Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng Rau
Chương 15: ** Trưởng lão chấp pháp Lâm Hải nghi ngờ
Bình minh tại Thanh Vân Tông luôn bắt đầu bằng một lớp sương mù bảng lảng, bao phủ lấy những dãy núi trùng điệp như một dải lụa mềm mại. Nhưng đối với Diệp Phi, buổi sáng không phải để ngắm cảnh, mà là để… kiểm tra an toàn.
Hắn đẩy cánh cửa gỗ ọp ẹp của túp lều tranh, chân bước ra sân nhưng mắt lại nhìn chằm chằm vào mặt đất. Dưới lớp đất tơi xốp cạnh bậu cửa, ba chiếc bẫy rập loại cực phẩm, đủ sức giữ chân một tu sĩ Trúc Cơ, vẫn còn nguyên vẹn. Hắn gật đầu hài lòng, sau đó rút từ trong tay áo ra một bộ quẻ bằng gỗ đào lâu năm.
“Cạch, cạch, cạch…”
Ba quẻ gieo xuống. Diệp Phi nín thở nhìn.
“Cát. Đại Cát. Bình An.”
Hắn thở phào nhẹ nhõm, lau mồ hôi lạnh trên trán: “Hôm nay xem ra là một ngày tốt, không có điềm báo bị sét đánh hay bị đại năng đi ngang qua tùy tiện diệt khẩu. Tốt, rất tốt.”
Dù quẻ báo bình an, nhưng theo thói quen “cẩn thận quá mức” đã ăn vào máu thịt suốt mười năm xuyên không, Diệp Phi vẫn không quên lẩm bẩm trong đầu: “Dù là quẻ Cát nhưng cũng không được chủ quan. Lỡ đâu Thiên Đạo muốn chơi mình, cho mình một cái Cát giả thì sao? Phải chuẩn bị sẵn 12 loại bùa chú độn thổ trong người mới yên tâm được.”
Hắn liếc nhìn ra vườn rau phía sau túp lều. Nơi đó, những cây bắp cải xanh mướt, lá to bằng cái quạt nan, đang đọng những giọt sương long lanh. Nếu một tu sĩ cao thâm nhìn kỹ, họ sẽ kinh hoàng nhận ra những giọt sương kia không phải là nước bình thường, mà là Linh dịch cô đặc đến mức cực điểm. Nhưng nhờ có trận pháp che giấu “Vô Ảnh Vô Kính” mà Diệp Phi dốc toàn lực bố trí, trong mắt người ngoài, đây chỉ là một vườn rau tạp nham, còi cọc của một tên đệ tử ngoại môn không có tiền đồ.
“Nhị Cẩu, dậy đi làm việc!” Diệp Phi đá nhẹ vào cái mông gầy trơ xương của một con chó vàng đang nằm ngáy o o dưới gốc cây dưa hấu.
Nhị Cẩu mở một con mắt, nhìn chủ nhân với vẻ khinh bỉ tột độ. Nó ngáp một cái dài, lười biếng đứng dậy, bước chân xiêu vẹo đi về phía góc vườn để… đi bậy. Nhưng lạ thay, nơi nó vừa đi vệ sinh xong, mặt đất lập tức nứt ra, một mầm xanh non tơ trồi lên với tốc độ mắt thường có thể thấy được.
Diệp Phi không để ý đến con chó lười này, hắn tiến về phía luống đất trống ở trung tâm. Nơi đó, hắn vừa gieo xuống hạt giống “Trường Sinh Linh Đậu” nhận được từ hệ thống tối qua.
Hắn cầm chiếc bình tưới nước màu nâu gỉ sét – thứ mà hệ thống gọi là “Cam Lộ Bình” nhưng hắn thì coi như cái ca múc nước bình thường. Khi dòng nước trong vắt từ bình tưới chạm xuống mặt đất, một luồng sinh khí mãnh liệt bỗng chốc bùng phát. Diệp Phi giật mình, vội vàng bấm quyết, thu liễm khí tức trong bán kính mười trượng.
