Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng Rau
Chương 22: ** Trồng thêm hành lá, luyện được kiếm ý

Cập nhật lúc: 2026-05-09 14:19:47 | Lượt xem: 2

Sương mù sáng sớm tại dược viên ngoại môn Thanh Vân Tông dày đặc như sữa, che phủ cả một vùng thung lũng hẻo lánh mà người thường chẳng bao giờ thèm ngó ngàng. Diệp Phi vươn vai một cái, xương cốt toàn thân phát ra tiếng kêu “răng rắc” giòn tan như pháo nổ. Hắn nhìn lên bầu trời, việc đầu tiên làm là lôi từ trong ngực áo ra một chiếc la bàn cũ kỹ, cẩn thận đo đạc bát quái, tính toán hung cát.

"Quẻ tốn, hướng đông nam có mây tím che phủ, là điềm báo có khách lạ hoặc phiền phức. Thôi, hôm nay tốt nhất là không nên ra khỏi hàng rào tre."

Diệp Phi lẩm bẩm, rồi thản nhiên ném quẻ bói đi. Hắn đã ở đây mười năm, mỗi ngày đều trôi qua như thế. Tu vi biểu hiện bên ngoài của hắn vẫn chỉ dừng lại ở Luyện Khí tầng 3 – mức độ mà một đệ tử tạp dịch cũng có thể đạt được sau vài tháng nhập môn. Thế nhưng, sâu trong biển thức của hắn, một thanh thuộc tính đang tỏa sáng lấp lánh: [Tu vi thực tế: Hóa Thần tầng 9 (Sắp đột phá)].

Diệp Phi thở dài, vẻ mặt đầy sự lo âu: "Cẩu mười năm mới tới Hóa Thần, thiên tư này đúng là quá kém cỏi mà. Thế giới này đáng sợ như vậy, vạn nhất gặp phải vị Tiên Đế nào đó đi ngang qua rồi tâm tình không tốt vả cho một cái, ta lấy gì mà chống đỡ?"

Nhị Cẩu đang nằm bò dưới gốc cây liễu cổ thụ, nghe thấy lời chủ nhân thì chỉ lim dim mắt, cái đuôi gầy gò đập nhẹ xuống đất một cái. Một con sâu đục thân lén lút bò gần hàng rào lập tức bị chấn động của cái đuôi kia hóa thành tro bụi. Nhị Cẩu khịt mũi một cái đầy vẻ khinh bỉ: "Cái tên chủ nhân này cái gì cũng tốt, chỉ mỗi tội… quá hèn."

Diệp Phi không chấp nhất con chó vàng này, hắn đi tới góc vườn, nơi vừa mở ra một ô đất mới. Tiếng máy móc khô khốc của hệ thống vang lên trong đầu hắn:

【Nhiệm vụ mới: Trồng thành công "Thần Nông Hành Lá – Biến thể Kiếm Khí". Phần thưởng: 500 năm tuổi thọ, 10 điểm ngộ tính, ngẫu nhiên một thức thần thông.】

Diệp Phi mắt sáng lên, nhưng ngay lập tức thu liễm lại. Hành lá? Loại rau này hắn thích nhất. Mỗi lần xào thịt mà thiếu hành, cảm giác như thiếu đi linh hồn vậy.

Hắn lấy ra một nắm hạt giống đen nhánh, nhỏ như đầu kim. Kỳ lạ là, khi cầm nắm hạt giống này, Diệp Phi cảm thấy da thịt hơi tê rần như có những luồng điện li ti chạy qua. Hắn bắt đầu quy trình trồng trọt quen thuộc: Cầm chiếc cuốc gỉ lên, khom lưng xới đất.

Cú cuốc đầu tiên xuống mặt đất, một luồng sóng xung kích vô hình lan tỏa. Nếu có một đại năng Trận pháp ở đây, hẳn sẽ kinh hãi nhận ra mỗi nhát cuốc của Diệp Phi đều đánh thẳng vào long mạch của mảnh đất này, khiến linh khí dưới sâu vạn trượng sôi sục cuộn trào lên bề mặt. Nhưng trong mắt Diệp Phi, đó chỉ là "đất hơi cứng, phải dùng sức một chút".

Sau khi gieo hạt, hắn nhấc bình tưới nước màu đồng cổ ra. Dòng nước chảy ra trong vắt, lấp lánh như lân quang. Đó chính là nước Cam Lộ mà giới tu tiên thèm khát chỉ một giọt để hồi sinh linh thảo, nhưng ở đây, Diệp Phi dùng để… tưới hành.

"Nước này đun lên pha trà thì hơi nhạt, nhưng tưới rau lại khá tốt."

Chỉ sau vài hơi thở, mặt đất run rẩy nhẹ. Những mầm xanh nhọn hoắt bắt đầu xuyên qua lớp đất đen, vươn cao. Khác với hành lá thông thường, những cọng hành này thẳng tắp, thân cây xanh biếc như ngọc phỉ thúy, đầu lá nhọn như mũi kiếm, tản phát ra một loại khí tức lạnh lẽo thấu xương.

