Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng Rau
Chương 23: ** Hội nghị ngoại môn
Sáng sớm, khi những tia nắng đầu tiên chưa kịp xuyên qua màn sương mù dày đặc của thung lũng dược viên, Diệp Phi đã bật dậy khỏi giường gỗ.
Hắn không dậy để tập kiếm, cũng chẳng dậy để thổ nạp linh khí như những đồng môn khác. Việc đầu tiên hắn làm là cầm chiếc bình tưới cũ kỹ, lẹt quẹt đôi dép lê ra sân sau, nhìn chăm chú vào bãi phân xanh ngắt của Nhị Cẩu.
“Nhị Cẩu, ta đã nói bao nhiêu lần rồi? Ăn linh quả của ta thì phải đi đúng chỗ. Phân của ngươi chứa tinh hoa thái cổ, nếu để bốc mùi ra ngoài, lỡ đâu có vị đại năng nào đi ngang qua ngửi thấy vị lạ rồi nhảy xuống tìm hiểu thì sao? Ngươi muốn chủ tớ ta bị bắt đi làm mẫu vật thí nghiệm hả?”
Nhị Cẩu đang nằm cuộn tròn dưới gốc cây dưa hấu vạn năm, nghe vậy liền hé một con mắt ra nhìn hắn đầy khinh bỉ, hừ lạnh một tiếng rồi quay mông lại, tiếp tục ngủ tiếp.
Diệp Phi thở dài, vung tay một cái, một tia pháp lực nhỏ nhoi nhưng tinh khiết đến mức đáng sợ cuộn lấy “tinh hoa” trên mặt đất, ném thẳng vào hố phân ủ trong góc vườn. Hắn thở phào một hơi: “An toàn là trên hết, dấu vết là thứ dễ bán đứng chúng ta nhất.”
Đúng lúc này, chiếc truyền âm phù đặt trên bàn đá đột nhiên rung lên bần bật, phát ra ánh sáng đỏ chói lọi.
“Toàn thể đệ tử ngoại môn Thanh Vân Tông lưu ý! Canh ba giờ Thìn hôm nay, tập trung tại quảng trường Thiên Vân dự Hội nghị Ngoại môn định kỳ 5 năm. Kẻ nào vắng mặt không lý do chính đáng, nhẹ thì trừ linh thạch nửa năm, nặng thì thu hồi dược viên, phế bỏ tu vi, trục xuất khỏi tông môn!”
Giọng nói ồm ồm của một vị chấp pháp đệ tử vang lên khiến Diệp Phi sững sờ. Chiếc bình tưới trên tay hắn suýt nữa rơi xuống đất.
“Thu hồi dược viên? Phế bỏ tu vi?”
Sống lưng Diệp Phi lạnh toát. Hắn đã cẩu ở đây 10 năm, biến cái thung lũng khỉ ho cò gáy này thành một pháo đài trồng rau, nơi mà một cây hành lá cũng có thể chém đứt phi kiếm. Nếu bị thu hồi dược viên, những bí mật hắn chôn giấu suốt bao năm qua chẳng phải sẽ phơi bày trước bàn dân thiên hạ sao?
“Quá nguy hiểm. Đây rõ ràng là một cái bẫy!” Diệp Phi lầm bầm, sắc mặt biến幻 (biến ảo) khôn lường. “Tự dưng lại bắt toàn bộ ngoại môn tập trung? Chắc chắn là đám lão quái vật trên tông môn thiếu linh khí, muốn gom bọn ta lại để hút linh căn đây mà. Hoặc là có kẻ thù nào đó sắp đánh lên núi, chúng ta chỉ là đám tốt thí được đưa ra làm khiên chắn!”
Hắn lập tức lao vào trong phòng, chốt cửa kỹ càng.
Việc đầu tiên: Bói quẻ.
Diệp Phi lấy ra ba đồng tiền đồng đen kịt, đây là vật phẩm hắn đạt được từ hệ thống năm ngoái. Hắn khấn vái bốn phương: “Thiên địa đại thần, hãy chỉ lối cho một nông dân lương thiện như con. Hôm nay ra ngoài có bị sét đánh không? Có gặp thiên địch không? Có bị bắt làm con tin không?”
