Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng Rau
Chương 12: ** Bát canh rau cải \”cải tử hoàn sinh\”

Cập nhật lúc: 2026-05-09 13:09:40 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 12: BÁT CANH RAU CẢI "CẢI TỬ HOÀN SINH"**

Trong căn lều tranh xơ xác nằm ở góc thung lũng hẻo lánh của Thanh Vân Tông, ánh đèn dầu leo lét nhảy múa trên vách nứa. Bên ngoài, tiếng dế mèn kêu rả rích xen lẫn tiếng gió lùa qua khe lá linh thụ vạn năm nghe như tiếng thở dài của thời gian.

Diệp Phi ngồi trên chiếc ghế gỗ kẽo kẹt, tay vân vê quẻ bói vừa gieo. Quẻ hiển thị: "Tiềm long vật dụng, thực thực sinh khí". Hắn thở phào một hơi, ít nhất thì đêm nay cũng không có thêm sát thủ nào tìm đến tận cửa. Nhưng khi ánh mắt hắn dời về phía chiếc giường tre, nơi một bóng dáng thanh mảnh đang nằm bất động với sắc mặt trắng bệch, đôi lông mày của hắn lại nhíu chặt lại thành một đường thẳng.

Tô Thanh Tuyết – "Băng sơn nữ thần" trong truyền thuyết của Thanh Vân Tông, lúc này chẳng còn chút phong thái thiên kiêu nào. Vết thương do Huyết Sát Chưởng gây ra trên vai nàng đang tỏa ra từng làn khói đen kịt, lạnh lẽo và hôi thối, liên tục gặm nhấm sinh cơ.

"Đúng là phiền phức mà." Diệp Phi lẩm bẩm, vẻ mặt đầy sự oán trách nhưng tay chân lại không hề chậm trễ. "Nếu không phải nể tình cô mang cho ta mấy hạt giống lạ kia, ta đã để Nhị Cẩu ném cô ra ngoài bìa rừng cho thú ăn thịt rồi."

Nhị Cẩu đang nằm bò dưới gầm giường, nghe thấy tên mình thì khẽ hếch mũi, đôi mắt chó vàng đục ngầu liếc chủ nhân một cái đầy khinh bỉ. Nó hừ hừ trong mũi như muốn nói: *"Rõ ràng là ngươi thấy người ta xinh đẹp, lại còn giả bộ thanh cao. Có giỏi thì ném đi, ta đây chỉ sợ ngươi sau này lại tiếc đến mức đứt ruột."*

Diệp Phi không rảnh để đôi co với con chó già tâm cơ này. Hắn đứng dậy, cầm lấy chiếc bình tưới nước gỉ sét ở góc tường rồi bước ra phía mảnh ruộng nhỏ trước cửa.

Ánh trăng bàng bạc phủ xuống vườn rau, biến những chiếc lá xanh mướt thành những miếng ngọc bích lấp lánh linh quang. Diệp Phi lướt qua luống cà rốt, bỏ qua đám hành tây đang tỏa ra kiếm ý bén nhọn, cuối cùng dừng lại trước một luống cải bắp trông có vẻ bình thường nhất.

Đây không phải là rau cải thông thường. Đây là "Thanh Linh Ngọc Cải", một giống rau mà Diệp Phi đã tốn ròng rã ba năm, dùng nước Cam Lộ pha loãng tưới tắm mỗi ngày, thậm chí còn trộn thêm "phân bón" là bột đá linh thạch thượng phẩm mới trồng ra được.

Hắn cúi người, cẩn thận hái hai bẹ cải mọng nước nhất.

*【Đinh! Thu hoạch một bẹ Thanh Linh Ngọc Cải, độ thuần thục Trồng Trọt +10, thuộc tính Mộc hệ +5, tuổi thọ +3 tháng.】*

Tiếng thông báo của hệ thống vang lên trong đầu khiến tâm trạng Diệp Phi tốt hơn một chút. Tuổi thọ của hắn hiện tại đã dài tới mức chính hắn cũng không nhớ rõ, nhưng đối với một người theo chủ nghĩa "Cẩu đạo", sống thêm một giây cũng là thắng lợi.

