Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng Rau
Chương 14: ** Ta chỉ là một nông dân bình thường

Cập nhật lúc: 2026-05-09 14:13:22 | Lượt xem: 2

Sương mù buổi sớm tại thung lũng dược viên ngoại môn của Thanh Vân Tông lãng đãng như những dải lụa mềm, bao phủ lấy hàng rào tre xiêu vẹo của Diệp Phi. Tiếng chim hót líu lo xen lẫn với âm thanh "oằm oằm" kỳ quái của một con chó đang nhai xương khô.

Diệp Phi thở dài, nhìn đống đổ nát bên bờ hồ tưới nước. Lý trưởng lão sau khi bị củ cà rốt hỏa hệ hành hạ cho "thừa sống thiếu chết" thì hiện tại đang nằm ngửa trên bãi cỏ, bụng phập phồng, miệng thỉnh thoảng vẫn phun ra một vài ngụm khói trắng mỏng manh. Sức công phá của linh thực do hệ thống cung cấp quả thực không phải chuyện đùa. Nếu không phải Lý trưởng lão có nền tảng Trúc Cơ hậu kỳ, e rằng lúc này lão đã biến thành một con vịt quay thượng hạng rồi.

"Nhị Cẩu, nhìn cái gì? Qua kéo lão ấy vào bóng râm, đừng để nắng làm cháy mất cái râu nào của lão, phiền phức lắm."

Nhị Cẩu hừ hừ trong mũi, cái đuôi gầy gơ giơ lên ngoáy ngoáy hai cái lấy lệ, rồi chậm rãi bước đến, dùng răng cắn lấy cổ áo của Lý trưởng lão, lôi sềnh sệch trên mặt đất như lôi một bao tải khoai tây.

Diệp Phi đứng dậy, phủi bụi trên ống quần thô kệch. Hắn nhìn luống bắp cải vừa được tưới nước Cam Lộ, lòng thầm tính toán: "Điểm thuộc tính sắp đủ để nâng cấp kỹ năng 'Thuật Ẩn Khí' lên cấp độ đại thành rồi. Đến lúc đó, dù có là lão quái Nguyên Anh đến cũng chỉ thấy ta là một gã nông dân nghèo rớt mồng tơi. An toàn vẫn là trên hết."

Đang lúc Diệp Phi định vác cuốc ra vườn làm nốt mấy luống đất phía sau thì đột nhiên, chân mày hắn giật liên hồi.

"Quẻ hung? Không, là đại hung!"

Diệp Phi lập tức rút từ trong ngực áo ra một chiếc la bàn cũ kỹ, kim đồng hồ xoay tít mù rồi chỉ thẳng về phía chính môn của thung lũng. Hắn hít một hơi lạnh, nội tâm dậy sóng: "Hỏng rồi, chẳng lẽ nữ nhân Tô Thanh Tuyết kia lại dẫn theo rắc rối tới? Ta đã nói là đừng có ăn cắp cà rốt của ta mà không trả tiền rồi cơ mà!"

Trên bầu trời, hàng chục đạo hào quang xé tan màn sương, bay tới với tốc độ kinh người. Dẫn đầu là một vị trung niên nhân mặc đạo bào thanh sắc, khí độ bất phàm, ánh mắt như điện – chính là Tông chủ Thanh Vân Phái, Thanh Vân Tử. Theo sau ông là các trưởng lão chấp pháp, trưởng lão nội môn, và tất nhiên không thể thiếu Tô Thanh Tuyết với khuôn mặt vẫn còn vẻ bàng hoàng chưa tan.

Diệp Phi nuốt nước bọt cái "ực", tim đập nhanh như đánh trống: *“Bình tĩnh, Diệp Phi, mày chỉ là một tu sĩ Luyện Khí tầng 3. Mày không biết gì hết. Mày chỉ biết trồng rau. Đúng, chỉ là trồng rau thôi!”*

Vừa đáp xuống đất, áp lực từ những vị cường giả này khiến những bụi cỏ xung quanh dạt sang hai bên. Tông chủ Thanh Vân Tử nhìn lướt qua vườn rau, đồng tử đột ngột co rút lại. Với tu vi Nguyên Anh của ông, ông có thể cảm nhận được luồng linh khí tinh khiết đến mức gần như cô đọng thành chất lỏng đang bao trùm lấy những cây bắp cải xanh mướt kia.

