Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng Rau
Chương 20: ** Nhị Cẩu ra tay
Chương 20: Nhị Cẩu ra tay
Ánh trăng non treo lơ lửng trên đỉnh núi Thanh Vân, tỏa xuống làn sương mờ ảo bao phủ lấy thung lũng dược viên. Trong căn nhà tranh nhỏ bé, Diệp Phi đang thắp một ngọn đèn dầu đơn sơ, trên tay cầm chiếc mai rùa cũ kỹ, sắc mặt ngưng trọng như đang đối mặt với thiên quân vạn mã.
“Cộc! Cộc! Cộc!”
Tiếng đồng tiền cổ va chạm bên trong mai rùa vang lên khô khốc trong đêm tĩnh lặng. Diệp Phi hít sâu một hơi, gieo quẻ xuống mặt bàn gỗ. Sau khi nhìn kỹ vị trí của ba đồng tiền, đôi chân mày của hắn suýt nữa thì thắt lại thành nút thắt cổ chai.
“Lại là một quẻ ‘Tiềm Long Vật Dụng’, trong cát tàng hung, trong hung lại ẩn hiện một tia huyết quang?”
Diệp Phi lẩm bẩm, mồ hôi hột trên trán rịn ra. Theo kinh nghiệm mười năm xem bói của hắn, quẻ tượng này cực kỳ bất lợi cho việc đi vệ sinh vào ban đêm, mà quan trọng hơn, nó báo hiệu có kẻ đang nhòm ngó tư dinh của hắn.
“Nguy hiểm thật sự đã đến rồi sao? Ta đã thu liễm khí tức đến mức này, chẳng lẽ cái danh đệ tử tạp dịch Luyện Khí tầng 3 vẫn còn quá nổi bật?”
Hắn lập tức đứng dậy, đi đến góc phòng, lôi ra một chiếc rương lớn chứa đầy những tấm phù triện vàng rực. Đây là thành quả hắn tích góp được sau khi trồng xong mười mẫu “Linh Linh Diệp” năm ngoái – loại phù chỉ dùng để đuổi ruồi nhưng qua tay hắn đã được cường hóa bằng tiên khí tinh thuần thành “Trấn Thiên Ngự Ma Phù”.
Hắn bước ra ngoài hiên, lén lút như một tên trộm, bắt đầu dán thêm một lớp phù mới lên hàng rào tre.
Cách đó không xa, dưới gốc cây Hòe già, Nhị Cẩu đang nằm phủ phục, cái đầu gầy gò gối lên hai chân trước. Một con mắt của nó he hé mở, nhìn chủ nhân đang cuống cuồng làm chuyện thừa thãi với vẻ mặt cực kỳ khinh bỉ. Nếu Nhị Cẩu có thể nói tiếng người, nhất định nó sẽ bảo: *“Đại ca à, ngài là Đại Thừa kỳ rồi đấy, ngay cả Thiên Đạo còn đang phải nhìn mặt ngài mà sống, ngài dán mấy tấm giấy lộn đó làm cái gì?”*
Nhưng Nhị Cẩu vẫn chỉ là một con chó vàng gầy nhom. Nó ngáp dài một cái, để lộ hàm răng trắng ở sâu trong họng ẩn chứa một luồng áp lực có thể nghiền nát hư không, rồi lại lim dim ngủ.
Đúng lúc này, phía bên ngoài trận pháp ẩn hình của dược viên, một bóng đen đang từ từ áp sát.
Lâm Hải Trưởng lão – vị Trưởng lão chấp pháp vốn nổi danh tham lam của Thanh Vân Tông – lúc này đang thu liễm toàn bộ tu vi Trúc Cơ kỳ, di chuyển chậm chạp giữa bụi cỏ. Lão cầm trong tay một chiếc la bàn màu đồng cổ, kim chỉ nam trên đó đang xoay chuyển điên cuồng, ánh lên những tia sáng xanh lục rực rỡ.
