Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng Rau
Chương 16: ** Kế hoạch chiếm đoạt vườn rau
**CHƯƠNG 16: KẾ HOẠCH CHIẾM ĐOẠT VƯỜN RAU**
Hoàng hôn buông xuống trên Thanh Vân Tông, những rặng mây đỏ rực như bị thiêu đốt, kéo theo những vệt sáng cuối ngày hắt xuống thung lũng ngoại môn hẻo lánh.
Tại dược viên số 9, không khí tĩnh lặng đến mức chỉ còn nghe thấy tiếng “sột soạt” của chiếc cuốc gỉ chạm vào đất tơi. Diệp Phi vừa xới xong một luống đất mới, trán lấm tấm mồ hôi. Hắn đứng dậy, lau tay vào vạt áo thô, nhìn về phía mấy cây cải bắp đang cuộn lá xanh mướt mà lòng đầy cảm khái.
“Hệ thống, kiểm tra thuộc tính.” – Diệp Phi thầm gọi trong lòng.
Trong đáy mắt hắn hiện lên một bảng ảo mà chỉ mình hắn thấy:
*【Ký chủ: Diệp Phi】*
*【Tu vi thực tế: Hóa Thần tầng 3 (Che giấu: Luyện Khí tầng 3)】*
*【Tuổi thọ: 15.600 năm】*
*【Công việc hôm nay: Xới đất (Thành tựu: +2 điểm Thể chất, +5 ngày thọ nguyên)】*
Diệp Phi thở dài một tiếng, vẻ mặt đầy sự lo âu thay vì vui mừng: “Cái thế giới này sao mà nguy hiểm quá đi mất. Vừa nãy hắt hơi một cái mà mém chút làm sạt lở một góc núi, chút nữa là bại lộ tu vi rồi. Phải cẩn thận, phải hết sức cẩn thận. Luyện Khí tầng 3 vẫn là quá cao, ngày mai phải tìm cách che giấu xuống Luyện Khí tầng 2 mới an toàn.”
Nhị Cẩu – con chó vàng gầy nhom đang nằm dưới gốc cây hòe già, khẽ hé một con mắt nhìn chủ nhân của mình, sau đó ngáp một cái thật dài, để lộ ra hàm răng trắng hếu có thể dễ dàng nghiền nát cả Pháp bảo linh giai. Nó thừa biết cái tính “sợ chết” đến mức cực đoan của Diệp Phi, nhưng vì bát cơm trộn linh hỏa quả mỗi ngày, nó đành chấp nhận giả làm một con chó ghẻ trung thành.
Đúng lúc này, từ con đường mòn dẫn vào vườn rau, một giọng cười sảng khoái vang lên:
— Diệp lão đệ! Ta tới rồi đây! Mùi rượu của ngươi thật là, đứng từ tu viện cũ của ta cũng đã ngửi thấy rồi!
Lý Trưởng lão – một lão già với mái tóc bù xù, bộ quần áo xộc xệch và nấc lên một cái nồng nặc mùi rượu, bước vào. Lão chính là người hàng xóm duy nhất mà Diệp Phi chịu giao thiệp, phần vì lão “phế” đúng nghĩa, phần vì lão thích rượu mà Diệp Phi lại trồng được rất nhiều nguyên liệu nấu rượu hạng thượng thừa.
— Lý lão, ngài lại sang “đá bát xôi” rồi. — Diệp Phi giả vờ cười khổ, tay vội vàng giấu chiếc cuốc gỉ vào góc rào tre.
Lão Lý không thèm để ý, sán lại gần cái bình gốm nhỏ trên bàn đá:
— Ôi trời, thứ rượu này… khí tức thật tinh khiết. Ngươi nói xem, đây thật sự chỉ là từ mấy quả dại trong rừng sao?
Diệp Phi gật đầu lia lịa, vẻ mặt thành khẩn vô cùng:
— Đúng thế ạ, là mấy quả dại bị sâu đục, tôi thấy tiếc nên nhặt về ủ bừa. Ngài biết đấy, tôi tư chất kém cỏi, không có linh thạch mua đan dược, chỉ có thể uống rượu giải sầu thôi.
Lý Trưởng lão hớp một ngụm, ngay lập tức, một luồng nhiệt năng mạnh mẽ chạy dọc theo kinh mạch vốn đã khô héo của lão, những tạp chất bấy lâu nay tích tụ bị gột rửa sạch sẽ. Ánh mắt lão chợt co rụt lại, nhìn Diệp Phi đang khom lưng rót nước cho con chó.