Nhưng quan trọng hơn là người thiếu niên đang cầm cuốc đứng đằng kia.

Thanh Vân Tử tiến lên một bước, chắp tay, giọng nói đầy sự kính trọng nhưng vẫn pha chút dò xét: "Bần đạo là Thanh Vân Tử, Tông chủ Thanh Vân Tông, vô tình nghe đồ nhi Thanh Tuyết kể về một vị kỳ nhân cư ngụ tại ngoại môn, nay đặc biệt tới đây diện kiến."

Diệp Phi vờ như hoảng hốt, chiếc cuốc gỉ trên tay "vô tình" rơi xuống đất, hắn lùi lại hai bước, mặt cắt không còn một giọt máu, lắp bắp đáp: "Tông… Tông chủ? Các vị đại tiên nhân sao lại đến chỗ hẻo lánh này? Tiểu nhân… tiểu nhân là Diệp Phi, đệ tử tạp dịch của ngoại môn mười năm nay. Tôi… tôi không có phạm lỗi gì chứ?"

Nhìn dáng vẻ khúm núm, hèn mọn của Diệp Phi, các vị trưởng lão nội môn phía sau không khỏi nhíu mày.

"Tông chủ, có lẽ chúng ta nhầm rồi?" Một trưởng lão chấp pháp lên tiếng, giọng đầy vẻ hoài nghi. "Tên nhóc này rõ ràng chỉ có tu vi Luyện Khí tầng 3, khí tức phù phiếm, căn cốt bình thường đến mức không thể bình thường hơn. Làm sao có thể là đại năng?"

Tô Thanh Tuyết đứng bên cạnh vội vàng nói: "Trưởng lão, ngài đừng nhìn bề ngoài! Chính đôi mắt này của con đã thấy tiền bối… ý con là Diệp sư huynh dùng nước Cam Lộ tưới rau, và củ cà rốt của huynh ấy đã giúp con đột phá bình cảnh Kim Đan ngay lập tức!"

Thanh Vân Tử không nói gì, ông nhìn chằm chằm vào Diệp Phi, dường như muốn nhìn thấu tâm can hắn. Nhưng kỳ lạ thay, dù ông dùng thần thức quét qua bao nhiêu lần, Diệp Phi vẫn chỉ là một kẻ phàm nhân có chút tu vi cơ bản. Sự hoàn mỹ trong việc che giấu khí tức này, nếu không phải là thật, thì chính là một đỉnh cao của thuật ngụy trang mà ông chưa từng thấy.

Lúc này, Lý trưởng lão bên hồ tỉnh dậy. Lão dụi mắt, thấy một đám người mặc đạo bào sang trọng thì giật nảy mình, lập tức chạy lại quỳ rụp xuống: "Bái kiến Tông chủ! Sao ngài lại tới đây?"

Thanh Vân Tử trầm giọng: "Lý trưởng lão, ngươi ở gần Diệp Phi nhất, ngươi thấy hắn thế nào?"

Lý trưởng lão liếc nhìn Diệp Phi một cái, thấy Diệp Phi đang nháy mắt đến mức sắp rách cả khóe mắt, lão đột nhiên "đại ngộ". Trong đầu lão lập tức hiện lên một chuỗi suy diễn kinh thiên động địa: *“Diệp lão đệ nhất định đang ở giai đoạn Hóa Phàm! Ngài ấy muốn trải nghiệm cuộc sống của một nông phu để đột phá cảnh giới tối cao. Nếu ta làm lộ thân phận của ngài ấy, e rằng thiên địa sẽ nổi giận, mà ta cũng mất luôn chỗ ăn rau miễn phí!”*

Lý trưởng lão hắng giọng, vẻ mặt nghiêm túc chưa từng thấy: "Khởi bẩm Tông chủ, Diệp tiểu hữu quả thực là… một nông dân bình thường. Hắn ngày ngày cuốc đất, đêm đêm tưới rau, không hề biết đến chuyện tranh đấu trong giới tu tiên. Hắn còn không biết cách vận hành linh lực để bay trên kiếm nữa là!"

