Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng Rau
Chương 25: ** Nhị Cẩu ăn vụng linh quả

Cập nhật lúc: 2026-05-09 14:22:17 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 25: NHỊ CẨU ĂN VỤNG LINH QUẢ**

Trong thung lũng của ngoại môn Thanh Vân Tông, màn đêm buông xuống như một tấm lụa đen dày đặc, bao phủ lên vườn rau của Diệp Phi một vẻ tĩnh lặng đầy giả tạo. Tiếng côn trùng kêu râm ran không làm át đi tiếng "cộp, cộp" đều đặn phát ra từ phía gian nhà tranh.

Diệp Phi lúc này đang mướt mải mồ hôi. Hắn ngồi xổm bên cạnh cái đe gỗ, tay cầm chiếc cuốc gỉ – thứ mà giới tu tiên nếu biết được thật chất là Thần khí Thái Cổ chắc chắn sẽ phát điên – để gõ nhẹ vào một đống vỏ hạt dẻ cổ đại. Hắn đang cố gắng ghép chúng lại thành một chiếc áo lót hộ tâm.

"Mật cảnh Thần Long… nghe cái tên đã thấy nồng nặc mùi tử vong rồi." Diệp Phi vừa làm vừa lầm bầm, gương mặt tràn đầy vẻ lo âu thái quá. "Người ta nói rồng là loài dâm, vạn nhất vào đó gặp phải một con rồng già còn sót lại, nó không ăn thịt mình thì cũng… haiz, nghĩ thôi đã thấy sởn gai ốc. Phải làm thêm ba cái bùa chú 'Định Thân' và mười tấm 'Độn Thổ Phù' nữa mới được."

Bên ngoài hiên nhà, Nhị Cẩu đang nằm bò trên đất, hai chân trước gối lên đầu, đôi mắt lờ đờ nhìn theo bóng lưng của chủ nhân qua khe cửa. Nếu là người thường nhìn vào, sẽ chỉ thấy một con chó vàng gầy gò, lông lá xơ xác, thậm chí còn hơi suy dinh dưỡng. Nhưng lúc này, trong con ngươi sâu thẳm của Nhị Cẩu lại lóe lên một tia khinh bỉ không hề che giấu.

Nó hừ mũi một cái, âm thanh nhỏ đến mức chỉ mình nó nghe thấy. Nó thật sự không hiểu nổi, chủ nhân của nó – một kẻ mà chỉ cần hắt hơi một cái cũng đủ khiến quy luật không gian rung chuyển – tại sao lại cứ thích diễn vai một kẻ yếu đuối run rẩy trước một cái mật cảnh rách nát của hạ giới?

Ánh mắt Nhị Cẩu lảng đi chỗ khác, rồi bỗng nhiên dừng lại ở phía góc vườn, nơi có một tán cây linh quả vừa được Diệp Phi vun bón bằng nước Cam Lộ ban chiều.

Đó là "Thất Tinh Long Nhãn quả", một loại linh quả mà Diệp Phi vô tình trồng được từ một hạt giống lạ nhặt được trong khe đá. Theo tính toán của Diệp Phi, loại quả này cần thêm ba năm nữa mới chín. Nhưng hắn đâu có biết, khí tức "Thần Nông Bất Tử" tỏa ra từ cơ thể hắn hằng ngày, cộng với việc hắn thường xuyên tưới nước bằng bình nước chứa cả một đại dương linh dịch, đã khiến cây linh quả này âm thầm đột biến.

Giữa những tán lá xanh rì, bảy trái quả tròn lẳng, lớp vỏ bên ngoài lốm đốm những vệt sáng như sao trời, đang tỏa ra một mùi hương thanh khiết đến cực điểm. Mùi hương này bị Diệp Phi dùng trận pháp che giấu, nhưng làm sao giấu nổi cái mũi của một con "Thôn Phệ Thần Thú" trá hình?

Nhị Cẩu nuốt nước miếng một cái, cổ họng phát ra tiếng ực rõ mồn một. Nó nhìn vào phòng, thấy Diệp Phi vẫn đang say sưa với đống vỏ hạt dẻ và những kế hoạch đào tẩu vĩ đại.

