Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng Rau
Chương 27: ** Tiếng đồn về \”Thần y trồng rau\”

Cập nhật lúc: 2026-05-09 14:23:39 | Lượt xem: 2

Thanh Vân Tông, ngoại môn dược viên thung lũng.

Ánh nắng ban mai xuyên qua màn sương mù mỏng mảnh, chiếu rọi xuống những lá cải bắp còn đọng sương sớm, lấp lánh như những viên ngọc phỉ thúy. Tiếng chim hót líu lo hòa quyện với tiếng cuốc đất đều đặn tạo nên một bản nhạc điền viên bình lặng đến lạ thường.

Diệp Phi lau mồ hôi trên trán, nhìn đám “Huyết Tương Cà” vừa mới nhú mầm, trong lòng không khỏi dâng lên một cảm giác thành tựu. Đối với hắn, tu tiên là chuyện phụ, sống sót và trồng rau mới là chuyện chính.

"Keng! Chúc mừng ký chủ trồng thành công 10 mầm Huyết Tương Cà. Phần thưởng: Tuổi thọ + 5 năm, điểm Thần Nông + 100. Nhận xét: Cà chua giàu sắt, bổ máu, rất thích hợp cho những người thiếu máu do bị đánh bầm dập."

Tiếng máy móc lạnh lẽo của hệ thống vang lên trong đầu, nhưng Diệp Phi lại thấy nó ấm áp lạ thường. Hắn thầm tính toán, với tốc độ này, tuổi thọ của hắn đã vượt qua ngưỡng năm nghìn năm. Một tu sĩ Trúc Cơ cũng chỉ sống được hai trăm năm, ngay cả đại năng Nguyên Anh cũng chỉ tầm nghìn tuổi. Hắn — một kẻ bề ngoài chỉ có tu vi Luyện Khí tầng 3 — thực tế đã là một “lão quái vật” trường sinh thực thụ.

"Nhị Cẩu, đừng có mà liếm cái cuốc của ta, đó là nước miếng thần thú hay là axit độc đấy?"

Diệp Phi quay đầu mắng con chó vàng gầy gò đang nằm bò cạnh đống phân xanh. Nhị Cẩu nghe vậy thì ngáp dài một cái, khinh bỉ nhìn chủ nhân. Nó hừ hừ trong mũi, thầm nghĩ: *Nếu không phải tại ngươi bón phân bằng Linh dược vạn năm, bản tôn cũng chả thèm liếm cái đồ gỉ sét ấy.*

"Diệp đạo hữu, nước súc miệng của người… à không, nước tưới cây hôm nay có vẻ thơm hơn thường lệ?"

Tô Thanh Tuyết từ trong căn nhà gỗ nhỏ bước ra. Nàng hôm nay mặc một bộ đồ vải thô đơn giản của đệ tử tạp dịch, tóc búi cao bằng một cọng hành xanh mướt (là Diệp Phi đưa cho vì lười đi mua trâm). Dù ăn mặc giản dị, vẻ đẹp lạnh lùng thoát tục của "Băng sơn nữ thần" vẫn không hề giảm sút, trái lại còn thêm phần gần gũi như tiên tử hạ phàm trải nghiệm hồng trần.

"Đó là nước giếng pha chút phân lân thôi, cô nương đừng có mà thử." Diệp Phi ngoài miệng thì vậy, nhưng thực chất đó là nước Cam Lộ thượng hạng hắn vừa đổi từ hệ thống.

Mọi chuyện sẽ vẫn bình yên như thế nếu không có "biến cố" từ ba ngày trước. Tô Thanh Tuyết sau khi ăn một bát canh cải xanh của hắn, vết thương do kiếm khí tàn phá trong kinh mạch không những lành hẳn mà còn đột phá tu vi. Chuyện này vốn dĩ Diệp Phi đã dùng trận pháp phong tỏa, nhưng hắn lại quên mất một điều: Thanh Vân Tông vốn dĩ rất nhỏ, mà cái miệng của đám đệ tử ngoại môn thì lại rất to.

Lúc này, phía ngoài rào tre của vườn rau.

"Vương sư huynh, huynh chắc chắn là ở đây chứ? Một tên đệ tử ngoại môn Luyện Khí tầng 3 mà lại có thể chữa được trọng thương cho Tô sư tỷ sao? Ta thấy chuyện này cứ như đùa vậy." Một thiếu niên sắc mặt tái nhợt, cánh tay bị quấn băng trắng xóa, giọng đầy nghi ngại.

