Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng Rau
Chương 21: ** Kẻ ác gặp ác mộng
CHƯƠNG 21: KẺ ÁC GẶP ÁC MỘNG
Bình minh tại Thanh Vân Tông thường bắt đầu bằng tiếng chuông đồng vang vọng từ đỉnh mây, mang theo hơi thở tinh khiết của linh khí núi rừng. Thế nhưng hôm nay, sự yên bình đó bị phá vỡ bởi một tiếng thét hãi hùng vang lên từ khu vực nội môn, chính xác là từ bên trong lầu các dành riêng cho Trưởng lão Chấp pháp.
“A! Đừng đến đây! Đừng mang cái màu đó đến đây!”
Lâm Hải – người mà mới hôm qua còn oai phong lẫm liệt, ánh mắt sắc như dao cau, có thể khiến đệ tử ngoại môn rùng mình chỉ bằng một cái liếc mắt – hiện tại đang cuộn tròn người như một con tôm luộc trong góc giường. Tóc tai lão bù xù, đôi mắt vằn đỏ những tia máu, toàn thân run rẩy như cầy sấy.
Đứng xung quanh lão là mấy vị y sư của tông môn và vài vị trưởng lão khác, ai nấy đều lộ vẻ mặt nghi hoặc và ngưng trọng.
“Lâm sư đệ, đệ làm sao vậy? Đây là canh linh sâm ngàn năm, là dược liệu quý nhất để ổn định tâm mạch của đệ mà!” Một vị trưởng lão tóc trắng cầm cái bát sứ trắng, bên trong là nước thuốc màu xanh biếc thanh khiết, nhẹ nhàng tiến lại gần.
Vừa nhìn thấy màu xanh của nước thuốc, đồng tử Lâm Hải co rút lại đến cỡ hạt đậu. Lão đột ngột nhảy dựng lên, tung chưởng đánh bay bát thuốc quý hiếm kia đi, miệng gào thét:
“Màu xanh! Là màu xanh đó! Nó muốn ăn thịt ta! Con chó… con chó xanh! Không, cái cuốc… cái cuốc màu xanh!”
Tiếng sứ vỡ giòn tan cùng với nước thuốc bắn tung tóe lên tà áo y sư. Không gian rơi vào một sự im lặng chết chóc. Các vị trưởng lão đưa mắt nhìn nhau, rồi lại nhìn Lâm Hải đang cố đào bới bức tường gỗ để chui vào trong đó trốn.
Sáng sớm nay, người ta phát hiện Lâm Hải nằm bất tỉnh nhân sự cạnh bãi rác của tông môn. Điều kỳ lạ là toàn thân lão không hề có vết thương ngoại khóa nào quá nghiêm trọng, ngoại trừ một vết sưng tấy to như quả trứng gà trên đỉnh đầu – một vị trí trông rất giống như bị vật gì đó bằng kim loại gõ thẳng vào một cách đầy “thân ái”. Tuy nhiên, điều kỳ lạ nhất chính là trí nhớ của lão. Lâm Hải nhớ rõ mình là ai, nhớ rõ chức vụ, thậm chí nhớ cả nợ của ai mấy viên linh thạch, nhưng cứ hễ cứ động chạm đến chuyện “Đêm qua lão đi đâu” hay “Vườn rau ngoại môn”, thì đầu lão lại đau như búa bổ và rơi vào trạng thái phát điên.
Một vị trưởng lão y sư thở dài, thu lại linh lực đang dò xét: “Hồn phách của Lâm sư đệ có dấu hiệu bị chấn động mạnh. Hơn nữa, dường như có một đạo lực lượng cực kỳ cao thâm đã tác động trực tiếp vào vùng ký ức của lão, cắt bỏ hoàn toàn đoạn thời gian tối qua. Đáng sợ nhất là đạo lực lượng này còn để lại một loại ám thị tâm lý cực độ…”
“Ám thị gì?” Một người khác hỏi.
“Chứng sợ màu xanh.” Vị y sư lắc đầu ngao ngán. “Phàm là vật gì có màu xanh lá cây, hoặc tỏa ra sinh cơ của thực vật, Lâm sư đệ đều sẽ coi đó là tử thần. Đây là một loại tâm ma, hơn nữa còn là loại tâm ma bị người ta dùng đại thần thông trực tiếp cấy vào.”
Nghe đến đây, tất cả đều lạnh sống lưng.
Lâm Hải là cường giả Trúc Cơ tầng sáu. Có thể lặng lẽ bắt lão đi, xóa đi ký ức, cấy vào tâm ma mà không để lại bất kỳ dấu vết chiến đấu nào… Ở Thanh Vân Tông này, hoặc là Tông chủ ra tay, hoặc là nơi đây đang ẩn giấu một vị đại năng “du hí nhân gian” với tính khí vô cùng cổ quái.