“Mẹ kiếp, cái đậu này phản ứng mạnh thế?” Diệp Phi lẩm bẩm, mặt cắt không còn giọt máu. “Phải giấu kỹ, phải giấu thật kỹ! Nếu để đám lão quái vật trong tông môn ngửi thấy mùi này, chắc chắn họ sẽ nướng mình lên để hỏi công thức mất.”
Trong khi Diệp Phi đang loay hoay với luống đậu, thì ở một vách núi cách đó không xa, một đôi mắt hẹp dài, đầy vẻ thâm độc đang chăm chú nhìn xuống thung lũng.
Đó là Lâm Hải, Trưởng lão chấp pháp của ngoại môn Thanh Vân Tông.
Lâm Hải năm nay đã ngoài sáu mươi, tu vi đang kẹt ở đỉnh phong Trúc Cơ kỳ suốt mười lăm năm. Đối với một tu sĩ, việc không thể đột phá giống như một án tử hình treo lơ lửng. Lão đã thử đủ mọi cách, ăn đủ loại đan dược, nhưng linh căn khô héo không cho phép lão tiến thêm nửa bước.
Sáng nay, khi đang tuần tra ngoại vi, Lâm Hải chợt dừng bước. Lão nhíu mày, mũi phập phồng: “Lạ thật… Tại sao từ hướng Dược viên phía Tây lại có một luồng khí tức thanh khiết đến thế? Không giống linh dược thông thường, mà lại có chút vị… của sự sống?”
Lão hạ xuống một phiến đá, nhìn về phía thung lũng hẻo lánh nơi Diệp Phi đang ở. Theo lẽ thường, vùng đất đó linh khí mỏng manh, vốn chỉ được dùng để cho các đệ tử tư chất kém nhất đến trồng trọt cung cấp rau dưa cho bếp ăn tông môn. Nhưng hôm nay, trong mắt Lâm Hải, những đám mây bao phủ phía trên thung lũng dường như có quy luật lạ lùng, chúng tụ lại rồi lại tán ra theo một nhịp điệu giống như hơi thở của một vị đại năng.
“Hừm, chẳng lẽ có bảo vật xuất thế? Hay là tên tiểu tử Diệp Phi kia đang giấu diếm điều gì?”
Lâm Hải vốn tính đa nghi. Lão nhớ lại những báo cáo gần đây về Diệp Phi. Một đệ tử mười năm vẫn Luyện Khí tầng ba, lầm lì, không giao du với ai, quanh năm chỉ quẩn quanh vườn rau. Một kẻ vô dụng như vậy, tại sao lại được giao quản lý vùng đất hẻo lánh này lâu đến thế?
“Không ổn, có gì đó rất không ổn.” Lâm Hải thu lại phi kiếm, quyết định không hạ sơn ngay mà dùng linh thức bí mật quan sát.
Lúc này, ở dưới vườn rau, Diệp Phi đột nhiên cảm thấy sống lưng lạnh toát. Đây là cảm giác mà hắn gọi là “Hệ thống cảnh báo rắc rối cấp độ 1”.
“Có người đang nhìn lén mình?” Diệp Phi giả vờ cúi xuống nhổ cỏ, nhưng thực tế hắn đang kích hoạt một trận pháp nhỏ trên ngón tay để dò xét chung quanh. “Phía vách núi hướng Bắc… một nguồn năng lượng mạnh mẽ. Trúc Cơ kỳ? Là Lâm Hải? Cái lão già dâm dật ấy tìm mình làm gì?”
Diệp Phi rủa thầm trong lòng. Hắn biết Lâm Hải là kẻ tham lam và nham hiểm nhất ngoại môn. Nếu bị lão phát hiện ra điều gì bất thường, cuộc sống an ổn của hắn sẽ chấm dứt.
“Bình tĩnh, Diệp Phi. Ngươi là một nông dân. Ngươi chỉ là một tên phế vật Luyện Khí tầng ba. Ngươi sợ chết, ngươi nhát gan. Đúng, hãy diễn cho đúng vai!”
Diệp Phi lập tức thay đổi khí chất. Đôi vai hắn chùng xuống, dáng đi trở nên hơi khom, ánh mắt lộ vẻ đờ đẫn, tay chân vụng về. Hắn cầm lấy chiếc cuốc gỉ, bắt đầu bới đất một cách bừa bãi, thậm chí còn cố ý cuốc trúng một cây bắp cải rồi xuýt xoa đầy vẻ tiếc nuối như một kẻ ngốc thật sự.
