tĩnh của chúng ta. Nếu là kẻ mạnh, chúng ta chạy; nếu là kẻ yếu, ngươi lo liệu."
Nhị Cẩu "gâu" một tiếng lấy lệ, sau đó lăn ra ngủ tiếp. Nó thừa biết, với cái "trận pháp đuổi chim" mà Diệp Phi giăng khắp thung lũng, ngay cả Kim Đan kỳ vào đây cũng sẽ bị xoay đến mức mẹ nhận không ra, làm gì đến lượt nó ra tay.
—
Thời gian trôi qua thật nhanh khi người ta bận bịu với ruộng vườn. Chỉ sau hai canh giờ, dưới sự thúc đẩy của Cam Lộ và Thần Nông Công Pháp, những mầm rau muống đã dài ra cả gang tay.
Điểm đặc biệt là, những cọng rau muống này không có màu xanh lục thông thường mà hơi ngả sang màu xám bạc của kim loại. Dưới ánh mặt trời, lá rau rung rinh tỏa ra những tia sáng lạnh lẽo, sắc sảo.
Diệp Phi tò mò ngắt thử một cọng. Hắn vừa đưa ngón tay chạm nhẹ vào phần cuống lá, một cảm giác lạnh buốt truyền đến. Hắn chưa kịp dùng lực, phần lá rau đã lướt qua ngón tay hắn.
"Keng!"
Một tiếng va chạm của kim loại vang lên. Da tay của Diệp Phi vốn đã được buff phòng ngự đến mức đao thương bất nhập, thế nhưng trên đầu ngón tay hắn lại xuất hiện một vệt trắng mờ.
Diệp Phi trợn tròn mắt: "Vãi thật! Suýt chút nữa là chảy máu rồi? Ta đã dồn 90% điểm thuộc tính vào phòng ngự, ngay cả phi kiếm của nội môn trưởng lão chắc gì đã để lại dấu vết này?"
Hắn nhìn lại cọng rau muống trong tay, ánh mắt bỗng trở nên nguy hiểm. Hắn lẩm bẩm: "Thử xem sao."
Hắn đi đến góc sân, nơi có một cái đe sắt dùng để rèn nông cụ. Cái đe này được đúc bằng Tinh Thiết loại tốt, cứng vô cùng. Diệp Phi hít một hơi thật sâu, cầm cọng rau muống nhẹ nhàng… phẩy một cái lên bề mặt cái đe.
"Xoẹt!"
Âm thanh cực kỳ nhỏ, tựa như kéo cắt qua lụa mỏng.
Diệp Phi đứng hình. Hai phần của cái đe sắt nặng cả trăm cân bắt đầu trượt khỏi nhau theo một đường cắt chéo nhẵn thín như gương. Một lát sau, nửa trên của cái đe rơi xuống đất, gây ra một tiếng nổ lớn: "Ầm!"
Nhị Cẩu giật nảy mình nhảy dựng lên, sủa loạn xạ. Khi nhìn thấy cái đe sắt bị "rau muống" chém làm đôi, con chó đứng hình, đôi mắt chó của nó lồi ra, cái củ cà rốt trong miệng rơi xuống đất "bộp" một cái.
"Mẹ kiếp!" Diệp Phi đổ mồ hôi hột. "Cái này mà đem xào tỏi, người ăn xong chắc đứt hết cả lục phủ ngũ tạng quá. Đây đâu phải rau muống, đây là… Kiếm Ý thực thể hóa à?"
Hệ thống: "Kí chủ không cần kinh ngạc. Đây là Rau Muống Thái Cực, kế thừa kiếm ý của Thái Cổ Kiếm Thần lúc ông ta… đang ăn rau muống mà ngộ đạo. Sắc bén chỉ là phụ, tính chất thực sự là 'vô hình vô ảnh'."
Diệp Phi run rẩy vứt cọng rau đi. Hắn bắt đầu lo lắng. Nếu thứ này bị người ta phát hiện, đừng nói là Lâm Hải trưởng lão, e là mấy lão quái vật bế quan mấy trăm năm cũng sẽ bò ra khỏi mộ mà tìm hắn đòi công thức.
"Nguy hiểm quá! Phải thu hoạch ngay, rồi bọc kỹ lại. Không, phải chôn xuống đất!"
Đúng lúc Diệp Phi đang loay hoay định tiêu hủy "hiện trường", thì từ phía lối vào dược viên vang lên tiếng cười ngạo mạn.
"Diệp lão đệ! Có nhà không? Ta đến thu phí bảo kê… à không, thu tô thuế tháng này đây!"