"Gâu…" (Chủ nhân bận như vậy, mình giúp ngài ấy nếm thử độ chín cũng là việc nghĩa thôi).

Nó rón rén đứng dậy. Động tác của nó nhẹ nhàng đến mức không một ngọn cỏ nào dưới chân bị uốn cong. Nhị Cẩu đã quá quen với những "Thập Bát Đại Trận" mà Diệp Phi giăng đầy vườn. Đối với kẻ khác, đây là vùng đất chết, nhưng đối với nó, đây là sân sau để đi dạo.

Nó né qua một cái bẫy gấu có gắn "Diệt Thần Phù", bước vòng qua một cái bù nhìn đuổi quạ vốn là "Vạn Kiếm Trận" trá hình, rồi cuối cùng cũng tiếp cận được cây Thất Tinh Long Nhãn.

Dưới ánh trăng, bảy trái quả lung linh huyền ảo. Nhị Cẩu không chút do dự, há cái mồm rộng ra. Nó không ăn hết, vì nó biết nếu mất trắng bảy quả, Diệp Phi sẽ cầm cuốc lột da nó ngay lập tức. Nó chỉ chọn lấy quả to nhất, chín mọng nhất ở giữa, dùng răng nhẹ nhàng khều một cái.

Quả linh quả rơi rụng vào miệng nó, tan ra ngay lập tức thành một dòng lũ linh khí nóng rực, cuồn cuộn đổ thẳng vào tứ chi bách hài.

"Áo… gâu!"

Nhị Cẩu trợn tròn mắt. Cảm giác này không giống với những linh quả bình thường nó hay ăn vụng. Một luồng uy áp từ thượng cổ thức tỉnh ngay trong huyết quản của nó. Thất Tinh Long Nhãn, vốn mang theo một tia long tức của tổ tiên loài rồng, lại được nuôi dưỡng bởi nước Cam Lộ của Diệp Phi, đã tạo nên một loại phản ứng hóa học kinh thiên động địa.

Nhị Cẩu cảm thấy cơ thể mình như đang bị nung trong lò bát quái. Lớp da chó vàng rách rưới của nó bắt đầu nứt ra, lộ ra những mảng ánh sáng vàng kim chói mắt bên dưới. Sức mạnh "Thôn Phệ" trong cơ thể nó vốn đang bị kìm hãm bỗng dưng bùng phát dữ dội, muốn nuốt chửng cả không gian xung quanh để xoa dịu cơn nóng này.

"Không được, chủ nhân mà phát hiện thì xong đời!"

Nhị Cẩu nghiến răng (theo đúng nghĩa đen của loài chó), nó lập tức triển khai công pháp "Rùa Đen Rút Đầu" mà nó tự sáng tạo ra dựa trên cảm hứng từ tính cách của Diệp Phi. Toàn bộ linh khí hung hãn bị nó ép ngược vào trong xương tủy, khiến cơ thể nó run rẩy kịch liệt.

Lúc này, trong nhà tranh, Diệp Phi bỗng dừng tay gõ. Hắn khịt khịt mũi: "Mùi gì vậy? Sao bỗng nhiên cảm thấy linh khí trong vườn có chút xao động?"

Hắn lập tức buông cái cuốc, thận trọng lấy ra một chiếc gương soi có tác dụng phát hiện tà khí, rón rén bước ra cửa.

"Nhị Cẩu? Ngươi làm gì ở đó?"

Nhị Cẩu giật bắn mình. Lúc này, quá trình tiến hóa của nó đang đi đến giai đoạn quyết định. Một luồng nhiệt lượng không thể ngăn cản tập trung hết về phía đuôi. Nó cảm thấy cái đuôi vốn chỉ có vài sợi lông cứng của mình đang dài ra và biến đổi.

Nghe tiếng gọi của Diệp Phi, Nhị Cẩu lập tức nằm bẹp xuống đất, thực hiện kỹ năng đỉnh cao nhất của nó: Giả chết. Nó duỗi thẳng bốn chân, lưỡi thè ra một bên, mắt trợn trắng, trông không khác gì một con chó vừa bị trúng độc chết tươi.