Lâm Hải lúc này chợt nhìn thấy qua cửa sổ có một vài tán lá cây khẽ lay động trong gió. Lão lập tức hét lên một tiếng thất thanh, lộn nhào xuống đất rồi chui tọt xuống dưới gầm giường, miệng lẩm bẩm: “Cứu mạng… tiểu nhân biết sai rồi… đừng cuốc vào đầu tôi… tôi không ăn rau muống nữa đâu…”
…
Trong lúc Lâm Hải đang trải qua cơn ác mộng kinh hoàng nhất đời mình, thì tại thung lũng ngoại môn, kẻ “đại năng” trong lời đồn đang… hì hục gánh phân.
Diệp Phi mặc một bộ quần áo vải thô đã sờn màu, chân trần dẫm trên đất mềm, miệng huýt sáo một điệu nhạc dân gian nào đó từ kiếp trước.
Sáng nay hắn thức dậy rất sớm. Sau khi dùng “Kỹ thuật bói toán 108 quẻ” tích lũy từ hệ thống và thấy quẻ tượng là “Lục súc hưng vượng, vạn sự đại cát”, hắn mới yên tâm bước ra khỏi cửa. Việc đầu tiên hắn làm là tặng cho Nhị Cẩu một cái đùi gà nướng linh lực vì cảm thấy đêm qua nó đã “giúp” hắn trông nhà rất tốt. Dù hắn chẳng biết thực sự Nhị Cẩu đã làm gì, nhưng sáng ra thấy đống lộn xộn của vườn rau đêm qua đã biến mất sạch sẽ, hắn liền tự hiểu là do chú chó trung thành của mình.
Nhị Cẩu nằm dài dưới bóng râm của cây cổ thụ vạn năm, một chân gác lên khúc xương rồng linh thạch, đôi mắt lim dim hưởng thụ. Nghe tiếng lầm bẩm của chủ nhân, nó khẽ khịt mũi. Nó đang thầm nghĩ: *Tên chủ nhân ngốc nghếch này, tối qua nếu ta không ra tay thì vườn rau yêu quý của ngươi đã bị lão già kia nhổ sạch làm mồi nhắm rồi. Còn lão già đó hả? Ha ha, ta chỉ mượn cái bình tưới nước của ngươi gõ cho lão một cái, rồi nhờ linh khí của bắp cải ám vào đầu lão một chút thôi mà.*
“Tận tâm, Nhị Cẩu thật là một con chó tốt.” Diệp Phi vừa nói vừa vỗ đầu nó, khiến Nhị Cẩu rên ư ử lấy lòng.
Diệp Phi mở bảng hệ thống lên kiểm tra.
[Nhiệm vụ hàng ngày: Chăm sóc mầm non mới nảy mầm (0/10)]
[Thưởng: 20 điểm thuộc tính Tốc độ, 1 gói phân bón lôi hỏa.]
Hôm nay hắn gieo một loại giống mới nhận được từ đợt tích lũy trước: **Cà chua nổ**.
Mô tả của hệ thống về loại quả này khiến Diệp Phi vô cùng hài lòng. Khi chín, loại cà chua này đỏ mọng như máu, nhìn qua chẳng khác gì cà chua thường nhưng bên trong nén chặt linh khí thuộc tính hỏa cực kỳ không ổn định. Chỉ cần chịu một tác động ngoại lực vừa đủ mạnh, hoặc được chủ nhân “kích hoạt” bằng ý niệm, nó sẽ nổ tung với uy lực không thua gì một đạo Lôi hỏa phù ngũ giai.
“Cái này hay này!” Diệp Phi vừa vun đất vừa lẩm bẩm. “Xung quanh vườn rau của mình vẫn còn nhiều lỗ hổng quá. Trận pháp 'Vạn Kiếm Quy Tông' giả dạng hàng rào tre dù mạnh nhưng hơi lộ liễu. Nếu trồng thêm một lớp cà chua này xung quanh, kẻ nào lẻn vào không cẩn thận dẫm phải… bùm một phát, bảo đảm nát thành phân bón ngay lập tức.”
Nghĩ đến viễn cảnh vườn rau được bảo vệ tầng tầng lớp lớp bởi các loại thực vật chết chóc, Diệp Phi cảm thấy an toàn hơn hẳn. Đối với một kẻ tôn thờ chủ nghĩa “Cẩu đạo” như hắn, sức tấn công có thể không cao, nhưng phòng thủ phải là tuyệt đối. Trước khi ra đường, nếu không chuẩn bị được 100 cách để thoát thân và 10 cái mạng dự phòng, hắn thà chết già trong vườn còn hơn.