“Hừ, quả dại?” – Lý Trưởng lão trong lòng chấn động – “Thứ này rõ ràng là Tiên tửu chứa đựng Thiên Đạo chi ý! Mỗi ngụm rượu như thể giúp ta nhìn thấy quy luật của vạn vật. Diệp tiểu hữu này… hẳn là một vị đại năng đang đi sâu vào nhân gian để cảm ngộ ‘Phàm Trần Chi Đạo’. Phải rồi, càng giả bộ tầm thường, cảnh giới lại càng cao. Ta không được vạch trần ngài ấy, nếu không sẽ làm hỏng cuộc tu luyện của ngài ấy, e là tính mạng khó bảo toàn!”
Nghĩ đến đây, Lý Trưởng lão kính cẩn bưng chén rượu bằng hai tay, nghiêm túc nói:
— Diệp lão đệ quả là người có tâm hồn phóng khoáng. Một bình rượu dại mà lại khiến lão già này cảm thấy… đạo hạnh tinh tiến. Tài nghệ của ngươi đúng là bậc thầy.
Diệp Phi cười hì hì:
— Ngài lại quá lời rồi, chỉ là rượu nhạt thôi.
Trong khi hai người đang nói chuyện, không gian xung quanh bỗng nhiên trở nên lạnh lẽo. Một luồng uy áp mạnh mẽ của Trúc Cơ kỳ từ xa ập đến, làm những tán lá hành trong vườn khẽ rung lên.
Một bóng người trung niên vận trường bào màu xám đậm, tay cầm lệnh bài Chấp Pháp, lững thững bước vào. Đó chính là Lâm Hải – Trưởng lão chấp pháp của ngoại môn, kẻ luôn nổi tiếng tham lam và độc đoán. Theo sau lão là Diệp Thần – gã thiên tài ngoại môn vừa mới khỏi chứng “tiêu chảy thần bí”.
Lâm Hải đảo mắt nhìn quanh vườn rau, đôi mắt láo liên dừng lại ở luống cải bắp đang tỏa ra linh khí thanh khiết đến lạ thường. Lão hít một hơi sâu, sắc mặt hiện rõ sự thèm khát.
“Linh khí nồng đậm thế này… tuyệt đối không phải là vườn rau bình thường. Chỗ này chắc chắn nằm trên một mắt xích linh mạch bí mật!” – Lâm Hải thầm nghĩ.
Lão đằng hắng một tiếng, giọng nói chứa đầy vẻ quan cách:
— Diệp Phi đệ tử, ngươi có biết tội của mình không?
Diệp Phi vừa thấy Lâm Hải, tim đã đập thình thịch, nhưng không phải vì sợ uy áp, mà vì sợ rắc rối. Hắn vội vàng chạy ra, cúi đầu sát đất, run rẩy nói:
— Bẩm Lâm trưởng lão, đệ tử… đệ tử hằng ngày chỉ biết trồng rau, quét rác, chưa từng rời khỏi vườn nửa bước. Không biết đệ tử phạm lỗi gì ạ?
Diệp Thần đứng bên cạnh, hừ lạnh một tiếng:
— Hừ, Diệp Phi, ngươi đừng giả ngây giả ngô. Tông môn nhận được tin báo, ngươi ở đây bí mật dùng tà thuật tích tụ linh khí, làm ảnh hưởng đến dòng chảy linh mạch của các đệ tử khác. Nay theo lệnh của Chấp Pháp Đường, thung lũng này phải bị thu hồi để kiểm tra. Ngươi… lập tức dọn đồ rời đi ngay trong hôm nay!
Lý Trưởng lão đặt chén rượu xuống, nhíu mày:
— Lâm Hải, nơi này vốn là chỗ bỏ hoang, linh khí mỏng manh. Diệp Phi đã ở đây 10 năm, vất vả khai hoang mới được như vậy. Ngươi làm thế này không thấy hơi quá đáng sao?
Lâm Hải liếc nhìn Lý Trưởng lão bằng ánh mắt khinh bỉ. Trong mắt lão, họ Lý chỉ là một lão già chờ chết, không có thực quyền:
— Lý sư huynh, chuyện của Chấp Pháp Đường, mong huynh đừng can thiệp. Ta đây là vì đại cục của Thanh Vân Tông. Khu vườn này linh khí bất thường, nghi là có bảo vật ẩn giấu, nếu không được quản lý bởi người có tu vi cao thì sớm muộn cũng dẫn tới tai họa. Diệp Phi, ý của ngươi thế nào?