Hắn mang rau vào gian bếp nhỏ lụp xụp. Trên bếp lò, một chiếc nồi đất nứt nẻ đã sẵn sàng. Diệp Phi lấy ra một gáo nước từ chum nước giếng trong sân. Nước giếng này chính là nước từ lòng đất vạn trượng xuyên qua lớp rễ của Linh Thụ chảy ra, chứa đựng sinh mệnh lực thuần túy nhất.

Hắn nhen nhóm lửa. Củi hắn dùng là "Lôi Kích Mộc" – những cành cây khô bị sét đánh mà hắn nhặt được trên đỉnh núi mỗi khi có bão. Loại củi này khi cháy không có khói đen, chỉ có hơi ấm hừng hực và một chút lôi điện chi lực nhàn nhạt, rất thích hợp để trung hòa ma khí.

Rau cải được hắn thái nhỏ một cách đều đặn, mỗi lát cắt đều chứa đựng sự tinh tế của một vị đại sư. Khi nước bắt đầu sôi, Diệp Phi thả rau vào. Một mùi hương thanh khiết, dịu nhẹ mà không nồng gắt bắt đầu lan tỏa khắp căn lều. Mùi hương này không giống bất kỳ linh đan diệu dược nào, nó mang theo hơi thở của đất, của sương sớm, và của một loại bình an lạ thường.

Lúc này, trên giường tre, Tô Thanh Tuyết khẽ rên một tiếng. Ý thức của nàng đang chìm trong một vùng đầm lầy đen tối lạnh lẽo. Ma khí của Huyết Sát Chưởng như những con rắn độc đang bò lổm ngổm trong kinh mạch, thiêu đốt tâm phế nàng. Nàng cảm thấy linh hồn mình như một ngọn đèn trước gió, chỉ chực chờ vụt tắt.

"Nóng… lạnh quá…" Nàng mê sảng, hơi thở dồn dập.

"Nóng cái gì mà nóng, lạnh cái gì mà lạnh." Tiếng nói của Diệp Phi vang lên bên tai nàng, bình thản và đầy vẻ cằn nhằn. "Ăn xong bát canh này mà không khỏi thì cô cứ xác định là ta sẽ đem cô chôn làm phân bón cho cây dưa hấu mùa sau."

Tô Thanh Tuyết cảm thấy có một bàn tay thô ráp nhưng ấm áp đỡ lấy gáy mình. Sau đó, một dòng nước mát rượi, mang theo hương vị ngọt lành của cỏ cây trượt vào cổ họng.

Chỉ trong một khoảnh khắc, cảm giác kinh dị nổ tung trong tâm trí nàng.

Dòng nước ấy đi tới đâu, ma khí đen đặc của Huyết Sát Chưởng lập tức tan biến đến đó như tuyết gặp nắng gắt. Tô Thanh Tuyết mở bừng mắt, nhìn thấy gương mặt bình phàm của Diệp Phi đang ghé sát, tay bưng bát canh rau bốc khói nghi ngút.

"Đừng nhìn, há mồm ra." Diệp Phi lạnh lùng ra lệnh.

Tô Thanh Tuyết vô thức tuân theo. Từng ngụm canh rau được đưa vào miệng. Nàng cảm thấy kinh ngạc đến cực độ. Đây là thứ gì? Đây thật sự là rau cải sao?

Bên trong bát canh này, nàng cảm nhận được một luồng sinh cơ mãnh liệt chưa từng thấy. Mộc hệ linh khí tinh thuần như ngọc dịch luồn lách vào từng tế bào, chữa lành những vết rách trong kinh mạch. Ngay cả vết thương ở vai nàng, nơi vốn bị ma độc ăn mòn đến tận xương, giờ đây cũng bắt đầu ngứa ngáy – đó là dấu hiệu của việc da thịt đang tái sinh với tốc độ thần kỳ.

Nàng có thể nghe thấy tiếng rắc rắc phát ra từ sâu trong cơ thể. Những tạp chất tích tụ nhiều năm trong quá trình tu luyện bị đẩy ra ngoài qua lỗ chân lông dưới dạng một lớp màng đen xám, hôi hám. Đây chính là… Tẩy Tủy!

Một bát canh cải xanh lại có tác dụng Tẩy Tủy ngang ngửa với Lục Phẩm Tẩy Tủy Đan cực phẩm mà Tông chủ cũng chỉ có một viên duy nhất?