*Cạch, cạch, cạch.*
Đồng xu rơi xuống. Quẻ tượng: Bình thường.
“Bình thường? Không được, bình thường chính là có ẩn số.”
Diệp Phi lại bói quẻ thứ hai: Tìm kiếm hướng tẩu thoát. Quẻ tượng chỉ về phía Nam.
Hắn tiếp tục bói quẻ thứ ba: Hỏi xem có nên cải trang không. Quẻ tượng hiện ra chữ: Đại cát.
“Hiểu rồi. Phải chuẩn bị cho tình huống xấu nhất.”
Diệp Phi bắt đầu mặc đồ. Đầu tiên là một lớp nhuyễn giáp mỏng như cánh ve dệt từ tơ Thiên tằm – vật này hắn đổi được sau khi nộp 500 củ cải trắng cấp thấp cho hệ thống, có thể chống được toàn lực một kích của tu sĩ Trúc Cơ đỉnh phong. Phía bên ngoài là lớp áo lót có khắc 49 đạo “Kim Cương Trận” thu nhỏ. Sau cùng, hắn mặc bộ đồng phục đệ tử ngoại môn cũ nát, giặt đến bạc màu của mình.
Chưa hết, hắn còn dán lên chân 4 tấm “Thiên Lý Độn Phù”, đặt sẵn trong túi áo hai lọ “Độc Sương Nhuyễn Cốt” và mười viên “Tạc Đạn Khoai Tây” (loại thu nhỏ có thể gây nổ như lựu đạn). Chiếc cuốc gỉ thần kỳ được hắn dùng pháp thuật thu nhỏ lại như một chiếc ghim cài tóc, giấu sâu trong búi tóc rối bời.
Sau khi soi gương, thấy mình trông giống hệt một tên tu sĩ Luyện Khí tầng 3 tầm thường, mặt mày vàng vọt vì thiếu ăn, Diệp Phi mới hài lòng gật đầu.
“Nhị Cẩu, ngươi ở nhà trông nhà cho kỹ. Nếu có ai lạ xâm nhập, cứ việc dùng chiêu ‘Chó điên gặm chân’, đừng giết họ, cứ hành cho họ thân tàn ma dại rồi ném ra hẻm núi là được.”
Nhị Cẩu không thèm đáp, chỉ ngáp một cái thật dài, để lộ hàm răng trắng nhởn có thể nghiền nát cả cực phẩm linh khí.
…
Quảng trường Thiên Vân, Thanh Vân Tông.
Hôm nay quảng trường náo nhiệt hơn bao giờ hết. Hàng ngàn đệ tử ngoại môn mặc đồng phục xanh nhạt chen chúc nhau. Người thì hớn hở hy vọng được trưởng lão để mắt tới, người thì lo lắng về kỳ kiểm tra tu vi sắp tới.
Giữa đám đông rầm rộ đó, có một bóng người lom khom, lén lút như một tên trộm đang cố gắng hòa mình vào những bức tường đá.
Diệp Phi đi rất chậm, mỗi bước chân đều tính toán kỹ lưỡng để không va chạm vào bất kỳ ai. Trong mắt hắn, mỗi đệ tử ở đây đều là một mối nguy hiểm tiềm tàng. Kẻ kia trông có vẻ hiền lành, nhưng lỡ đâu hắn là sát thủ cải trang? Cô nàng kia xinh đẹp như vậy, chắc chắn là ma nữ phái đi dùng mỹ nhân kế!
Hắn chọn một lối đi vòng qua dãy hành lang phía Tây, nơi có những bụi cây rậm rạp che khuất tầm nhìn.
“Mục tiêu: Tìm chỗ ngồi chiến lược nhất.” Diệp Phi tự nhủ.
Sau khi quét mắt qua toàn bộ quảng trường với tốc độ nhanh hơn cả máy tính, Diệp Phi đã xác định được một vị trí trong mơ. Đó là một góc ở tận cùng phía Đông Nam quảng trường, phía sau một cây cột đá khổng lồ bị rạn nứt.