Diệp Phi thở phào nhẹ nhõm, thầm khen ngợi: "Lão Lý, đúng là anh em tốt, diễn sâu lắm!"

Nhưng lời của Lý trưởng lão lại như dầu thêm vào lửa trong suy nghĩ của Thanh Vân Tử. *“Lấy tĩnh chế động, lấy phàm làm thánh? Không biết bay? Phải chăng là súc địa thành thốn đến mức không cần bay?”*

Thanh Vân Tử hít một hơi thật sâu, ông bước đến gần Diệp Phi, nhã nhặn nói: "Diệp tiểu hữu, dù ngươi là ai, nhưng đóng góp của ngươi đối với đồ nhi của ta là rất lớn. Thanh Vân Tông không muốn bỏ lỡ nhân tài. Ta hôm nay tới đây, muốn mời ngươi vào Nội môn, phong làm 'Thần Nông Trưởng Lão', hưởng thụ tài nguyên tốt nhất tông môn, không cần làm tạp dịch nữa. Ngươi thấy thế nào?"

Các trưởng lão xung quanh xôn xao. "Thần Nông Trưởng Lão"? Địa vị này ngang hàng với các trưởng lão thực quyền rồi! Một tên tạp dịch Luyện Khí tầng 3 mà được như vậy, đúng là một bước lên trời.

Diệp Phi nghe xong, đầu óc nổ tung. *“Vào nội môn? Trưởng lão? Đừng có đùa! Chỗ đó là nơi tập trung của bọn thiên tài điên rồ và những âm mưu đấu đá. Cứ ba ngày một tiểu hội, năm ngày một đại hội, chưa kể mấy vụ ám sát giữa các phe phái. Vào đó khác gì tự đào mồ chôn mình?”*

Diệp Phi lập tức quỳ sụp xuống, đầu chạm đất, giọng run rẩy như sắp khóc: "Tông chủ đại nhân! Xin ngài thương xót! Tiểu nhân tư chất kém cỏi, nửa đời người mới lên được Luyện Khí tầng 3, vào nội môn chỉ làm xấu mặt tông môn thôi. Tiểu nhân chẳng biết gì về luyện đan, cũng không biết kiếm pháp. Tiểu nhân chỉ thích sống trong cái hang ổ… ý tiểu nhân là cái vườn rau rách nát này thôi. Xin ngài cho tiểu nhân ở lại đây trồng rau qua ngày, tiểu nhân nguyện đóng thêm thuế linh thạch cho tông môn ạ!"

Tô Thanh Tuyết sốt ruột: "Diệp sư huynh, huynh đừng khiêm tốn như thế. Chỉ cần một củ cải của huynh thôi cũng đáng giá ngàn vàng rồi!"

Diệp Phi ngẩng đầu lên, vẻ mặt vô tội nhất có thể: "Tô sư muội, đó chắc là do muội… đói quá sinh ảo giác thôi. Cà rốt đó là giống cà rốt dại, chắc do đất ở đây hơi nóng nên muội ăn vào cảm thấy hưng phấn một chút. Chứ thực ra nó chỉ là cà rốt thường thôi mà!"

Thanh Vân Tử trầm mặc. Sự từ chối quyết liệt này của Diệp Phi càng khiến ông tin chắc đây là một vị đại năng đang muốn giấu mình. "Trần nhân bất lộ tướng", càng đuổi đi họ lại càng muốn tìm đến.