Không, thậm chí còn vượt xa! Vì trong bát canh này hoàn toàn không có đan độc, nó ôn hòa như bàn tay của mẹ hiền, khiến nàng đột phá mà không gặp chút chướng ngại nào.

*Oanh!*

Một tiếng vang trầm đục phát ra từ đan điền của Tô Thanh Tuyết. Kim Đan vốn đang rạn nứt của nàng giờ đây không những khôi phục hoàn toàn mà còn được mạ lên một lớp hào quang xanh mướt, xoay tròn với tốc độ cực nhanh.

Từ Kim Đan sơ kỳ, nàng trực tiếp nhảy vọt lên Kim Đan trung kỳ, rồi sau đó là hậu kỳ, chỉ dừng lại khi đã chạm tới đỉnh phong, chuẩn bị bước vào Nguyên Anh cảnh.

Tô Thanh Tuyết sững sờ, nàng cảm giác toàn thân nhẹ bẫng, linh lực cuồn cuộn trong người như sông đổ ra biển. Nàng ngồi phắt dậy, vẻ mặt kinh hãi nhìn vào bát canh đã cạn đáy.

"Vết thương của tôi… tu vi của tôi…" Nàng lắp bắp, không tin nổi vào thực tại.

Diệp Phi lùi lại một bước, ánh mắt đầy vẻ cảnh giác: "Gào thét cái gì? Chẳng qua là mấy cọng rau già ta trồng quá tay nên linh khí hơi đậm một chút thôi. Cô đột phá là do tích lũy của bản thân cô tốt, không liên quan gì đến ta nhé."

Hắn nói xong liền nhanh chóng mang bát đĩa đi rửa, bộ dạng giống như đang sợ bị người ta bắt đền. Trong lòng Diệp Phi thầm mắng: *Chết tiệt, mình sơ ý quá. Lẽ ra nên pha thêm chút nước lã vào bát canh đó. Linh lực quá mạnh khiến nàng ta đột phá, như vậy chẳng phải sẽ gây chú ý sao? Nếu lát nữa thiên kiếp mà giáng xuống đây, cái vườn rau của mình coi như xong đời!*

Diệp Phi vội vàng lầm bầm: "Thiên linh linh, địa linh linh, ông trời ơi làm ơn đừng có lôi kiếp ở đây. Ta chỉ là một người trồng rau, không muốn liên can đến đại nhân vật đâu!"

Nhị Cẩu ở dưới gầm giường đảo mắt trắng dã. Nó biết chủ nhân của mình đang "diễn sâu", nhưng nhìn bộ dạng nhát gan kia, nó cũng chỉ biết ngáp một cái thật dài. Nó len lén liếc nhìn bát canh còn sót lại vài giọt trên sàn, định nhân lúc Diệp Phi không chú ý thì liếm sạch, nhưng Diệp Phi như có mắt sau lưng, vung chiếc khăn lau quét qua, xóa sạch mọi dấu vết.

Tô Thanh Tuyết nhìn bóng lưng Diệp Phi, trái tim băng giá của nàng rung động mãnh liệt.

Nàng không ngốc. Nàng hiểu rõ một bát canh cải có thể khiến người ta đột phá ba tiểu cảnh giới, lại còn giải được ma độc của cao thủ Nguyên Anh, thì người nấu ra nó chắc chắn không phải là một "Luyện Khí tầng 3" như vẻ bề ngoài.

Hắn bình thản, hắn điềm tĩnh, hắn thu liễm khí tức đến mức hoàn mỹ. Ngay cả chiếc áo vải thô kia, khi nhìn kỹ lại, từng đường kim mũi chỉ dường như cũng chứa đựng một quy luật tự nhiên nào đó.

"Tiền bối…" Tô Thanh Tuyết bước xuống giường, đôi chân trần chạm vào mặt đất lành lạnh, nàng cung kính cúi người, giọng nói run rẩy: "Ơn cứu mạng và ơn chỉ điểm này, Tô Thanh Tuyết nguyện ghi lòng tạc dạ. Không biết tiền bối là vị đại năng nào của bổn tông, hay là…"

"Dừng! Dừng lại ngay!" Diệp Phi quay phắt lại, đưa tay ra dấu chặn lời nàng. "Ta nhắc lại lần cuối: Ta là Diệp Phi, một đệ tử tạp dịch quèn chuyên trông vườn rau. Ta không phải đại năng, không phải tiền bối, càng không phải tổ sư gia ẩn thế gì hết. Bát canh đó là canh rau thường, cái bát đó cũng là bát đất nung mười xu ba chiếc. Cô mà nói bậy ra ngoài, ta sẽ đánh gãy chân Nhị Cẩu!"