Diệp Phi cầm gương đi tới, nhìn thấy cảnh này thì giật thót mình: "Hả? Nhị Cẩu! Ngươi làm sao thế? Đừng nói là bị con rắn nào bò vào vườn cắn chết rồi nhé? Ta đã bảo là phải rắc thêm bột hùng hoàng cơ mà!"

Diệp Phi tiến lại gần, dùng mũi chân khều khều cái bụng sườn của Nhị Cẩu. Lúc này, Nhị Cẩu đang khổ không thể tả. Linh khí trong người nó như hàng vạn con kiến đang cắn xé. Đặc biệt là cái đuôi, nó cảm thấy như có một thanh kiếm nóng đỏ đang đâm xuyên ra ngoài.

Đột ngột, một tiếng "Rắc" nhỏ xíu vang lên trong cơ thể Nhị Cẩu. Cảnh giới của nó – thứ mà vốn dĩ không nên tồn tại ở hạ giới này – lại một lần nữa nhảy vọt. Từ "Yêu Vương" đỉnh phong, nó âm thầm bước vào ngưỡng "Huyền Thú" sơ kỳ.

Cùng với sự thăng cấp đó, chót đuôi của nó bỗng nhiên bùng phát một quầng sáng vàng kim nhạt. Những sợi lông cũ rụng xuống, thay vào đó là một nhúm lông mềm mại, lóng lánh như vàng ròng, tỏa ra khí tức chí cao vô thượng.

Nhị Cẩu kinh hoàng: "Chết tiệt! Mọc rồi! Lại còn mọc màu vàng kim! Chủ nhân nhìn thấy chắc chắn sẽ đem mình ra hầm thuốc mất!"

Trong lúc ngàn cân treo sợi tóc, khi Diệp Phi cúi xuống để kiểm tra kỹ hơn, Nhị Cẩu bỗng nhiên co giật một cái, nó quay vòng tròn như thể đang đuổi theo đuôi mình, rồi bằng một động tác nhanh như chớp, nó lách qua khe giữa hai chân Diệp Phi, lao thẳng vào đống bùn loãng ở góc vườn mà nó vừa đào ban nãy.

"Gâu gâu! Gâu gâu gâu!"

Nó vừa sủa vừa cắm mặt vào bùn, lăn lộn túi bụi. Chỉ trong vài giây, con chó vàng gầy gò đã biến thành một con chó bùn đen thui, từ đầu đến đuôi không sót chỗ nào. Cái nhúm lông vàng kim quý giá vừa mọc ra cũng bị lớp bùn đặc quánh che phủ hoàn toàn.

Diệp Phi ngẩn người nhìn con chó đang điên cuồng chơi bùn, mặt đen lại: "Cái đồ súc sinh này… Ta còn tưởng ngươi chết thật rồi, làm ta cảm động mất hẳn ba giây! Ngươi nhìn xem, ngươi làm bẩn hết chỗ đất ta vừa xới để trồng hành rồi!"

Hắn bực dọc giơ tay định đánh, nhưng nhìn thấy Nhị Cẩu đang vẫy cái đuôi đầy bùn về phía mình với vẻ mặt "vô tội và ngốc nghếch", hắn lại thở dài.

"Thôi bỏ đi. Loại chó như ngươi đúng là không thể hưởng thụ cuộc sống tao nhã được. Cứ thích chui vào chỗ bẩn."

Diệp Phi thu lại chiếc gương, mắt vẫn không quên liếc nhìn cây Thất Tinh Long Nhãn. Do Nhị Cẩu chọn quả ở giữa và dùng ảo thuật nhỏ để che mắt, cộng với việc Diệp Phi vốn không nghĩ là có kẻ nào (hay con gì) dám ăn vụng đồ của hắn, nên hắn chỉ liếc sơ qua rồi thôi.