Ưu điểm của vị trí này là:
1. Góc chết tầm mắt của tất cả Trưởng lão trên đài cao.
2. Ngay sau lưng là một bức tường thấp, chỉ cần nhảy qua là có thể lao thẳng xuống triền núi tẩu thoát theo hướng Nam (đúng như quẻ bói).
3. Bên cạnh là một đệ tử ngoại môn mập mạp, cao lớn như một ngọn núi nhỏ, hoàn toàn có thể dùng làm tấm lá chắn sống che chở cho Diệp Phi khỏi mọi ánh nhìn soi mói.
Diệp Phi lặng lẽ lách vào, ngồi bệt xuống đất ngay sau lưng gã đệ tử béo nọ. Hắn thở phào một hơi, hạ thấp khí tức đến mức tối đa, thậm chí tim cũng đập chậm lại. Hắn giờ đây giống như một hòn đá ven đường, không ai thèm ngó ngàng.
“Huynh đệ, ngươi cũng đến sớm nhỉ?” Gã đệ tử béo đột ngột quay đầu lại, miệng còn đang nhai dở một miếng bánh bao.
Diệp Phi giật nảy mình, theo bản năng đã đưa tay vào túi áo định ném một viên tạc đạn khoai tây. Nhưng hắn lập tức trấn tĩnh lại, rặn ra một nụ cười khổ cực kỳ tiêu chuẩn của hạng người thấp kém nhất:
“Dạ, đệ tài mọn đức mỏng, tu vi thấp kém, chỉ sợ đứng gần các vị sư huynh phía trước sẽ làm bẩn mắt các ngài ấy, nên ngồi đây cho mát ạ.”
Gã béo nghe vậy liền đắc ý, vỗ vai Diệp Phi một cái “bộp” khiến hắn suýt chút nữa nôn ra máu: “Ha ha! Khá lắm, tên tiểu tử ngươi thức thời đấy. Ta là Vương Đại Tráng, Luyện Khí tầng 4! Yên tâm, ngồi cạnh ta, không ai dám bắt nạt ngươi đâu.”
Diệp Phi trong lòng thầm rủa: “Luyện Khí tầng 4 mà cứ làm như Nguyên Anh không bằng. Đừng vỗ ta nữa, làm hỏng lớp giáp nội linh của ta bây giờ!”
Nhưng ngoài mặt, hắn vẫn gật đầu lia lịa: “Vâng vâng, đa tạ Vương sư huynh, đa tạ sư huynh!”
Lúc này, trên đài cao, các vị Trưởng lão bắt đầu lần lượt xuất hiện. Mỗi người đáp xuống đều mang theo hào quang rực rỡ, uy áp cuồn cuộn khiến đám đệ tử bên dưới im bặt.
Lâm Hải – Trưởng lão chấp pháp với khuôn mặt lạnh như tiền, xuất hiện giữa một đám sương đen mờ ảo. Hắn nhìn quanh một lượt, trong mắt lộ vẻ cao ngạo và khinh rẻ đám sâu kiến bên dưới. Diệp Phi nhìn thấy lão, lập tức cúi đầu thấp hơn nữa, núp hẳn sau bóng lưng của Vương Đại Tráng.
“Hừ, tên Lâm Hải này dạo này hình như có vẻ bồn chồn.” Diệp Phi thầm đánh giá qua khóe mắt. Hắn biết vụ việc “gõ đầu” đêm đó chắc chắn đã để lại bóng ma tâm lý cho lão.
Đột nhiên, một đạo độn quang vàng kim rực rỡ xé toạc bầu trời, hạ xuống ngay chính giữa ghế chủ tọa. Uy áp mạnh mẽ của Kim Đan kỳ lan tỏa khắp quảng trường khiến nhiều đệ tử phải lảo đảo.
“Lý Trưởng lão đến!” Tiếng xì xào vang lên khắp nơi.
Lý Trưởng lão hôm nay tinh thần quắc thước, mái tóc bạc trắng vuốt ngược ra sau, trong mắt lấp lánh ánh sáng của kẻ vừa tìm thấy chân lý nhân sinh. Lão quét mắt qua hàng ngàn đệ tử, dường như đang tìm kiếm điều gì đó.
