Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng Rau
Chương 19: ** Chiếc cuốc gỉ biết bay
**CHƯƠNG 19: CHIẾC CUỐC GỈ BIẾT BAY**
Trăng treo đầu núi, ánh bạc đổ xuống thung lũng dược viên ngoại môn một màn sương mờ ảo. Gió đêm thổi qua những tán lá bắp cải, tạo nên những tiếng xào xạc đều đặn như hơi thở của một thực thể khổng lồ đang say ngủ.
Bên trong căn nhà gỗ nhỏ, Diệp Phi đang nằm trên giường, hơi thở đều đặn, vẻ mặt an nhiên. Nhưng nếu nhìn kỹ vào thức hải của hắn, sẽ thấy một cảnh tượng hoàn toàn khác. Hệ thống Thần Nông Bất Tử đang vận hành với công suất thấp nhất, tỏa ra những luồng khí tức màu xanh lục nhạt nhòa, đồng hóa hoàn toàn sự hiện diện của hắn vào với mảnh đất này. Trong mắt các tu sĩ tầm thường, nơi đây chẳng khác nào một bãi đất trống không có sự sống cao cấp.
Tuy nhiên, ở một góc vườn, bên dưới gốc cây hòe già, Nhị Cẩu đang nằm bò đột ngột hé mở một con mắt. Ánh mắt con chó vàng gầy gò ấy không hề có vẻ đờ đẫn của loài cầm thú, mà lại lấp lánh tia nhìn đầy sự chế giễu. Nó hướng mũi về phía hàng rào tre ở cổng vào, hắt hơi một cái khinh bỉ rồi lại nhắm mắt ngủ tiếp.
Lúc này, một bóng đen đang lén lút tiếp cận dược viên.
Lâm Hải – Trưởng lão Chấp pháp của Thanh Vân Tông, người sở hữu tu vi Kim Đan cảnh sơ kỳ, vốn là một nhân vật hô phong hoán vũ ở ngoại môn. Lão đứng ngoài hàng rào, gương mặt âm trầm dưới ánh trăng. Ban ngày, khi đi ngang qua khu vực này, lão đã cảm nhận được một luồng linh khí tinh khiết đến mức khó tin tỏa ra từ phía thung lũng hẻo lánh của Diệp Phi.
Dù Diệp Phi luôn tỏ ra là một tên tiểu tử Luyện Khí tầng 3 phế vật, nhưng kinh nghiệm sống trăm năm của Lâm Hải nói cho lão biết: Nơi này nhất định có bảo vật trấn giữ địa mạch, hoặc ít nhất cũng là một gốc linh dược thiên cấp đang vào kỳ chín rộ.
“Hừ, một tên tạp dịch thấp kém mà lại được trấn thủ phong thủy bảo địa như thế này, quả là phí phạm của trời.” Lâm Hải liếm môi, đôi mắt lóe lên sự tham lam tột độ.
Lão không chọn đi cổng chính. Với một cao thủ Kim Đan, việc bước qua một cái hàng rào tre nát là điều quá đỗi đơn giản. Lão vận chuyển linh lực vào đôi chân, định dùng một chiêu “Phi Diệp Bộ” nhẹ nhàng lướt qua.
Thế nhưng, ngay khi chân của Lâm Hải vừa chạm vào không trung phía trên hàng rào tre, một sự việc kỳ quái đã xảy ra.
“Oong!”
Một âm thanh trầm đục vang lên, tựa như có ai đó vừa gõ vào một chiếc chuông đại hồng chung bị chôn dưới đất. Không gian xung quanh Lâm Hải đột nhiên vặn vẹo. Hàng rào tre vốn trông xiêu vẹo kia, trong mắt lão bỗng chốc biến thành mười tám cột trụ thông thiên, tỏa ra sát khí ngút trời.
“Trận pháp? Hơn nữa còn là cao cấp trận pháp?” Lâm Hải kinh biến, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán.
Lão định lùi lại, nhưng đã muộn. “Thập Bát Đại Trận” mà Diệp Phi bố trí vốn để ngăn thỏ rừng ăn vụng hành lá nay đã hoàn toàn kích hoạt. Lâm Hải cảm thấy mình không phải đang đứng trong một vườn rau, mà là đang lạc giữa một mê cung vô tận của quy tắc không gian.
Lão vung tay, một đạo linh kiếm phóng ra, định phá nát không gian này: “Phá cho ta!”
Nhưng linh kiếm vừa bay ra được một trượng, đột nhiên một cái bình tưới nước đặt cạnh gốc cây không biết từ lúc nào đã tự động đổ nghiêng. Một dòng nước trong vắt chảy ra, hóa thành một đạo thủy long uy mãnh, quất mạnh một cái vào thanh linh kiếm.
“Rắc!”
Thanh kiếm vốn được rèn từ sắt lạnh vạn năm, một món linh khí cực phẩm mà Lâm Hải luôn tự hào, cứ thế gãy làm đôi như một chiếc đũa tre.