"Kỳ lạ, sao cảm giác cây này héo đi một chút nhỉ? Hay là do linh khí loãng quá? Phải tưới thêm chút nước giếng 'Trường Sinh' mới được."

Diệp Phi quay lưng đi lấy bình nước. Ngay lúc đó, Nhị Cẩu mới dám thở phào nhẹ nhõm. Nó ngồi bệt xuống bùn, cảm nhận luồng sức mạnh mới đang cuộn trào trong huyết quản. Cái nhúm lông vàng dưới lớp bùn kia dường như đang đập nhịp nhàng cùng với nhịp tim của nó.

"Hù chết bản thần thú rồi." Nhị Cẩu nghĩ thầm, đôi mắt nó lúc này lại hiện lên vẻ ranh mãnh. "Cái quả này ngon thật, nhưng phản ứng phụ hơi lớn. Lần sau phải tìm quả nào tăng tu vi mà không mọc lông mới được."

Nó nhìn cái đuôi bị bôi bùn đen thui của mình, cảm thấy hơi đắc ý. Đây chính là tinh túy của Cẩu Đạo mà nó học được từ Diệp Phi: Mạnh đến đâu không quan trọng, quan trọng là phải giấu cho kỹ. Nếu cần thiết, bôi bùn lên người cũng là một loại nghệ thuật bảo mạng.

Đúng lúc đó, từ phía xa ngoài rặng núi, một đạo kiếm quang xé toạc màn đêm lao về phía thung lũng. Diệp Phi vừa cầm bình nước ra đã lập tức đứng khựng lại, động tác vô cùng thuần thục: Hắn lùi một bước vào bóng tối của tàng cây, thu nạp toàn bộ hơi thở, chiếc bình tưới nước cũng được giấu sau lưng như thể nó là một vật dụng tầm thường nhất thế gian.

Nhị Cẩu cũng lập tức phối hợp, nó nằm phục xuống bùn, giả vờ như một cục đất vô tri vô giác.

Kiếm quang dừng lại ở trên không trung thung lũng, lộ ra hình ảnh một lão già râu tóc bạc phơ, ánh mắt sắc như kiếm, chính là Lý Trưởng lão – hàng xóm "não bổ" của Diệp Phi.

Lý Trưởng lão hít hà một hơi, gương mặt hiện lên vẻ kinh ngạc tột độ: "Linh khí chấn động? Long tức vừa mới thoáng hiện? Lẽ nào… vị trần tiên nhân này lại vừa mới đột phá?"

Lão vội vàng hạ xuống sân nhà Diệp Phi. Thấy Diệp Phi đang cầm bình nước, đứng dưới gốc cây linh quả với vẻ mặt "ngơ ngác", Lý Trưởng lão không dám thất lễ, vội vàng chắp tay:

"Diệp tiểu hữu, trăng thanh gió mát, vẫn còn bận rộn tưới rau sao?"

Diệp Phi đổ mồ hôi hột, gượng cười: "Lý trưởng lão, ngài cứ đùa. Tôi chỉ là đệ tử ngoại môn hèn mọn, không trồng rau thì biết làm gì? Ngài đêm hôm đến đây, có phải là muốn xin ít hành lá nấu cháo không?"

Lý Trưởng lão nhìn qua vườn rau, ánh mắt lão bỗng dừng lại ở cây Thất Tinh Long Nhãn. Trong mắt lão, cây linh quả này tỏa ra một luồng hào quang khiến lão phải run rẩy. Lão nhìn thấy một quả đã biến mất (thực tế lão cảm nhận được dấu vết linh lực), và rồi lão nhìn sang con chó đang nằm trong đống bùn.

Lão chú ý thấy lớp bùn trên đuôi con chó bỗng rung động, để lộ ra một kẽ hở cực nhỏ, tỏa ra một tia sáng vàng kim vô cùng tinh khiết.

"Ầm!" một tiếng trong đầu Lý Trưởng lão.