“Cái hướng này… tuyệt đối không sai! Linh khí ở đây tinh khiết đến mức khó tin, chắc chắn có bảo vật vạn năm xuất thế!”
Đôi mắt Lâm Hải vẩn đục ánh lên tia tham tàn. Lão đã để mắt đến thung lũng này từ lâu. Một tên tiểu tử phế vật như Diệp Phi, tư chất bình thường đến cực điểm, làm sao có thể giữ được một mảnh đất màu mỡ như thế này? Chắc chắn dưới lòng đất này có một linh mạch cực phẩm, hoặc ít nhất cũng là một kiện Tiên khí tàn khuyết đang hồi phục linh tính.
Lão khinh thường nghĩ: *“Chỉ là một tên tạp dịch Luyện Khí tầng 3, giết hắn còn dễ hơn dẫm chết một con kiến. Nhưng để tránh kinh động đến đám lão già trong Tông chủ viện, ta phải ra tay thật nhanh gọn.”*
Lâm Hải tiến sát đến hàng rào tre của dược viên. Trong mắt lão, đây chỉ là một hàng rào bằng tre khô mục thường thấy ở phàm trần. Lão khẽ cười khẩy, vận dụng một chút linh lực vào đầu ngón tay, định tâm chỉ một cái là hàng rào sẽ tan tành.
Nhưng ngay khi ngón tay lão chạm vào nan tre, một luồng lực phản chấn cực đại từ hư không ập tới.
“Bùm!”
Lâm Hải cảm thấy như mình vừa đâm vào một bức tường thép vững chắc được đúc bằng thiên thạch thái cổ. Ngón tay lão tê dại, cả cánh tay run rẩy kịch liệt.
“Cái gì? Trận pháp?”
Lão bàng hoàng lùi lại ba bước. Ánh mắt nhìn vào hàng rào tre bỗng chốc thay đổi. Không, đây không phải hàng rào tre, đây là một tòa sát trận ẩn giấu dưới lớp ngụy trang phàm trần! Những nan tre kia dường như đang dao động theo một nhịp điệu kỳ bí, mỗi một sợi lạt buộc tre đều chứa đựng thiên địa chí lý.
Lâm Hải đổ mồ hôi lạnh, nhưng lòng tham đã mờ mắt: “Hừ, trận pháp càng mạnh chứng tỏ bảo vật càng quý! Chắc chắn đây là do tổ sư tiền bối nào đó của Thanh Vân Tông để lại bảo vệ cơ duyên. Ta có ‘Phá Linh Chủy’, không trận pháp nào không thể phá!”
Lão lấy ra một đoản kiếm màu đen xì, toát ra khí tức quỷ dị. Đây là tà bảo lão đoạt được từ một tu sĩ ma đạo, chuyên môn phá giải cấm chế. Lâm Hải nín thở, đâm mạnh vào một khoảng không bên trên hàng rào.
Trong sân, Diệp Phi đang cầm bình tưới nước, bỗng nhiên dừng lại. Hắn cảm thấy hàng rào “đuổi thỏ” của mình dường như vừa bị con trùng nào đó đụng vào.
“Lại là thỏ sao? Thỏ rừng bây giờ hung hãn thế ư? Đánh mạnh như vậy chắc là thỏ đã tu luyện thành tinh rồi.” Diệp Phi lẩm bẩm, mặt mày xám xịt. Hắn nhanh chóng ném một củ khoai tây vào một cái lỗ hổng trên mặt đất gần đó – đây là công tắc khởi động trận pháp phòng thủ cấp 2 của hắn, mang tên “Thiên La Địa Võng Diệt Thỏ Trận”.
Ngay lập tức, Lâm Hải ở bên ngoài cảm thấy trời đất quay cuồng.
Cây đoản kiếm Phá Linh của lão vừa chạm vào lớp màng bảo vệ, liền giống như gặp phải một cái máy nghiền khổng lồ. Tiếng “răng rắc” vang lên, thanh tà bảo cực phẩm của lão vỡ vụn thành trăm mảnh trong chớp mắt.