Đúng lúc này, từ phía xa có bóng người đang lảo đảo đi tới.
Diệp Phi thu hồi vẻ mặt hớn hở, lập tức chuyển sang trạng thái “đệ tử tạp dịch lười biếng”. Hắn dựa lưng vào cuốc, vẻ mặt đờ đẫn, tu vi cũng lập tức “ép” xuống mức Luyện Khí tầng 3 đầy mờ nhạt.
Người đi tới chính là Lý Trưởng lão – vị hàng xóm thích hóng hớt của hắn. Nhưng hôm nay, vẻ mặt lão Lý có chút kỳ lạ, vừa kinh ngạc, vừa cung kính, lại có chút gì đó sợ sệt.
Lão vừa vào đến cổng vườn, đôi mắt già nua đã đảo quanh một vòng như đang tìm kiếm vị đại năng nào đó. Nhìn thấy Diệp Phi, lão vội vàng bước tới, nhưng lần này không hề vỗ vai như mọi khi mà lại khúm núm:
“Diệp… Diệp lão đệ, bận rộn sao?”
Diệp Phi ngây ngô cười: “Lão Lý đó à? Hôm nay gió nào thổi lão tới đây? Không có rượu đâu nhé, rau cải mầm tôi vừa mới gieo thôi.”
Lý Trưởng lão nhìn chằm chằm vào chiếc cuốc gỉ sét trong tay Diệp Phi. Trong lòng lão lúc này đang nổi sóng gầm trời.
Hồi sáng lão có nghe qua về tình trạng của Lâm Hải. Khi nghe vị y sư nói Lâm Hải bị “vật thể bằng kim loại” gõ vào đầu, lão Lý lập tức nhớ đến cái cuốc của Diệp Phi. Hơn nữa, ám thị “Sợ màu xanh” ư? Ngoài cái thung lũng trồng toàn rau xanh này ra, còn nơi nào ám thị mạnh hơn được nữa?
Lão Lý thầm nghĩ: *Trần tiểu hữu (lão vẫn nhầm họ do Diệp Phi từng khai giả lúc mới gặp)… không, Diệp đại năng! Ngài thực sự đã ra tay rồi sao? Lão Lâm Hải đó cậy quyền cậy thế, định tới đây kiếm chác, không ngờ đụng phải tấm thép cứng nhất thế giới. Một cái cuốc gõ cho mất trí nhớ, quả là thủ đoạn huyền diệu, vừa trừng trị được kẻ xấu, vừa không để lại nhân quả quá lớn.*
Thấy Lý Trưởng lão cứ đứng đần mặt ra nhìn cái cuốc, Diệp Phi cảm thấy rợn người. Hắn thầm nghĩ: *Lão già này lại bị hâm à? Chẳng lẽ phát hiện cái cuốc này dùng để xới đất rất ngon nên định mượn? Không được, đây là thần khí Thái Cổ của mình, không mượn được.*
“Lão Lý, lão có chuyện gì nói mau, tôi còn phải đi tưới nước cho mấy gốc cải nữa.” Diệp Phi giả vờ giục.
Lý Trưởng lão hít một hơi thật sâu, cung kính chắp tay, hạ giọng nói: “Tiểu hữu, lão già tôi tới đây là muốn… cảm ơn ngài.”
“Cảm ơn? Cảm ơn cái gì?” Diệp Phi nhướng mày.
“Ngài còn giả vờ!” Lý Trưởng lão nháy mắt một cái đầy thần bí. “Vụ Lâm Hải Trưởng lão đêm qua… lão già tôi biết hết cả rồi. Ngài ra tay quả là sấm sét nhưng vẫn giữ lại cho tông môn chút mặt mũi. Lâm Hải bây giờ cứ thấy rau là khóc, thấy màu xanh là ngất. Quả thật là… ha ha, cực hình này còn đáng sợ hơn cả phế bỏ tu vi.”
Diệp Phi nghe xong thì trong lòng chấn kinh tột độ.
*Lâm Hải Trưởng lão?*
*Bị đánh cho điên rồi?*
*Sợ màu xanh?*
Đầu não Diệp Phi quay cuồng. Hắn nhớ lại đêm qua lúc đang ngủ có nghe thấy tiếng chó sủa nhẹ và một tiếng “cộp” rất trầm đục. Hắn vốn tưởng là con thỏ rừng nào đó đập đầu vào hàng rào trận pháp của mình. Ai ngờ…
Hắn liếc nhìn Nhị Cẩu. Nhị Cẩu vẫn đang giả chết, cái đuôi không thèm ngoáy một cái.