Ông nhìn chiếc bình tưới nước đặt cạnh chân Diệp Phi. Đó là một chiếc bình cũ đến mức tróc sơn, rỉ sét đầy mình. Nhưng nhìn kỹ, bên trong những vết rỉ ấy dường như có những vân phù văn cổ xưa đang vận động thầm lặng. Đó là linh khí Cam Lộ được cô đọng đến mức thản nhiên tựa nước giếng.

"Nếu tiểu hữu đã quyết tâm như vậy, bần đạo cũng không ép buộc." Thanh Vân Tử cuối cùng cũng lên tiếng, khiến Diệp Phi nhẹ cả người.

Nhưng câu tiếp theo lại khiến Diệp Phi muốn đập đầu vào tường: "Tuy nhiên, bắt đầu từ ngày mai, toàn bộ thung lũng này sẽ được liệt vào 'Cấm địa cấp một' của Thanh Vân Tông. Ngoại trừ Lý trưởng lão và Tô Thanh Tuyết, không ai được phép bước vào nếu không có sự đồng ý của Diệp tiểu hữu. Mọi nhu cầu sinh hoạt của ngươi, tông môn sẽ đáp ứng vô điều kiện."

Diệp Phi nghẹn họng: "Tông chủ… như thế có hơi lãng phí không ạ?"

"Không lãng phí! Một vị 'Nông sĩ' bậc thầy như ngươi xứng đáng được hưởng điều đó." Thanh Vân Tử cười sảng khoái, sau đó ông nhìn về phía Nhị Cẩu.

Con chó vàng gầy gò lúc này đang dùng chân sau gãi tai, miệng ngáp dài một cái, để lộ hàm răng trông có vẻ… rất mòn.

"Con chó này…" Thanh Vân Tử nhướng mày.

Diệp Phi vội vã ôm lấy Nhị Cẩu vào lòng, cười hì hì che chắn: "Chó ghẻ ấy mà Tông chủ! Tôi nhặt nó ở bãi rác, nó chỉ được cái ăn nhiều thôi chứ không có tích sự gì đâu. Ngài đừng để nó làm bẩn mắt."

Nhị Cẩu trong lòng Diệp Phi đảo mắt trắng dã, lòng thầm nhủ: *“Lão tử là Thôn Phệ Thần Thú! Nếu không phải vì mấy củ khoai tây của thằng nhóc này, lão tử đã nuốt sạch cái tông môn của ngươi rồi!”*

Thanh Vân Tử gật đầu, dù vẫn thấy con chó có gì đó sai sai, nhưng ông không nghĩ ra một con thần thú nào lại có bộ dạng thảm hại và lười biếng như vậy. Ông quay sang các trưởng lão: "Chúng ta đi thôi, đừng làm phiền Diệp tiên sinh… à, Diệp tiểu hữu tu hành."

Trước khi bay đi, Tô Thanh Tuyết nhìn Diệp Phi một cái rất sâu sắc, đôi môi mọng đỏ khẽ mấp máy: "Diệp sư huynh, muội sẽ còn quay lại. Lần sau muội sẽ mang hạt giống 'Thiên Sơn Tuyết Liên' tới, huynh giúp muội… gieo mầm nhé?"

Diệp Phi cười khổ, xua tay như xua tà ma: "Tuyết Liên khó trồng lắm, muội cứ mang đi nấu canh luôn cho nhanh!"

Đoàn người rời đi, sương mù lại kéo về bao phủ thung lũng. Diệp Phi đứng đó, nhìn những vệt sáng biến mất sau rặng núi, chân tay vẫn còn hơi run.

"Mẹ nó, suýt chút nữa là bị đưa đi làm chuột bạch rồi!"

Hắn ngồi phịch xuống đất, Nhị Cẩu ngay lập tức thoát khỏi vòng tay hắn, chạy lại phía luống cà chua, nhìn một quả chín đỏ mọng với vẻ thèm thuồng.

Diệp Phi liếc nó: "Ăn đi, ăn cho lắm vào. Sắp tới có người canh cửa, tao với mày không lẻn xuống núi mua thịt gà được nữa rồi. Từ giờ chỉ có rau và rau thôi!"