Diệp Phi nghe đến chữ “thu hồi”, trong lòng vang lên tiếng chuông cảnh báo cấp độ cao nhất. Nếu để chúng đào bới chỗ này lên, chúng sẽ thấy lớp “phân bón” bên dưới thực chất là vụn của Cực Phẩm Linh Thạch, và chiếc bình tưới nước kia là bình Cam Lộ quý giá. Quan trọng hơn, nếu hắn đi chỗ khác, lấy đâu ra một cái hố chôn an toàn như ở đây?
Nhưng đánh lại? Không được. Một đệ tử Luyện Khí tầng 3 đánh bại một Trưởng lão Trúc Cơ? Đó chẳng khác nào treo bảng “Ta là đại năng, hãy đến giết ta đi” giữa chợ.
Kế hoạch A: Chạy trốn? Hắn đã chuẩn bị 108 đường chạy, nhưng nếu chạy bây giờ, Lâm Hải chắc chắn sẽ truy đuổi gắt gao hơn.
Kế hoạch B: Đầu độc? Không, quá lộ liễu.
Kế hoạch C: “Cẩu” đến cùng và mượn đao giết người.
Diệp Phi đột ngột ôm lấy chân Lâm Hải, khóc lóc thảm thiết:
— Lâm trưởng lão! Ngài minh xét! Chỗ này không hề có bảo vật gì cả. Sở dĩ rau tốt như vậy là vì… là vì…
Lâm Hải nhướng mày:
— Vì cái gì? Nói!
Diệp Phi lau nước mắt, liếc nhìn về phía gốc cây cổ thụ sau vườn (thực chất là một trận nhãn cực mạnh) rồi hạ thấp giọng, đầy vẻ kinh hãi:
— Vì chỗ này… là mộ của một vị Ma Đầu cổ đại! Đệ tử hằng ngày phải dùng rau để hóa giải oán khí. Nếu ngài đào lên, Ma khí sẽ thoát ra, san bằng cả Thanh Vân Tông mất!
Diệp Thần nghe vậy thì cười rộ lên:
— Diệp Phi, ngươi bớt nói nhảm đi! Ma đầu cái gì? Ngươi tưởng chúng ta là trẻ con lên ba sao? Chỉ là muốn giữ lấy mấy gốc linh dược chứ gì? Tránh ra!
Nói đoạn, Diệp Thần hùng hổ tiến về phía luống hành lá sắc bén. Hắn định nhổ một cây lên để làm nhục Diệp Phi.
Lý Trưởng lão đứng bên cạnh khẽ thở dài, trong lòng thầm nhủ: “Đám oắt con này, sắp tận thế rồi mà còn chưa biết. Chọc giận vị đại năng này, đến lúc bị chẻ làm hai thì đừng trách ta không cảnh báo.”
Diệp Phi thấy Diệp Thần bước tới, trong lòng thầm nhủ: “Đừng chạm vào nó, đó không phải là hành lá, đó là Kiếm Ý tích tụ 5 năm của ta đó… Ơ, thôi xong.”
Ngón tay Diệp Thần vừa mới chạm vào lá hành, bỗng nhiên, một luồng kiếm khí sắc lạnh đến thấu xương từ dưới lòng đất xông thẳng lên. Tuy Diệp Phi đã cố ý khống chế để nó chỉ ở mức “tự vệ tự nhiên”, nhưng đối với một kẻ Luyện Khí tầng 9 như Diệp Thần, đó vẫn là một cú sốc lớn.
— Á! — Diệp Thần hét lên, rút tay về nhưng đã muộn. Một vết cắt mảnh như sợi chỉ hiện ra trên ngón tay hắn, và lạ kỳ thay, máu không ngừng chảy ra, tu vi của hắn như bị một lực hút vô hình rút bớt một phần.
Lâm Hải sắc mặt đại biến, vội vàng tiến lên nắm lấy tay đồ đệ, dùng linh lực chặn lại. Lão nhìn cây hành vẫn đứng hiên ngang, trong lòng không những không sợ mà còn hưng phấn cực độ:
— Kiếm khí tự thân! Đây… đây chắc chắn là Vạn Kiếm Quy Tông của Thượng Cổ! Diệp Phi, ngươi quả nhiên đang giữ báu vật thiên liêng. Kế hoạch ban đầu của ta còn hơi do dự, nhưng giờ thì… khu vườn này, Lâm mỗ nhất định phải lấy!”