*Hỏng rồi!* Diệp Phi đổ mồ hôi hột. *Thằng chó này chơi lớn quá. Đánh người ta thì thôi, sao lại đánh ngay Trưởng lão Chấp pháp? Đây chẳng phải là công khai khiêu khích pháp luật của tông môn sao?*
Hắn vội vàng xua tay, mặt đỏ lên vì cuống: “Lão Lý đừng có nói bừa! Tôi chỉ là một đệ tử ngoại môn trồng rau, ngay cả gà còn không dám giết, làm sao đánh nổi Trưởng lão? Chắc chắn là có sự nhầm lẫn rồi. Có lẽ Lâm Trưởng lão… ừm, đi đêm nhiều có ngày gặp ma thôi. Hoặc là lão luyện công tẩu hỏa nhập ma thì sao?”
Lý Trưởng lão gật đầu lia lịa: “Phải phải, ngài nói đúng! Lâm Hải là do tự mình tẩu hỏa nhập ma, hoàn toàn không liên quan gì đến ngài cả! Lão Lý tôi hiểu, cao nhân ẩn thế như ngài luôn muốn sống đời thanh thản, không muốn vướng bận thị phi.”
Lão Lý càng nói, Diệp Phi càng thấy cái nố này to quá cỡ. Hắn bắt đầu cảm thấy lo sợ. Nếu mọi người đều “hiểu lầm” như lão Lý, sớm muộn gì Tông chủ cũng tìm đến đây để “xin ý kiến”. Mà một khi bị chú ý, cái đời Cẩu của hắn coi như kết thúc.
“Lão Lý à, lão đừng nghĩ nhiều.” Diệp Phi nghiêm mặt nói, ánh mắt lộ vẻ “chân thành” chưa từng có. “Tôi thật sự chỉ muốn trồng rau thôi. Lão nhìn xem, vườn cải này đẹp biết bao? Ăn vào vừa thanh mát lại vừa tốt cho sức khỏe. Đừng nhắc đến chuyện chém giết nữa, tổn thọ lắm.”
Lý Trưởng lão nhìn luống cải bắp xanh mướt trước mắt. Dưới góc nhìn của một lão tu sĩ bình thường, luống cải này đang tỏa ra những luồng linh khí tinh thuần đến mức khó tin. Mỗi chiếc lá đều có những đường vân quy luật thần bí, dường như ẩn chứa cả kiếm ý.
Lão đột nhiên thông suốt một chân lý.
*Trồng rau chính là tu luyện!*
*Ăn rau chính là ngộ đạo!*
Lý Trưởng lão run run chỉ tay vào luống bắp cải: “Tiểu hữu… ngài nói đúng. Tu đạo là gì? Chẳng phải là quay về với bản nguyên, sống thuận theo tự nhiên đó sao? Ngài trồng rau, thực chất là đang trồng nhân quả, đang gieo mầm cho thiên địa sinh cơ.”
Lão càng nói càng hăng, nước bọt văng tung tóe: “Ta quyết định rồi! Từ nay về sau, ta cũng sẽ xin Tông chủ cho dời phủ đệ tới gần đây. Ta muốn được mỗi ngày nhìn ngài… cuốc đất!”
Diệp Phi: “…”
*Thôi xong đời rồi. Thêm một lão hâm ở cạnh nhà thì còn cẩu làm sao được nữa?*
Để xua đuổi lão già đang ở trạng thái “não bổ cực độ” này đi, Diệp Phi nhặt đại một củ khoai tây trên đất (loại bình thường nhất mà hắn chưa nâng cấp linh lực) đưa cho Lý Trưởng lão.
“Được rồi, tặng lão củ khoai này về nấu canh. Lão đi về nhanh hộ cái, đừng có làm loạn ở đây nữa.”
Lý Trưởng lão cầm lấy củ khoai tây với vẻ mặt như vừa nhận được chí bảo thần thoại. Lão cung kính bái lạy ba cái rồi mới run rẩy rời đi. Lão nghĩ thầm: *Củ khoai tây này nhìn thì giản đơn nhưng nặng trịch, dường như chứa đựng sức mạnh của cả đại địa. Đây chắc chắn là thuốc tiên chữa trị tâm mạch cho lão, đại năng thật quá hào phóng!*
Sau khi bóng dáng Lý Trưởng lão khuất hẳn, Diệp Phi ngồi bệt xuống đất, vỗ trán kêu khổ.