Lão tự não bổ: *Trời ạ! Vị đại năng này quả nhiên thâm sâu khó lường! Ngài ấy vừa thu hoạch Thần quả thượng cổ, lại còn tùy tiện ném phần còn dư cho con chó nuôi của mình ăn! Con chó kia… ánh sáng vàng kim đó… lẽ nào nó đang tiến hóa thành Kim Mao Thần Khuyển trong truyền thuyết? Một con chó được nuôi bằng linh quả của ngài ấy cũng có tư chất vượt xa tông chủ!*

Lý Trưởng lão run rẩy, ánh mắt nhìn Diệp Phi càng thêm kính sợ: "Diệp tiểu hữu… à không, Diệp đại sư! Lão phu hiểu rồi! Ngài là đang dùng 'Bình Thường Đạo' để dạy dỗ vật nuôi sao? Ngay cả một con chó cũng phải biết 'Cẩu' trong bùn để che giấu tài năng… chí lý! Quá chí lý!"

Diệp Phi: "…" (Lão này lại uống rượu ở đâu về rồi sang đây nói nhảm cái gì vậy?)

"Lý trưởng lão, ngài nói gì tôi không hiểu." Diệp Phi vẫy tay. "Con Nhị Cẩu nhà tôi nó chỉ là thích chơi bùn thôi. Ngài đừng đứng đó nhìn nữa, nước Cam Lộ… à nhầm, nước giếng này bắn vào áo ngài bây giờ."

Lý Trưởng lão nhìn bình nước trong tay Diệp Phi, tim lão đập nhanh đến mức suýt vỡ ngực. Lão vừa ngửi thấy mùi gì? Nước Cam Lộ? Thần chất tinh khiết có thể cải tử hoàn sinh đó ư? Mà vị đại năng này lại dùng nó để… tưới cái cây héo kia?

"Bạo chân thiên vật! À không, đây là cảnh giới 'Tiên phàm vô biệt'! Ngài ấy đã coi Thần vật như nước lã, điều này chứng tỏ trong túi ngài ấy, loại nước này có thể chứa đầy một biển lớn!"

Lý Trưởng lão xúc động đến mức nước mắt lưng tròng: "Diệp tiểu hữu, lão phu hôm nay thật sự được đại khai nhãn giới. Ngài cứ tiếp tục tưới, lão phu không dám làm phiền."

Nói đoạn, lão vội vã cáo từ, bay vút lên trời, trong lòng thầm hạ quyết tâm: *Chuyến đi Mật cảnh Thần Long lần này, mình phải bằng mọi giá bám lấy gấu quần của Diệp tiểu hữu. Chỉ cần ngài ấy tiện tay hắt một gáo nước tưới rau ra, lão phu có lẽ sẽ thăng lên Hóa Thần cũng không chừng!*

Diệp Phi nhìn theo bóng dáng Lý Trưởng lão, lắc đầu ngán ngẩm: "Cái lão già này, tu luyện đến hỏng não rồi. May mà mình giấu cái bình tưới kỹ, không lão lại tưởng mình ăn trộm bình nước của tông môn thì phiền."

Hắn quay lại, trừng mắt nhìn Nhị Cẩu vẫn đang giả vờ làm cục đất: "Cẩu tử! Còn không đi tắm sạch đi! Mai ta phải bắt đầu chế tạo 'Hỏa tiễn cải bắp' rồi, ngươi không giúp việc là ta cho ngươi nhịn cơm đấy!"

Nhị Cẩu "Gâu" một tiếng thật nhỏ, lồm cồm bò dậy. Nó nhìn vào bóng đêm, cái đuôi bùn đen vẫy vẫy. Dưới lớp bùn đó, nhúm lông vàng kim vẫn đang lặng lẽ tỏa sáng, như minh chứng cho một cuộc tiến hóa kinh người mà ngay cả chủ nhân của nó cũng chưa hề hay biết.

Đêm hôm đó, trong thung lũng ngoại môn, một người lo lắng chuẩn bị cho "chết chóc", một con chó âm thầm tiêu hóa sức mạnh thần linh. Một tương lai "long trời lở đất" đang chờ đón Mật cảnh Thần Long, dù cho kẻ gây ra nó lúc này chỉ đang mải mê… gọt vỏ hạt dẻ.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8