“Phốc!”
Lâm Hải phun ra một ngụm máu lớn, lục phủ ngũ tạng như bị xới tung. Lão sợ hãi đến mức hồn bay phách tán. Lão vốn là cao thủ Trúc Cơ tầng 9, chỉ còn cách Kim Đan nửa bước chân, vậy mà chỉ một chiêu thăm dò đã bị phản chấn đến trọng thương?
“Không ổn! Có đại năng ẩn cư ở đây!”
Lão vừa định quay đầu chạy trốn, thì chợt thấy không gian xung quanh đóng băng lại. Một bóng dáng gầy gò, xiêu vẹo bước ra từ trong bóng tối của dược viên.
Đó là một con chó vàng. Một con chó gầy đến mức xương sườn lộ ra, lông lá bù xù, đôi mắt trong đêm tối rực lên ánh sáng vàng kim nhàn nhạt đầy vẻ chán ghét.
Lâm Hải run rẩy: “Chó… Một con chó?”
Nhưng ngay giây sau đó, linh hồn của lão như bị hút vào một vực thẳm vô tận khi nhìn vào mắt nó. Trong tầm mắt của Lâm Hải, con chó vàng nhỏ bé kia bỗng chốc phình to lên, che lấp cả bầu trời, mỗi một chiếc móng của nó giống như một ngọn núi lớn áp chế xuống, hơi thở của nó tạo thành những cơn lốc xoáy tàn phá cả không gian.
“Thần… Thần thú!”
Lâm Hải kinh khiếp kêu lên, nhưng thanh âm bị kẹt cứng trong cổ họng. Lão nhận ra mình đang đối mặt với một sự hiện diện vượt xa tầm hiểu biết của nhân loại.
Nhị Cẩu nhìn lão già tham lam trước mặt, trong lòng tràn đầy sự khó chịu. Hồi nãy chủ nhân nó (tên ngốc Diệp Phi kia) vì sợ hãi mà làm loạn cả cái vườn lên, khiến nó không ngủ yên được. Tất cả là tại tên sâu bọ này.
Nhị Cẩu không thèm sủa, nó chỉ nhẹ nhàng đưa chân trước lên, vỗ một cái vào không trung.
“Chát!”
Lâm Hải cảm thấy một cái tát trời giáng giáng thẳng vào mặt mình. Răng của lão rụng sạch, xương hàm vỡ vụn. Chưa dừng lại ở đó, Nhị Cẩu tiến đến, ngậm lấy cổ áo của lão như thể tha một bao rác.
Cái cách nó tha đi rất thong dong, nhưng mỗi bước chân của nó đều thu hẹp khoảng cách ngàn mét chỉ trong một nhịp thở.
Nơi mà Nhị Cẩu nhắm tới là một nơi khá đặc biệt ở ngoại môn Thanh Vân Tông: Khu chăn nuôi lợn linh (Linh Trư).
Lúc này, trong chuồng lợn, mười mấy con lợn béo mầm đang nằm phè phỡn. Đám lợn này vốn là thực phẩm cho đệ tử ngoại môn, nhưng từ khi Diệp Phi thỉnh thoảng mang rau thừa qua cho ăn, chúng đã tiến hóa thành một loài quái thai: “Lợn có cơ bắp”. Mỗi con lợn giờ đây nặng cả tấn, da dày như sắt đá, khí lực thì đủ để tông đổ một căn nhà gạch.
“Bộp!”
Nhị Cẩu ném Lâm Hải vào chính giữa cái đống phân lợn bốc mùi nồng nặc nhất.
Lâm Hải đau đớn đến mức muốn ngất lịm, nhưng ngay khi lão vừa mở mắt, lão đã thấy mười mấy cặp mắt đỏ rực đang nhìn mình trân trân. Những con “Siêu Cấp Linh Trư” này vốn đang ngủ ngon, tự dưng bị một vật thể lạ bốc mùi máu rơi trúng đầu, lập tức nổi cơn lôi đình.