“Cái gì? Chỉ là một cái bình tưới nước…?” Lâm Hải trợn tròn mắt, tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Lão cảm nhận được, hơi nước tỏa ra từ đó không phải là nước bình thường, mà là Cam Lộ thuần khiết nhất, mỗi giọt nặng nghìn cân!
Giữa lúc Lâm Hải đang rơi vào hoảng loạn tột độ, từ trong góc hiên nhà, một vật thể rỉ sét bám đầy bùn đất đột ngột run nhẹ.
Đó là chiếc cuốc của Diệp Phi.
Chiếc cuốc này bình thường được hắn dùng để xới đất, tra phân, vẻ ngoài gỉ ngoét đến mức thợ rèn cũng chẳng thèm nhặt. Nhưng vào khoảnh khắc này, nó đột nhiên bay lên không trung, tỏa ra một tầng thần quang màu vàng đen nhàn nhạt.
Chiếc cuốc gỉ không phát ra uy áp chấn động thiên hạ, nó cứ thế lẳng lặng bay đến phía sau đầu của Lâm Hải với tốc độ mà mắt thường không thể theo kịp.
Lâm Hải dù sao cũng là cường giả Kim Đan, linh giác cực kỳ nhạy bén. Lão cảm thấy sau gáy mình lạnh toát, liền vội vàng quay lại, thủ thế định tung ra chiêu thức mạnh nhất. Nhưng vừa mới quay đầu, lão đã thấy cái lưỡi cuốc gỉ hoen bám đầy đất bẩn đang lao thẳng vào mặt mình.
“Bộp!”
Một tiếng động thanh thúy vang lên, không phải tiếng kim loại va chạm, mà giống như tiếng một người thợ mộc gõ vào con cá gỗ (mỏ) trong chùa.
Lâm Hải thấy trời đất đảo lộn. Cái gõ này không làm đầu lão nát ra, nhưng nó đánh thẳng vào linh hồn, làm Kim Đan trong đan điền lão rung chuyển dữ dội, tu vi nháy mắt bị phong tỏa hoàn toàn.
“Đừng… đừng đánh…” Lâm Hải lắp bắp, cả đời lão chưa bao giờ thấy sợ hãi như vậy. Một chiếc cuốc lại có thể bỏ qua mọi lớp phòng hộ linh lực của lão để gõ vào đầu như gõ cá gỗ sao?
Nhưng chiếc cuốc gỉ dường như không có ý định dừng lại. Nó lơ lửng trên đầu lão, bắt đầu một nhịp điệu đều đặn.
“Bộp! Bộp! Bộp!”
Cứ mỗi lần lưỡi cuốc chạm vào trán Lâm Hải, một luồng ký ức của lão lại bị rung lắc đến mức mờ nhạt đi. Lão cảm giác mình giống như một tảng đất cứng đang bị người ta dùng lực xới tơi ra để chuẩn bị trồng rau.
“Ta… ta là ai? Ta đang ở đâu? Tại sao có cái cuốc đang nhảy múa trên đầu ta?” Ý thức của Lâm Hải bắt đầu rệu rã. Lão thấy những quả cà chua bên cạnh đột nhiên trông giống như những quả bom rực lửa, thấy hành lá dài ra như những thanh thần kiếm của thượng giới.
Lâm Hải gào lên một tiếng, định dùng chút sức tàn để bỏ chạy, nhưng chân lão đột nhiên vấp phải một sợi dây leo bí đỏ. Sợi dây ấy dẻo dai như gân rồng, quấn chặt lấy cổ chân lão rồi kéo lê lão vào giữa vườn.
Nhị Cẩu lúc này đã đứng dậy, thong thả đi tới chỗ Lâm Hải đang nằm sấp mặt dưới đất. Nó nghiêng đầu nhìn cái cuốc vẫn đang miệt mài “gõ cá gỗ” trên đầu lão trưởng lão tội nghiệp, rồi gừ gừ hai tiếng trong cổ họng, dường như đang chê cái cuốc này làm việc hơi lâu.
Nhị Cẩu vươn một cái chân trước gầy gò lên, nhẹ nhàng ấn vào lưng Lâm Hải.
“Uỳnh!”
Một áp lực vạn quân từ cái chân chó truyền xuống. Toàn bộ kinh mạch của Lâm Hải bị chấn động đến mức rối loạn hoàn toàn, những ký ức về buổi đêm nay, về việc đột nhập vào dược viên, đều bị cái áp lực này nghiền nát thành mây khói.
Lúc này, từ trong nhà gỗ, Diệp Phi lẩm bẩm trong giấc ngủ: “Hôm nay… phải bón thêm phân cho cải bắp… gió hơi to… hình như có tiếng chim gõ kiến…”
Nghe thấy tiếng chủ nhân, chiếc cuốc gỉ ngay lập tức dừng lại, ánh thần quang tắt lịm, nó bay trở lại góc hiên nhà, tự giác dựa vào vách gỗ như một vật vô tri vô giác. Bình tưới nước cũng ngừng chảy, mặt đất tự động bằng phẳng lại như chưa từng có cuộc chiến nào diễn ra.
