Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng Rau
Chương 13: ** Thanh Vân Kiếm đổi lấy cà rốt

Cập nhật lúc: 2026-05-09 13:10:26 | Lượt xem: 2

Sương mù buổi sớm tại Dược Viên ngoại môn của Thanh Vân Tông lãng đãng như những dải lụa mỏng, bao phủ lấy những luống rau xanh mướt. Đây không phải là sương mù thông thường, mà là linh khí được thanh lọc qua màng lọc của hàng ngàn cây rau linh cấp, tinh thuần đến mức chỉ cần hít một hơi cũng đủ khiến kinh mạch của một tu sĩ Luyện Khí kỳ run rẩy vì sảng khoái.

Diệp Phi thức dậy từ sớm. Công việc đầu tiên của hắn không phải là tu luyện, mà là thắp một nén hương trước bức tượng gỗ hình một cái cuốc, sau đó rút quẻ.

"Cạch cạch…"

Một quẻ rơi xuống đất. Diệp Phi nhặt lên xem, mặt hơi biến sắc: "Trung bình. Quẻ nói hôm nay có khách lạ phương xa, dễ có thị phi. Haiz, quả nhiên dính dáng đến nữ nhân là không có chuyện gì tốt."

Hắn liếc mắt nhìn về phía gian phòng nhỏ bên cạnh, nơi Tô Thanh Tuyết – "Băng sơn nữ thần" của cả Thanh Vân Tông – đang cư ngụ. Trong mắt kẻ khác, đây là cơ duyên trời ban, nhưng trong mắt một kẻ theo đuổi "Cẩu đạo" như Diệp Phi, đây chính là một quả bom hẹn giờ có thể nổ tung bất cứ lúc nào.

"Nhị Cẩu, lại đây!" Diệp Phi gọi khẽ.

Một con chó vàng gầy gò, lông lá lởm chởm, dáng vẻ uể oải bước ra từ hốc cây cổ thụ. Nó ngáp một cái dài, để lộ hàm răng trắng nhởn mà nếu nhìn kỹ, mỗi chiếc răng đều ẩn chứa một tia không gian dao động vô cùng khủng khiếp.

"Ngươi trông chừng cô ta. Nếu cô ta có ý định ra khỏi phòng mà không xin phép, hoặc làm gì tổn hại đến ruộng rau muống của ta, ngươi cứ… hắt hơi một cái cảnh cáo là được."

Nhị Cẩu liếc chủ nhân bằng ánh mắt khinh bỉ, thầm nghĩ: *“Lão tử là Thôn Phệ Thần Thú, giờ lại đi làm bảo vệ cho mấy củ khoai tây. Ngươi đúng là tên chủ nhân tồi tệ nhất vạn cổ.”* Nhưng cuối cùng, nó vẫn nằm rạp xuống trước cửa phòng Tô Thanh Tuyết, bắt đầu giả vờ ngủ.

Bên trong phòng, Tô Thanh Tuyết đã tỉnh từ lâu. Nàng nhìn vào gương, kinh ngạc thấy sắc mặt mình hồng nhuận, vết thương do kiếm khí của kẻ thù để lại trên ngực vốn dĩ phải mất vài năm mới lành, nay đã biến mất không để lại một dấu vết nào.

Cảm nhận chân nguyên trong cơ thể cuồn cuộn như đại dương, nàng kinh hãi phát hiện tu vi của mình không những khôi phục mà còn có dấu hiệu đột phá lên Kim Đan tầng thứ tư.

"Chỉ bằng một bát canh rau?" Nàng lẩm bẩm, lòng tràn đầy sóng gió.

Nàng bước ra ngoài, định tìm vị "tiền bối" ẩn sĩ kia để cảm tạ. Nhưng vừa mới mở cửa, nàng đã thấy con chó vàng đang nằm đó. Một luồng uy áp vô hình, nhàn nhạt nhưng nặng tựa thái sơn đột ngột đè nặng lên vai nàng. Tô Thanh Tuyết run rẩy, nàng cảm giác con chó này chỉ cần vung đuôi một cái cũng đủ tiễn nàng về cõi hư vô.

"Sủng vật của tiền bối… cũng đáng sợ thế này sao?" Nàng hít một hơi lạnh, cung kính khom người chào con chó rồi mới rón rén bước ra vườn.