Trong góc tối, Diệp Phi thầm kêu khổ: “Lão già này chắc chắn đang tìm mình! Lạy trời, đừng nhìn về phía này, đừng nhìn về phía này!”
Quả nhiên, ánh mắt của Lý Trưởng lão dừng lại một chút ở khu vực Đông Nam. Lão dường như cảm nhận được một luồng khí tức “vô hình” cực kỳ đặc biệt, một luồng khí tức hòa hợp với thiên địa một cách kỳ quái. Nhưng khi nhìn kỹ lại, lão chỉ thấy một gã đệ tử béo đang nhai bánh bao và một tên tạp dịch nhút nhát đang run rẩy sau lưng gã đó.
Lý Trưởng lão thầm nghĩ: “Lạ thật, rõ ràng ta cảm thấy cao nhân đang ở gần đây. Chẳng lẽ do mình vừa đột phá, tu vi chưa ổn định nên cảm giác sai lệch? Cao nhân tính tình cẩu như vậy, làm sao có thể xuất hiện giữa đám đông xô bồ này được.”
Nghĩ đoạn, lão hắng giọng một cái, giọng nói như sấm rền vang vọng:
“Các đệ tử ngoại môn nghe đây! Hội nghị hôm nay có hai mục đích lớn. Một là đánh giá thành quả tu luyện 5 năm qua. Hai là công bố một đại sự quan trọng có liên quan đến tiền đồ của Thanh Vân Tông chúng ta.”
Lâm Hải đứng dậy tiếp lời, giọng lão lạnh lùng và đầy sát khí: “Tất cả những ai trong 5 năm qua tu vi không tăng tiến, hoặc không nộp đủ linh thạch, linh dược quy định, hôm nay sẽ bị xét xử công khai. Hình phạt nặng nhất chính là thu hồi tài sản và phế bỏ tu vi.”
Lời vừa dứt, dưới quảng trường vang lên những tiếng rên rỉ, khóc lóc. Nhiều người run như cầy sấy.
Vương Đại Tráng bên cạnh Diệp Phi cũng bắt đầu đổ mồ hôi: “Chết rồi, 5 năm qua ta chỉ mải ăn thịt lợn rừng, linh thạch nộp mới được có phân nửa. Lần này tiêu thật rồi.”
Diệp Phi thì lại rất bình thản về vụ linh thạch. Hàng tháng hắn đều trích ra một phần rất nhỏ linh thạch (sau khi đã đổi cho hệ thống) để nộp sưu thuế. Với hắn, tiền bạc là vật ngoài thân, giữ được vườn rau mới là quan trọng nhất.
Tuy nhiên, hắn vẫn phải giả vờ sợ hãi. Hắn run bần bật, kéo áo Vương Đại Tráng nói nhỏ: “Sư huynh, đệ cũng chưa nộp đủ. Hay là bọn mình trốn đi?”
“Trốn? Ngươi muốn chết à?” Vương Đại Tráng trừng mắt. “Quanh quảng trường đều có Trận pháp giám sát, nhúc nhích một cái là bị chém ngay lập tức.”
Diệp Phi thầm cười khinh bỉ: “Trận pháp của các ngươi á? Một cọng hành của ta cũng chọc thủng được. Chẳng qua ta không muốn gây chú ý mà thôi.”
Cuộc hội nghị tiếp diễn với những màn xướng tên và trừng phạt chán ngắt. Những đệ tử lười biếng bị lôi lên đài, bị Lâm Hải quát tháo, đánh đập trước mặt mọi người. Cảnh tượng vô cùng thảm thương.
Đúng lúc Diệp Phi đang gật gù buồn ngủ vì đã ngồi ở vị trí an toàn quá lâu, đột nhiên Lâm Hải dở ra một bản danh sách màu đen, giọng lão chợt trở nên thâm trầm:
“Sau đây là danh sách những đệ tử cai quản dược viên ngoại môn có biểu hiện… bất thường.”
Tim Diệp Phi đập thót một cái.
“Dược viên thung lũng phía Tây, quản lý đệ tử: Diệp Phi!”
