Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng Rau
Chương 17: ** Phương án tẩu thoát số 01
Trong bóng đêm tịch mịch của dược viên ngoại môn số 9, chỉ có tiếng gió lùa qua những kẽ lá hành và tiếng kêu râm ran của đám côn trùng linh thạch. Diệp Phi ngồi xổm bên dưới gốc cây cổ thụ lớn nhất trong vườn — một gốc “Cổ Mộc vạn năm” mà trong mắt người ngoài chỉ là một cây đa già cỗi để che nắng.
Hắn đang thở dốc, mồ hôi lấm tấm trên trán, đôi tay bám đầy bùn đất vừa mới đào lên. Đối với một tu sĩ tu vi “Luyện Khí tầng 3” như hắn, việc đào bới thủ công thế này lẽ ra là một cực hình, nhưng thực tế, dưới lớp áo vải thô kệch kia, mỗi thớ cơ của Diệp Phi đều ẩn chứa sức mạnh của voi rồng, kết quả của việc ăn quá nhiều “Cải Bắp Kim Cương” suốt ba năm ròng rã.
“Nhị Cẩu, mày canh chừng cẩn thận vào. Một con muỗi bay vào cũng phải sủa lên cho tao.”
Diệp Phi vừa nói vừa đẩy một phiến đá lớn sang một bên, để lộ ra một lối hầm sâu hun hút, dẫn thẳng xuống lòng đất.
Nhị Cẩu – con chó vàng gầy gò đang nằm cuộn tròn dưới gốc cây, lười biếng ngáp một cái, đôi mắt ti hí xanh biếc liếc nhìn chủ nhân đầy khinh bỉ. Nó khịt mũi, quay đầu lại tiếp tục liếm lông chân, nhưng thực chất thần thức của nó đã tỏa ra bán kính mười dặm, bao trùm toàn bộ các ngóc ngách của Thanh Vân Tông. Bất cứ một biến động nhỏ nào từ phía Chấp Pháp Đường cũng không thể qua mắt nó.
Diệp Phi không rảnh để để ý đến thái độ của con chó già. Hắn nhảy xuống hầm, tay bấm một đạo pháp quyết đơn giản. Một viên linh thạch rẻ tiền đính trên vách hầm tỏa ra ánh sáng mờ ảo, đủ để soi rọi không gian bên dưới.
Đây chính là “Phương án tẩu thoát số 01” của hắn.
Triết lý của Diệp Phi rất đơn giản: Đánh không lại thì chạy, chạy không được thì trốn, mà trốn thì phải trốn ở nơi không ai có thể tìm ra. Hắn đã đào cái hầm này suốt năm năm qua. Hiện tại, nó đã đạt tới độ sâu năm trăm trượng so với mặt đất, xuyên qua cả tầng đá cứng nhất và chạm tới mạch nước ngầm.
Trong không gian rộng khoảng chừng năm mươi mét vuông, Diệp Phi đã bài trí cực kỳ tinh vi. Ở góc hầm là một chiếc giường lò xo bằng gỗ thông có tác dụng tĩnh tâm, cạnh đó là những giá gỗ chứa đầy lương khô: khoai lang tím đã sấy, thịt heo rừng ướp muối linh tuyền, và hàng trăm hũ dưa muối từ rau cải hắn trồng.
“Cẩn thận là trên hết.” Diệp Phi lẩm bẩm, bàn tay vỗ nhẹ lên một dãy thùng gỗ lớn nằm ở cuối phòng.
Bên trên những chiếc thùng có dán nhãn: “Khoai Tây Bình Thường”.
Nhưng nếu một cao thủ Trận Pháp nhìn vào, họ sẽ chết đứng vì kinh hãi. Những củ khoai tây bên trong không hề “bình thường” chút nào. Chúng có màu đỏ tía, bên trên mặt vỏ hiện rõ những đường gân xanh xao như mạch máu, thỉnh thoảng lại có những tia sét nhỏ xíu xẹt qua.
Đây chính là “Lôi Hỏa Địa Thự” — một loại linh quả đột biến mà Diệp Phi vô tình lai tạo được khi trộn hạt giống khoai tây với tinh hoa Lôi Thạch và tưới bằng nước nóng lấy từ hỏa mạch núi lửa. Chúng cực kỳ không ổn định. Chỉ cần một va chạm mạnh hoặc một luồng linh lực ngoại lai tác động, một củ khoai tây này có thể tạo ra vụ nổ tương đương với một đòn toàn lực của tu sĩ Trúc Cơ đỉnh phong.