Tại ruộng cà rốt phía Đông, Diệp Phi đang hì hục cuốc đất. Hắn mặc chiếc áo vải thô, ống quần xắn cao, trông chẳng khác gì một lão nông phàm trần. Nhưng dưới con mắt của Tô Thanh Tuyết hiện tại, mỗi đường cuốc của hắn đều như chứa đựng quy luật của trời đất, đơn giản nhưng huyền ảo vô cùng.

"Vãn bối Tô Thanh Tuyết, đa tạ ơn cứu mạng của tiền bối!" Nàng tiến lên, cúi đầu thật thấp.

Diệp Phi không ngẩng đầu lên, nhàn nhạt đáp: "Rau trong vườn cũng nhiều, hầm một bát cho cô ăn cũng là để tránh lãng phí. Đã khỏe rồi thì mau rời đi, đừng để đám người đuổi giết cô tìm đến đây, làm hỏng mấy gốc cà rốt của ta."

Tô Thanh Tuyết cắn môi. Nàng biết mình đang làm phiền vị ẩn sĩ này, nhưng bát canh đêm qua đã thay đổi hoàn toàn nhận thức của nàng về tu tiên. Nàng khao khát được nán lại, dù chỉ để được ăn thêm một bữa cơm rau của hắn.

"Tiền bối, ơn cứu mạng lớn lao, Thanh Tuyết không biết lấy gì đền đáp…" Nàng đột nhiên quỳ xuống, hai tay nâng lên một thanh kiếm dài, vỏ kiếm chạm khắc hoa văn mây xanh cổ kính, phát ra tiếng kiếm鳴 (kiếm minh) trong trẻo. "Đây là Thanh Vân Kiếm – thần binh trấn phái của nội môn, cũng là vật hộ thân của ta. Vãn bối muốn dùng nó để… để đổi lấy một củ cà rốt của tiền bối."

Diệp Phi dừng cuốc. Hắn liếc nhìn thanh kiếm, rồi mặt lập tức xệ xuống như đưa đám.

"Thanh Vân Kiếm?" Hắn gầm gừ trong cổ họng. "Cô điên rồi à? Đó là biểu tượng của tông chủ tương lai! Cô mang nó đến đây là muốn cả tông môn kéo đến phá nát vườn rau của ta có phải không?"

Tô Thanh Tuyết ngẩn người: "Tiền bối, đây là cực phẩm Linh khí, thậm chí có cơ hội tiến hóa thành Tiên khí…"

"Phế thải! Đối với ta nó chỉ là một miếng sắt vụn dễ gây rắc rối!" Diệp Phi xua tay như xua tà ma. "Cầm lấy nó và biến đi ngay lập tức. Đừng nói là một củ cà rốt, dù cô có đưa mười thanh kiếm như vậy, ta cũng không đổi."

Đúng lúc này, từ xa có tiếng cười sảng khoái truyền lại:

"Diệp lão đệ! Ta lại sang thăm ngươi đây! Có gì nhắm rượu không?"

Diệp Phi thót tim. Lão hàng xóm "não bổ" Lý trưởng lão lại đến!

Lý trưởng lão bước vào vườn với bầu rượu trên tay, nhưng vừa thấy Tô Thanh Tuyết đang quỳ dưới đất, trên tay nâng Thanh Vân Kiếm, lão khựng lại. Đôi mắt già nua của lão trố ra, rồi lão bắt đầu xâu chuỗi sự việc.

*“Cái gì? Thanh Vân Kiếm? Thiên kiêu của tông môn quỳ dưới chân Diệp lão đệ? Chẳng lẽ… Diệp lão đệ đang chỉ điểm cho nàng về Kiếm Đạo? Đúng rồi! Nhìn cách lão đệ cầm cái cuốc kia xem, tư thế đó, góc độ đó, chính là 'Vạn Kiếm Quy Tông' trong truyền thuyết! Lão đệ dùng cuốc thay kiếm, còn nha đầu này không đủ tư cách tiếp thu nên phải dùng Thanh Vân Kiếm cầu xin?”*

Lý trưởng lão run lên vì xúc động, thầm nghĩ: *“Diệp lão đệ quả là đại năng chuyển thế, tùy tiện giáo huấn một chút cũng khiến thiên tài tông môn phải quỳ lạy đổi kiếm lấy rau. Ta phải học theo mới được!”*

"Khụ khụ!" Lý trưởng lão bước tới, vẻ mặt nghiêm túc: "Thanh Tuyết nha đầu, ngươi thật là hồ đồ! Kiếm là vật ngoài thân, tiền bối không nhận kiếm của ngươi là vì muốn dạy ngươi đạo lý 'vô chiêu thắng hữu chiêu'. Ngươi cầm lấy miếng sắt vụn này làm gì, mau cất đi kẻo làm bẩn mắt tiền bối!"