Toàn bộ quảng trường bỗng nhiên yên lặng trong giây lát. Những ánh mắt bắt đầu dáo dác tìm kiếm. Cái tên Diệp Phi vốn chẳng ai biết, nhưng việc nó nằm trong danh sách “bất thường” của Lâm Hải khiến mọi người tò mò.
“Diệp Phi đâu? Bước ra đây!” Lâm Hải hét lớn, đôi mắt già nua quét qua đám đông như hai luồng điện.
Vương Đại Tráng kinh ngạc nhìn xuống gã gầy gò phía sau mình: “Huynh đệ, là tên ngươi kìa?”
Diệp Phi mặt trắng bệch, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. Hắn không sợ Lâm Hải, hắn chỉ sợ bị lộ tu vi nếu phải lên đài. Nếu hắn bước lên đó, vạn nhất bị những cường giả như Tông chủ (nếu đang lén quan sát) hoặc đám lão già hiếu kỳ soi xét bằng thần thức, khả năng bại lộ là cực cao.
“Ngu sao mà ra!” Diệp Phi nhanh trí vỗ bụng Vương Đại Tráng một cái, truyền vào một chút khí tức làm gã béo đột ngột buồn nôn.
“Oẹ… oẹ…” Vương Đại Tráng bất ngờ nôn thốc nôn tháo ngay tại chỗ. Bãi bánh bao hòa lẫn dịch vị bốc mùi kinh khủng khiến những người xung quanh dạt ra xa.
Diệp Phi lợi dụng lúc hỗn loạn, bôi một ít đất lên mặt, làm rối tung mái tóc, rồi lồm cồm bò ra từ phía sau cái cột đá khác, rặn ra một giọng khàn đặc, yếu ớt:
“Dạ… có đệ tử ạ… Khụ khụ… Đệ tử đang bị bệnh dịch tràn phổi, không dám lại gần làm bẩn thánh giá của các vị Trưởng lão…”
Mọi người nhìn về hướng phát ra tiếng nói. Chỉ thấy một tên tiểu tử rách rưới, mặt mũi nhem nhuốc, ngồi bệt cạnh bãi nôn của gã béo, ho rũ rượi, trông thảm hại không sao tả xiết.
Lâm Hải nhíu mày, che mũi lại đầy ghê tởm: “Ngươi chính là Diệp Phi? Kẻ quản lý dược viên số 09? Tại sao mấy năm nay linh khí trong thung lũng đó dao động bất thường? Ngươi có giấu giếm thứ gì không?”
Diệp Phi run rẩy, đưa tay lên thề: “Bẩm Trưởng lão, thung lũng đó vốn là vùng đất chết, linh khí mỏng manh. Đệ tử không biết gì về dao động linh khí ạ. Chỉ là dạo này có vài con lợn rừng thường xuyên xuống phá hoại, đệ tử phải đốt nhiều khói để đuổi chúng, có lẽ khói đen che khuất tầm nhìn khiến Trưởng lão hiểu lầm.”
Nói đoạn, hắn cố tình làm rơi một túi nhỏ ra đất. Mấy đồng linh thạch hạ phẩm méo mó, sứt sẹo lăn lóc ra ngoài.
“Số linh thạch này là toàn bộ tích góp của đệ tử, định dùng để cống nộp bù cho phần thiếu của năm trước. Đệ tử tu vi hèn mọn, sống dở chết dở, làm sao dám giấu bảo vật gì cơ chứ?”
Lý Trưởng lão ngồi trên đài cao, nhìn thấy “Diệp lão đệ” đang diễn sâu như vậy thì suýt nữa phụt ra ngụm trà đang uống. Lão thầm cảm thán: “Cao nhân đúng là cao nhân, diễn kịch cũng nhập vai như thật. Nếu không phải ta từng thấy hắn dùng hành chẻ mây, ta cũng đã bị lừa rồi. Thật sự là bậc đại trí giả ngốc!”
Lâm Hải định nói thêm gì đó, nhưng nhìn thấy vẻ ngoài bẩn thỉu và bãi nôn của gã béo bên cạnh, lão không muốn làm khó mình thêm. Lão gạt tay: “Hừ, đồ phế vật. Đứng im đó, lát nữa Hội nghị kết thúc sẽ có người xuống kiểm tra kỹ dược viên của ngươi. Nếu phát hiện gian dối, ta sẽ tự tay chặt đầu ngươi.”