Nhìn thấy cảnh này từ xa, Lâm Hải hơi nhướng mày: “Chẳng lẽ mình nhìn nhầm? Trông hắn hoàn toàn giống một tên nông phu hạ đẳng. Nhưng luồng linh khí vừa rồi rõ ràng xuất phát từ chỗ này.”
Lão không nhịn được nữa, tay áo phất lên, thân hình như chim đại bàng sà xuống vườn rau.
“Rầm!”
Một luồng uy áp nhẹ nhàng của tu sĩ Trúc Cơ phủ xuống, khiến những cây bắp cải xung quanh rung rinh. Diệp Phi giật bắn mình, lăn đùng ra đất như bị một cơn gió mạnh thổi bay. Hắn nằm sõng soài trên bùn đất, mặt cắt không còn giọt máu, run rẩy kêu lên:
“Lâm… Lâm Trưởng lão! Ngài hạ cố đến đây, tiểu nhân không kịp nghênh đón, xin ngài bớt giận, xin ngài tha mạng!”
Lâm Hải đáp xuống, hai tay chắp sau lưng, ánh mắt như hai lưỡi dao quét qua người Diệp Phi rồi dừng lại ở luồng đậu trung tâm.
“Diệp Phi, ngươi ở đây mười năm rồi nhỉ?” Giọng Lâm Hải khàn khàn, mang theo một sức ép vô hình.
“Dạ… dạ, tiểu nhân tư chất kém cỏi, không thể thăng tiến, chỉ mong được trồng chút rau cỏ phụng sự tông môn qua ngày.” Diệp Phi dập đầu liên tục, cái cuốc gỉ quăng sang một bên.
Lâm Hải không đáp, lão chậm rãi đi quanh vườn rau. Càng đi, lão càng cảm thấy kỳ lạ. Không gian ở đây dường như quá mức… sạch sẽ. Không có một chút tạp khí nào của phàm trần. Đặc biệt là những gốc hành lá mọc ven hàng rào kia, tại sao chúng lại thẳng tắp như những thanh kiếm, toát ra một thứ nhuệ khí dù rất mờ nhạt nhưng lại khiến lão cảm thấy hơi nhói mắt?
“Rau của ngươi trồng… trông có vẻ tốt hơn bình thường?” Lâm Hải đột nhiên dừng chân trước luống hành, tay đưa ra định ngắt thử một lá.
Tim Diệp Phi đập liên hồi như trống trận. Hàng hành lá đó hắn trồng bằng nước pha loãng từ linh quả kiếm hệ, sắc bén vô cùng. Nếu Lâm Hải chạm vào, lá hành có thể vô ý cắt đứt tay lão, lúc đó thân phận của hắn coi như tiêu đời.
“Trưởng lão đừng chạm vào!” Diệp Phi hét lớn, vẻ mặt hốt hoảng chân thật 100%.
Lâm Hải khựng lại, nheo mắt nhìn: “Tại sao?”
“Dạ… dạ… Hành đó là hành cay loại đặc biệt, dính vào tay là sẽ bị sưng tấy cả tháng, tiểu nhân trồng để xua đuổi lũ lợn rừng thôi ạ!” Diệp Phi lắp bắp giải thích, mồ hôi chảy ròng ròng trên cổ.
Lâm Hải khinh bỉ thu tay lại: “Thứ phàm vật mà cũng làm như bảo bối.”
Lão quay người lại, đi thẳng về phía luống đậu mà Diệp Phi vừa tưới. Khi nhìn thấy luống đất ẩm ướt với linh khí còn vương vấn, đôi mắt già nua của Lâm Hải chợt lóe lên tia sáng tham lam.
“Ngươi vừa trồng thứ gì ở đây?”