Diệp Phi cứng người. Cái giọng nói khàn khàn, cao ngạo này, không phải Diệp Thần thì là ai?
Diệp Thần là đệ tử thiên tài của ngoại môn, vốn dĩ có chút quan hệ họ hàng xa với Diệp Phi (dù Diệp Phi chẳng bao giờ nhận). Hắn mới đột phá Luyện Khí tầng 7, đang lúc vênh váo nhất. Đi theo hắn là hai tên tay sai, mặt mũi đứa nào cũng viết lên ba chữ: "Ta là phản diện".
"Nhị Cẩu, trốn đi!" Diệp Phi thấp giọng ra lệnh, đồng thời tiện tay vơ một nắm rau muống vứt bừa vào cái rổ cạnh đống phế liệu tinh thiết, rồi vội vàng lấp cái đe bị chém đôi bằng một tấm vải rách.
Hắn vội vàng điều chỉnh hô hấp, làm cho khí tức của mình trở nên hỗn loạn, sắc mặt tái nhợt như người thiếu ăn kinh niên.
Diệp Thần hiên ngang bước vào sân. Hắn nhìn vòng quanh cái thung lũng nghèo nàn, bĩu môi khinh bỉ: "Diệp Phi, ngươi vẫn cứ sống như một con rùa rụt cổ thế này sao? 10 năm rồi, Luyện Khí tầng 3? Ta thật hổ thẹn khi cùng họ với ngươi."
Diệp Phi khom lưng, gãi đầu cười hì hì: "Diệp sư huynh nói chí phải. Ta tư chất kém cỏi, chỉ thích hợp trồng vài ngọn rau sống qua ngày thôi. Sư huynh thiên tài như rồng giữa trời, chấp nhất với ta làm gì?"
Diệp Thần thấy Diệp Phi khúm núm thì rất thỏa mãn. Hắn đi thẳng đến luống rau mới trồng, định lấy mũi giày di di lên đó để dằn mặt: "Nghe nói chỗ này của ngươi linh khí có vẻ tốt hơn chỗ khác, Lâm trưởng lão dạo này rất quan tâm. Hôm nay ta đến để kiểm tra xem ngươi có giấu diếm tài nguyên gì của tông môn không."
Hắn định đạp vào luống rau muống, Diệp Phi tái mặt hét lên: "Đừng!"
Thực ra Diệp Phi không sợ hắn đạp nát rau, hắn sợ cái chân của Diệp Thần sẽ bị rau muống "chém" lìa ra. Nếu điều đó xảy ra, phiền phức sẽ to như trời!
Diệp Thần giật mình dừng chân, hừ lạnh: "Làm gì mà cuống quýt thế? Một đống rau rác thôi mà."
Hắn quay sang nhìn cái rổ đựng đống phế liệu cạnh đống Tinh Thiết. Ánh mắt hắn bị thu hút bởi một thứ ánh sáng lấp lánh bên trong.
"Hửm? Thứ gì đây? Linh thạch?"
Hắn thò tay vào rổ. Diệp Phi tim nhảy lên tận cổ họng. Trong đó không có linh thạch, chỉ có nắm rau muống Diệp Phi vừa vứt vào lúc nãy.
Diệp Thần cầm một nắm "rau muống bạc" lên, cười lạnh: "Cỏ gì mà lạ thế này? Nhìn thì cứng mà sờ vào thì mềm… À, ta biết rồi, chắc là linh thực cấp thấp loại dại."
Trong tay Diệp Thần lúc này đang cầm thanh linh kiếm mới được tông môn ban phát — Hàn Sương Kiếm. Hắn muốn thể hiện một chút kiếm pháp trước mặt gã đệ tử tạp dịch này.
"Nhìn kỹ đây Diệp Phi! Kiếm đạo là phải dứt khoát như thế này!"
Nói đoạn, hắn ném nắm rau muống lên không trung, sau đó vung mạnh Hàn Sương Kiếm định chém nát nắm rau thành muôn mảnh để khoe kỹ thuật "kiếm quang nhanh như chớp".
Diệp Phi nhắm nghiền mắt lại, thầm cầu nguyện: "Sư huynh, cầu mong kiếm của huynh chất lượng một chút…"
"Keng — Rắc!"
Một tiếng động khô khốc vang lên. Nó không giống tiếng thép chém vào cỏ, mà giống tiếng thép va vào thiên kim.