Vương sư huynh — một đệ tử chuyên lo việc thu mua dược liệu — thấp giọng nói: "Ngươi thì biết cái gì! Ta tận mắt thấy Tô sư tỷ khi vào thung lũng này thì sắc mặt trắng bệch, khí tức hỗn loạn, thế mà hôm qua lúc nàng đi gánh nước ở bờ suối, bước đi nhẹ tênh, tu vi lại còn tinh tiến. Ngươi xem, ngoài thung lũng này ra, vùng ngoại môn chúng ta làm gì còn nơi nào linh khí sung túc đến thế?"

Hắn chỉ tay về phía màn sương mờ mờ bao phủ vườn rau. Thực chất, đó là "Vạn Diệp Thiên Quy Trận" mà Diệp Phi bố trí để… đuổi chim, nhưng trong mắt kẻ ngoài, nó chẳng khác gì tiên cảnh của vị cao nhân nào đó.

Cả nhóm năm sáu đệ tử, người thì gãy tay, người thì kinh mạch tổn thương do luyện công sai cách, đứng trước hàng rào bằng tre cũ kỹ mà chân tay run rẩy.

"Tiền bối… có ở bên trong không ạ? Đệ tử Trần Vũ, gặp nạn trong lúc chấp hành nhiệm vụ, xin cầu kiến đại năng giúp đỡ!" Thiếu niên dẫn đầu lấy hết can đảm hét lớn.

Bên trong vườn rau, Diệp Phi đang cầm bình tưới nước bỗng khựng lại. Da mặt hắn giật giật liên hồi.

"Rắc rối đến rồi! Nhị Cẩu, mau thu dọn mấy cái cuốc cực phẩm lại, lấy cái cuốc sứt này ra cho ta!" Diệp Phi vội vàng đá Nhị Cẩu một cái.

Hắn lật đật chạy vào nhà, lục lọi tìm một bộ quần áo cũ nhất, vá chằng vá đụp, sau đó còn lấy ít bùn trét lên mặt cho giống một nông dân khổ cực.

"Thanh Tuyết cô nương, cô mau trốn vào buồng trong đi! Đừng để họ thấy cô ở đây, không là danh tiếng \'thần y\' của tôi rách việc lắm!" Diệp Phi hối hả.

Tô Thanh Tuyết nhìn bộ dạng cuống cuồng của hắn, khẽ thở dài: "Diệp đạo hữu, người có bản lĩnh nghịch thiên, sao cứ phải sợ hãi thế sự như vậy?"

"Cô không hiểu đâu! Ra gió dễ trúng tuyển, ra đường dễ trúng đạn. Cứ làm kẻ vô hình là sống thọ nhất." Diệp Phi dứt lời, chỉnh lại vẻ mặt trông thật khắc khổ, sau đó chậm rãi bước ra cổng rào, tiếng gỗ kẽo kẹt vang lên giữa không gian tĩnh lặng.

Nhìn thấy một thanh niên tu vi thấp kém, người đầy bùn đất, mặt mũi lấm lem bước ra, nhóm đệ tử ngẩn người.

"Vị đạo hữu này, xin hỏi… vị ẩn sĩ thần y sống ở đây có nhà không?" Trần Vũ lễ phép hỏi, hắn hoàn toàn không nghĩ kẻ trước mắt chính là người mình tìm.

Diệp Phi gãi gãi đầu, vẻ mặt ngơ ngác: "Thần y? Ở đây chỉ có tôi trồng rau thôi. Mấy người tìm nhầm chỗ rồi, đi chỗ khác mà hỏi."

Vương sư huynh đứng sau bỗng nheo mắt nhìn vào bên trong. Hắn thấy một luống cải bắp xanh đến kỳ lạ, linh khí từ đó tỏa ra khiến người ta cảm thấy sảng khoái tinh thần. Hắn chợt nhớ tới lời đồn: "Cao nhân thường có tính khí cổ quái, thích giả làm phàm nhân để tu tâm."

Hắn liền bước lên, cúi đầu thật thấp: "Diệp sư đệ, xin đừng giấu diếm. Chúng ta biết người là đại năng ẩn cư. Chỉ xin người thương tình, cho chúng ta xin ít… rau củ để chữa bệnh. Chúng ta có linh thạch, có đóng góp!"