【Chúc mừng ký chủ trồng thành công Thần Nông Hành Lá. Ngài nhận được: 500 năm tuổi thọ. Ngộ ra Kiếm ý sơ cấp: Vạn Kiếm Quy Tông.】

Cùng lúc đó, trong đầu Diệp Phi nổ vang một tiếng. Hàng vạn thanh kiếm hư ảo xuất hiện trong biển thức, biến hóa khôn lường, thiên biến vạn hóa. Diệp Phi ngẩn người, sau đó nhăn mặt: "Hệ thống, ngươi lại lừa ta à? Đây mà là kiếm ý gì, chẳng qua là một bộ kỹ năng thái hành lá nhanh hơn thôi đúng không? Ta biết rồi, ngươi muốn ta làm đầu bếp giỏi chứ gì?"

Hắn chẳng mảy may để tâm đến cái gọi là "Vạn Kiếm Quy Tông", trong mắt hắn, thứ này dùng để thái rau thì tuyệt đỉnh.

Buổi chiều, ánh hoàng hôn đỏ rực như máu dệt nên một bức tranh huyền ảo trên thung lũng. Diệp Phi thấy hành đã đủ lớn, bèn nhổ một nắm to. Hắn đi vào gian bếp nhỏ lợp mái rạ, lấy ra một tảng thịt heo rừng (thực chất là một con Yêu lợn Kim Đan kỳ xui xẻo chạy vào vườn bị Nhị Cẩu vả chết).

Đúng lúc này, từ bên ngoài rào tre truyền đến tiếng cười sang sảng quen thuộc: "Diệp lão đệ! Có nhà không? Lão Lý ta tới xin bát nước đây!"

Lý Trưởng lão – một vị Trưởng lão ngoại môn với cái bụng phệ và mái tóc bù xù – thò đầu qua cổng tre. Lão là người duy nhất ở cái tông môn này hay lui tới đây, một phần vì rượu của Diệp Phi ngon, một phần vì lão cứ luôn cảm thấy ở cạnh Diệp Phi, cái cổ chai tu vi mấy chục năm của lão có dấu hiệu lung lay.

"Lý lão ca, vào đi. Đúng lúc tôi đang chuẩn bị làm món thịt xào hành." Diệp Phi cười hiền lành, lau tay vào tạp dề.

Lý Trưởng lão bước vào sân, chợt khựng lại. Lão dụi mắt, nhìn về phía ô đất trồng hành. Trong mắt lão, đó không phải là vườn hành, đó là một vùng kiếm lâm! Mỗi cọng hành lá kia đều như một thanh tiên kiếm cắm xuống đất, kiếm khí xé rách không gian xung quanh, tạo thành một vùng cấm địa mà ngay cả lão cũng thấy run rẩy.

"Diệp… Diệp lão đệ… mấy cây hành đó…" Lão Lý lắp bắp.

"À, giống mới đấy lão ca. Nhìn hơi sắc cạnh tí thôi nhưng ăn giòn lắm, cực kỳ hăng." Diệp Phi thản nhiên đáp, rồi xách nắm hành vào bếp.

Lão Lý hít sâu một hơi, tự trấn an mình: "Chắc là ta hoa mắt thôi. Làm gì có loại hành nào chứa kiếm khí của Thiên địa cơ chứ? Diệp tiểu hữu là phàm nhân cơ mà… mà khoan, mình đã bảo hắn là đại năng chuyển thế rồi mà, chẳng lẽ mình nhìn không lầm?"

Trong bếp, Diệp Phi bắt đầu thể hiện kỹ năng. Hắn đặt những cọng hành lên thớt, tay cầm con dao bếp gỉ sét.

*Vút!*

Nhát dao đầu tiên hạ xuống, Lý Trưởng lão đang đứng ngoài cửa bếp đột ngột cảm thấy toàn thân dựng tóc gáy. Lão nhìn thấy một cảnh tượng cả đời không thể quên.

Diệp Phi không phải đang thái hành. Khi nhát dao đưa xuống, không khí xung quanh dường như đông cứng lại. Một đạo kiếm quang nhỏ xíu, sắc lẹm đến mức có thể cắt đứt sợi tóc, thoát ra từ lưỡi dao.

*Cộc, cộc, cộc…*

Tiếng dao va chạm với mặt thớt nhịp nhàng như nhịp đập của trời đất. Với mỗi tiếng "cộc", một đóa sen kiếm được tạo thành từ những lát hành cắt nhỏ tung bay lên không trung. Diệp Phi cử động rất nhanh, tay hắn tạo thành vô số tàn ảnh.