Diệp Phi tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, nhưng bộ não của nhân viên văn phòng thời hiện đại đã lập tức vận hành hết công suất. Hắn trưng ra bộ mặt mếu máo: “Báo cáo Trưởng lão, đó là một ít đậu tương hạ phẩm mà tiểu nhân vừa nhặt được ở sườn núi. Tiểu nhân thấy mình già yếu rồi, muốn trồng ít đậu làm đậu phụ cải thiện bữa ăn…”
“Đậu tương hạ phẩm?” Lâm Hải cúi xuống, hít một hơi thật sâu. Đúng là có mùi đậu, nhưng bên trong vị đậu đó lại ẩn chứa một thứ hương thơm khiến tâm thần lão rung động, thậm chí cái nút thắt tu vi mười lăm năm qua dường như cũng nới lỏng ra một chút.
“Láo xược!” Lâm Hải quát lớn, uy áp tỏa ra khiến không khí xung quanh trở nên đặc quánh. “Đậu tương hạ phẩm làm sao có thể có linh tính như vậy? Ngươi định lừa gạt lão phu sao?”
Diệp Phi run bắn người, quỳ sụp xuống: “Trưởng lão minh xét! Tiểu nhân nào dám! Nếu Trưởng lão không tin, ngài cứ xem kỹ cái bao này.”
Hắn run rẩy rút từ trong ngực áo ra một cái túi rách nát, bên trong còn vài hạt đậu đen sì, héo rũ, trông chả khác gì sạn đá. Đây là thứ Diệp Phi đã chuẩn bị sẵn để làm “đồ giả” phòng hờ từ lâu.
Lâm Hải lấy một hạt, dùng ngón tay bóp nát. Cảm giác khô khốc, không có một chút linh lực nào. Lão nhíu mày, nhìn lại luống đất. Lẽ nào do vùng đất này là nơi giao nhau của địa mạch mà lâu nay tông môn không biết?
“Ngươi… lui ra xa một chút.” Lâm Hải đẩy Diệp Phi sang một bên.
Lão đưa tay kết ấn, một luồng hỏa diễm màu đỏ hiện lên lòng bàn tay. Đây là pháp thuật “Dẫn Linh Thuật”, dùng để thăm dò các mạch khoáng linh thạch ngầm dưới đất. Lão muốn biết phía dưới vườn rau này rốt cuộc có bí mật gì.
Khi luồng hỏa lực của Lâm Hải chạm xuống đất, Diệp Phi thầm kêu khổ: “Xong rồi, lão già này muốn phá nát gốc rễ của Trường Sinh Linh Đậu. Nếu để lão dò ra được Vạn Cổ Mộ bên dưới, cả cái tông môn này sẽ nổ tung mất!”
Nhưng đúng lúc này, Nhị Cẩu – vốn đang nằm vắt vẻo trên bờ rào gỗ – đột nhiên phát ra một tiếng ngáp rất lớn. Tiếng ngáp của nó mang theo một luồng sóng âm cực kỳ nhỏ, chỉ có thể cảm nhận được nếu ở cấp độ Độ Kiếp kỳ trở lên. Luồng sóng âm đó lướt qua luống đậu, nhẹ nhàng hóa giải hoàn toàn lực đạo của Lâm Hải, thậm chí còn “độn” cho luống đậu một lớp vỏ bọc bằng uế khí của lợn rừng.
Lâm Hải đột nhiên rùng mình, rút tay lại nhanh như bị điện giật.
“Gì thế này? Mùi hôi thối ở đâu ra?”
Lão cúi xuống nhìn, thấy luồng linh khí ban nãy đã biến mất sạch sẽ, thay vào đó là một luồng uế khí xộc thẳng vào mũi. Đất trồng rau bây giờ đen sì, bốc lên mùi phân bón hỗn hợp tồi tệ nhất mà lão từng biết.
Diệp Phi ngẩn người, rồi nhanh chóng hiểu ra là do Nhị Cẩu ra tay cứu nguy. Hắn vội vàng phụ họa: “Ái chà, tiểu nhân vừa rồi bón phân cho đậu… Chắc là do phân này là phân đại bàng kết hợp với phân hươu nên mùi có hơi nồng… Trưởng lão thứ lỗi, tiểu nhân quên chưa nhắc ngài.”
Lâm Hải mặt xanh mét, dùng tay che mũi, lùi lại mấy bước đầy ghê tởm: “Ngươi đúng là đồ nông phu dơ bẩn! Một tên rác rưởi chuyên dùng mấy thứ ô uế này để tu luyện hèn gì mười năm không thăng nổi một tầng!”