Diệp Phi trong lòng chửi thầm: *Đại năng cái đầu nhà ngươi! Ta là Luyện Khí tầng 3 thật mà!*

"Khổ quá, tôi không có thuốc, chỉ có rau thôi. Rau này là để nộp cho tông môn, mấy người đừng có làm loạn." Diệp Phi khoát tay định đuổi khách.

Đúng lúc này, Trần Vũ vì quá kiệt sức, vết thương cũ tái phát, ngụm máu đen phun ra, ngã gục xuống chân hàng rào. Sắc mặt hắn xanh xao, khí tức yếu ớt đến mức gần như đứt đoạn.

Diệp Phi đứng hình. Theo quy tắc "Cẩu đạo", lúc này nên đóng cửa mặc kệ đời, tránh phiền phức bám thân. Nhưng hệ thống khốn kiếp bỗng nhiên vang lên:

"Nhiệm vụ đột xuất: Cứu chữa đệ tử cùng môn. Phần thưởng: Hạt giống \'Củ Cải Thiên Long\'. Thất bại: Vườn rau sẽ bị sâu bướm Vạn Độc xâm chiếm."

Diệp Phi nghiến răng: "Cái hệ thống này… ngươi ép ta vào con đường chết à?"

Hắn thở dài một tiếng, nhìn đệ tử đang thoi thóp, rồi lại nhìn những người khác đang khẩn cầu. Nếu để hắn chết ở đây, chắc chắn hình phạt của tông môn còn rắc rối hơn. Hắn bèn quay vào vườn, tiện tay nhổ một củ cải trắng bị sâu ăn mất một nửa ném ra ngoài.

"Cầm lấy! Đun sôi với nước giếng, cho hắn uống. Sau đó thì biến lẹ đi, đừng có đến đây nữa!"

Vương sư huynh run rẩy nhặt củ cải trắng. Hắn nhìn củ cải bé tí, lại còn bị sâu đục, lòng nghi hoặc: *Thế này mà cũng chữa được người sao?*

Nhưng khi hắn vừa chạm vào lớp vỏ, một luồng khí tức ấm áp như mùa xuân tràn qua đầu ngón tay khiến hắn rùng mình. Hắn không dám chậm trễ, vội vàng lấy bình nước, dùng hỏa cầu thuật đun nóng rồi thả củ cải vào.

Chỉ trong giây lát, một mùi thơm thanh khiết thoát ra, lan tỏa khắp một vùng. Những đệ tử xung quanh hít vào một hơi thôi cũng cảm thấy mệt mỏi tiêu tan, vết thương dường như bớt đau hẳn.

Sau khi cho Trần Vũ uống nước củ cải, một cảnh tượng kinh hãi diễn ra. Vết thương trên cánh tay hắn vốn đang thối rữa bỗng chốc mọc ra da thịt mới với tốc độ mắt thường có thể thấy được. Khí sắc hắn hồng hào trở lại, thậm chí tiếng gãy xương "răng rắc" vang lên, các khớp xương tự động nối lại.

"Ta… ta khỏi rồi? Tu vi của ta… dường như còn mạnh hơn trước?" Trần Vũ bật dậy, kinh hãi nhìn đôi tay mình.

Cả nhóm đệ tử sững sờ. Chỉ là một củ cải sâu, thế mà có tác dụng hơn cả thuốc cầm máu cao cấp!

"Đại năng! Đây chính là tiên nhân cứu thế!"

Vương sư huynh lập tức quỳ sụp xuống: "Tạ ơn Diệp đại sư cứu mạng! Chúng ta xin nguyện làm trâu làm ngựa cho người!"

"Đi! Đi mau cho tôi!" Diệp Phi hét lên, vội vàng đóng sầm cửa rào lại, không quên khóa thêm ba lớp xích tre.

Chiều hôm đó, danh tiếng về một "Thần y trồng rau" ở phía Tây ngoại môn đã lan truyền với tốc độ chóng mặt.

Người ta đồn rằng, trong thung lũng nọ có một vị ẩn sĩ tên Diệp Phi, nhìn thì có vẻ nghèo khổ nhưng chỉ cần một chiếc lá cải của người là có thể cải tử hoàn sinh, một củ khoai tây của người có thể giúp tăng cấp tu vi không cần bế quan.

Diệp Phi ngồi trong nhà, ôm mặt đau khổ. Hắn nghe thấy tiếng xôn xao từ phía xa vọng lại. Lại có thêm người đến.