Nhị Cẩu: "???" (Chó nằm cũng trúng đạn?)

Tô Thanh Tuyết ngẩn người. Nàng nhìn thấy sự lo lắng chân thành trong mắt Diệp Phi – sự lo lắng… không muốn được nổi tiếng. Một người có thực lực thông thiên nhưng lại chỉ muốn ẩn mình trong góc khuất trồng rau? Đây mới chính là chân chính "Đại đạo chí giản" sao?

Càng nghĩ, nàng càng cảm thấy Diệp Phi thật vĩ đại. Những vị lão quái vật trong tông môn luôn tranh giành quyền lực, đấu đá lẫn nhau vì linh thạch và tài nguyên. Còn vị tiền bối này, ông ấy đang thực hành một loại tu hành cao thượng hơn hẳn: Hòa mình vào đất trời, coi vạn vật là bạn, coi hư danh là mây khói.

"Vâng, vãn bối đã hiểu." Tô Thanh Tuyết khéo léo đổi cách xưng hô, đôi mắt lạnh lùng thường ngày giờ đây ngập tràn sự sùng bái. "Tiền bối muốn chơi trò phàm nhân, vãn bối tuyệt đối không dám phá hỏng nhã hứng của người."

Diệp Phi nghe xong thì mặt tối sầm lại. Cái gì mà "chơi trò phàm nhân"? Ta là phàm nhân thật mà! (Ừ thì, một phàm nhân có tuổi thọ vài vạn năm và tu vi sương sương cỡ gần thành Tiên).

"Cô nghỉ đi. Sáng sớm mai, khi sương mù còn chưa tan, hãy lập tức rời khỏi đây." Diệp Phi xua xua tay như đuổi ruồi. "Lát nữa Nhị Cẩu sẽ mang cho cô một bộ quần áo cũ của ta, đừng mặc bộ đồ rách rưới đầy máu đó nữa, trông kinh chết đi được."

Hắn lẩm bẩm bước ra khỏi phòng, tay cầm chiếc cuốc gỉ, định ra vườn làm thêm vài quẻ cho chắc ăn.

Tô Thanh Tuyết nhìn theo dáng người gầy gò của Diệp Phi biến mất trong bóng đêm, rồi nhìn bộ quần áo vải thô màu xám mà Nhị Cẩu vừa tha đến dưới chân mình. Nàng cầm lấy chiếc áo, cảm nhận được một mùi hương thoang thoảng của đất ẩm và rau củ, trái tim nàng bỗng nhiên thấy ấm áp lạ kỳ.

Ở giới tu tiên tàn khốc này, nơi người ta sẵn sàng giết nhau vì một gốc thảo dược, bát canh rau cải vừa rồi đối với nàng không chỉ là cứu mạng, mà còn là một tia sáng cứu rỗi linh hồn đang lạc lối giữa vòng xoáy quyền lực.

Đêm đó, trong Dược Viên ngoại môn yên tĩnh, Tô Thanh Tuyết ngồi xếp bằng tu luyện. Nàng nhận ra linh khí nơi đây đậm đặc hơn bên ngoài gấp trăm lần, nhưng nó được che giấu bởi một trận pháp tinh vi tới mức nếu không ngồi xuống thiền định, nàng sẽ không bao giờ phát hiện ra.

Còn Diệp Phi, hắn đứng giữa ruộng rau, tay cầm cuốc, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đầy sao.

"Cẩu thêm mười năm nữa chắc là ổn rồi nhỉ?" Hắn tự hỏi mình, rồi cúi đầu tiếp tục công việc xới đất cho luống khoai tây sắp chín.

Bát canh cải "cải tử hoàn sinh" chỉ là một hạt cát trong cuộc đời dài đằng đẵng của hắn, nhưng với thế giới bên ngoài, nó đã gieo xuống một hạt giống chấn động sẽ sớm nảy mầm vào một ngày không xa.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8