Mà ở đây, Diệp Phi có tận mười thùng, mỗi thùng chứa ít nhất ba trăm củ.
“Lâm Hải à Lâm Hải, nếu lão già nhà ông thực sự dám dùng cường quyền ép tôi, tôi không ngại biến cái dược viên này thành một hố đen khổng lồ đâu.” Diệp Phi lạnh lùng nói, ánh mắt lộ ra vẻ kiên định hiếm thấy.
Hắn ngồi xuống đất, bắt đầu thực hiện bước cuối cùng của việc chuẩn bị. Hắn lấy từ trong ngực áo ra một chiếc bình tưới nước gỉ sét — “Bình Cam Lộ”. Hắn cẩn thận nhỏ từng giọt nước màu xanh lục vào những củ khoai tây, khiến chúng dịu lại, lớp vỏ cứng dần như sắt nguội, ẩn giấu toàn bộ bạo tính vào sâu bên trong.
Đây là kỹ thuật “Kìm hãm linh khí” mà hắn đạt được từ hệ thống Thần Nông khi đạt mốc trồng một vạn gốc hành. Nó giúp hắn ngụy trang những vũ khí hủy diệt này thành những củ khoai lang vô hại, thậm chí nếu đem nướng lên, mùi hương của nó còn có thể khiến người ta thèm nhỏ dãi mà không biết mình sắp ăn vào một trái bom hạt nhân.
Sau khi xong việc với khoai tây, Diệp Phi tiến tới bức tường phía tây. Hắn rút ra cái cuốc gỉ từ thắt lưng, nhẹ nhàng gõ vào vách đá.
“Vừng ơi mở ra!”
Một tiếng *cạch* khô khốc vang lên, bức tường đá lật lại, lộ ra một tủ quần áo đa dạng. Từ đạo bào đệ tử nội môn, áo giáp của tán tu, váy áo phụ nữ (cho trường hợp giả gái tẩu thoát), đến cả trang phục của ma đạo tu sĩ đều có đủ. Thậm chí có một bộ đồ đen bó sát giống hệt như các sát thủ chuyên nghiệp.
“Mỗi thân phận là một mạng sống.” Diệp Phi rút ra một chiếc lệnh bài bằng gỗ giả, bên trên khắc chữ “Sát Thủ Không Tên”.
Hắn cười khổ. Nếu không phải do lão già Lâm Hải kia quá mức tham lam, hắn vốn dĩ chỉ muốn ở đây làm một người nông dân nhàn hạ, sáng tưới nước, chiều bón phân, tối nghe Nhị Cẩu ngáy. Thế giới tu tiên này quá tàn khốc, người hiền bị khinh, kẻ yếu bị đạp. Diệp Phi chết một lần vì làm việc quá sức ở thời hiện đại, hắn thề kiếp này nhất định phải sống thật lâu, thật thong dong.
“Ting!”
Một âm thanh máy móc thanh thúy vang lên trong đầu Diệp Phi, khiến hắn giật mình.
[Thông báo Hệ thống: Bạn vừa hoàn thành việc thiết lập hầm trú ẩn cấp 4. Điểm thuộc tính ‘Thận Trọng’ tăng 10 điểm. Tuổi thọ cộng thêm 20 năm.]
[Nhiệm vụ mới: Thu hoạch một vụ ‘Hành Lá Trảm Ma’ để kích hoạt ‘Kiếm Trận Vườn Rau’. Phần thưởng: Một túi hạt giống Ngô Thần Cấp.]
Diệp Phi sáng mắt lên. “Hành Lá Trảm Ma? Loại hành mà chỉ cần héo đi một chút là kiếm khí tung hoành đó sao? Lại còn hạt giống Ngô Thần Cấp?”
Hắn liếm môi. Trong các loại cây trồng, ngô là thứ hắn mong đợi nhất. Theo mô tả của hệ thống, mỗi hạt ngô sau khi nổ thành bỏng ngô sẽ chứa đựng một loại đạo vận khác nhau, ăn vào có thể tạm thời đạt tới trạng thái “Ngộ Đạo”. Đối với những lão quái vật đang kẹt ở đỉnh phong Hóa Thần, một hạt bỏng ngô của hắn còn quý hơn cả một tòa linh mạch.
Nhưng đối với Diệp Phi, đó chỉ là món ăn vặt để hắn giết thời gian khi ngồi trong hầm trú ẩn mà thôi.
Hắn leo lên khỏi hầm, đóng nắp lại và rải một ít lá khô lên trên. Nhị Cẩu đã đứng dậy từ lúc nào, nó nhìn hắn bằng ánh mắt kỳ quái, cái đuôi khẽ vẩy vẩy chỉ về phía cổng dược viên.