“Éccc! Éccc!”
Tiếng kêu kinh thiên động địa vang lên. Lâm Hải Trưởng lão – vị Trưởng lão chấp pháp oai phong một thời, lúc này tu vi bị Nhị Cẩu phong ấn hoàn toàn, biến thành một phàm nhân không hơn không kém. Lão chỉ có thể trơ mắt nhìn đàn lợn điên cuồng lao vào mình.
“Không! Đừng tới đây! Ta là Trưởng lão! Các ngươi… Éccc!”
Tiếng kêu của lão nhanh chóng bị lấn át bởi tiếng ủi đất và tiếng nhai nuốt rầm rập của đàn lợn (may cho lão là đám lợn này chỉ “ủi” chứ chưa ăn thịt người, nhưng cảm giác bị mười con lợn nặng một tấn thay phiên nhau “giày xéo” và dùng mũi ủi đi ủi lại thì còn thê thảm hơn cái chết).
Xong xuôi, Nhị Cẩu phủi phủi chân, khinh bỉ nhìn vào chuồng lợn một cái rồi xoay người biến mất trong màn đêm, trở lại vị trí dưới gốc cây hòe già như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá, Diệp Phi uể oải bước ra khỏi nhà tranh. Việc đầu tiên hắn làm là chạy đến kiểm tra hàng rào tre.
“Ơ? Hàng rào vẫn nguyên vẹn à? Kỳ lạ, rõ ràng đêm qua nghe tiếng nổ cơ mà.”
Diệp Phi sờ sờ vào hàng rào, chợt hắn phát hiện ra trên mặt đất có vài mảnh vỡ của một thứ gì đó màu đen tuyền. Hắn cúi xuống nhặt lên, quan sát một lúc rồi lắc đầu:
“Chà, mảnh sành đen à? Chắc là bọn tiểu tử ngoại môn lại nô đùa ném vỡ bát cơm rồi trốn vào đây chứ gì. Thật là thiếu giáo dục, suýt chút nữa làm ta sợ chết khiếp.”
Hắn thản nhiên ném mảnh vỡ của “Phá Linh Chủy” – thứ vũ khí mà các tu sĩ Trúc Cơ hằng ao ước – vào đống rác phân bón.
Đi tới gốc cây hòe, thấy Nhị Cẩu đang nằm dài, Diệp Phi liền tiến tới vỗ về:
“Nhị Cẩu, đêm qua mày có nghe thấy tiếng động gì không? Ta đã nói rồi, cái thung lũng này không an toàn chút nào. May mà ta có tầm nhìn xa trông rộng, sớm đã bố trí trận pháp. Mày thấy chưa, nếu không có cái trận ‘Thiên La Địa Võng’ của ta, có khi con thỏ rừng đêm qua đã lẻn vào tha mày đi mất rồi!”
Nhị Cẩu liếc mắt nhìn hắn, thở ra một luồng khí qua lỗ mũi đầy ngán ngẩm, rồi tiếp tục ngủ.
“Chó ngoan, tối nay ta sẽ cho mày thêm một củ khoai lang linh cấp nhé.” Diệp Phi cười hì hì, rồi xách bình nước ra vườn rau.
Cùng lúc đó, tại khu chăn nuôi của Thanh Vân Tông, một tiếng hét thất thanh vang dội cả một góc trời.
“Người đâu! Mau cứu mạng! Có kẻ đột nhập chuồng lợn!”
Đám đệ tử tạp dịch hốt hoảng chạy đến, và rồi tất cả đều đứng hình như những pho tượng đá. Giữa chuồng lợn lấm lem bùn đất và phân, một hình hài tơi tả không còn ra hình người đang nằm co quắp. Quần áo gấm vóc của vị Trưởng lão nọ giờ đây chỉ còn là những mảnh giẻ rách, khuôn mặt sưng vù như một chiếc bánh bao bị ngâm nước quá lâu, mái tóc bù xù bám đầy cám lợn.