"Nhị Cẩu, chúng ta xong đời rồi. Ta vốn định im lặng mà trường sinh, giờ thì hay rồi, bọn họ biến ta thành gánh xiếc làm thuốc rồi!"

Nhị Cẩu nhìn chủ nhân, ánh mắt tràn đầy vẻ "ngu ngốc chưa từng thấy". Nó lững thững đi ra vườn, lấy chân đào một cái hố sâu, rồi ra hiệu cho Diệp Phi.

"Ý ngươi là ta nên giả chết chui xuống đây hả? Không được, thế thì vườn rau ai chăm?" Diệp Phi lắc đầu.

Bỗng nhiên, từ ngoài cửa có tiếng cười sảng khoái vang lên, một luồng áp lực nhè nhẹ bao trùm thung lũng nhưng lại mang theo hương rượu nồng nàn.

"Diệp tiểu hữu, có nhà không? Lão Lý ta sang xin tí cà mắm đây!"

Diệp Phi giật nảy mình. Là Lý trưởng lão — kẻ mà hắn sợ nhất. Không phải vì lão mạnh, mà vì cái "não bộ" siêu cấp suy diễn của lão có thể khiến bất cứ chuyện bình thường nào trở thành bí mật thiên cổ.

Lý trưởng lão hôm nay mang theo một bầu rượu quý, đi loạng choạng vào vườn. Vừa bước chân vào, lão bỗng đứng khựng lại, mắt trợn trừng nhìn vào luống hành lá ở góc vườn.

"Kiếm khí! Trời đất ơi, đây là kiếm ý tuyệt đỉnh!" Lão kêu lên, chỉ vào một cọng hành lá đang đung đưa trước gió. "Cọng hành này cong một góc 45 độ, mũi hành hướng về phía Bắc, chính là tư thế của 'Thiên Thủ Kiếm Pháp' đã thất truyền! Diệp tiểu hữu, ngươi không chỉ là thần y, ngươi còn là một kiếm đạo tông sư ẩn mình!"

Diệp Phi muốn xỉu tại chỗ: "Lý trưởng lão, đó là tại vì đêm qua có con mèo nó dẫm vào làm hành bị nát đấy ạ…"

"Đừng có giấu ta! Càng giả vờ vụng về, chứng tỏ tâm cảnh của ngươi đã đạt đến mức 'Đại xảo nhược chuyết'. Ngươi nhìn cọng hành này đi, nó rung rinh như thể chứa đựng cả thiên địa quy luật. Hóa ra bấy lâu nay ta tu luyện sai lầm, chính là thiếu đi cái sự tự nhiên của củ hành này!"

Lý trưởng lão bỗng ngồi xuống trước luống hành, vứt bầu rượu sang một bên, bắt đầu… nhập định.

Diệp Phi há hốc mồm. Nhị Cẩu cũng thẫn thờ nhìn lão già hâm hâm này.

"Thôi xong rồi, đến trưởng lão cũng điên rồi." Diệp Phi lẩm bẩm.

Nhưng chuyện chưa dừng lại ở đó. Một lúc sau, xung quanh người Lý trưởng lão bỗng bùng lên một vòng hào quang xanh biếc. Linh khí quanh vùng bị hút vào cơ thể lão như điên dại. Tiếng "rắc" vang lên từ sâu trong linh hồn lão — cái rào cản Hóa Thần bấy lâu nay lão không thể vượt qua, giờ đây thế mà lại lung lay.

Lý trưởng lão mở bừng mắt, hai đạo thần quang bắn ra: "Ta hiểu rồi! Đạo chính là tự nhiên, tự nhiên chính là củ hành! Diệp tiểu hữu, một lời nói của ngươi làm ta tỉnh ngộ vạn năm tu hành!"

Diệp Phi lùi lại ba bước, tay cầm chắc chiếc bình tưới nước: "Lão… lão bớt nói xàm đi. Tôi có nói gì đâu?"

"Ngươi không nói, chính là cách giáo hóa cao nhất! Ngôn tận nhi ý bất tận!" Lý trưởng lão đứng dậy, cúi chào Diệp Phi một cách trang trọng như đang đối mặt với tông chủ, thậm chí còn kính cẩn hơn.

Đúng lúc này, ngoài thung lũng bỗng có hàng loạt bóng người hạ cánh. Đó là những thiên kiêu ngoại môn, thậm chí có cả vài đệ tử nội môn cũng nghe danh mà đến.