Tô Thanh Tuyết nghe vậy, tâm thần chấn động: *“Hóa ra là vậy! Tiền bối ghét thanh kiếm này là vì nó đại diện cho sự vướng bận của trần thế, ngăn cản ta đạt đến đỉnh cao tu luyện!”*

Diệp Phi đứng bên cạnh nghe mà khóe miệng giật liên hồi. Hắn nhìn Lý trưởng lão bằng ánh mắt chết chóc, thầm rủa: *“Lão già kia, ngươi lại tự suy diễn cái gì thế? Ta không nhận vì nó phiền phức, là PHIỀN PHỨC đó có biết không?”*

Nhưng thấy Tô Thanh Tuyết vẫn quỳ đó không chịu dậy, đôi mắt đầy vẻ kiên định xen lẫn thèm thuồng nhìn về luống cà rốt, Diệp Phi biết nếu không cho cô nàng này cái gì đó, cô ta chắc chắn sẽ không đi.

"Thôi được rồi, coi như ta xui xẻo." Diệp Phi bực bội cúi xuống, tóm lấy một nhành lá xanh mướt rồi dứt khoát nhổ mạnh.

"Phốc!"

Một củ cà rốt màu đỏ sậm, to như bắp tay trẻ con, bao quanh bởi một tầng hào quang nhạt như ánh hoàng hôn lộ ra. Ngay khi củ cà rốt rời khỏi mặt đất, một mùi hương thanh khiết, nồng đượm vị nắng và linh khí bùng nổ, khiến cả Lý trưởng lão cũng phải nuốt nước bọt ừng ực.

Đây là **"Cà rốt Xích Dương"** – loại rau mà Diệp Phi đã trồng ròng rã 3 năm, bón bằng nước Cam Lộ và phân từ linh thú cấp cao. Theo hệ thống, nó có tác dụng rèn luyện kinh mạch và cung cấp năng lượng thuần hỏa cho những kẻ gặp vấn đề về hàn độc.

"Cầm lấy cái này, rồi đi ngay!" Diệp Phi nhét củ cà rốt vào tay Tô Thanh Tuyết như nhét một quả bom. "Kiếm của cô ta không cần, cầm lấy nó đi chỗ khác mà chém gió."

Tô Thanh Tuyết cầm củ cà rốt, cảm nhận được hơi ấm len lỏi vào từng tế bào. Đây không phải là cà rốt, đây là một khối "Thái Dương Tinh Tú" cô đặc!

Nàng run rẩy đưa củ cà rốt lên miệng, không kịp lau bùn, cắn một miếng nhỏ.

"Rắc!"

Vị ngọt lịm bùng nổ, sau đó là một luồng nhiệt năng cuồn cuộn như hỏa long lao thẳng vào đan điền nàng. Những mảng uất nghẹn, tàn dư của hàn băng kiếm khí từ trận chiến trước đó lập tức bị nung chảy hoàn toàn.

*“Ầm!”*

Một tiếng nổ nhỏ vang lên trong đầu Tô Thanh Tuyết.

Kim Đan tầng thứ tư!

Đột phá ngay tại chỗ!

Lý trưởng lão đứng bên cạnh cũng cảm nhận được sự biến hóa này, lão run run chỉ tay vào củ cà rốt: "Cái này… đây chẳng lẽ là tiên dược 'Xích Dương vạn năm' chỉ có ở Thượng giới? Diệp lão đệ, ngươi dùng thứ này để nuôi… à không, để đãi khách sao?"

Diệp Phi mặt không cảm xúc, cầm cuốc tiếp tục làm việc: "Chỉ là một củ cà rốt bị xơ, ăn cho đỡ đói thôi. Lý lão ca, nếu ngươi muốn thì cũng nhổ lấy một củ mà ăn, đừng có ở đó mà hét toáng lên, hàng xóm nghe thấy lại tưởng ta giấu kho báu."

Lý trưởng lão nghe xong, nước mắt suýt rơi: *“Xơ? Ăn cho đỡ đói? Tiền bối, người đừng nói vậy, lòng vạn bối đau lắm! Thứ này đưa ra ngoài có thể khiến các cường giả Hóa Thần kỳ đánh nhau đến mức sập cả đại lục này mất!”*

Tô Thanh Tuyết lúc này đã hoàn toàn bị chinh phục. Nàng nhìn Diệp Phi với ánh mắt sùng kính tột độ. Nàng chợt hiểu ra, người đàn ông này mới thực sự là kẻ đứng trên đỉnh cao của thế giới. Hắn coi thần binh là rác rưởi, coi tiên dược là rau dại, sống một đời nhàn nhã giữa trần gian nhưng nắm giữ vận mệnh trong tay.