Trong mắt Lý Trưởng lão, đó không còn là một chàng thanh niên đang làm bếp. Đó là một vị Kiếm Tiên tuyệt thế đứng trên đỉnh Cửu Thiên, tay cầm thiên hà đang vung vẩy. Vạn đạo kiếm khí cuộn trào trong gian bếp nhỏ bé, nhưng tuyệt diệu thay, không một tia kiếm khí nào chạm vào vách đất hay lọ muối cạnh đó. Toàn bộ uy lực của "Vạn Kiếm Quy Tông" đều được nén lại một cách hoàn mỹ bên trong… từng lát hành.

Lý Trưởng lão nhìn đến ngây dại. Kiếm ý lăng lệ ấy chui vào mắt lão, khiến thần hồn lão như được tẩy lễ. Cảnh giới Trúc Cơ tầng 9 của lão vốn đã im lìm mười mấy năm, bỗng dưng nổ vang một tiếng rầm.

"Oanh!"

Một luồng khí thế bùng nổ. Lý Trưởng lão đứng đó, cứ thế mà đột nhập Kim Đan kỳ ngay tại cửa phòng bếp!

Nhưng lão không quan tâm đến việc mình thăng cấp. Lão đang nhìn Diệp Phi với ánh mắt sùng bái đến mức muốn quỳ xuống.

"Dùng Vạn Kiếm Quy Tông để… để thái hành? Trời ơi, Tiên giới còn có cách tu hành cao thâm đến nhường này sao?" Lão Lý lẩm bẩm, nước mắt chảy dài vì cảm động. Lão thấy mình quá nhỏ bé trước trí tuệ của Diệp tiểu hữu. Mỗi nhát dao thái hành ấy đều chứa đựng quy luật của trời đất, thái hết nắm hành, chính là diễn luyện xong một bộ tuyệt học nghìn năm.

Diệp Phi bưng đĩa hành đã thái xong ra, thấy lão Lý đứng ngây người, mặt mũi lem luốc nước mắt thì giật mình:

"Lão ca, ông sao thế? Hay là hương hành cay quá làm ông rơi nước mắt?"

Lão Lý run rẩy nắm lấy tay Diệp Phi: "Diệp lão đệ, đừng nói nữa. Ta hiểu rồi, ta hoàn toàn hiểu rồi. Ngươi thái không phải hành, ngươi thái chính là vạn trượng hồng trần, là nhân quả thiên địa đúng không?"

Diệp Phi ngớ người, thầm nghĩ trong bụng: "Lão già này lại uống nhầm thuốc gì rồi? Hành lá hăng quá nên loạn trí à?"

Tuy nhiên, ngoài mặt hắn vẫn cười xòa: "Lão ca nói gì mà sâu xa thế. Mau ngồi xuống, thịt xào hành xong ngay đây. Ăn xong lão ca về ngủ một giấc là hết mệt thôi."

Diệp Phi ném hành vào chảo dầu nóng. Tiếng xèo xèo vang lên, hương thơm ngào ngạt bốc lên che lấp toàn bộ kiếm ý lúc nãy. Đối với hắn, kiếm ý hay thần thông đều chẳng quan trọng bằng việc cái dạ dày được lấp đầy. Hắn vẫn thích cuộc sống "cẩu" ở nơi này, âm thầm trồng rau, lâu lâu cho con chó vàng ăn và thỉnh thoảng đón một lão hàng xóm hay suy diễn đến chơi.

Hắn đâu biết rằng, trong lúc hắn đang xào hành, phía trên bầu trời Thanh Vân Tông, mây đen cuộn trào kéo đến. Đột phá Kim Đan của Lý Trưởng lão lẽ ra phải có lôi kiếp, nhưng lạ thay, khi những đám mây sấm sét hung tàn ấy định giáng xuống thung lũng dược viên, chúng chợt thấy một cọng hành lá bay ra khỏi bếp lửa của Diệp Phi.

Chỉ một cọng hành héo bị ném đi, nhưng mang theo dư vị của "Vạn Kiếm Quy Tông". Cọng hành xé toạc không trung, sượt qua tầng mây đen. Đám mây sấm sét dường như có linh tính, cảm nhận được khí tức tử vong khủng khiếp liền "ù té quyền", lập tức giải tán nhanh hơn cả gió thổi.

Thanh Vân Tông vẫn bình yên, nhưng một vị Kim Đan mới đã ra đời ngay cạnh bếp lửa xào thịt.

"Nào lão ca, thử một miếng đi, hành này là cực phẩm đấy." Diệp Phi gắp một đũa thịt đầy hành cho vào bát lão Lý.

Lão Lý nhìn miếng hành, trong lòng rào rạt sóng vỗ: "Đúng, là cực phẩm. Đây là miếng hành cứu thế!"

Nhị Cẩu nằm ngoài sân hắt hơi một cái, tự nhủ: "Lại thêm một kẻ phát điên vì rau của chủ nhân rồi."

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8