Lý trưởng lão lúc này mới rón rén tiến lại gần, vẻ mặt thần thần bí bí: "Diệp lão đệ, ta diễn tốt chứ? Tông chủ chắc chắn tin rằng đệ là một đại năng ẩn dật rồi, ngài ấy sẽ bảo vệ đệ chu đáo."

Diệp Phi tức giận mắng: "Lý lão ca, lão hại chết tôi rồi! Lão không thấy bọn họ nhìn cái bình nước của tôi như muốn nuốt chửng nó sao? May mà tôi phản ứng nhanh, chứ nếu để họ biết nước tưới rau này lấy từ 'Hồ Cam Lộ' của Thần Nông thì giờ này chúng ta đang bị xẻ thịt ra để nghiên cứu rồi!"

Lý trưởng lão cười khà khà: "Đệ quá cẩn thận rồi. Trong thế giới này, kẻ mạnh mới có quyền sống. Đệ mạnh như vậy, sợ cái gì?"

"Tôi không mạnh! Tôi chỉ là một nông dân!" Diệp Phi hét lên, rồi cầm chiếc cuốc gỉ lên, bắt đầu bới đất cuồng nhiệt như để xả giận.

Mỗi nhát cuốc của hắn bập xuống đất, dường như mặt đất lại rung nhẹ một cái. Phía dưới sâu hàng nghìn mét, nơi "Vạn Cổ Mộ" tọa lạc, những bộ xương của các vị thần cổ đại dường như cũng đang run rẩy dưới sức nặng của cái cuốc kia.

Diệp Phi không hay biết rằng, khi hắn nói "Ta chỉ là một nông dân bình thường", hệ thống trong đầu hắn đã vang lên một âm thanh khô khốc:

【 Đinh! Ký chủ đã hoàn thành nhiệm vụ ẩn: "Tâm Cảnh Bình Phàm". Thưởng thêm: 500 năm tuổi thọ, 100 điểm Căn cốt, và hạt giống "Trường Sinh Linh Đậu".】

【 Lưu ý: "Trường Sinh Linh Đậu" nảy mầm sẽ sinh ra khí Trường Sinh, có tác dụng cải lão hoàn đồng, cải biến thiên mệnh. Càng có nhiều người tin rằng ký chủ là phàm nhân, tốc độ tăng trưởng của đậu càng nhanh.】

Diệp Phi nhìn cái túi nhỏ vừa hiện ra trong không gian hệ thống, khóe miệng giật giật.

"Lại là mấy loại rau quả kỳ quái này… Ông trời ơi, con chỉ muốn trồng vài mớ rau muống để xào tỏi, tại sao toàn cho hạt giống thần thánh thế này?"

Hắn nhìn ra hàng rào tre, nơi những trận pháp ẩn giấu đang âm thầm hoạt động. Hắn biết, từ hôm nay, cuộc đời "cẩu" của mình sẽ càng thêm gian nan. Thanh danh là một con dao hai lưỡi, mà hắn thì chỉ muốn là cái cán dao được chôn sâu dưới đất mà thôi.

Nhị Cẩu nhìn chủ nhân mình đang lầm bầm tự kỷ, nó lắc đầu, ngoạm lấy một quả cà chua rồi thong thả đi về phía chuồng gà. Nơi đó, một con gà mái lông trắng muốt đang nằm ấp trứng – thực chất chính là một con Chu Tước đã bị Diệp Phi "thuần hóa" thành gà lấy trứng.

Thế gian ngoài kia phong vân biến hóa, tranh giành quyền lực, máu chảy thành sông. Nhưng ở góc nhỏ này của Thanh Vân Tông, có một gã thanh niên đang cuốc đất, một con chó đang ăn cà chua, và một con gà đang ấp ra những hy vọng điên rồ nhất của giới tu tiên.

"Ăn rau đi cho khỏe người." Diệp Phi tự nhủ, một nhát cuốc xới tung cả một đoạn long mạch ngầm dưới đất mà không hề hay biết.

Hết chương 14.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8