Lâm Hải quay sang Diệp Phi, ánh mắt trở nên âm độc:
— Diệp Phi, ta cho ngươi ba ngày. Ba ngày sau, dọn dẹp sạch sẽ và bàn giao chìa khóa dược viên cho ta. Nếu không, ta sẽ lấy tội danh “Che giấu dị vật nguy hại” để nhốt ngươi vào Huyết Ngục!
Dứt lời, Lâm Hải kéo Diệp Thần đang tái mặt rời đi, không quên ngoái lại nhìn vườn rau một lần nữa với ánh mắt thèm khát tột cùng.
Diệp Phi đứng ngây người ra đó, trông có vẻ suy sụp lắm, nhưng trong đầu hắn đang tính toán nhanh như chớp.
“Hắn muốn khu vườn của mình. Hắn tính kế 3 bước, mình phải tính 300 bước.
Đầu tiên, phải tạo một cái bẫy để hắn ‘tự nguyện’ từ bỏ.
Thứ hai, phải xóa sạch dấu vết nếu lỡ tay làm hắn bay màu.
Thứ ba… Nhị Cẩu, tối nay không có cơm thịt đâu, có việc cho mày rồi.”
Nhị Cẩu rên rỉ một tiếng, dụi đầu vào đùi Diệp Phi, đuôi khẽ vẫy. Nó biết, mỗi khi chủ nhân lộ ra cái ánh mắt “cẩn thận quá mức” này, thì có kẻ sắp xúi quẩy to rồi.
Lý Trưởng lão đi tới, vỗ vai Diệp Phi:
— Diệp lão đệ, cần ta báo lên Tông chủ không? Lâm Hải dù sao cũng là người của Chấp Pháp Đường, ta sợ ngươi đấu không lại.
Diệp Phi ngẩng lên, nụ cười hiền lành và nhút nhát lại hiện trên môi:
— Cảm ơn Lý lão. Nhưng ngài cũng thấy đó, tôi chỉ là một kẻ trồng rau. Thôi thì… ba ngày nữa xem ông trời định đoạt thế nào. Để tôi rót thêm rượu cho ngài.
Lý Trưởng lão nhìn chén rượu trong tay, rồi nhìn bóng dáng Diệp Phi lụi cụi đi dọn dẹp lại chỗ lá hành bị Diệp Thần đụng vào, trong lòng thầm kinh hãi: “Ngài ấy nói là ‘xem ông trời định đoạt’, nhưng ta dám cá, ngài ấy chính là ‘Ông Trời’ ở thung lũng này rồi. Lâm Hải à Lâm Hải, ngươi đi vào cửa tử mà còn tưởng trúng số độc đắc.”
Tối hôm đó, dưới ánh trăng mờ ảo, Diệp Phi không đi ngủ. Hắn lôi từ dưới gầm giường ra một chiếc hòm gỗ lớn. Bên trong chứa đầy những vật phẩm “linh tinh”: Một nắm hạt giống cải củ có khả năng gây ảo giác mạnh, một bình mật ong từ ong bắp cày hỏa hệ có thể gây nổ, và quan trọng nhất là… một chiếc mặt nạ đầu lợn.
Hắn đeo mặt nạ vào, nhìn vào gương gật gù:
— Đúng vậy, đi làm việc xấu thì tuyệt đối không được dùng mặt thật. Nhị Cẩu, chuẩn bị đi, tối nay chúng ta đi ‘thăm’ nhà Lâm trưởng lão một chút. Không đánh, không giết, chúng ta chỉ đi gieo chút ‘mầm xanh’ thôi.
Diệp Phi lẩm nhẩm công thức bí mật của mình: Một chút phân bón gây nấc cụt, một chút phấn hoa làm rối loạn linh lực, cộng thêm một cái trận pháp “Mê Hồn Đồ” đơn giản (mà cấp độ thật sự đủ để nhốt chết một Nguyên Anh tu sĩ).
Kế hoạch chiếm đoạt vườn rau của Lâm Hải tưởng chừng hoàn hảo, nhưng lão không ngờ rằng, thứ lão muốn chiếm không phải là một mảnh đất, mà là một kho chứa đầy những rắc rối kinh thiên động địa mang tên Diệp Phi.
Trong màn đêm, một bóng người đeo mặt nạ đầu lợn và một con chó vàng gầy nhom lặng lẽ hòa vào bóng tối, biến mất khỏi dược viên số 9. Trên trời cao, một ngôi sao băng vụt qua, như báo hiệu cho những ngày không yên ả sắp tới của ngoại môn Thanh Vân Tông.