Sự khinh miệt trỗi dậy lấn át cả sự nghi ngờ. Lâm Hải cho rằng ban nãy mình cảm nhận được linh khí có lẽ là do… phản ứng ngược khi nhìn quá nhiều phân bón tinh luyện của nông gia. Hoặc giả, đây là một khu đất cũ của dược viên nào đó còn sót lại chút tàn dư linh lực, nay đã bị mùi thối này che phủ sạch.
“Hừ, rác rưởi thì vẫn hoàn rác rưởi thôi.” Lâm Hải hừ lạnh một tiếng. Tuy nhiên, trước khi đi, lão vẫn liếc nhìn toàn cảnh vườn rau một lần nữa với vẻ không cam tâm. “Diệp Phi, nghe cho kỹ. Mỗi tháng, ngoài số rau dưa nộp cho nhà bếp, ngươi phải nộp thêm cho Chấp pháp đường của ta mười cân linh bắp cải. Nếu thiếu một lạng, ta sẽ dỡ bỏ cái thung lũng này!”
“Dạ dạ, tiểu nhân nhất định tuân mệnh! Đa tạ Trưởng lão rộng lượng!” Diệp Phi vừa khóc vừa mếu, dập đầu lia lịa cho đến khi bóng dáng Lâm Hải biến mất hoàn toàn sau vách núi.
Chờ khoảng nửa nén nhang, sau khi chắc chắn không còn một luồng linh thức nào quét qua, Diệp Phi mới chậm rãi đứng dậy. Hắn phủi sạch lớp bùn đất trên áo, đôi mắt vốn đang đờ đẫn bỗng chốc trở nên thâm trầm và nhạy bén vô cùng.
Hắn đi về phía hàng rào, vỗ mạnh vào đầu Nhị Cẩu: “Lần sau ra tay thì khéo léo tí, cái mùi phân lợn này ngay cả ta cũng chịu không nổi. Ngươi làm hại hạt giống đậu của ta rồi biết không?”
Nhị Cẩu hừ một tiếng bằng mũi, quẩy đuôi bỏ đi chỗ khác, vẻ mặt như muốn nói: “Lão tử vừa cứu mạng ngươi đấy, còn lảm nhảm gì nữa?”
Diệp Phi nhìn về phía Chấp pháp đường trên núi cao, khẽ thở dài: “Lâm Hải, Lâm Hải… Lão đúng là đã chạm vào giới hạn chịu đựng của ta rồi. Ta chỉ muốn trồng rau, tại sao cứ phải ép ta?”
Hắn cầm cái bình Cam Lộ lên, tưới lại luống đậu để tẩy đi lớp uế khí giả tạo ban nãy. Chỉ trong chớp mắt, một mầm xanh bé xíu, tỏa ra ánh sáng kim loại nhạt đã nhú lên khỏi mặt đất. Cùng lúc đó, trong đầu Diệp Phi vang lên tiếng hệ thống:
【 Đinh! Cảnh báo: Ký chủ đã lọt vào tầm ngắm của Lâm Hải (Sát tâm: 10%, Tham lam: 70%). Nhiệm vụ khẩn cấp: Ngụy trang toàn diện khu vườn trong vòng 24 giờ.】
【 Thưởng: Một chiếc bù nhìn rơm có khả năng bắn ra Kiếm khí Tiên cấp khi có kẻ thù xâm phạm trái phép.】
Diệp Phi nheo mắt: “Thưởng cái này thì chẳng phải là bảo ta chủ động nổ súng sao? Không được, không được. Nếu cái bù nhìn này mà bắn một cái, chắc chắn tông môn sẽ đại loạn. Mình phải tìm cách khác ‘cẩu’ hơn mới được.”
Hắn bói thêm một quẻ nữa.
Lần này là: “Đại Hung.”
Diệp Phi lập tức rùng mình, mặt lại cắt không còn giọt máu: “Điềm báo tử! Lâm Hải lão già kia chắc chắn sẽ quay lại. Mười cân linh bắp cải? Lão ta không phải muốn bắp cải, lão ta là đang muốn dò xét nguồn linh khí ổn định của ta.”