Diệp Phi thu lại vẻ nghiêm túc, lập tức khom lưng xuống, vẻ mặt lại trở nên chất phác, nhút nhát của một tên tiểu đồ tạp dịch.
Từ xa, một bóng người yểu điệu trong bộ y phục trắng muốt đang chậm rãi bước tới. Trong tay cô cầm một chiếc túi thêu lấp lánh linh lực.
Tô Thanh Tuyết.
Nàng là đệ nhất thiên kiêu của Thanh Vân Tông, Băng Sơn Nữ Thần mà vạn người ngưỡng mộ. Nhưng giờ đây, nàng bước đi có chút khập khiễng, khuôn mặt xinh đẹp hơi tái nhợt, trên khóe miệng vẫn còn vệt máu khô.
Diệp Phi thở dài trong lòng: *“Rắc rối tới rồi. Quả nhiên, người quá xinh đẹp đều là mầm mống của tai họa. Nếu không phải nàng hay mang cho mình những hạt giống cổ quái, mình đã đuổi nàng đi từ tám đời rồi.”*
Hắn vờ như không thấy, cúi đầu hì hục nhổ cỏ.
“Diệp… Diệp đạo hữu…” Giọng nói của Tô Thanh Tuyết hơi run rẩy, nàng tựa người vào cánh cổng tre xiêu vẹo của vườn rau.
Diệp Phi đứng dậy, lau tay vào vạt áo, gãi đầu cười ngây ngô: “Ôi, Tô sư tỷ. Gió đại nào thổi ngài tới cái thung lũng khỉ ho cò gáy này thế? À, ngài muốn lấy cà rốt sao? Để tôi nhổ cho vài củ, không cần linh thạch đâu, ngài cứ nợ đó cũng được.”
Tô Thanh Tuyết không nói gì, nàng nhìn sâu vào mắt Diệp Phi, rồi bất thình lình ngã quỵ xuống đất. Chiếc túi trong tay nàng rơi ra, những hạt giống thần bí văng tung tóe khắp mặt đất, trong đó có một hạt giống màu vàng kim lấp lánh như mặt trời nhỏ.
Mắt Diệp Phi lập tức trừng lớn. Đó là hạt giống “Thần Dương Hướng Dương”! Một loại cây có khả năng tụ tập linh khí hỏa hệ cực kỳ mạnh mẽ, thứ mà hắn đã tìm kiếm suốt hai năm nay để làm nóng hầm trú ẩn vào mùa đông.
Nhưng nhìn vào tình cảnh của Tô Thanh Tuyết, hắn hiểu rằng hạt giống này không hề dễ lấy. Nàng bị trúng “Âm Ma Chưởng”, một loại độc công thâm độc của ma giáo nhắm vào kinh mạch.
“Nhị Cẩu, nhìn cái gì mà nhìn? Lại đây kéo người vào!” Diệp Phi nói nhỏ qua thần thức.
Nhị Cẩu gầm gừ một tiếng trong cổ họng như muốn nói: *“Tự đi mà kéo, tao là Thần Thú, không phải nô tỳ.”*
Nhưng khi Diệp Phi ném cho nó một quả linh táo đỏ mọng, con chó vàng lập tức ngoan ngoãn như một con cừu, chạy tới dùng miệng tha áo Tô Thanh Tuyết, kéo nàng vào trong gian nhà tranh lụp xụp của Diệp Phi.
Diệp Phi đóng cửa cổng lại, gài thêm ba tầng trận pháp che mắt. Hắn quay lại nhìn đống hạt giống trên đất, thở dài một tiếng:
“Ăn của người thì mềm môi, nhận của người thì tay ngắn. Tô sư tỷ, xem như ngài may mắn, tối nay tôi có món canh cải bắp nấu với nấm linh chi đỏ. Ăn xong nếu ngài không đột phá, tôi thề sẽ chặt đầu Nhị Cẩu xuống làm bóng đá.”
Nhị Cẩu đang liếm táo, nghe thấy vậy liền sững sờ, trừng mắt nhìn chủ nhân đầy phẫn nộ.
Diệp Phi phớt lờ nó, hắn tiến tới bên bếp lò, bắt đầu nhóm lửa. Những miếng củi hắn dùng là gỗ “Trầm Hương vạn năm” vốn là bảo vật của các đại môn phái dùng để tĩnh tâm luyện đan, giờ đây chỉ để đun nước canh cho một cô gái ngoại môn.