"Tiền bối…" Tô Thanh Tuyết đứng dậy, đôi mắt lấp lánh nhìn Diệp Phi. "Cà rốt này… thực sự rất ngon. Vãn bối có thể… có thể ở lại đây giúp người tưới nước được không?"

"Không được!" Diệp Phi trả lời ngay lập tức, không chút do dự. "Vườn của ta không cần người làm thuê, lại càng không cần một 'Băng sơn nữ thần' làm bù nhìn đuổi quạ. Cô đột phá rồi thì mau biến đi, đừng kéo rắc rối đến chỗ ta."

Tô Thanh Tuyết không nản lòng. Nàng biết, vị cao nhân này đang thử thách tâm tính của nàng. Nàng cung kính cúi chào Diệp Phi, sau đó nhìn sang Lý trưởng lão, người đang len lén đưa tay về phía luống cà rốt.

"Thanh Tuyết xin ghi nhớ lời dạy của tiền bối. Ngày sau, dù lên núi đao hay xuống biển lửa, chỉ cần tiền bối sai bảo, Thanh Tuyết tuyệt không từ nan."

Nàng dứt khoát quay lưng đi, bóng dáng lướt đi trong sương mù nhanh như một tia chớp trắng. Trong lòng nàng lúc này chỉ có một ý nghĩ duy nhất: *“Về nội môn ngay lập tức, báo cáo với tông chủ là khu vực ngoại môn có một vị Thiên Thần hạ phàm. Phải bảo vệ thung lũng này bằng mọi giá, tuyệt đối không được để ai làm phiền sự thanh tịnh của tiền bối!”*

Diệp Phi nhìn bóng nàng đi xa, thở phào nhẹ nhõm: "Phù, cuối cùng cũng đi rồi. Đáng sợ quá, nữ nhân quả thực là nguồn cơn của mọi rắc rối."

Hắn quay sang thấy Lý trưởng lão đã nhổ được hai củ cà rốt và đang định cho vào miệng.

"Lý lão ca, ăn ít thôi, cẩn thận kẻo bổ quá hóa cuồng đó."

"Không sao, lão phu da dày thịt béo…" Lý trưởng lão vừa nói vừa cắn một miếng lớn.

Mười giây sau.

"Áaaaa! Nóng! Nóng quá! Diệp lão đệ, ta cảm giác mình sắp bốc cháy rồi!"

Lý trưởng lão mặt đỏ như gạch nung, hơi nóng phả ra từ lỗ tai, lão nhảy cẫng lên rồi đâm đầu xuống hồ nước tưới rau gần đó.

*“Xèo xèo xèo…”*

Hơi nước bốc lên nghi ngút. Diệp Phi nhìn cảnh tượng đó, thở dài ngán ngẩm: "Đã bảo là cà rốt này bị xơ, hỏa tính hơi mạnh mà không nghe. Nhị Cẩu, nhìn cái gì? Lại vớt lão ta lên đi, đừng để lão chết đuối trong hồ tưới rau của ta, hỏng hết nước."

Nhị Cẩu từ tốn đứng dậy, vừa đi vừa lẩm bẩm (trong lòng): *“Thế giới này điên rồi, đến cà rốt cũng bắt đầu bắt nạt người khác.”*

Giữa nắng sớm, Diệp Phi lại tiếp tục cuốc đất. Hắn không biết rằng, thanh "Thanh Vân Kiếm" mà hắn coi là sắt vụn, lúc này đang phát ra những luồng hào quang rực rỡ trong đống củi khô nơi hắn ném nó vào. Còn Tô Thanh Tuyết sau khi về nội môn, đã tạo nên một cơn chấn động khủng khiếp khiến cả Thanh Vân Tông phải nghiêng ngả.

Một củ cà rốt đổi lấy sự đột phá của một thiên tài. Câu chuyện này, nếu truyền ra ngoài, e rằng Tiên giới cũng phải dậy sóng.

Nhưng Diệp Phi thì vẫn vậy, hắn chỉ đang lo lắng không biết lũ sâu bướm có định ghé thăm luống bắp cải của hắn đêm nay hay không. Đối với hắn, trồng rau mới là đạo, còn thành tiên… cứ để sau hãy tính.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8