“Nhị Cẩu, mầy báo tao quá mầy ơi!”
Nhị Cẩu rên ư ử, chạy lại dụi dụi đầu vào chân hắn, vẻ mặt ngây thơ vô tội vô số tội.
Diệp Phi nhìn con chó vàng, rồi lại nhìn vườn rau xanh mướt. Hắn thở dài: “Lâm Hải bị điên rồi, đó là chuyện tốt cho cái mạng nhỏ của mình trước mắt. Nhưng sự chú ý của mọi người bắt đầu chuyển dời tới thung lũng này. Điều này cực kỳ không tốt.”
Hắn lập tức bật dậy, lôi từ trong kho hệ thống ra mười tấm trận kỳ lấp lánh linh quang.
“Không được, phải tăng cường phòng thủ! 108 quẻ bói dù nói đại cát nhưng đó là dành cho người thường. Mình là tu sĩ, phải chuẩn bị cho phương án 109: Giả chết thoát xác nếu cần thiết. Trước hết, cứ phủ thêm một lớp trận pháp ‘Che giấu linh khí’ và ‘Vạn vật tàn lụi’ đã. Kẻ nào nhìn vào đây sẽ chỉ thấy một thung lũng khô cằn toàn cỏ dại, chẳng ai thèm vào.”
Hắn bận rộn cả một buổi chiều để thiết lập các tầng phòng vệ mới. Cứ mỗi lần trồng thêm một mầm cà chua nổ, hắn lại cảm thấy bình an hơn một chút.
…
Tại điện Thanh Vân, Tông chủ Tô Hằng đang ngồi trầm tư nghe các trưởng lão báo cáo.
“Vườn rau ngoại môn sao?” Tô Hằng nhíu mày. “Ý các ngươi nói là, một nơi linh khí cạn kiệt nhất lại là nơi khiến một Trúc Cơ Trưởng lão như Lâm Hải biến thành kẻ ngớ ngẩn?”
“Thưa Tông chủ, thực hư vẫn chưa rõ.” Một vị trưởng lão lên tiếng. “Nhưng Lý Trưởng lão từ sáng tới giờ cứ đi loanh quanh khắp nơi khen ngợi một tên đệ tử tạp dịch họ Diệp. Lão còn nói đó là vị thánh nhân có thể nhìn thấu nhân quả.”
Tô Hằng ánh mắt lấp lóe: “Tuyết Nhi sắp bế quan trở về. Lần này con bé bị thương bởi kiếm ý của đối thủ ở ngoại vực, linh lực hỗn loạn không yên. Nếu ở nơi đó thực sự có dị nhân, có lẽ nên bảo con bé tới đó tĩnh dưỡng thử xem.”
Dưới chân núi, mây mù bắt đầu che phủ thung lũng dược viên. Một tấm màng ảo giác dày đặc được dựng lên. Trong mắt người ngoài, thung lũng giờ đây chỉ còn là một vùng đồi núi trọc lóc, u ám và nghèo nàn linh khí.
Thế nhưng, sau tấm màng đó, một vườn rau đủ màu sắc đang rung rinh dưới ánh nắng cuối ngày. Diệp Phi nhìn thành quả của mình, cười mãn nguyện.
“Cẩu thêm vài trăm năm nữa, chờ mình thăng tiên rồi mới ra ngoài xem ai dám bắt mình làm việc.”
Hắn không hề biết rằng, chỉ vì cái “chứng sợ màu xanh” của Lâm Hải và sự tuyên truyền không mệt mỏi của lão Lý, danh tiếng của hắn đang âm thầm lan tỏa như một ngọn lửa ngầm. Một tiểu yêu nữ kiêu ngạo của tông môn và những kẻ tò mò từ khắp nơi sắp sửa kéo đến phá nát sự yên bình mà hắn khổ sở xây dựng.
Tối hôm đó, Lâm Hải đang ngủ trong điện y thuật thì chợt mơ thấy mình lạc vào một đồng cỏ xanh rờn. Trong giấc mơ, hàng ngàn bắp cải đang đuổi theo lão, miệng mọc đầy răng sắc nhọn. Ở giữa đồng cỏ, một con chó vàng mặc hoàng bào, ngồi trên ngai vàng làm từ cà rốt, chỉ vào lão và quát:
“Lần sau dám dẫm lên cây con của chủ nhân ta, ta sẽ bắt ngươi đi bón phân cả đời!”
Lâm Hải giật mình tỉnh dậy, hét to một tiếng rồi lại… lăn ra ngất thêm lần nữa. Kẻ ác quả nhiên gặp ác mộng, mà ác mộng này lại có vị… cải bắp xanh.