"Nghe nói Diệp sư đệ ở đây có linh quả thánh dược, chúng ta đặc biệt đến thỉnh cầu!"

Diệp Phi nhìn đám người đang ùn ùn kéo đến, rồi lại nhìn Lý trưởng lão đang đứng canh cửa như một hộ pháp đại thần, lòng hắn như tro tàn.

"Ta chỉ muốn trồng rau thôi mà… Tại sao trời xanh lại ép ta phải ra gió thế này?"

Hắn liếc mắt nhìn cái cuốc gỉ sắt bên cạnh, thầm nghĩ: *Có khi nào mình nên dùng cuốc đào một cái hầm xuyên đến đại lục khác để trốn không nhỉ? Phương án tẩu thoát thứ 109: Di cư cả thung lũng… xem ra phải chuẩn bị ngay mới được.*

Tô Thanh Tuyết lúc này từ nhà bước ra, thấy đông đúc đệ tử bên ngoài, nàng khẽ mỉm cười với Diệp Phi: "Diệp đạo hữu, có vẻ vườn rau của người sắp trở thành thánh địa của Thanh Vân Tông rồi. Người có trốn cũng không thoát đâu."

Diệp Phi nhìn nụ cười của nàng, cảm thấy da đầu tê dại: "Cứu người thì thành thần y, trồng hành thì thành kiếm thánh… Sau này nếu ta nuôi thêm mấy con gà, họ có đồn ta là Phượng Hoàng chân quân không?"

Nhị Cẩu nghe vậy thì gật gù, dùng chân trước chỉ vào con gà mái gầy đang mổ thóc gần đó — thực chất là một con Chu Tước bị Diệp Phi bắt làm thú nuôi nhưng lại tưởng là gà bình thường.

Bên ngoài thung lũng, tiếng xì xào vẫn không dứt, ai nấy đều cung kính chờ đợi trước hàng rào tre, tạo nên một cảnh tượng kỳ quái chưa từng có trong lịch sử Thanh Vân Tông.

Kẻ nắm giữ vận mệnh của giới tu tiên sau này, lúc này đang khổ sở vò đầu bứt tai giữa đám rau bắp cải, miệng không ngừng lẩm bẩm: "Tất cả là tại cái hệ thống này… tất cả là tại củ hành khốn khiếp của Lý trưởng lão…"

Trong khi đó, ở một góc tối của tông môn, Lâm Hải — trưởng lão chấp pháp — đang nghe báo cáo từ đám tai mắt, ánh mắt lão hiện lên vẻ tham lam cùng cực.

"Thần y? Linh thực không tạp chất? Hắc hắc, một tên tạp dịch Luyện Khí tầng 3 làm sao giữ được báu vật như vậy. Thung lũng nọ, vốn dĩ phải thuộc về ta!"

Một cơn bão ngầm bắt đầu kéo đến vườn rau nhỏ bé của Diệp Phi, nhưng kẻ sắp gieo bão chắc chắn không thể ngờ được, thứ đang chờ lão không phải là một nông phu dễ bắt nạt, mà là một con quái vật ẩn mình sâu nhất trong lịch sử vạn cổ, cùng với một con chó vàng đang mài răng chờ ngày "thực thi công lý".

Diệp Phi thở dài, xắn tay áo lên: "Được rồi, nếu các ngươi muốn ăn rau của ta đến thế… thì đừng trách ta dùng cải bắp đập chết các ngươi."

Chương truyện kết thúc với hình ảnh Diệp Phi lẳng lặng lấy một nắm hạt giống "Ớt Cay Hỏa Diệm" ném xuống đất. Chỉ sau một đêm, thung lũng này sẽ không còn là nơi chữa bệnh yên bình nữa, mà sẽ trở thành một trận đồ rực lửa cho bất cứ kẻ nào dám có ý đồ bất chính.

Nhưng đó là chuyện của chương sau. Còn bây giờ, Diệp Phi vẫn phải đau đầu với việc… nấu canh rau cho Lý trưởng lão — người vừa tuyên bố sẽ ở lại vườn rau để "ngộ đạo" thêm mười năm nữa.

"Vận rủi của ta, chắc chắn là do hoàng đạo hôm nay không hợp trồng trọt!" Diệp Phi ngửa mặt lên trời than thở, trong khi Nhị Cẩu nằm bên cạnh lặng lẽ gặm một củ cà rốt có giá trị ngang với một thành trì.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8