Diệp Phi hớt hải chạy vào trong lều, lục lọi trong các hũ sành cũ nát.
“Một túi tro hỏa độc… mười cái linh trận huyễn thuật… một chai thuốc gây tê đại ngưu…” Hắn bày ra một đống thứ kỳ quái trên mặt bàn gỗ. “Được rồi, nếu lão đã thích chơi, ta sẽ cho lão một món quà ‘rau củ’ khó quên nhất đời tu tiên của lão.”
Hắn nhìn ra phía cây bắp cải mà ban nãy Lâm Hải suýt chạm vào. Đây không phải là bắp cải thông thường. Hắn gọi nó là “Bắp Cải Bộc Phá”. Một khi nạp đủ linh lực vào gân lá, chỉ cần chạm nhẹ vào lớp lá ngoài cùng, nó sẽ phát nổ với sức mạnh tương đương một đòn toàn lực của tu sĩ Kim Đan.
Nhưng vấn đề là, Diệp Phi không muốn lộ diện. Hắn phải khiến vụ nổ đó trông giống như một tai nạn luyện đan thất bại hay một sự cố địa mạch nào đó.
“Lý Trưởng lão!” Diệp Phi đột ngột thốt lên khi nhìn thấy một bóng người đang thong dong đi xuống con đường mòn phía bên kia thung lũng. “Phải rồi, lão hàng xóm ‘não bổ’ này chính là lá chắn tốt nhất của mình.”
Lý Trưởng lão là một ông già nghiện rượu, đã mất hết hy vọng đột phá và bị đẩy xuống ngoại môn để giữ kho sách. Lão rất thích ghé vườn Diệp Phi vì ở đây rau… ngọt và rượu của Diệp Phi tự nấu uống rất vào.
Diệp Phi vội vàng gom mớ thuốc độc vào, thay vào đó là một ấm rượu thơm ngào ngạt vừa lấy ra từ hầm đất.
“Lý lão! Lý lão! Hôm nay rảnh rang ghé qua tệ xá dùng chút rượu chứ?” Diệp Phi cười hì hì, giọng điệu hèn hạ đúng chuẩn đệ tử ngoại môn gọi lớn.
Lý Trưởng lão vốn đang ngâm nga mấy câu thơ vụng, nghe tiếng gọi thì mắt sáng lên: “Ha ha, Diệp lão đệ! Ta đang thèm chén rượu của ngươi đây. Lần trước uống xong cảm thấy tinh thần minh mẫn hẳn lên, hôm nay ta phải uống cho thỏa!”
Nhìn thấy Lý Trưởng lão đang tiến gần, Diệp Phi khẽ liếc về phía vách núi nơi Lâm Hải vẫn có thể còn để lại một vài con mắt theo dõi linh lực (Linh nhãn).
“Cứ để họ suy diễn.” Diệp Phi thầm nghĩ, nụ cười trên môi hắn trông có vẻ chân chất nhưng thực chất bên trong đã bắt đầu vạch ra 108 cách để khiến Lâm Hải phải hối hận vì đã bước chân vào vườn rau này.
Cuộc đấu giữa một kẻ tham lam và một kẻ “cực hạn cẩu” chỉ mới bắt đầu. Trong thế giới Tiên hiệp linh khí suy giảm này, một bắp cải hay một hạt đậu, đôi khi còn quý hơn cả vạn cuốn bí tịch chân truyền.
Và Diệp Phi, người nắm giữ nguồn tài nguyên thuần khiết nhất thế gian, hiểu rằng: Trồng rau không khó, giữ mạng để ăn rau mới là đại sự.
Chương 15 kết thúc khi bóng chiều tà dần buông xuống thung lũng, nhuộm đỏ những lá hành sắc như kiếm và những bắp cải đang chờ ngày nổ tung. Ở phía xa, Lâm Hải đang lật tìm sách cổ về thực vật địa linh, còn Lý Trưởng lão thì bắt đầu chén tạc chén thù với Diệp Phi, hoàn toàn không hay biết mình sắp trở thành nhân chứng cho một “bí ẩn đại năng” mới do Diệp Phi vô tình tạo ra.