Diệp Phi cúi đầu thật thấp: “Vâng… vâng, đa tạ Trưởng lão tha tội chết.”
Hắn lui vào góc tối, tim đập như đánh trống trận. “Hủy rồi, hội nghị xong là chúng định xuống dược viên? Phải làm sao đây? Chuyển nhà? Hay là lập tức bóp chết tên Lâm Hải này trên đường về?”
Trong khi Diệp Phi đang tính toán 108 cách để khiến thung lũng dược viên biến mất khỏi mặt đất, thì Lý Trưởng lão lại đứng dậy, giơ tay ra hiệu toàn trường yên lặng. Sắc mặt lão đột nhiên trở nên cực kỳ nghiêm trọng.
“Bỏ qua chuyện vặt đó đi. Bây giờ là việc trọng đại. Theo tin tình báo từ Thiên Cơ Các, ‘Mật cảnh Vạn Cổ Mộ’ nằm sâu dưới chân núi Thanh Vân chúng ta, sau mười vạn năm ngủ yên, đang có dấu hiệu mở ra sớm hơn dự kiến.”
Toàn trường xôn xao. Vạn Cổ Mộ! Đó là nơi chôn cất các thần ma thời cổ đại, tương truyền chứa đựng những công pháp tuyệt thế và tiên khí đã thất lạc.
“Tuy nhiên,” Lý Trưởng lão trầm giọng, “Đại kiếp luân hồi cũng đang cận kề. Các tông môn lớn ở Trung Châu đều đã nhắm tới nơi này. Thanh Vân Tông chúng ta ở ngay trên miệng núi lửa, chỉ một sơ sẩy là tan thành mây khói.”
Lâm Hải cũng đứng dậy, mắt lóe lên tia tham lam: “Để chuẩn bị cho việc khai thác mật cảnh và đối phó với kẻ địch, Tông môn quyết định tuyển chọn mười đệ tử ngoại môn ưu tú nhất để thành lập ‘Đội tiên phong’ đi thám thính vòng ngoài mật cảnh. Những người tham gia sẽ được cấp Linh khí thượng phẩm và mười viên Đan dược cấp cao!”
Đám đệ tử ngoại môn hừng hực khí thế, ai cũng muốn được chọn. Được vào đội tiên phong không chỉ là danh dự, mà là cơ hội đổi đời.
Chỉ có Diệp Phi là ngồi trong xó đá, khuôn mặt xám xịt như tro tàn.
“Đội tiên phong? Chẳng phải là đội tìm đường chết sao?” Diệp Phi lẩm bẩm. “Mười vạn năm mới mở, chắc chắn bên trong toàn là bẫy rập và quái vật hung hãn. Đứa nào ham hố thì đứa đó ngu.”
Nhưng chuyện không đơn giản như hắn nghĩ.
Lâm Hải chợt nhìn về phía khu vực Đông Nam, nơi Diệp Phi đang ngồi, nhếch môi cười một cách hiểm độc:
“Dược viên thung lũng phía Tây nằm gần nhất với một lối vào của mật cảnh. Diệp Phi, vì ngươi thông thạo địa hình khu vực đó, Tông môn quyết định đặc cách cho ngươi vào Đội tiên phong với tư cách là người dẫn đường. Ngươi không có quyền từ chối!”
“Cái gì?!” Diệp Phi suýt nữa bật nhảy khỏi mặt đất.
Gã béo Vương Đại Tráng ở bên cạnh nhìn hắn bằng ánh mắt đầy ngưỡng mộ xen lẫn thương hại: “Chúc mừng huynh đệ! Được làm người dẫn đường cho các thiên tài, sau này giàu sang đừng quên ta nhé!”
Giàu cái đầu ngươi! Diệp Phi trong lòng chửi ầm lên. Đây rõ ràng là Lâm Hải muốn mượn tay mật cảnh để giết chết hắn vì nghi ngờ hắn giấu bảo vật, hoặc ít nhất là muốn đẩy hắn ra làm vật thí nghiệm thử độc.