“Đó… đó chẳng lẽ là Lâm Hải Trưởng lão?” Một tên đệ tử lắp bắp, không dám tin vào mắt mình.
Lâm Hải nghe thấy tiếng người, cố gắng ngóc đầu lên, nhưng ngay khi lão nhìn thấy bóng dáng của chiếc chổi cán dài trên tay tên đệ tử, lão bỗng nhiên run rẩy kịch liệt, đôi mắt trợn ngược.
“Đừng… đừng ủi ta! Ta không phải là cám! Đừng ủi taaaa!”
Lão vừa hét lên vừa bò bằng cả bốn chân, tìm cách chui vào gầm của máng thức ăn của lợn để lẩn trốn, miệng không ngừng lẩm bẩm những lời vô nghĩa về một con chó khổng lồ và những con lợn biết dùng kiếm pháp.
Tin tức Lâm Hải Trưởng lão bị “hóa điên” trong chuồng lợn nhanh chóng lan rộng khắp Thanh Vân Tông. Người ta nói rằng lão vì luyện công quá độ dẫn đến tâm ma, lại có kẻ đồn rằng lão đi trộm lợn rồi bị quỷ ám.
Trong khi cả tông môn đang xôn xao bàn tán về vụ bê bối kỳ lạ nhất lịch sử phái Thanh Vân, thì ở một thung lũng hẻo lánh nọ, Diệp Phi vẫn đang hì hục nhổ cỏ cho mấy luống bắp cải.
“Haiz, đời người tu tiên thật ngắn ngủi và đầy rẫy hiểm họa.” Diệp Phi đứng dậy lau mồ hôi, nhìn về hướng đại điện tông môn đang ồn ào. “Nghe nói một vị Trưởng lão Trúc Cơ còn bị điên cơ mà. Sống ở bên ngoài đáng sợ quá. Thôi, mình cứ cẩu ở đây trồng rau cho nó lành. Chờ bao giờ đột nhập lên… ừm, thôi cứ luyện thêm nghìn năm nữa rồi hẵng ra ngoài xem sao.”
Hắn vừa dứt lời, hệ thống trong đầu vang lên tiếng tinh tinh quen thuộc:
[Chúc mừng ký chủ vừa vượt qua một đợt ‘Sóng gió tiềm tàng’ một cách hòa bình. Phần thưởng: 50 điểm thể chất, 100 năm tuổi thọ và một gói hạt giống ‘Cà chua nổ’.]
Diệp Phi sáng mắt lên: “Cà chua nổ? Nghe tên có vẻ có tính sát thương đây. Chắc là dùng để hù dọa mấy con chuột đồng là hợp lắm.”
Nhị Cẩu ngồi dậy, nhìn chủ nhân mình hớn hở nhận phần thưởng mà trong lòng không khỏi cảm thán. Nó lẳng lặng đi đến gần hàng rào, dùng móng vuốt viết nhẹ lên đất mấy chữ mờ nhạt: *“Tên điên này lại sắp trồng thứ gì đó nguy hiểm hơn rồi.”*
Đêm hôm đó, bầu không khí thung lũng dược viên lại trở lại vẻ tĩnh mịch vốn có. Một vị đại năng thần bí đã “vô hình” xử lý xong một rắc rối, còn kẻ thủ phạm gây ra tất cả lại đang mải mê ngâm chân trong nước nóng, mơ về một mùa màng bội thu không có thỏ rừng quấy phá.
Diệp Phi không hề biết rằng, chỉ một hành động “dọn rác” đơn giản của Nhị Cẩu đã khiến cả Thanh Vân Tông run sợ trước một “thế lực bí ẩn” nào đó đang ẩn náu trong rừng sâu, và vô tình giúp cho cái đời “Cẩu” của hắn càng thêm bền vững giữa cơn sóng gió sắp tới của giới tu tiên.