Nhị Cẩu nhìn Lâm Hải lúc này đã sùi bọt mép, mắt trợn ngược, liền dùng đuôi quấn lấy cổ chân lão, lôi xềnh xệch ra phía sau núi, nơi có bãi rác khổng lồ của tông môn. Nó ném lão vào một đống rơm rạ nát, rồi bình thản đi về vườn, không quên “tè” một bãi vào bụi cỏ bên đường để đánh dấu lãnh thổ.
Sáng hôm sau.
Ánh nắng ban mai rực rỡ len qua kẽ lá, Diệp Phi vươn vai bước ra khỏi cửa. Hắn hít một hơi thật sâu không khí trong lành mang đậm hương vị linh thực, cảm thấy tinh thần vô cùng sảng khoái.
“Lạ thật, sao sáng nay chiếc cuốc lại dịch sang bên trái một chút nhỉ?” Diệp Phi tiến tới, cầm chiếc cuốc gỉ lên kiểm tra. Hắn nhìn kỹ mặt cuốc, thấy có dính một chút màu đỏ kỳ quái và vài sợi tóc bạc.
Diệp Phi giật mình, sắc mặt lập tức trở nên tái mét, tim đập thình thịch: “Chết tiệt! Lẽ nào đêm qua có con thú rừng nào định vào ăn rau, rồi vô tình va đầu vào cái cuốc của mình mà chết? Không đúng, chiếc cuốc này gỉ sét như vậy, nếu là thú rừng chắc chắn sẽ để lại dấu vết lớn hơn.”
Hắn lập tức lấy ra một bộ quẻ bói, gieo xuống đất.
“Quẻ tượng… đại hung? Không, là trung cát xen lẫn tiểu hung?” Diệp Phi vò đầu bứt tai. Hắn càng ngày càng cảm thấy thế giới bên ngoài quá nguy hiểm. Ngay cả cái cuốc của mình cũng có thể bị “kẻ xấu” dùng pháp thuật để ám hại sao?
“Nguy hiểm, quá nguy hiểm! Nhất định là có đại năng nào đó muốn dùng phương thức nguyền rủa thông qua vật dụng hàng ngày để ám toán ta.” Diệp Phi lẩm bẩm, vẻ mặt vô cùng nghiêm trọng.
Hắn ngay lập tức chạy vào bếp, múc một bát nước từ chum (thực chất là linh dịch cực phẩm), rồi dùng khăn sạch lau chiếc cuốc đến ba lần. Vừa lau, hắn vừa khấn: “Các vị đại năng đi ngang qua, tiểu nhân chỉ là kẻ trồng rau qua đường, cái cuốc này dùng để xới đất, không có ý mạo phạm, xin các vị đại nhân đại lượng tha cho tiểu nhân…”
Lau xong, hắn vẫn chưa yên tâm, bèn lấy ra một chồng bùa chú tự vẽ, dán chằng chịt lên vách tường xung quanh nơi để cuốc.
“Thêm một trăm lớp trận pháp ẩn giấu nữa mới an tâm được. Ra gió dễ trúng tuyển, mình phải cẩn thận hơn nữa.”
Ở dưới gốc hòe, Nhị Cẩu nhìn chủ nhân mình đang cuống cuồng làm những việc thừa thãi, nó thở dài một tiếng bằng mũi, rồi lại lười biếng nhắm mắt lại.
Trong lúc đó, tại bãi rác ngoại môn, Lâm Hải Trưởng lão tỉnh dậy với cái đầu sưng vù như một quả thanh long chín. Lão ngơ ngác nhìn xung quanh, trong đầu trống rỗng hoàn toàn.
“Ta là ai? Tại sao ta lại nằm ở đây? Mà lạ thật… sao trong đầu ta cứ vang lên tiếng ‘Bộp! Bộp! Bộp!’ giống tiếng người ta gõ mỏ trong chùa vậy nhỉ?”
Lâm Hải sờ lên trán mình, nơi có một vết sẹo hình cái lưỡi cuốc cực kỳ rõ nét. Lão chợt cảm thấy một nỗi sợ hãi vô hình mỗi khi nhìn thấy cái gì đó có hình dạng cán dài, đến mức vừa thấy một tên tạp dịch cầm chổi đi qua, lão đã hét to một tiếng rồi cắm đầu bỏ chạy.
Từ đó, Thanh Vân Tông xuất hiện một vị Trưởng lão chấp pháp mắc chứng “sợ đồ vật cán dài”, còn thung lũng dược viên vẫn cứ thế bình yên, ngoại trừ việc Diệp Phi quyết định đào thêm một cái hầm trú ẩn sâu thêm năm trăm mét để đề phòng “cuộc tấn công bằng cuốc” tiếp theo mà hắn tự suy diễn ra.