Ánh mắt Diệp Phi lạnh lẽo dần. “Lâm Hải, ngươi ép ta. Ngươi dám ép một nông dân hiền lành như ta vào chỗ chết sao? Ngươi biết không, khi một kẻ cẩu bị dồn vào đường cùng, hắn sẽ chuẩn bị phương án tàn độc gấp trăm lần người thường.”
Lý Trưởng lão trên đài nghe quyết định này thì hơi khựng lại. Lão nhìn Diệp Phi, rồi lại nhìn Lâm Hải, trong lòng đột nhiên rúng động một cái: “Lâm Hải à Lâm Hải, ngươi đúng là tự đào hố chôn mình rồi. Ngươi để một tôn đại năng giả lợn ăn thịt hổ đi dẫn đường? Ta chỉ sợ đến lúc đó, cả cái đội tiên phong đó sẽ bị Diệp lão đệ ‘vô tình’ dùng một củ khoai tây thổi bay lên trời mất.”
Tuy nhiên, Lý Trưởng lão không can thiệp. Lão muốn xem vị cao nhân này sẽ xử lý tình huống này như thế nào. Có lẽ đây cũng là một phần trong kế hoạch “rèn luyện hồng trần” của Diệp lão đệ?
Hội nghị kết thúc trong không khí vừa căng thẳng vừa hào hứng.
Diệp Phi lủi thủi đi về thung lũng của mình. Bước chân hắn vẫn lom khom, nhưng ánh mắt đã thay đổi. Hắn không còn là tên tạp dịch nhút nhát lúc nãy nữa.
Về đến nhà, Nhị Cẩu đã đợi sẵn ở cửa. Nó ngửi thấy mùi sát khí thoang thoảng trên người chủ nhân liền nhướng mày (nếu chó có chân mày): “Gâu? (Gặp rắc rối à?)”
Diệp Phi ném bộ quần áo bẩn đi, lấy ra chiếc cuốc gỉ, lạnh lùng nói:
“Chuẩn bị đi Nhị Cẩu. Đám người Thanh Vân Tông muốn ép ta vào Mật cảnh. Nếu đã vậy, ta sẽ biến cái mật cảnh đó thành cái vườn rau thứ hai của ta.”
Hắn lấy ra một nắm hạt giống màu tím đen từ trong không gian hệ thống. Đây là “Hạt giống Thôn Phệ Ma Đằng”, thứ mà hắn định dành để bao vây thung lũng này phòng trường hợp gặp đại nạn.
“Bọn họ muốn tìm kho báu? Ta sẽ cho họ thấy kho báu thực sự là gì. Nhị Cẩu, từ ngày mai, ngươi không được lười biếng nữa. Ta cần ngươi vào mật cảnh trước, đào hố, bẫy rập và chuẩn bị 500 phương án rút lui cho ta.”
Nhị Cẩu rên rỉ một tiếng đầy phản đối, nhưng khi thấy Diệp Phi lấy ra một trái “Lôi đình đào tử” – loại trái cây chứa sức mạnh sấm sét mà nó hằng thèm muốn – nó liền lập tức đứng dậy, vẻ mặt trung thành tuyệt đối.
Đêm đó, thung lũng dược viên vẫn yên bình dưới ánh trăng. Nhưng ít ai biết rằng, sâu bên dưới mặt đất, hàng ngàn rễ cây hành đang âm thầm kéo dài, tỏa ra khắp thung lũng, biến cả vùng đất này thành một mê cung tử thần.
Diệp Phi ngồi dưới gốc dưa hấu vạn năm, bói quẻ cuối cùng của ngày.
Quẻ tượng: Hung.
Hắn cười nhạt: “Hung với người khác, cát với ta. Lâm Hải, để xem ai mới là người được dẫn đường về cõi vĩnh hằng.”
Sương mù dần che lấp bóng dáng của người nông dân nọ. Trong không khí chỉ còn vương lại mùi hành xào thịt thoang thoảng và một tiếng thở dài trầm lắng.
“Cái thế giới này… muốn trồng rau yên ổn thôi mà cũng khó đến thế sao?”