Diệp Thần đang làm dáng đứng tư thế "Đại Bàng Tung Cánh", đột nhiên cảm thấy tay mình nhẹ bẫng. Một nửa thanh Hàn Sương Kiếm bay vút lên trời, quay tít vòng vòng rồi cắm phập xuống đất ngay trước mũi chân hắn.
Trên tay hắn, giờ chỉ còn lại cái chuôi kiếm và một mẩu thép gãy nham nhở.
Không khí rơi vào im lặng đến chết người. Hai tên tay sai dụi mắt liên tục. Nhị Cẩu ở trong góc tường lấy chân che mắt, thầm nghĩ: *Lại một thằng ngu nữa sắp nghi ngờ nhân sinh.*
Nắm rau muống sau khi va chạm với kiếm vẫn bình thản rơi xuống đất, lá rau không hề sứt mẻ, ngược lại còn trông tươi tắn hơn sau khi "ăn" chút khí kim loại của thanh kiếm.
Diệp Thần nhìn cái chuôi kiếm trong tay, rồi lại nhìn đống rau dưới đất. Mặt hắn từ đỏ sang trắng, từ trắng sang xanh, rồi lại chuyển sang đen kịt như đít nồi.
"Ngươi… ngươi… ngươi giấu cái gì trong đó?" Diệp Thần lắp bắp, giọng run lên vì kinh hãi. "Hàn Sương Kiếm của ta là cực phẩm pháp khí Luyện Khí kỳ, do trưởng lão đích thân luyện chế! Tại sao… tại sao bị mấy ngọn cỏ của ngươi bẻ gãy?"
Diệp Phi cũng hoảng lắm, nhưng hắn phản ứng cực nhanh. Hắn quỳ sụp xuống đất, ôm mặt khóc rưng rức:
"Sư huynh ơi! Huynh hại ta rồi! Đó không phải là cỏ bình thường, đó là… là 'Kim Cang Thực' quý giá nhất mà Lâm trưởng lão gửi ta trồng thử nghiệm. Trưởng lão nói thứ này cứng hơn cả sắt thép, để luyện chế đan dược tẩy tủy. Ngươi chém gãy nó… à không, ngươi làm gãy kiếm lên nó, lát nữa Lâm trưởng lão đến, ta biết giải thích sao đây?"
Diệp Thần nghe thấy ba chữ "Lâm trưởng lão" thì mặt cắt không còn giọt máu. Hắn biết Lâm Hải là người tham lam và độc địa thế nào. Nếu lão biết hắn làm hỏng "linh dược thí nghiệm", chắc chắn sẽ không để yên.
Vả lại, cái cảnh tượng "cỏ bẻ gãy kiếm" này quá sức hoang đường. Diệp Thần vốn đã có sẵn tính "não bổ" của một tu sĩ. Hắn nghĩ thầm: *Không đúng! Đây chắc chắn là một loại thiên tài địa bảo cấp cao nào đó được ẩn giấu trong lớp vỏ cỏ dại. Hoặc là… tên Diệp Phi này thực ra đang tu luyện một môn tà công nào đó!*
Nhìn cái đống "rau" phát ra khí tức sắc lẹm kia, Diệp Thần không dám chạm vào nữa. Hắn lùi lại mấy bước, lắp bắp nói:
"Ta… ta không biết đây là đồ của Lâm trưởng lão! Coi như hôm nay ta chưa đến đây! Chúng mày, đi nhanh!"
Diệp Thần chạy như bị ma đuổi, thậm chí còn quên luôn cả việc nhặt lại nửa thanh kiếm gãy. Hắn chỉ muốn rời khỏi cái dược viên quái quỷ này càng nhanh càng tốt.
Nhìn bóng lưng ba người chạy mất hút sau rặng núi, Diệp Phi lau vệt mồ hôi lạnh trên trán, đứng thẳng người dậy, ánh mắt trở lại vẻ bình tĩnh vốn có.
"Phù… tí nữa thì lộ. Cũng may là gã này ngu, dọa một tí là chạy."
Nhị Cẩu từ góc tối lững thững đi ra, nhìn nửa thanh linh kiếm cắm dưới đất, rồi nhìn chủ nhân bằng ánh mắt "Ông định diễn đến bao giờ?". Nó đi đến bên luống rau muống, hít hít một hơi rồi quay đi chỗ khác, vẻ mặt đầy sự cảnh giác. Thứ này quả thật quá sắc, không thể ăn bừa.
Diệp Phi nhìn đám rau muống đang đung đưa trong gió, thở dài: "Sắc quá cũng là một loại tội lỗi. Nếu ta dùng nó để gọt táo, chắc cái bàn cũng sẽ mất luôn."