Tiếng nước sôi sùng sục, mùi hương thanh khiết từ rau củ bắt đầu lan tỏa khắp gian phòng nhỏ. Trong lúc đó, ở bên ngoài, bóng đen của Lâm Hải đang lẩn khuất giữa những rặng cây, đôi mắt lão tràn đầy tham lam nhìn về phía dược viên.
Lão không biết rằng, đằng sau cánh cổng tre rách nát kia không phải là một con cừu béo để lão làm thịt, mà là một căn cứ quân sự được trang bị đầy đủ “vũ khí hạt nhân” bằng khoai tây, cùng một vị “Chủ thần” đang bận rộn… thái hành.
Đêm nay, ngoại môn Thanh Vân Tông chắc chắn sẽ không yên bình.
Diệp Phi múc một bát canh, nhìn làn khói trắng bốc lên, khóe môi hơi nhếch lên:
“Phương án tẩu thoát số 01 đã sẵn sàng, nhưng nếu có thể dùng canh rau để đuổi giặc, thì cần gì phải dùng đến hầm trú ẩn?”
Hắn nâng bát canh đi về phía giường của Tô Thanh Tuyết. Cuộc chơi này, dường như chỉ mới bắt đầu.
***
Trong khi đó, ở Chấp Pháp Đường.
Lâm Hải đang ngồi uống trà, đối diện lão là Diệp Thần với khuôn mặt vẫn còn hơi xanh xao sau trận “tiêu chảy thần bí”.
“Trưởng lão, người thực sự tin cái dược viên đó có bảo vật sao?” Diệp Thần hoài nghi hỏi.
Lâm Hải đặt tách trà xuống, hừ lạnh: “Ngươi thì biết cái gì? Tên Diệp Phi đó nhìn qua thì bình thường, nhưng dược viên của hắn linh khí đậm đặc một cách vô lý. Thậm chí có người còn báo cáo thấy một luồng tiên khí phát ra từ chỗ hắn vào ban đêm. Hơn nữa, Tô Thanh Tuyết thường xuyên lui tới đó, ngươi nghĩ nàng ta đến đó để xem hắn trồng rau chắc?”
Ánh mắt Diệp Thần hiện lên sự ghen tị tột cùng: “Ý ngài là… bọn họ có gian tình? Hoặc là có bí mật tu luyện chung?”
“Bất kể là gì, tối nay lão phu sẽ đích thân tới đó một chuyến.” Lâm Hải đứng dậy, tà áo bào phất phơ. “Thanh Vân Tông này không cho phép một kẻ tạp dịch nắm giữ thứ mà cả ta cũng không có được.”
Lão bước ra ngoài, điềm nhiên hướng về phía thung lũng dược viên số 9. Lão hoàn toàn không biết rằng, mỗi bước lão tiến tới, chính là tiến gần hơn đến “Thập Bát Đại Trận” của Diệp Phi, nơi mà những hàng rào tre cũ kỹ sẵn sàng biến thành những lưỡi kiếm sắc bén nhất Tiên giới.
Ở trong nhà tranh, Diệp Phi bỗng dừng tay lại, nhìn ra cửa sổ, thì thầm với Nhị Cẩu:
“Này, có khách không mời mà đến. Tao đã dặn mày là chuẩn bị sẵn hố chôn sau vườn rồi chứ?”
Nhị Cẩu khẽ sủa một tiếng nhỏ, ánh mắt lóe lên tia máu tinh nghịch. Nó liếm môi, dường như đã chờ đợi khoảnh khắc được “nhai” một vị Trưởng lão từ lâu lắm rồi.
Diệp Phi lắc đầu: “Đừng làm quá tay. Chỉ cần ném lão vào đống khoai tây nổ mức độ nhẹ nhất thôi. Đừng làm hỏng mùa màng của tao, lãng phí lắm.”
Nói xong, hắn lại quay lại, nhẹ nhàng đút từng muỗng canh cho Tô Thanh Tuyết. Bên ngoài, gió bắt đầu rít lên từng hồi, dự báo một trận cuồng phong sắp đổ ập xuống cái thung lũng nhỏ bé này.
Dưới chân Diệp Phi, dưới lớp đất đá sâu thẳm, mười thùng khoai tây đỏ tía đang bắt đầu rung động nhẹ, như thể chúng cũng đang nôn nóng muốn chứng minh rằng: Trong thế giới này, ngay cả một củ khoai tây cũng có lòng tự trọng của riêng nó.
Nhất là khoai tây của một kẻ muốn sống thọ như Diệp Phi.