Hắn nhặt nắm rau dưới đất lên, cảm nhận được luồng sức mạnh [Vạn Vật Giai Trảm] đang ẩn giấu bên trong cọng lá mềm mại. Hắn chợt nảy ra một ý tưởng.
"Hệ thống, nếu ta phơi khô loại rau này, rồi bện thành một cái rào dậu, thì có phải bất cứ kẻ nào vượt rào cũng sẽ bị thái thành lát mỏng không?"
Hệ thống: "Lý luận này hoàn toàn hợp lý. Tuy nhiên, khuyến cáo kí chủ nên che giấu hào quang, nếu không kẻ địch sẽ thấy rào dậu tỏa ra kiếm khí trùng thiên."
"Hiểu rồi." Diệp Phi gật đầu tâm đắc. "Ta sẽ phủ một lớp rơm khô bên ngoài. Bề ngoài là hàng rào mục nát, bên trong là kiếm trận Thái Cổ. Càng kín kẽ càng an toàn."
Ngay lập tức, Diệp Phi bắt đầu công cuộc "gia cố an ninh". Hắn thu hoạch toàn bộ rau muống, nhưng không ăn mà bện chúng lại thành những sợi dây xám bạc tinh xảo. Hắn dùng Cam Lộ làm chất kết dính, gia cố thêm mười mấy tầng trận pháp ẩn nấp và trận pháp ảo ảnh xung quanh thung lũng.
Sự kiện "Rau muống chém sắt" khiến Diệp Phi nhận ra một điều: Thế giới bên ngoài quá nguy hiểm, đến cái cọng rau trong vườn cũng muốn giết mình, thì tu sĩ ngoài kia còn đáng sợ đến mức nào?
"Ta phải bế quan… à không, ta phải trồng thêm nhiều khoai tây hơn để đào hầm."
Vừa lúc đó, chiếc bình tưới nước trên tay hắn khẽ rung nhẹ. Diệp Phi nhìn về phía chân trời, nơi có một bóng dáng trắng muốt đang bay nhanh về phía dược viên. Khí tức của người đó hỗn loạn, linh lực trồi sụt, rõ ràng là đang bị thương nặng và đang kiệt sức.
Hắn nhìn quẻ bói lúc sáng của mình: "Hàm Linh Tiệm Động" (Linh hồn ẩn giấu bắt đầu lay động).
"Đến rồi sao?" Diệp Phi lẩm bẩm. "Rắc rối… quả nhiên luôn tự tìm đến cửa."
Hắn nhìn luống rau muống vừa được hắn bện thành hàng rào ẩn dưới lớp bùn loãng và cỏ rác, khóe môi khẽ giật giật.
"Mong là cô nàng kia không đâm sầm vào đống rau muống của ta. Nếu không, ta lại phải mất công khâu xác người."
Nhị Cẩu dường như cũng cảm nhận được hơi thở quen thuộc, nó ngừng gặm cà rốt, đứng dậy, lông cổ dựng đứng lên, nhưng sau khi nhìn cái hàng rào rau muống tử thần kia, nó lại thong thả nằm xuống.
Nó biết, hôm nay có kẻ sẽ khổ sở rồi.
Phía xa, Tô Thanh Tuyết — đóa băng sơn liên của Thanh Vân Tông — đang nhìn thấy ánh sáng mờ ảo của thung lũng. Nàng mím chặt môi, bàn tay nắm lấy cán kiếm đầy máu. Nàng chỉ cần một nơi để trốn qua đêm nay.
"Dược viên ngoại môn… Chính là nơi đó."
Nàng gieo mình xuống như một cánh chim gãy cánh, nhắm thẳng vào cái thung lũng trông có vẻ bình yên nhất thế gian ấy, hoàn toàn không biết rằng mình đang lao vào một bãi mìn được ngụy trang bằng những cọng rau muống "có thể chém đứt nhân quả".
Diệp Phi thở dài, xách cuốc lên, lầm bầm: "Chuẩn bị phương án tẩu thoát số 76… À không, số 77 mới đúng. Có lẽ nên đổi bộ quần áo tạp dịch này thành bộ rách rưới hơn chút nữa cho giống người nghèo."
Vườn rau của Diệp Phi, dưới ánh hoàng hôn, bỗng chốc trở nên kỳ bí và đầy rẫy sát cơ ngầm, đón chờ vị khách không mời mà đến đầu tiên trong suốt mười năm "cẩu" đạo của hắn.